Chương 19

Bến Bờ - Duy Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời nói dối mỏng manh như bồ công anh, chỉ cần một làn gió thổi qua là tan biến, vậy mà vào lúc này lại có thể vững vàng tồn tại.
Trong lòng Trần Diên khinh miệt, cảm thấy nực cười. Anh không vạch trần Lục Nghê, chỉ đáp một tiếng: “Được.” Rồi bước vào thư phòng, nói thêm một câu nữa cũng là xúc phạm trí thông minh của anh.
Lục Nghê nhìn biểu cảm nhẫn nhịn của anh, khóe môi lạnh lùng nhếch lên. Cô biết Trần Diên sẽ không chất vấn mình, bởi người đã lỡ bước sai lầm trước thì không có tư cách đứng ở vị trí cao mà trách móc người khác.
Cô ung dung thoải mái đi thay quần áo, tháo trang sức, tắm rửa, rồi nằm lên giường chuẩn bị nghỉ ngơi.
Khi Trần Diên trở về phòng, Lục Nghê đang nằm trên giường chơi điện thoại. Ban ngày cô đã xem vở nhạc kịch và gặp bố mẹ chồng, nên liền nghĩ đến việc tìm kiếm thông tin về nguyên tác, để lúc đến thăm hai ông bà có thể bàn luận đôi chút, xem như hợp ý họ. Dù gì thì cô thực sự không giàu có bằng Trịnh Minh Hoa, chỉ dựa vào tặng quà thì không thể lấy lòng được bà lão khó tính này.
Nhận ra Trần Diên vào phòng, Lục Nghê lập tức đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Trần Diên lặng lẽ lên giường, khoảnh khắc tắt đèn, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, vài giây sau mới hồi phục chút ánh sáng mờ ảo.
Trần Diên biết Lục Nghê chưa ngủ: “Gần đây em thân với vợ của Lão Tần lắm à?” Hôm nay anh lướt trang cá nhân của Lục Nghê, thấy đối phương đang tham gia lớp cắm hoa của cô. Còn có cả một nhóm người nữa.
“Thỉnh thoảng liên lạc thôi.”
“Em biết tính Lão Tần chẳng ra gì rồi đấy, em vẫn nên ít qua lại với vợ ông ta một chút.”
“Lão Tần chẳng ra gì thì liên quan gì đến vợ ông ta.”
“Vợ chồng là một thể, em cảm thấy không liên quan sao?”
Lục Nghê không tán đồng Trần Diên: “Thời đại nào rồi mà còn có kiểu lý luận này? Vậy anh cảm thấy anh với em là hoàn toàn trói buộc vào nhau à?”
“Lẽ nào em với anh không đồng lòng?” Trần Diên hỏi lại.
Lục Nghê không trả lời, cô nghiêm túc nói: “Em hy vọng anh đừng có thành kiến với Uông Thụy Tuyết, vì sau này em còn phải tiếp xúc sâu hơn với chị ấy.”
Trần Diên lập tức mơ hồ, đột nhiên ngây người hỏi cô: “Uông Thụy Tuyết này lại là ai?”
Lục Nghê lạnh lùng mỉa mai: “Thấy chưa, ngay cả tên người ta anh còn không biết, vậy mà đã vội định nghĩa người ta là loại người thế nào. Anh không thấy nực cười à?”
Có lúc Trần Diên nói không lại được Lục Nghê, nhưng chuyện này tính ra là do anh không nắm rõ chi tiết, thành ra rơi vào thế yếu.
“Anh chỉ là không biết cô ta tên gì thôi.” Tên gọi chỉ là một ký hiệu, anh việc gì phải quan tâm.
Nhưng Lục Nghê đã không nói thêm gì nữa, hơi thở trở nên đều đặn.
Phản ứng như thế này của Lục Nghê, trong mắt Trần Diên là đáng ghét nhất, bởi vì nó làm người ta tức điên người. Không hiểu sao lại chập mạch mà tự nhiên cãi nhau một trận vô duyên vô cớ như vậy.
Mãi sau, khi phía sau không còn động tĩnh, Lục Nghê mới lật người lại. Tư thế ngủ của cô vốn luôn ngoan ngoãn, đã ngủ rồi thì sẽ không động đậy nữa, nhưng nằm nghiêng mãi thì vai sẽ đau.
Vừa xoay người lại, hơi thở phía sau đã ập tới, che kín miệng cô, hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô, động tác tỉ mỉ, đồng thời đưa tay cởi chiếc áo ngủ của cô.
