Bên Bờ Vực Ly Hôn - Tang Tang Hựu Lãng Lãng
Nụ Hôn Lên Vết Sẹo
Bên Bờ Vực Ly Hôn - Tang Tang Hựu Lãng Lãng thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Chúc Khải Toàn tìm đến nơi theo địa điểm và mô tả mà Vân Vụ Lai cung cấp, cô đã nín khóc.
Một người tốt bụng trên quảng trường đã nhường ghế cho cô. Cô ngồi lẻ loi trên chiếc ghế gỗ, quấn chặt áo khoác giữa cơn gió bấc se lạnh, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn bốn thiếu niên tầm mười mấy tuổi đang dắt một chú chó Alaska to lớn chơi đùa cách đó không xa.
Chúc Khải Toàn vừa đi đến vài bước, Vân Vụ Lai đã nhận ra sự xuất hiện của anh. Cô nhìn về phía anh, nở một nụ cười nhạt nhòa.
Đêm Giáng Sinh, gần như nửa thành phố đổ ra đường phố, xe cộ đông đúc, anh phải mất hơn nửa tiếng mới đến nơi. Hơn nửa tiếng đủ để Vân Vụ Lai sắp xếp lại cảm xúc của mình; cô đã bình tĩnh trở lại, trên mặt thậm chí không còn chút dấu vết nào của việc vừa khóc.
Bao năm qua, cô buộc phải thành thạo kỹ năng điều chỉnh cảm xúc của mình trong thời gian ngắn, nếu không cô đã sớm sụp đổ không biết bao nhiêu lần.
Chúc Khải Toàn vừa cởi áo khoác, vừa bước đến gần, cúi người khoác lên người cô rồi ôm chặt lấy cô. Má anh áp vào má cô, lạnh buốt.
Ngón tay anh khẽ vuốt nhẹ sau gáy cô.
“Em có bị thương không?”
Vân Vụ Lai vội vàng lắc đầu: “Không có.”
Ít nhất thì thể xác không có vết thương nào.
Cảm nhận được cảm xúc của anh, Vân Vụ Lai dùng giọng điệu nhẹ nhàng giới thiệu chú chó Alaska bên cạnh: “Chú chó của họ tên là Vương Trung Vương, một cái tên thật đáng yêu.”
Cô đang cố đánh trống lảng sang chuyện khác, cố gắng xoa dịu cảm xúc của anh.
Chúc Khải Toàn lúc này không có hứng thú với bất cứ chuyện gì ngoài Vân Vụ Lai, nghe vậy anh cũng chẳng thèm liếc nhìn sang bên cạnh, chỉ thuận theo lời cô mà đáp: “Thích thì chúng ta cũng nuôi một con.”
Vân Vụ Lai: “Đặt tên nó là Chúc Cửu Cửu nhé?”
Chúc Khải Toàn nói: “Em mơ giữa ban ngày à, Chúc Cửu Cửu phải do em sinh, lấy một con chó ra để lừa anh sao?”
“Thế thì thôi vậy.” Vân Vụ Lai bật cười.
“Về thôi.” Chúc Khải Toàn vỗ nhẹ lưng cô. “Em đi được không?”
Vân Vụ Lai đứng dậy, thử đi hai bước, cô đã lạnh cóng đến mức đôi chân không còn nhanh nhẹn nữa.
Chúc Khải Toàn thấy vậy, cúi người bế xốc cô lên.
Vân Vụ Lai khẽ kêu lên một tiếng, theo phản xạ ôm lấy cổ anh.
Bị bế kiểu công chúa giữa chốn đông người như vậy, mọi người đều ngoái nhìn. Vân Vụ Lai có chút ngượng ngịu, nhỏ giọng oán trách: “Làm gì vậy chứ, em tự đi được mà.”
“Kệ người ta cười.” Chúc Khải Toàn cúi đầu nhìn cô, nói: “Em thấy mất mặt à, vậy thì che mặt lại đi.”
Vân Vụ Lai liền kéo cao áo khoác lên, che đi khuôn mặt mình.
Chúc Khải Toàn vững vàng bế cô đi về phía bãi đậu xe.
Nhưng một lúc sau, Vân Vụ Lai lại kéo áo khoác xuống.
Chúc Khải Toàn không hiểu, cúi đầu liếc nhìn cô một cái.
Vân Vụ Lai nói cứng: “Em không nỡ để anh mất mặt một mình đâu.”
