Bị Bắt Quả Tang

Bên Bờ Vực Ly Hôn - Tang Tang Hựu Lãng Lãng thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nói xong câu này, không chỉ Đới Dương sững sờ, mà ngay cả chính Vân Vụ Lai cũng ngẩn người.
Nhà thiết kế khâu quần áo cho người mẫu, chuyện này cũng bình thường như cơm bữa. Việc quỳ xuống đất khâu vá ngay trước giờ lên sân khấu lại càng làm nổi bật tinh thần chuyên nghiệp và khả năng ứng biến của cô.
Trên sàn diễn không có quá nhiều kiêng kỵ về sự riêng tư của cơ thể. Ví dụ như người mẫu nữ mặc đồ xuyên thấu đến đâu cũng sẽ không mặc nội y. Cơ thể của người mẫu chính là phương tiện thể hiện, hoàn toàn phục vụ cho tác phẩm.
Hành động né tránh này của cô rất không chuyên nghiệp, giống như người ngoài ngành làm quá mọi chuyện.
Vân Vụ Lai nhanh chóng nhận ra lý do: cô sợ Chúc Khải Toàn nhìn thấy sẽ nghĩ ngợi nhiều.
Ý nghĩ này khiến cô có chút bất an.
Sau khi phần trình diễn của người mẫu kết thúc là đến phần chào khán giả của nhà thiết kế.
Bùi Cao Trác và một người mẫu chào kết khác cùng quay trở lại hậu trường. Lúc đi lướt qua nhau, Vân Vụ Lai nói với anh ta: “Đừng tự tháo.”
Cách khâu vá cô dùng khá phức tạp, không yên tâm để người không chuyên tháo ra, sợ sẽ làm hỏng mất.
Bùi Cao Trác liếc cô một cái: “Ồ.”
Bên ngoài đã bắt đầu đến phần chào kết của các nhà thiết kế, Vân Vụ Lai chuẩn bị đi ra phía sau cánh gà thì thấy Đới Dương vẫn còn đứng ngóng ở một bên, cô liền đổi ý: “Không có gì đâu, cứ coi như tôi chưa nói gì, anh muốn viết thì cứ viết đi.”
Đới Dương lại tự suy diễn ra chuyện khác, anh ta nói nhỏ: “Hai người muốn kín đáo một chút đúng không? Không vấn đề gì, tôi sẽ không đưa đoạn này vào.”
Vân Vụ Lai thở dài một hơi. Cô đã đi được hai bước rồi, nhưng không muốn để Đới Dương tiếp tục hiểu lầm dù chỉ một giây, bèn dừng lại: “Không sao đâu, tôi và anh ta không phải mối quan hệ như anh nghĩ.”
“Ồ ồ ồ, được rồi tôi biết rồi!” Đới Dương gật đầu lia lịa, vẻ mặt “tôi hiểu mà”, “Cô cứ yên tâm tuyệt đối đi, ảnh ban nãy tôi sẽ không đăng ra ngoài đâu.”
Vân Vụ Lai cảm thấy có gì đó là lạ.
Người điều phối sân khấu đã sốt ruột đến phát điên. Mặc dù phía trước vẫn còn mấy nhà thiết kế chờ chào kết, nhưng bộ đồ của Bùi Cao Trác ban nãy suýt nữa đã gây ra sự cố nghiêm trọng, khiến cô ấy giờ đây cứ như chim sợ cành cong, vẫy tay gọi Vân Vụ Lai liên tục: “Lai, nhanh lên!! Sắp đến lượt cô rồi.”
Vân Vụ Lai đứng sau cánh gà, cuối cùng cũng hiểu rõ mọi chuyện.
Không lẽ Đới Dương cho rằng, không phải quan hệ bạn trai bạn gái, vậy thì là bạn giường?
Chết tiệt.
Các nhà thiết kế phía trước lần lượt đi ra, tiếng vỗ tay không ngớt vang khắp khán phòng.
“MyBride, Lai.” MC giới thiệu.
Đến lượt cô rồi.
Giữa những tràng pháo tay nồng nhiệt khác thường, Vân Vụ Lai tự tin bước ra khỏi cánh gà, lần đầu tiên trong đời xuất hiện trước công chúng với thân phận là Lai.