Hơi thở trong vòng tay Trần Diên vẫn là mùi hương quen thuộc, động tác cũng đủ dịu dàng, nhưng Lục Nghê đã rất lâu không có cảm giác gì. Cô vỗ vỗ vào vai anh, ra hiệu để anh dừng lại. Sự ăn ý của vợ chồng nằm ở chỗ: muốn hay không muốn, chỉ cần một động tác rất nhỏ là có thể nhận ra. Khi hôn, cô theo phản xạ đã né tránh việc hé miệng.
“Em hôm nay mệt lắm, ngủ đi.” Lục Nghê lại nhẹ nhàng vỗ anh, giống như một người đàn ông yếu sinh lý đang qua loa cho xong chuyện.
Trần Diên phủ lên người cô, trong bóng tối chăm chú quan sát đôi mắt của cô. Là mệt đến mức không thể làm? Hay là không muốn làm? Hay là… đã giải quyết với người khác rồi nên đến lượt anh thì không còn hứng thú?
***
Tưởng Viên đưa Lục Nghê về tiệm hoa, rồi mới ghé công ty một chuyến, sau đó mới về nhà.
Thứ anh nhờ người tìm đã được gửi tới rồi, là tài liệu in. Trước khi vào nhà, anh đến hòm thư lấy đồ. Các loại thư từ, tạp chí, báo chí, một xấp dày, phần lớn đều chẳng có tác dụng gì.
Anh đặt những thứ đó sang một bên, vào tắm rửa, ăn chút gì đó. Đã rất muộn rồi, đến khi anh ngồi trước bàn ăn xử lý công việc mới chợt nhớ ra. Vốn tưởng rằng mọi chuyện liên quan đến Hứa Kiệt đều đã điều tra rõ ràng, sẽ không còn tin tức mới nào nữa. Anh chỉ tiện tay lật xem một chút.
Vài giây sau ánh mắt anh khựng lại, lùi lên mấy dòng, đọc lại thật kỹ. Hứa Trúc đã chết vào năm thứ hai sau khi Hứa Trường Sinh qua đời. Nói là năm thứ hai, nhưng thực ra cũng chỉ là chuyện xảy ra mấy tháng sau đó. Trong báo cáo mà phía cảnh sát đưa ra, viết rằng ngay từ thời điểm đầu tiên đã loại trừ khả năng bị sát hại.
Tưởng Viên như thể không còn biết nhận mặt chữ Hán nữa.
Có những mạng người khi biến mất lại nhẹ bẫng như không, còn chẳng kịp kêu oan gọi uất. Khi Tưởng Viên đứng dậy, bước chân có chút loạng choạng, lúc châm thuốc thì suýt nữa làm bén lửa vào ngón tay. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt từ không thể tin nổi chuyển thành sa sút.
Hứa Kiệt hận Hứa Trường Sinh, nhưng Hứa Trúc lại là người thân thiết nhất của Hứa Kiệt, nói là chị gái, nhưng tương đương với mẹ. Dù Tưởng Viên cũng từng mất người thân khi còn nhỏ, anh vẫn không thể chấp nhận cú sốc tàn nhẫn đến mức này của hiện thực.
Hứa Kiệt cho dù có lạnh lùng vô tâm vô phế, thì cô ấy phải đối mặt với kết quả này thế nào đây?
***
Kỳ nghỉ kết thúc, buổi sáng họp thường lệ để báo cáo công việc.
Tan họp, Tưởng Viên xuống lầu, trong thang máy gặp Trần Diên. Bên cạnh anh ta là trợ lý, còn có cả vali kéo của mỗi người. Tưởng Viên hơi nhướn mày: “Đi công tác?”
“Đi Thượng Hải.” Trần Diên đáp, nhưng trong lòng lại nghĩ: bày đặt tử tế quá cũng thành giả dối, hỏi cái gì mà rõ như ban ngày như vậy?
Tưởng Viên nói: “Thuận buồm xuôi gió, công việc thuận lợi.”
Đợi xác định chiếc xe của Trần Diên đã rời đi, Tưởng Viên cũng ngồi vào xe của mình.
***
“Khi từng tin dữ từ quê nhà, từng tin một, truyền tới, thì chứng tỏ cuộc đời của cô đã bước vào giai đoạn cuối rồi.”
Lục Nghê đang ở khách sạn Hoa Nhĩ Đa Phu, nghe có người nói như thế. Rất nhanh sau đó lại có người nói: “Tôi còn chưa già, nhưng đã có mấy người bạn cùng lớp qua đời rồi, ung thư, tai nạn… đời người vô thường thật.”