Anh bật cười trêu chọc một tiếng.
Vân Vụ Lai ôm chặt cổ anh.
Trên đời này có một người đàn ông yêu thương cô đến vậy, cớ sao cô phải cảm thấy mất mặt chứ.
Đây là vinh hạnh của cô, cũng là niềm kiêu hãnh của cô.
Trên đường về nhà, nhờ hệ thống sưởi trong xe, Vân Vụ Lai dần ấm lại.
Nhưng lúc xuống xe, Chúc Khải Toàn vẫn cúi người xuống, muốn bế cô lên lầu.
“Sao còn bế em nữa.” Miệng thì nói vậy, nhưng thực tế cô lại rất tự nhiên nép vào lòng anh, tận hưởng sự ưu ái của một nàng công chúa chân không chạm đất.
Chúc Khải Toàn trả lời: “Không nỡ để em phải tự đi.”
Cô đã khóc quá đáng thương trong điện thoại.
“…” Vân Vụ Lai nói: “Cái sự không nỡ của anh đúng là kỳ cục thật đấy.”
“Ừm đó.” Chúc Khải Toàn thẳng thắn không chút kiêng dè: “Tối nay nếu em bằng lòng, anh còn không nỡ hơn nữa cơ.”
Sau đó anh liền bị ăn một cái đánh yêu.
Trong lúc thang máy đi lên, Vân Vụ Lai nhìn con số đang tăng dần trên màn hình, khẽ đung đưa đôi chân: “Khi nào mình đến Vân Đỉnh Thủy Ngạn ở?”
“Anh ở đây quen rồi, em không thích nơi này đến vậy à?” Chúc Khải Toàn không đáp lời mà hỏi ngược lại.
Vân Vụ Lai ngập ngừng, cũng không phải là không thích, dù sao ở cùng Chúc Khải Toàn là cô đã rất vui rồi, nhưng Vân Đỉnh Thủy Ngạn là nhà tân hôn, ý nghĩa đương nhiên lớn lao hơn.
“Vài ngày nữa sẽ chuyển qua.” Chúc Khải Toàn vẫn dùng lý do cũ: “Chưa dọn dẹp, đồ của anh cũng chưa chuyển đến, bây giờ qua đó không tiện.”
Vân Vụ Lai lẩm bẩm: “Còn chưa dọn dẹp ư? Em vốn cũng không ở lại được mấy ngày, anh cứ thoái thác mãi. Thật nghi ngờ không biết có phải anh kim ốc tàng kiều ở đó không nữa.”
“Thế thì cô ‘kiều’ này cũng rộng lượng thật đấy.” Chúc Khải Toàn liếc nhìn cô một cái: “Mỗi ngày ra vào nhà nhìn thấy ảnh của em ở khu vực huyền quan mà không bị lên cơn đau tim.”
Vân Vụ Lai bị anh nói cho cứng họng.
Vào nhà, Chúc Khải Toàn hỏi cô: “Em ăn tối chưa?”
“Ăn rồi.” Vân Vụ Lai phản xạ trả lời, rồi nhớ lại, không đúng. Cô và Vân Sương còn chưa kịp gọi món đã lao vào cãi vã, cô còn chưa uống được ngụm nước nào, bèn lắc đầu: “Chưa ăn.”
Chúc Khải Toàn xắn tay áo, đi vào bếp mở tủ lạnh tìm đồ. Anh lấy ra một hộp đồ ăn đông lạnh trong ngăn đông: “Anh nấu tạm cho em chút gì đó, vân thôn, ăn không?”
Vân thôn là cái gì? Nghe có vẻ quen tai, nhưng nhất thời không thể nghĩ ra. Có một khoảnh khắc Vân Vụ Lai còn tưởng Chúc Khải Toàn lại đặt cho cô một biệt danh kỳ quái nào đó. Cô quay đầu lại nhìn cho rõ, từ xa thấy trên bao bì ghi chữ “hoành thánh”, lúc này mới nhớ ra vân thôn là một cách gọi khác của hoành thánh.
Người Cẩm Thành không có thói quen gọi là vân thôn, đều gọi là hoành thánh.
“Hoành thánh thì hoành thánh đi, vân thôn cái gì chứ.”
Chúc Khải Toàn rất bình tĩnh đáp lại một câu: “Anh thích gọi là vân thôn.”
Vân… thôn?
Mãi sau Vân Vụ Lai mới nhận ra cái tên này dường như không được trong sáng cho lắm.
