Bến Bờ - Duy Tửu
Chương 10
Bến Bờ - Duy Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào buổi chiều tối giữa mùa hè, sau khi chớp giật sấm rền, mưa lớn như trút nước.
Nhân viên của tiệm hoa gọi điện cho Tưởng Viên, nói hộp quà Thất Tịch đã bắt đầu giao rồi, sau đó lại gửi cho anh một tấm ảnh.
Tối nay anh có hẹn với người khác, đành phải lùi lại nửa tiếng.
Bốn mươi phút sau, người giao hàng mới nhắn tin cho anh: “Tôi không tiện nghe điện thoại, còn năm phút nữa sẽ giao đến, làm ơn ra nhận hàng đúng lúc.”
Người giao hàng đã trễ giờ, lúc Tưởng Viên mở cửa, người kia vẫn chưa đi. Đó là cậu bé làm ở cửa hàng của Lục Nghê. Cậu đeo khẩu trang, áo trên thì khô ráo, nhưng một bên quần jeans dính đầy bùn.
Trong hai lần tiếp xúc trước đó, Tưởng Viên đều không nhận ra cậu có vấn đề về ngôn ngữ, hỏi: “Em ngã à?”
Tiểu Long thấy anh ra hiệu bằng tay, cơ thể lùi về sau, lại xua xua tay. Tưởng Viên đoán chắc cậu ấy đã gặp tai nạn trên đường, lại hỏi một lần nữa: “Có phải bị thương rồi không, nếu nghiêm trọng thì phải đến bệnh viện.” Anh tiện tay cầm lấy chìa khóa xe để ở tủ giày cạnh cửa.
Tiểu Long vừa nói không sao vừa ấn nút thang máy liên tục. Ánh mắt cậu không phải là sự cảm kích trước thiện ý của anh, mà là vẻ kinh hãi và cảnh giác thái quá.
Tưởng Viên không có thói quen cố chấp làm chuyện tốt, nên để cậu ta đi. Từ góc nhìn của anh, đối phương chỉ là một đứa trẻ, đương nhiên không phải chỉ về tuổi tác, mà là mức độ hòa nhập xã hội quá thấp. Giống như Lục Nghê trước đây, mang đậm bản năng hoang dã rất rõ rệt, khi nhìn người khác, chưa bao giờ che giấu sự hoang dã và ngây thơ trong ánh mắt.
Tưởng Viên lái xe ra ngoài, anh vốn đã để dư đủ thời gian, cộng thêm việc bị trễ và kẹt xe trên đường, cũng không bị coi là đến muộn. Đến nhà hàng mới biết đối phương còn đang trên đường, là người từ Thượng Hải sang, ngày mai có cuộc đàm phán sơ bộ.
Trần Diên còn đến sớm hơn anh mười phút, chờ đợi đến mức chán chường, áo khoác ném trong phòng bao, cầm điện thoại chạy vào nhà vệ sinh hút thuốc. Lúc Tưởng Viên vào rửa tay thì bắt gặp, anh ta đưa cho Tưởng Viên một điếu, mời anh cùng hút.
Hôm nay Trần Diên mặc một chiếc sơ mi kẻ sọc của Saint Laurent, Lục Nghê mua cho anh ở cửa hàng tại Thượng Hải, phong cách unisex. Nhưng lại rất hợp với khí chất của bản thân anh, với gương mặt lạnh lùng, cấm dục, nhưng mỗi cử chỉ lại toát lên vẻ phóng khoáng, bất cần.
Tưởng Viên hút thuốc, từ trong gương quan sát Trần Diên, ánh mắt thẳng thắn, như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật của Lục Nghê.
Hai người không nói gì với nhau.
Điếu thuốc của Trần Diên hút xong, anh chống tay lên bồn rửa mặt, lấy ra một hộp thuốc, lấy ra một viên rồi nuốt sống.
“Sao vậy? Cơ thể có vấn đề à?”