Cô phụ họa theo: “Đúng vậy, sự đời khó lường.”
Nhưng thật ra cô nghĩ: Chẳng phải con người ngay từ lúc sinh ra đã bắt đầu đếm ngược rồi sao?
Người kia trách cô: “Cô còn trẻ như vậy, hiểu gì mà nói chuyện đời.”
Lục Nghê liền không nói nữa.
Tiệm hoa mới của Lục Nghê đã hoàn thiện, còn chưa tổ chức lễ khai trương đã đón lượng khách đông nghịt.
Để bày tỏ cảm ơn vì bạn bè đến ủng hộ, Lục Nghê mời mọi người uống trà chiều ở một khách sạn năm sao có tên tuổi lâu đời, vừa có gu, vừa có phong độ, cũng không kém phần thể diện. Điều này phần lớn nhờ vào sự thu xếp của Uông Thụy Tuyết và nhóm bạn “phú bà” của cô ấy.
Uông Thụy Tuyết góp vốn vào việc kinh doanh của Lục Nghê, tuy không tham gia vận hành nhưng lại coi việc kéo khách như chuyện của chính mình. Nhà ai sinh nhật, đầy tháng trẻ con, đám cưới, hoạt động công ty… đều tới tìm Lục Nghê.
Dù gì thì cô ấy cũng muốn nhận nhiều tiền chia lợi nhuận hơn, chẳng ai bị dị ứng với chuyện kiếm tiền cả.
Hôm nay Lục Nghê mặc một chiếc váy dài bằng vải thô, đeo đôi khuyên tai vintage, trang điểm vô cùng tinh xảo, đúng chuẩn phong cách tiểu thư con nhà quyền quý sống trong nhung lụa. Chất liệu váy mà bị bẩn thì không giặt được, vì vậy khi ăn cô đặc biệt cẩn thận, động tác nhìn qua có chút giống như cố tình làm ra vẻ tao nhã.
Uông Thụy Tuyết trêu chọc: “Nhìn Lục Nghê nhà chúng ta kìa, cái dáng vẻ rón rén này.”
Cô ấy ở trước mặt mọi người mà ca ngợi Lục Nghê hết lời, đủ kiểu tâng bốc, đến mức đem hết “gia cảnh nhà mình” ra khoe: chồng làm trong lĩnh vực đầu tư mạo hiểm, sự nghiệp đang thời kỳ lên hương, thu nhập hàng năm cả triệu. Bố chồng là giáo sư đại học, mẹ chồng trước khi nghỉ hưu là quản lý cấp cao trong doanh nghiệp nhà nước. Những tiền tố như vậy đủ để làm nền tảng cho thân phận của Lục Nghê, khiến cô thêm phần sáng giá.
Lục Nghê trông có vẻ khiêm tốn, nhưng cô hiểu rất rõ: bao gồm cả Uông Thụy Tuyết trong đó, đều là vì bối cảnh gia đình của cô mà đầu tư cho cô, chăm nom việc làm ăn của cô. Nếu cô chỉ là một người từ tỉnh lẻ lên thủ đô Bắc Kinh, không nơi nương tựa, không có chỗ dựa, một người bình thường không có gì nổi bật thì những người này, ai sẽ biết đến cô? Ai sẽ thèm nhìn cô một cái?
Lục Nghê cần phải tự xây dựng và duy trì các mối quan hệ, mạng lưới bạn bè của chính mình. Sự hỗ trợ mà nhà chồng có thể cho cô là có giới hạn, và giờ không còn đủ với cô nữa.
***
Lục Nghê trở về tiệm hoa, nhận được tin Trần Diên đã hạ cánh xuống Thượng Hải.
Cô hiểu rõ Trần Diên, thậm chí còn hiểu cả lý do anh ngoại tình: chỉ cần quan hệ giữa hai người xuất hiện một chút trục trặc, anh sẽ không đối mặt trực tiếp với vấn đề, mà luôn thích tìm kiếm sự giải tỏa bên ngoài, cho dù chỉ là một khoảnh khắc thả lỏng hay một chút k*ch th*ch.
Hai người không phải chưa từng cãi nhau. Mỗi lần cãi nhau, ngày hôm sau anh nhất định sẽ đi công tác.
Lục Nghê xem xong tin nhắn, đặt điện thoại xuống rồi tiếp tục làm việc.
Tưởng Viên đẩy cửa bước vào, đứng trước tủ bảo quản hoa. Lục Nghê thắc mắc: “Giờ này tới là…?”
