Bên Bờ Vực Ly Hôn - Tang Tang Hựu Lãng Lãng
Khoảnh Khắc Ký Ức
Bên Bờ Vực Ly Hôn - Tang Tang Hựu Lãng Lãng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tổng cộng có ba lần tổng duyệt.
Vạn sự khởi đầu nan, đến lần thứ hai, họ đã quen thuộc hơn, kỹ năng giữ khoảng cách an toàn cũng tiến bộ vượt bậc. Hai bàn tay ở cự ly cực gần mà suốt quá trình chỉ chạm vào nhau vỏn vẹn hai lần.
Đến lần tổng duyệt thứ ba, toàn bộ sự chú ý của Vân Vụ Lai đều dồn vào đôi tay. Việc có tiếp xúc cơ thể với Chúc Khải Toàn hay không đã trở thành thứ yếu, tâm lý của cô bây giờ giống như khi đi đường phải giẫm lên kẽ gạch, hay khi xem lễ thượng cờ lại muốn lá cờ và quốc ca kết thúc cùng một lúc. Hoàn toàn là do chứng ám ảnh cưỡng chế của cô bộc phát.
Chi tiết quyết định thành bại, thế giới của những nhà thiết kế tất nhiên phải là nơi soi mói đến từng chân tơ kẽ tóc. Không mắc chứng ám ảnh cưỡng chế một chút thì cũng khó mà tự xưng là nhà thiết kế.
Họ là cặp cuối cùng, quãng đường phải đi cũng là xa nhất. Vân Vụ Lai cẩn thận điều chỉnh tay lên xuống theo nhịp bước đi. Ở khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay đối phương, cô vẫn kiên trì giữ chặt nguyên tắc không chạm vào nhau suốt cả chặng đường.
Thấy đích đến ngày một gần, thành công đã ở ngay trước mắt, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo, cô lại nín thở.
“Bốp.”
Lòng bàn tay Chúc Khải Toàn đột nhiên ngửa lên, khẽ chạm vào tay cô như một cái bắt tay, phá vỡ sự kiên trì khổ sở của cô, khi thành công chỉ còn cách một bước chân.
Đúng là đồ quỷ sứ — Vân Vụ Lai bực bội quay đầu lại, nhìn về phía thủ phạm.
Chúc Khải Toàn nhìn lại cô, dường như không hiểu vì sao cô lại giận. Anh hơi mở to mắt, vẻ mặt đầy vô tội và thắc mắc.
Vân Vụ Lai quả thực có một thoáng nghi ngờ anh cố ý, nhưng nghĩ lại chắc anh cũng không rảnh rỗi đến mức đó, đành thôi. Dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt trẻ con, không nên làm lỡ buổi tổng duyệt. Cô làm theo quy trình, tách ra khỏi Chúc Khải Toàn, đứng về hai bên bục dài.
“Được được, hoàn hảo, lát nữa cứ làm theo lần này nhé.” Đạo diễn rất hài lòng, chỉ có điều ông lo lắng nhất lại là Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai: “Lúc lên sân khấu chính thức, hai người nhớ phải nắm tay nhau đấy.”
Sau khi tổng duyệt kết thúc, đội ngũ nhiếp ảnh gia cùng đủ loại máy ảnh và ống kính đi theo nhóm cô dâu chú rể chụp ảnh trong trường.
Lớp 12/4 năm đó là lớp của Phó Hành Thử và Chúc Khải Toàn. Được sự cho phép của nhà trường và các em học sinh lớp 12/4 hiện tại, họ đến lớp học để chụp ảnh.
Học sinh lớp 12 không có một kỳ nghỉ hè trọn vẹn. Sách vở chất đống trên bàn và trong ngăn bàn, bảng đếm ngược ngày thi đại học ngạo nghễ được treo ở vị trí nổi bật nhất trên bảng tin.
Sau khi tốt nghiệp, mọi người ít nhiều đều đã từng quay lại trường cũ thăm thầy cô. Nhưng mặc đồng phục, ngồi vào bàn học chất đầy sách vở và đề thi như hôm nay là lần đầu tiên. Trong không khí phảng phất mùi giấy và mực in, hòa quyện với hương hoa thơm ngát ngoài cửa sổ, mỗi hơi thở đều có thể ngửi thấy hương vị nồng đượm của tuổi trẻ.
Cảm giác đó nói là quay ngược thời gian cũng không ngoa.