“Thuốc giải rượu.” Trần Diên cười đầy ẩn ý, tối nay bữa rượu này không thể tránh khỏi, “Hết cách rồi, vợ chuẩn bị cho, phải ngoan ngoãn làm theo.”
“Ồ.”
“Muốn một viên không?” Rất hữu dụng, uống thuốc trước, để không đến cuối uống đến mức say bí tỉ mà mất sạch thể diện.
“Không cần.” Tưởng Viên kẹp điếu thuốc, hơi dừng một chút rồi từ chối.
Trần Diên không để tâm lắm, cất thuốc đi, hai tay đút túi, tán gẫu: “Tưởng tổng đã lập gia đình chưa?”
“Chưa.”
“Ừ, nhìn ra được.” Trần Diên lại mỉm cười.
Anh ta không có ý kiến gì về con người Tưởng Viên, cũng chẳng bận tâm ai sẽ lên làm sếp. Anh không giống Lão Tần căm phẫn bất bình như vậy, với tâm lý tài năng không gặp thời, oán khí ngút trời, nhìn cái này không vừa mắt, cái kia cũng không vừa mắt. Không phải anh không có dã tâm, mà là anh quá rõ ràng mình có thể lấy được gì, không thể lấy được gì, anh không hề ảo tưởng.
Trần Diên lớn đến chừng này, những thứ anh đạt được đều không tốn quá nhiều công sức. Có lẽ Lục Nghê hy vọng anh thành công hơn một chút. Điều duy nhất khiến anh phản cảm với Tưởng Viên, là lần tiệc rượu ấy, anh ta nói Lục Nghê trông giống người quen của mình, thật khó hiểu một cách vô cớ. Nói những lời như vậy với vợ người khác mập mờ đến mức nào thì đàn ông đều hiểu. Tưởng Viên chầm chậm hút xong điếu thuốc, Trần Diên đã ra ngoài rồi, ngay sau đó anh cũng bước ra.
*
Khi Tiểu Long quay về, cái đau ở chân đã tê rần, cậu cũng không dừng lại tìm hiệu thuốc, mà ngược lại còn nhận được tiền boa của khách dọc đường.
Trong tiệm có khách, Lục Nghê hỏi cậu: “Sao bị mưa ướt thế, ra ngoài không mang áo mưa à?”
Tiểu Long chui vào phòng nghỉ thay một chiếc quần short thể thao. Con trai tầm hai mươi tuổi ăn khỏe kinh người mà không béo, thân hình gầy gò, dài ngoẵng như con bọ que.
Lục Nghê thấy vết trầy trên đùi cậu, tiễn khách xong liền gọi cậu lại để xử lý vết thương. Chị Huệ cũng xúm vào, “Đứa ngốc này, không biết nói một tiếng.”
Lục Nghê xắn ống quần cậu lên trên đầu gối. Tiểu Long cố gắng khép chân lại, nhưng gương mặt đỏ bừng không sao che giấu nổi. Chị Huệ nhìn mà thấy buồn cười: “Chị với Lục Nghê đều kết hôn rồi, cậu xấu hổ cái gì trước phụ nữ đã có chồng hả?”
Trong lòng Tiểu Long liếc chị Huệ một cái, cô ấy phiền quá.
“Em đi lại một chút, chị xem có bị thương đến xương không.” Lục Nghê dịu dàng nói.
Tiểu Long bước đi một cách gượng gạo trước mặt Lục Nghê. Chỉ là trầy xước, trời mưa đường quá trơn. Lục Nghê gọi cậu quay lại: “Chị xử lý cho em, lát nữa em về nghỉ. Nếu thấy không thoải mái thì gọi cho chị, chị lại đưa em đi bệnh viện.”
Tiểu Long hỏi: “Vậy còn nhiều hàng chưa giao thì làm sao?”
“Để chị tìm người giao, em đừng lo nữa.”
Đúng là một Thất Tịch quái gở, đang yên đang lành sao lại mưa to như vậy. Khi Lục Nghê sát trùng cho cậu, Tiểu Long dán mắt vào vùng chân tóc của cô, mắt không hề chớp, từ trên nhìn xuống hàng mi và sống mũi của cô. Mùi hương từ mái tóc cô cũng quấn lấy khứu giác của cậu.