“Bây giờ có thời gian không?” Anh đi thẳng vào vấn đề: “Đi ra ngoài với tôi một chuyến.”
Lục Nghê lập tức nghẹn lại một chút, nói: “Giờ chỉ có mình tôi, phải đợi đồng nghiệp tới mới được.”
“Đợi bao lâu?”
“Đợi cậu ấy ăn xong, chắc khoảng nửa tiếng.”
“Tôi đợi em ở đây.”
Thượng Tiểu Long ăn rất nhanh, chưa đến hai mươi phút đã quay lại. Lục Nghê tháo tạp dề, dặn Tiểu Long: “Chị ra ngoài một lát, cậu trông coi cửa hàng.”
Tiểu Long lặng lẽ liếc nhìn Tưởng Viên, nhưng lại rất biết điều mà ngậm miệng, dù vốn dĩ cậu cũng không hay nói. Cậu chỉ không muốn gây thêm phiền phức cho Lục Nghê, nhưng đã nhận ra rằng tần suất người đàn ông này xuất hiện còn cao hơn cả Trần Diên, điều đó có vấn đề.
Đêm thu gió lặng, Lục Nghê bước ra khỏi tiệm, nhìn thấy bảng đèn đã sáng, cuộc sống về đêm đã bắt đầu.
Lục Nghê khá ngạc nhiên, anh lại thẳng thừng gọi cô ra ngoài như vậy. Cô lại nhìn Tưởng Viên một cái. Anh mặc một chiếc áo khoác trench coat, tóc trước trán bị gió thổi hơi rối.
“Có phải là…” Trần Diên đã xảy ra chuyện gì rồi không?
“Không ai gặp chuyện cả.” Biểu cảm của anh trông có chút nhẹ nhõm, giống như chị Huệ mỗi lần trước kỳ nghỉ. Dù thân xác thì vẫn ở đây làm việc nhưng tâm trí đã bay bổng nơi khác rồi. Tưởng Viên thì không đến mức khoa trương như vậy, nhưng Lục Nghê cũng không thể diễn tả rõ, đại khái là cùng một kiểu.
Lục Nghê nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
Tưởng Viên nói: “Em ăn chưa? Đi ăn trước đã.” Thấy Lục Nghê còn do dự, anh nói tiếp: “Lần này là giúp đỡ, không phải ép buộc. Nếu em không muốn thì có thể từ chối.”
Lời nói thì như vậy, nhưng lần sau chẳng phải lại là ép buộc sao? Định nghĩa là gì chẳng phải đều do anh ta quyết định hết à? Có khác gì nhau không?
Tưởng Viên quả nhiên đưa cô đi ăn, đến một quán bar hầm rượu phục vụ đồ ăn nhẹ. Lục Nghê không quá đói, kiên nhẫn đợi một lúc, đợi anh thong thả ăn xong, rồi mới không nhịn được mà hỏi: “Rốt cuộc anh muốn tôi giúp chuyện gì?”
Lần trước là xem nhạc kịch, lần này lại là ăn cơm, đều không phải chuyện có ý nghĩa thiết thực gì, mà càng giống như đang cố tình tạo cảm giác uy hiếp.
“Em gấp lắm sao?” anh hỏi.
“Tôi không gấp, chỉ là không biết việc của anh tôi có giúp được hay không.”
“Yên tâm, cũng chỉ là một bữa ăn thôi.” Tưởng Viên nói: “Tôi hẹn người ta gặp mặt, lát nữa anh ta sẽ dẫn vợ theo. Hai người đàn ông nói chuyện với nhau thì không tiện, có thêm một phụ nữ ngồi cạnh sẽ dễ nói chuyện hơn.”
Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng Lục Nghê nghĩ vài giây liền cảm thấy không ổn. Cách xử lý này của anh ta giống như hoàn toàn quên mất việc cô là người đã có chồng.
Cô đi cùng anh ta gặp người khác… không đúng lắm nhỉ? Trên đời này, không có chuyện đi xã giao cùng vợ người khác mà lại hợp lý.
“Như vậy không hay đâu, sẽ gây hiểu lầm.”
“Hiểu lầm cái gì?”
“Mối quan hệ của chúng ta.”
Tưởng Viên thản nhiên nói, giọng chẳng mặn chẳng nhạt: “Đợi họ đến, em cứ giải thích trước. Nói em không phải vợ tôi, mà là diễn viên tạm thời tôi kéo đến. Bảo họ nhất định đừng hiểu lầm.”