Cô dâu chú rể ngồi giữa lớp, ba cặp phù dâu phù rể vây quanh hai bên và phía sau, tạo dáng chụp ảnh theo chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia.
Nhiếp ảnh gia: “Cô dâu chú rể chống cằm nhìn nhau, các phù dâu phù rể đừng ngẩng đầu, cứ giả vờ chăm chú viết bài là được. Mọi người cứ tự nhiên một chút, hãy tưởng tượng lại dáng vẻ của mình trong giờ tự học năm đó.”
Vân Vụ Lai làm theo, cầm một cây bút trên bàn lên, mở nắp bút.
Chúc Khải Toàn bên cạnh cũng cầm bút lên, hơi cúi người rạp xuống bàn. Bàn ghế đối với một người đàn ông cao to khá chật chội, cánh tay anh duỗi ra đã vượt qua “vạch tam bát tuyến*”.
(*) Vạch tam bát tuyến: tiếng lóng dùng trong môi trường học đường là “vạch kẻ ngăn bàn” hay “ranh giới trên bàn học.
Dưới lớp đồng phục mỏng, khuỷu tay hai người khẽ chạm vào nhau.
Vân Vụ Lai quay đầu liếc nhìn vạch tam bát tuyến, xác nhận là anh đã vượt ranh giới, cô lập tức có khí thế.
Chúc Khải Toàn hiểu ánh mắt của cô, anh cúi xuống nhìn vạch tam bát tuyến.
Khoảng một giây sau, anh rút tay về, trở lại phạm vi của mình.
Ở trong lớp học, trạng thái của mọi người đều rất tốt. Nhiếp ảnh gia chỉ đạo xong tư thế, chuẩn bị chụp, miệng đếm ngược: “3, 2, 1.”
Thời đi học, họ không học cùng lớp, gần như không có cơ hội học chung trong một phòng học.
Trong ký ức chỉ có duy nhất một lần. Hôm đó trường tổ chức dã ngoại mùa thu, nhưng địa điểm dã ngoại ở Cẩm Thành vốn nổi tiếng là chán, nên không ít học sinh không tham gia. Những học sinh không đi dã ngoại thì ở lại trường tự học. Hôm đó hai người có chút không vui, lý do mâu thuẫn đã không thể nhớ rõ, loanh quanh cũng chỉ là mấy chuyện vặt vãnh. Vân Vụ Lai không thèm để ý đến Chúc Khải Toàn, còn anh thì bạo dạn, nhân lúc giáo viên chủ nhiệm đều đi dẫn đoàn, liền chạy thẳng đến lớp cô để tự học, nghiễm nhiên ngồi vào chỗ của bạn cùng bàn cô.
Anh nghiêm túc mở vở bài tập, cố tình dang rộng cánh tay, xâm phạm không gian bàn học của cô, tì vào khuỷu tay cô.
Cô không muốn để ý đến anh, bèn nhích sang bên cạnh, anh lại kiên trì nhích theo.
Cô tiếp tục tránh, anh tiếp tục đuổi.
Không ai nói lời nào, cứ âm thầm đối đầu.
Đến khi anh chiếm hết cả bàn học của cô, cô không nhịn được nữa, bật cười.
Khi đó, khoảng cách để làm lành chỉ ngắn bằng một chiếc bàn học.
Ra khỏi lớp học, cả đoàn người ùn ùn kéo đến sân thể dục, đây cũng là một địa điểm chụp ảnh quan trọng.
Nắng gắt như thiêu, mọi người theo chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia làm đủ kiểu dáng một hồi trên bãi cỏ.
Yến Tùy là người đầu tiên bỏ cuộc, đứng dưới bóng cây không chịu di chuyển nữa: “Hay là cứ vậy đi.”
Nhiếp ảnh gia hiếm khi gặp được một đám cưới và buổi chụp ngoại cảnh độc đáo như vậy, không muốn kết thúc sớm: “Ảnh hơi ít đấy, mọi người chắc chắn không chụp nữa à?”
Dù sao cũng là đám cưới một lần trong đời, Yến Tùy đương nhiên sợ để lại tiếc nuối, nhưng nhìn mặt trời gay gắt, cô ấy lại thật sự không có can đảm bước ra ngoài.
Cuối cùng cô ấy nghĩ ra một cách vẹn cả đôi bên: “Cứ để mấy anh con trai chụp thêm vài tấm trước đi, tụi em nghỉ một lát rồi tính.”