Chị Huệ lặng lẽ nhìn hết, xen vào nói: “Chồng chị đang ở gần đón con, lát nữa để anh ấy lái xe chở cậu.”
Tiểu Long không để ý đến chị Huệ, tiếp tục nói với Lục Nghê: “Lúc nãy khách boa 200 tệ tiền tip.”
200 là mức cao nhất mà nền tảng cho phép.
“Ồ hô,” chị Huệ nói, “chuyến này cũng bõ công đấy.”
Lục Nghê phẩy tay với chị Huệ, bảo chị đừng nói nữa, lỡ xảy ra chuyện gì thật thì có đáng không. Tiểu Long muốn chị Huệ mau đi, nhưng chị Huệ lại vô duyên: “Khách này cũng hào phóng ghê.”
Chị Huệ nhớ rất rõ từng khách hội viên trong tiệm, ghi chú của chị về Tưởng Viên trong máy tính là “nam khách VIP, có tiền.” Chị hỏi Lục Nghê: “Bạn em kết hôn rồi nhỉ?”
“Chị lại muốn làm gì?”
Dựa vào kinh nghiệm của mình, chị Huệ nói: “Bình thường khách nam rất hiếm khi boa, mà lại boa nhiều như vậy.”
“Sao?”
“Cũng không phải nói họ không tốt bụng. Đàn ông sẽ lạnh lùng nghĩ đây là công việc, cô bị thương, nhưng cô cũng kiếm tiền rồi. Còn sự mềm lòng, đó là thiên phú bẩm sinh của phụ nữ.”
Lục Nghê không trả lời chị Huệ, nhân cơ hội này để đính chính: “Anh ấy không phải bạn em, thật ra là cấp trên của Trần Diên.”
“Ông chủ lớn à, bảo sao, giàu lắm chứ gì.” Chị Huệ chẳng buồn quan tâm đối phương là ai, hỏi Tiểu Long: “Lúc cậu đi giao hoa, có thấy nhà đó có nữ chủ nhân không?”
Tiểu Long đúng là một khúc gỗ, mong gì cậu nhìn ra được cái gì chứ? Cậu cúi đầu nhìn Lục Nghê, chân càng đau hơn, bông tẩm cồn suýt chút nữa bị cô ấn mạnh vào vết thương, liền gật đầu: Có.
Chị Huệ vỗ tay một cái, tự thán phục khả năng nhìn người của mình: “Tôi nói rồi mà, tôi nhìn người có chuẩn không? Vợ anh ta trông như thế nào?”
Nhưng Tiểu Long nghĩ hồi lâu vẫn không trả lời được, nói không biết.
Lục Nghê cất hộp thuốc rồi đứng dậy: “Đừng đi hóng chuyện riêng tư của khách hàng, lỡ ngày nào lỡ lời thì có xấu hổ không?”
“Không sao, Tiểu Long nhà mình là người câm mà.” Chị Huệ nói một câu đùa kém duyên, “Chị cũng đâu phải moi móc chuyện riêng tư, biết đâu người ta cũng từng đến tiệm mình thì sao? Chị sợ bỏ lỡ vị nữ thần tài thực sự……”
Lục Nghê cạn lời một hồi: “Ra ngoài làm việc đi, tối nay trước mười hai giờ chưa chắc đã về được nhà.”
*
Trước dịp Thất Tịch, tiệm hoa bận rộn nhất, sau đó sẽ có một khoảng thời gian rảnh rỗi.
Lục Nghê yêu cầu trừ Tiểu Long ra, tất cả mọi người trong tiệm đều phải tăng ca. Có tiền tăng ca gấp đôi, ai cũng vui vẻ.