Sàn diễn là sân khấu chính của thiết kế và người mẫu, nhà thiết kế không nên lấn át chủ nhà. Cô búi tóc cao, mặc một chiếc áo len ôm sát màu trắng, bên dưới là quần ống rộng màu xám, trông vừa gọn gàng vừa sạch sẽ.
Ngay giây phút đầu tiên bước ra, cô đã tìm thấy vị trí của Chúc Khải Toàn, nhưng cô không nhìn anh ngay.
Cô nhìn Kerr trước. Kerr giơ ngón tay cái về phía cô.
Yến Tùy đang vỗ tay rất mạnh cho cô.
Vân Sương ở hàng ghế sau, giơ cao tay để thu hút sự chú ý của cô.
Cô còn nhìn thấy cả Nghê Đông và Háo Tử, cả hai đều mang vẻ mặt kinh ngạc, e là hoàn toàn không ngờ cô lại là nhà thiết kế của QC.
Cuối cùng, Vân Vụ Lai mới nhìn Chúc Khải Toàn.
Lòng cô rất bồn chồn. Lần đầu tiên vào QC trình bày tác phẩm của mình cho Kerr xem cũng không bồn chồn đến thế. Khi đó cô còn trẻ người non dạ, cực kỳ tự phụ, vô cùng tự tin vào tác phẩm của mình. Chút lo lắng duy nhất cũng không phải dành cho bản thân, mà là sợ Kerr không có mắt thẩm mỹ.
Nhưng giờ phút này, cô căng thẳng nghẹt thở.
Bởi vì sự công nhận của Chúc Khải Toàn quý giá hơn bất kỳ ai khác.
Cô hy vọng trong mắt anh, cô là một người rạng rỡ và mạnh mẽ, chứ không phải là “cũng thường thôi”.
Cô hy vọng khi cô lại một lần nữa đứng bên cạnh anh, họ sẽ bình đẳng, môn đăng hộ đối.
Cô hy vọng khi cô công bố tin kết hôn, anh, và cả gia đình anh, đều có thể cảm thấy tự hào vì cô là Lai.
Và điều cô hy vọng nhất, nhất, nhất là anh có thể hiểu và thông cảm rằng, quyết định năm đó cô không muốn làm chim hoàng yến trong lồng vàng nhà họ Chúc, thà vứt bỏ tình yêu để bay cao bay xa không phải là không biết tự lượng sức, càng không phải là không biết điều.
Chúc Khải Toàn chỉ ngồi đó, lặng lẽ dõi theo cô, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc.
Tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống.
Có lẽ trong mắt anh, mọi việc cô làm trước giờ đều vô ích, bất kể cô thành công hay thất bại, anh đều không thể ủng hộ hay thấu hiểu.
Mọi âm thanh ồn ào xung quanh dường như tan biến, tất cả sự náo nhiệt đều trở thành phông nền mờ nhạt. Cô rụt ánh mắt về, chỉ muốn mau chóng hoàn thành xong quy trình này, bước đi như vô hồn, vẫy tay, cười với mọi người, rồi cúi chào khán giả.
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, Vân Vụ Lai phát hiện người nổi bật nhất trong tầm mắt mình có động tác giơ tay lên.
Ngón tay cô khẽ co, vô thức đưa mắt nhìn.
Chúc Khải Toàn đang nhìn cô, khóe môi cong lên nụ cười nhẹ nhõm.
Anh khẽ vỗ hai tay vào nhau, tách ra rồi vỗ nhẹ.
Chúc Khải Toàn đang vỗ tay cho cô.
Ánh mắt anh dịu dàng nhưng ẩn chứa sự kiên định đầy công nhận, suýt chút nữa khiến cô chìm đắm trong đó.
Tâm trạng của Vân Vụ Lai như trải qua một chuyến tàu lượn siêu tốc, vẫn chưa kịp định thần. Cô có cảm giác như mơ, không chân thực, tâm trạng phức tạp, vừa có chút giận dỗi vì bị trêu chọc, lại vừa e thẹn khi nhận được sự công nhận. Cô vô thức bĩu môi dưới về phía anh, đôi mắt long lanh, vừa hờn dỗi vừa vui sướng.