Toàn thể các quý ông: “…”
Thế là cô dâu và hội phù dâu trốn dưới bóng cây uống trà sữa đá, chứng kiến các quý ông bị nhiếp ảnh gia dẫn đi, đến chỗ dụng cụ hít xà đơn.
Thanh kim loại bị nắng chiếu nóng bỏng, Chúc Khải Toàn vừa chạm vào đã bị bỏng đến mức rụt tay lại cái “vèo”, phải dội nước đá vào thanh xà mới có thể cầm được.
Nhiếp ảnh gia ra lệnh, bốn người đồng loạt giơ hai tay bám xà, dùng sức cánh tay, hít xà.
Nghê Đông là người đầu tiên không chịu nổi, cố gắng lắm cũng chỉ hít được hai cái rồi buông tay.
Anh ta bị mọi người cười nhạo không thương tiếc.
Nghê Đông tức tối: “Lúc đi học tôi không làm được cái nào, bây giờ đã có tiến bộ rồi.”
“Vậy sao hôm nay cậu làm được hai cái thế?” Phó Hành Thử thích thú xem trò vui, liếc nhìn Chúc Khải Toàn đầy ẩn ý: “Là vì muốn thể hiện bản lĩnh đàn ông trước mặt ai đó à?”
Chúc Khải Toàn cúi đầu liếc nhìn Nghê Đông.
Ánh mắt bình thản không chút gợn sóng đó khiến Nghê Đông giật mình. Anh ta giả vờ bình tĩnh giải thích: “Gì chứ? Là do gần đây em thường xuyên đến phòng gym tập luyện, nên thể lực tốt hơn thôi.”
Mà ở xa, hội chị em đang hóng mát uống trà sữa tuy yếu ớt, nhưng điều đó không cản trở họ cười nhạo Nghê Đông.
La Tinh Tinh: “Hóa ra Nghê Đông yếu vậy.”
Thích Viên Viên: “Cần gì đến hóa ra, nhìn là biết yếu rồi.”
Yến Tùy rất kiên quyết: “Vụ Lai, đừng cho cậu ta cơ hội, cậu ta không được đâu.”
“Tớ thấy rồi.” Vân Vụ Lai gác cằm lên vai cô bạn: “Yên tâm đi.”
Háo Tử dốc hết sức cũng không thể hít thêm lần thứ sáu, đành ngậm ngùi dừng lại với thành tích năm cái hít xà.
Trên xà chỉ còn lại cuộc so tài giữa Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử.
Hai người đã hít được mười bảy cái mà vẫn chưa có ý định dừng lại, thể lực thật đáng kinh ngạc.
Chủ đề của hội chị em lại dần chuyển sang những chủ đề “người lớn”.
La Tinh Tinh tặc lưỡi liên tục: “A Tùy, xem ra cậu hạnh phúc lắm nhỉ.”
“Đúng vậy.” Yến Tùy cười tủm tỉm, mặt không đỏ tim không đập, thản nhiên thừa nhận. Sau đó quay sang nhìn Vân Vụ Lai, cười tinh quái trêu chọc: “Có phải không, Vụ Lai.”
Tầm mắt của Vân Vụ Lai đột nhiên trở nên có chút chói mắt, không thể nhìn thẳng, giống như cảm giác bỏng rát khi anh vừa chạm vào thanh xà nóng bỏng lúc nãy.
Những hình ảnh bí mật không ai biết không thể kiểm soát được ùa về trong tâm trí: cơ thể ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt mờ mịt, mất tiêu cự, lời thì thầm bên tai, có sự dày vò tột cùng và niềm vui tột cùng đan xen vào nhau.
Mãi đến năm thứ hai đại học cô mới đủ tuổi thành niên. Trước đó, anh đã thật sự nhẫn nhịn rất lâu và rất vất vả. Một khi được “giải phóng”, đương nhiên phải trả lại gấp bội. Cho đến tận khi cô ra nước ngoài, những ngày tháng đó nếu phải hình dung thì dùng những từ như hoang đường, phóng đãng, đêm đêm triền miên cũng không hề quá đáng.
Hít xà cực kỳ tốn thể lực. Hai người đàn ông vẫn đang tiếp tục cạnh tranh đều đã kiệt sức, nhưng lại không cam tâm chịu thua đối phương, cứ treo mình trên xà không chịu xuống.