Lục Nghê là người tan làm cuối cùng, cô về đến nhà đã là ba giờ rồi. Làm ăn buôn bán là như vậy, chuyện gì tốn công sức cũng phải tự mình làm. Lúc tắm cô mới chú ý ngón tay bị rách vài chỗ, do làm việc bất cẩn mà bị cứa. Lúc đó không để ý, bị nước nóng xối qua mới cảm thấy đau. Lục Nghê mặc đồ ngủ vào thư phòng lấy băng cá nhân, vừa ngồi xuống liền nghe thấy tiếng mở cửa.
Trần Diên về rồi.
Cách một cánh cửa, Lục Nghê ngồi trong thư phòng nghe rõ tiếng bước chân của anh, và cũng cảm nhận rõ sự nguội lạnh trong trái tim mình. Cô không muốn nhìn thấy Trần Diên. Vì vậy cô giơ tay tắt đèn, giả vờ đã ngủ rồi.
Tiếp đó là tiếng Trần Diên rửa ráy.
Từ khi trở về từ Thượng Hải, bầu không khí giữa hai người đã thay đổi, nhưng cũng không thể nói là cãi nhau hay chiến tranh lạnh. Chỉ là những thứ như niềm tin, sự chân thành, một khi đã sụp đổ thì rất khó hàn gắn lại như cũ.
Trần Diên tắm xong đứng ở cửa thư phòng một lúc. Dưới khe cửa tối om, tay anh đã đặt lên tay nắm, nhưng cuối cùng không đẩy vào, mà quay về phòng ngủ nằm xuống.
Sáng hôm sau, lúc Lục Nghê ra khỏi nhà anh vẫn chưa dậy. Đến khi Lục Nghê về thì anh lại ra ngoài rồi, hai người cứ thế lỡ nhau.
Cái ngày Thất Tịch tồi tệ này cứ thế trôi qua.
Sau lễ, tiệm rảnh rỗi, mặt bằng cửa hàng Trịnh Minh Hoa dành cho Lục Nghê cũng đã trống. Lục Nghê đưa việc sửa sang vào kế hoạch, đến mấy công ty nội thất để bàn phương án. Vì vấn đề tiến độ thi công và giá cả mà tranh cãi với người ta, đau đầu không chịu nổi.
Bận chỉ là một phần, bản thân Lục Nghê cũng dần không muốn về nhà.
Trong thời gian này Trần Diên lại đi Thượng Hải mấy lần, chỉ gọi báo với Lục Nghê một câu trước khi cất cánh “tối nay không về” hoặc “mấy hôm tới không có ở nhà.”
Lục Nghê ứng phó qua loa, không hỏi thêm nữa. Vợ chồng đi đến giai đoạn này, bầu không khí trở nên kỳ lạ, xem ai sẽ cúi đầu trước.
Hôm đó Lục Nghê về nhà, vừa bước vào đã thấy vali của Trần Diên vứt chỏng chơ trong phòng khách. Anh ta thì đã về nhưng không có ở nhà. Lục Nghê đi vòng qua chiếc vali, vào thay quần áo rồi nấu cơm.
Hơn tám giờ cô nhận được điện thoại của Trần Diên, giọng anh trong điện thoại nghe rất thoải mái, hỏi cô có thấy vali của anh không?
“Có chuyện gì vậy?”
“Bên trong có quà Thất Tịch cho em.” Khi ấy anh bận quá nên chưa kịp báo với em.
Lục Nghê biết đây đã coi như là thái độ muốn giảng hòa, đình chiến của anh. Trên mặt cô vẫn bình thản, trong mắt như cười mà không phải cười, nói với anh rằng Thất Tịch vốn dĩ chẳng phải ngày lễ tình nhân, mà là lễ Khất Xảo.
Cho dù tiệm hoa của cô vì làm ăn mà ra sức quảng bá để kinh doanh, cũng không thay đổi được điểm này.
“Nghe cũng rất có lý, coi như em nói đúng đi.” Trần Diên nghe ra thái độ cô đã dịu lại, cũng cười, trong điện thoại nói đùa, tiếp tục nói: “Nhưng phải phiền em tối nay đến đón anh, phải uống rượu, không lái xe được.”
Lục Nghê cúp máy, nhìn thấy bên ngoài lại mưa rồi.