Đây là biểu cảm cô thường dùng khi làm nũng anh ngày trước.
Chúc Khải Toàn đã rất nhiều năm chưa từng trông thấy.
Sau khi chụp ảnh kỷ niệm, Vân Vụ Lai quay trở lại hậu trường.
Cô là một trong những người cuối cùng, khu vực chờ phía sau sân khấu gần như trống trải, chỉ còn nhân viên hỗ trợ và các nhà thiết kế vẫn đang bận rộn hoàn tất công việc cuối cùng.
Bùi Cao Trác đã thay lại áo của mình, uể oải ngồi đợi cô, tay nghịch điện thoại.
“Nhanh lên đi.” Anh ta hơi sốt ruột giục giã “Sao lâu vậy.”
Tiểu An đứng bên cạnh, ngượng ngùng nói với Vân Vụ Lai: “Chị Vụ Lai, em nói em giúp anh ấy tháo, nhưng anh ấy không yên tâm, nhất định phải là chị mới được.”
“Ừ.” Vân Vụ Lai rất điềm tĩnh đáp, cầm lấy dao cắt chỉ đi về phía anh ta. Trên đường đi, cô tiện tay kéo một chiếc ghế, đặt xuống trước mặt anh ta và ngồi xuống, vừa tháo chỉ, vừa hỏi chuyện phiếm: “Sao anh rảnh rỗi thế?”
Lần một thì lạ, lần hai thì quen. Bùi Cao Trác lần này rõ ràng bình tĩnh hơn hẳn, anh ta vừa nghe xong, liền cau mày khó hiểu: “Cô không nghĩ tôi cố tình làm hỏng quần của mình đấy chứ?”
“Tôi chẳng nói gì cả, anh đừng có lạy ông tôi ở bụi này.” Vân Vụ Lai tay thoăn thoắt, không ngẩng đầu lên.
Nhưng thật ra, cô hiểu rất rõ, không thể nào là Bùi Cao Trác. Anh ta có năng lực chuyên môn vững vàng, ngoại hình nổi bật. Bây giờ lại có thêm danh hiệu người mẫu vedette của QC, thành công chỉ là vấn đề thời gian. Dù anh ta có lông bông đến mấy cũng không thể vì trêu chọc cô mà đùa giỡn với sự nghiệp và tiền đồ xán lạn của mình.
“Mẹ kiếp.” Bùi Cao Trác nổi cáu “Nói cho cùng thì cô vẫn nghi ngờ tôi, phải không?”
Vân Vụ Lai hờ hững đáp: “Tôi chưa từng nói thế.”
Cô nhìn tình trạng chiếc khóa kéo, suy nghĩ xem đây rốt cuộc là tai nạn hay âm mưu.
Bùi Cao Trác chất vấn: “Cô có hiểu ý của câu ‘lạy ông tôi ở bụi này’ không mà lại nói không có?”
Giữa lúc hai người đang cãi vã, cửa hậu trường mở ra, có người bước vào. Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, người đó dừng bước.
Vân Vụ Lai nghe tiếng động liền quay lại nhìn.
Tay cô vẫn còn đặt ở vị trí nhạy cảm trên người Bùi Cao Trác, nhưng trong mắt cô lại phản chiếu hình ảnh Chúc Khải Toàn.
Cảnh tượng này, đúng là một tình huống dở khóc dở cười điển hình.
Bùi Cao Trác: “…”
Có chút lo lắng cho “hạnh phúc” của mình.
Vân Vụ Lai: “…”
Thôi xong rồi. Giờ thì khỏi cần Đới Dương đăng tin, cô đã bị bắt quả tang ngay tại trận.
Đúng là hết ý.
Về diễn biến tiếp theo, Vân Vụ Lai tự dựng nên một màn kịch lớn trong đầu.
Cô: Chồng ơi, không phải như anh thấy đâu, anh nghe em giải thích, em trong sạch, em không làm gì có lỗi với anh hết, xin anh hãy tin em!!!
Chúc Khải Toàn: Không nghe! Không nghe! Tôi không nghe! Cô đúng là đồ đàn bà lẳng lơ, bại hoại đạo đức! Dám làm ra chuyện dơ bẩn này ngay dưới mí mắt tôi! Mặt mũi của tôi đều bị cô làm mất hết rồi! Tôi phải đem đôi gian phu dâm phụ các người đi nhúng lồng heo!