Tình hình chẳng bao lâu sau đã chệch khỏi quỹ đạo. Không biết ai ra tay trước, hai người bắt đầu dùng cả tay cả chân, giằng co lẫn nhau, cố gắng kéo đối phương xuống.
Hội chị em xem náo nhiệt, cười nghiêng ngả.
Rất nhanh sau đó mọi người không cười nổi nữa, vì áo khoác của Chúc Khải Toàn bị xé rách trong lúc giằng co, từ vai rách toạc xuống tận vạt áo. Hơn nữa nó không rách theo đường chỉ may, mà rách một cách “nghệ thuật”, trông như một miếng giẻ rách treo trên người.
“Ôi trời, hai người bị điên à?” Yến Tùy tức mà bật cười.
Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử đều biết mình đã gây chuyện, nhưng lại đổ lỗi cho nhau, không chịu thừa nhận sai lầm của mình.
Yến Tùy không muốn nghe, liên tục chất vấn: “Đừng nói mấy chuyện linh tinh nữa, hai người nói xem bây giờ phải làm sao.”
Ai mà ngờ được trong ngày cưới lại xảy ra sự cố thế này. Đồng phục chỉ chuẩn bị ba bộ nam và ba bộ nữ, không có đồ dự phòng.
Mọi người nhao nhao thảo luận giải pháp.
Có người nói, hay là tất cả đều không mặc áo khoác, chỉ mặc áo thun đồng phục.
Có người nói, mau tìm người biết may vá để khâu lại vài đường.
Cũng có người nói, bảo xưởng may làm gấp một chiếc có khi cũng kịp.
Chúc Khải Toàn từ đầu đến cuối không nói gì. Cuối cùng, anh lên tiếng đưa ra giải pháp tối ưu nhất: “Tôi vẫn còn giữ đồng phục thời đi học, để tôi đi lấy.”
Bỏ qua vấn đề cũ mới, hai chiếc áo khoác gần như y hệt nhau.
Điểm khác biệt duy nhất là, trên lưng chiếc áo thời đi học có viết tên một cô gái.
Hai bộ đồng phục thời cấp ba vẫn được cất giữ nguyên vẹn trong tủ quần áo, sau bao năm cuối cùng cũng được thấy lại ánh sáng mặt trời.
Chúc Khải Toàn mặc áo quay lại giữa nhóm cô dâu chú rể. Tuy màu sắc không còn mới và trắng như của những người khác, nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều, không ai nhìn kỹ đến thế, thật giả lẫn lộn cũng chẳng sao.
Nghê Đông đứng sau lưng anh, nhìn ba chữ cái to trên lưng anh, nhất thời không phản ứng kịp, còn đứng đó nghĩ một lúc xem nó có ý nghĩa gì.
Đến khi nghĩ ra thì như bị sét đánh ngang tai, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống trước mặt Chúc Khải Toàn ngay tại chỗ.
“Anh, em sai rồi anh ơi, tha cho em anh ơi.”
Chúc Khải Toàn cười mà như không cười, không biểu lộ thái độ.
“Thế này, em tự phạt độc thân ba năm, được không anh? Anh nguôi giận chưa anh?” Nụ cười của Nghê Đông lúc này còn méo mó hơn cả khóc.
“Cậu không tự phạt thì ba năm nữa cũng không tìm được bạn gái đâu.” Chúc Khải Toàn nói.
“Vậy anh muốn em làm thế nào? Lời đã nói ra như bát nước đổ đi, bây giờ em không thu lại được.” Nghê Đông lo lắng hỏi ý anh: “Chỉ cần anh nói, em đều làm theo.”
Vân Vụ Lai ngồi bên cạnh làm như không nghe thấy, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho họ, hoàn toàn là thái độ không liên quan gì đến mình.
Chúc Khải Toàn nhìn Nghê Đông, hất đầu về phía Vân Vụ Lai, dùng lời cô nói buổi sáng để an ủi Nghê Đông: “Không sao, bây giờ không phải nữa rồi. Cậu cứ yên tâm mạnh dạn theo đuổi tình yêu đích thực đi.”
Nghê Đông không nghe ra lời an ủi, chỉ nghe ra sát khí nồng nặc trong đó, trong lòng run như cầy sấy: “Một ngày làm chị dâu, cả đời làm chị dâu, anh cứ yên tâm một trăm phần trăm đi anh, em sẽ không bao giờ nhìn chị dâu thêm một lần nào nữa, nếu không em sẽ tự móc mắt tạ tội.”
Nghê Đông nói là làm, từ một cỗ máy “dò chị dâu” biến thành cỗ máy “chặn chị dâu”. Vân Vụ Lai ở đâu, ánh mắt anh ta kiên quyết không nhìn về phía đó. Gặp trường hợp bắt buộc phải nhìn về hướng cô, anh ta cũng sẽ tập trung tiêu điểm vào những người, những vật không liên quan đến cô, ngay cả liếc mắt cũng không liếc sang, suýt nữa thì thành mắt lác thật.
Thời gian cũng gần đến, khách khứa đã tề tựu đông đủ, chờ đợi chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng nhất trên con đường tình yêu của Phó Hành Thử và Yến Tùy.
Trong hội trường của trường, đèn vụt tắt.
Đạo diễn ở phía đối diện ra hiệu cho các phù dâu phù rể, ra hiệu cho họ lên sân khấu.
Nghê Đông đi đầu, nắm tay La Tinh Tinh chậm rãi tiến vào.
Đợi hai người đứng yên, Hạo Tử và Thích Viên Viên nối gót theo sau.
Hậu trường rất tối, chỉ có một ngọn đèn sàn phát ra ánh sáng yếu ớt.
Chúc Khải Toàn chìa tay ra.
Vẫn còn sớm, Thích Viên Viên và Hạo Tử còn phải đi một lúc nữa mới đến đích.
Vân Vụ Lai khựng lại một chút, rồi cũng từ từ đặt tay mình lên.
Lòng bàn tay anh khô ráo và ấm áp, vẫn như ngày nào.
Năm ngón tay của Chúc Khải Toàn khẽ siết chặt hơn, một động tác nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra.
Hai mươi mấy giây chờ đợi ngắn ngủi bị kéo dài ra, dài đến mức dường như đủ để họ đếm lại và hồi tưởng từng chút vương vấn của họ trong bao nhiêu năm qua.
Âm nhạc vang lên đến một đoạn đã định, đó là tín hiệu nhắc họ lên sân khấu.
Hai người cùng lúc bước đi, bước lên bậc thang. Trong bóng tối, mũi giày cô vô tình vấp vào bậc thang, bước chân hơi loạng choạng.
Anh đỡ lấy cô, cuối cùng cũng nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay anh, càng lúc càng siết chặt, mạnh đến mức cô cảm thấy hơi đau.
Khoảnh khắc bước ra dưới ánh đèn sân khấu, Vân Vụ Lai bất giác nheo mắt lại vì ánh sáng mạnh.
Cô như bước vào đường hầm thời gian, quay về những năm tháng cô hằng mong ước được trở lại.
Đứng trong hội trường của Gia Lam, ăn mặc như một học sinh, mặc bộ đồng phục mà cô ghét nhất. Trên lưng chàng trai bên cạnh là tên của cô.
Dưới sân khấu có bạn học, bạn bè cũ của họ, còn có cả những thầy cô và lãnh đạo nhà trường quen thuộc.
Khác với những năm tháng ấy là, tất cả mọi người đều đang mỉm cười.
Rất nhiều người không chỉ chúc phúc cho cô dâu chú rể, mà còn chúc phúc cho cả họ.
Sẽ không còn ai nhìn vào dòng chữ trên lưng anh mà lắc đầu, cũng không còn ai ngăn cản họ nắm tay nhau giữa chốn đông người.
Những người chúc phúc cho họ không biết rằng, rõ ràng ông trời đã chuẩn bị cho họ một con đường rộng lớn, thênh thang, đầy nắng, nhưng họ lại đi đến một kết cục hoàn toàn khác.
Đến khi đi đến điểm cuối, họ sẽ không còn lý do để nắm tay.
Đến khi buổi lễ này kết thúc, anh sẽ cởi bỏ chiếc áo đồng phục có viết tên cô.
Đến ngày mai, cô sẽ trở về đất nước xa xôi, không biết lần gặp mặt tiếp theo là năm nào tháng nào.
Bao nhiêu năm vương vấn bấy lâu vỡ tan thành một đống hỗn độn trên mặt đất, khó lòng ghép lại.
Ánh đèn sân khấu chiếu vào khiến hốc mắt cô có chút cay xè.