Hoặc là, Chúc Khải Toàn sẽ giống như tấm ảnh meme kia, đội một chiếc mũ xanh mướt, rộng lượng nói: Đương nhiên là chọn tha thứ cho cô ấy rồi!
Đương nhiên những cảnh trên chỉ diễn ra trong tưởng tượng của Vân Vụ Lai, trong đời thực, đã đến lúc cặp vợ chồng ly thân ba năm bắt đầu màn so tài diễn xuất.
Ánh mắt của Chúc Khải Toàn dừng lại một lát, rồi hỏi một cách rộng lượng: “Có cần tôi tránh mặt một lát không?”
Vân Vụ Lai lại cúi đầu xuống, tiếp tục tháo chỉ, điềm tĩnh đáp: “Không cần, xong rất nhanh thôi.”
Vân Vụ Lai không ngừng tự nhủ, mình là một nhà thiết kế chuyên nghiệp, đang làm một việc chuyên nghiệp với một người mẫu chuyên nghiệp, cô không có gì phải hổ thẹn, cô thẳng thắn, đường hoàng, cô không có lỗi với ai cả.
Nhưng chẳng hiểu sao, bị ông chồng hờ nhìn chằm chằm, cô lại không thể kìm nén sự chột dạ của mình. Cả quá trình cứ như ngồi trên đống lửa, cảm thấy gai mắt.
Vì chột dạ, cô còn vô tình làm móc một sợi chỉ trên vải. Vấn đề tuy nhỏ, nhưng với một nhà thiết kế cầu toàn thì lại cực kỳ nghiêm trọng. Cô giật mình, không còn tâm trí đâu để chột dạ nữa, nhanh chóng tháo xong chỉ, thậm chí còn hấp tấp định tự sửa quần cho Bùi Cao Trác.
Bùi Cao Trác bị cô làm cho giật mình, gạt tay cô ra: “Làm gì đấy? Tôi tự làm được.”
Anh ta trêu cô thì trêu thật, chỉ muốn phá vỡ sự điềm tĩnh của cô để xem dáng vẻ thẹn thùng, giận dỗi của cô gái nhà lành, ai ngờ cô lại táo bạo đến vậy.
Quan trọng nhất là, để tác phẩm thiết kế được thể hiện hoàn hảo nhất, người mẫu nam đi catwalk cũng cần phải mặc quần lót dây chữ T, để tránh lộ đường viền quần lót bên dưới lớp vải, gây ảnh hưởng đến thị giác.
Bùi Cao Trác không muốn để chồng Vân Vụ Lai thấy mình mặc quần lót dây chữ T, điều này khiến anh ta mất mặt.
Bùi Cao Trác đi vào phía sau tấm rèm, không lâu sau đã thay đồ và cầm chiếc quần đi ra, ném cho Vân Vụ Lai. Anh ta mặt mày sa sầm bỏ đi, trước khi đi còn nhấn giọng: “Nói lại lần nữa, không phải tôi làm, cô tự điều tra xem ai muốn hại cô đi.”
Tiểu An cũng rất hiểu ý mà lảng đi chỗ khác, đến một nơi không làm ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện của hai vợ chồng.
Vân Vụ Lai cầm lấy chiếc quần, cẩn thận sửa lại sợi chỉ bị tuột ra, mãi đến khi lớp vải hoàn toàn phẳng phiu trở lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Có người muốn hại em, là có ý gì?” Chúc Khải Toàn vẻ mặt tự nhiên, hoàn toàn không đả động đến chuyện liên quan đến Bùi Cao Trác.
Vân Vụ Lai nói: “Trước khi người mẫu lên sân khấu, phát hiện khóa kéo bị kẹt vải, không thể kéo lên được. Chiếc quần trước đó vẫn bình thường, hơn nữa Garnett…” Cô dừng lại, giải thích: “Chính là người mẫu vừa nãy. Anh ta cũng có một lượt diễn trong bộ sưu tập trước, nên không có nhiều thời gian thay đồ. Kết quả là đúng chiếc quần của anh ta gặp vấn đề, nên chúng tôi có lý do để nghi ngờ có người cố ý.”
“Garnett này có đáng nghi không?” Chúc Khải Toàn hỏi.
“Không có.” Khẳng định tuyệt đối cho một người đàn ông khác ngay trước mặt chồng mình, Vân Vụ Lai tự dưng thấy chột dạ, cô vội vàng đính chính: “Tôi nghĩ là không, vì buổi diễn hôm nay cũng rất quan trọng với anh ta, anh ta là người mẫu vedette.”
Chúc Khải Toàn hờ hững đáp: “Ừ.”
Ừ? Chỉ vậy thôi sao?
Rốt cuộc anh có giận không?
Vân Vụ Lai thầm oán trách trong lòng rồi cúi đầu, thử vài lần, cuối cùng cũng thành công gỡ được miếng vải ra khỏi khóa kéo. Sau đó, cô kéo lên kéo xuống vài lượt, xác nhận khóa kéo đã trơn tru. Cô yên tâm, gấp quần lại, ngẩng đầu lên nhìn Chúc Khải Toàn, trong lòng cảm thấy rất nặng nề, cắn môi, vẫn quyết định giải thích ngọn nguồn sự việc: “Lúc đó thời gian rất gấp, để đảm bảo an toàn, tôi chỉ có thể khâu quần của anh ta lại. Lúc tháo chỉ cũng không dám để anh ta tự làm, tôi sợ anh ta sẽ tự mình làm hỏng quần.”
Chúc Khải Toàn gật đầu, hỏi: “Vậy ở đây có camera giám sát nào để kiểm tra không?”
Mấy chiếc camera đều bị vải che lại rồi. Đây là hậu trường, người mẫu đều thay đồ ở đây, phải đảm bảo sự riêng tư cho mọi người, không thể lắp camera ở đây được. Hơn nữa trước buổi diễn, hậu trường rất hỗn loạn, người qua lại đông đúc, nhân chứng cũng rất khó tìm.
Vân Vụ Lai nhìn quanh một vòng, cô lắc đầu: “Chắc là không được.”
Chúc Khải Toàn rất hiểu chuyện, hoàn toàn không ghen tuông vô cớ, chẳng hề bận tâm đến việc cô tiếp xúc với bộ phận nhạy cảm của người đàn ông khác. Điều này chứng tỏ nỗi lo lắng như gặp phải đại địch của cô, việc không cho Đới Dương quay cảnh cô khâu quần cho Bùi Cao Trác trước đó, hoàn toàn không cần thiết.
Nhưng cô lại cảm thấy hụt hẫng khó tả.
Về kẻ đứng sau, cả hai đều cùng nghĩ đến Nhậm Ngân Dao.
Chỉ là không có bằng chứng, cho dù nghi ngờ đến đâu cũng không thể tùy tiện kết tội người khác.
“Thôi bỏ đi, chuyện này tính sau.”
Vừa kết thúc một cuộc chiến cam go, bao vất vả mấy tháng trời cuối cùng cũng kết thúc, Vân Vụ Lai tạm thời không muốn vướng bận những chuyện phiền muộn này.
Chúc Khải Toàn nhận thấy vẻ mệt mỏi của cô: “Em còn việc gì nữa không? Hay là chúng ta đi uống gì đó đi.”
Vân Vụ Lai nhớ đến em gái mình: “Vân Sương đâu?”
Chúc Khải Toàn nói: “Tiểu Tùy và mọi người đã đưa con bé đi rồi.”
“Ồ, vậy cũng được.” Cô dường như ngày càng quen với việc ở riêng cùng anh.
Cô lục lọi túi xách của mình dưới đống quần áo, thay một đôi giày bệt thoải mái vào: “Đi thôi.”
Chúc Khải Toàn vẫn không nhúc nhích, anh nhìn thẳng về phía trước, đưa ra một yêu cầu rất vô lý: “Em đi rửa tay trước đi.”
Trên trán Vân Vụ Lai từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi.
Một lúc sau cô mới phản ứng, rồi từ từ thốt ra một chuỗi dấu chấm lửng.
“Tại sao?” Cô giả vờ không hiểu.
Ánh mắt đầy vẻ gian xảo.