Cô lườm anh một cái cháy mặt.
Chúc Khải Toàn nhìn cô vài giây, hiểu ý cô, anh nói: “Vân Vụ Lai, anh đề nghị em đừng quá nhạy cảm.”
Vân Vụ Lai: “…”
Cô không muốn để ý đến anh nữa, quay đầu đi, chỉ để lại cho anh tấm lưng.
Chúc Khải Toàn vẫn chưa chịu tha: “Hay là em vẫn luôn tơ tưởng chuyện đó, mới có một lúc mà đã nhắc đến hai lần rồi.”
Vân Vụ Lai nắm tay đấm mạnh xuống bàn, ngay cả tấm lưng cũng toát ra vẻ nghiến răng nghiến lợi, cô mắng: “Biến!”
Nấu vân… không, hoành thánh rất nhanh. Khoảng năm phút sau, Chúc Khải Toàn đã tắt bếp, múc ra hai bát, một lớn một nhỏ. Bát lớn cho cô, bát nhỏ là của anh. Anh đã ăn tối rồi, bây giờ chỉ ngồi ăn cùng cô.
Trong lúc anh nấu hoành thánh, Vân Vụ Lai lại thất thần. Cô xoay xoay ngón tay nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn ngơ.
Chúc Khải Toàn cố tình tạo ra chút tiếng động để thu hút sự chú ý của cô. Cô hoàn hồn, lập tức thay đổi vẻ mặt như không có chuyện gì, chờ anh đến gần.
Vân Vụ Lai rất đói, cắm đầu sì sụp ăn hết bát hoành thánh. Chúc Khải Toàn ngồi đối diện lặng lẽ nhìn cô ăn, bát của anh không hề động đến đũa. Thấy cô ăn ngon miệng, anh liền đẩy bát của mình qua.
“Em no rồi.” Vân Vụ Lai từ chối.
Chúc Khải Toàn khoanh hai tay trên bàn, không động đũa, hỏi về nguyên nhân cô bất thường hôm nay: “Em và Vân Sương cãi nhau à?”
“Ừm.”
Chúc Khải Toàn yên lặng chờ cô nói tiếp.
Nhưng Vân Vụ Lai mở miệng hai lần mà vẫn không thốt nên lời.
“Em ấy nói cho em biết rồi à?” Chúc Khải Toàn chủ động mở lời.
Vân Vụ Lai không nhìn anh, khẽ gật đầu: “Vâng.”
Chúc Khải Toàn im lặng.
Theo sự hiểu biết của anh về Vân Vụ Lai, sau khi biết em gái đã nói gì với anh, cô sẽ tức giận không ít, nhưng sẽ trút giận ngay lập tức, tuyệt đối không đến mức khóc đến mức như vậy trong điện thoại.
Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì khác.
Nhưng Vân Vụ Lai không có tâm trạng muốn giãi bày.
Cô không muốn nói, Chúc Khải Toàn sẽ không ép cô. Họ dần dần hòa hợp vào thế giới của nhau, nhưng đồng thời cũng là hai cá thể độc lập, cần có không gian riêng. Ai cũng có những lúc không muốn người khác xen vào, chỉ muốn một mình lặng lẽ tự mình gặm nhấm tâm sự.
Đợi đến khi cô muốn nói, cô tự nhiên sẽ nói cho anh biết.
Anh có thể chờ.
Trước khi đi ngủ, Vân Vụ Lai có chút lo lắng, thương lượng với Chúc Khải Toàn: “Em muốn uống thuốc ngủ.”
Tối nay cô không thể nào ngủ được, chi bằng chấp nhận thực tế mà uống thuốc.
Hiếm khi Chúc Khải Toàn lại dễ dàng trong vấn đề thuốc ngủ như vậy, không hề cò kè mặc cả, trực tiếp gật đầu: “Anh đi lấy cho em.”
Một lát sau anh quay lại với thuốc và ly nước. Vân Vụ Lai chìa tay ra nhận, anh lại rụt tay về, né tránh, đưa ra yêu cầu: “Nói trước, ngày mai không được uống.”
“Được.” Vân Vụ Lai với tâm lý sống qua ngày, trước mắt cứ tạm đồng ý cho qua đã, liền đồng ý rất nhanh.
Lúc lấy thuốc, cô cẩn thận liếc nhìn anh một cái: “Hôm nay uống ba viên được không?”
Cô sợ hai viên không đủ để hạ gục mình.
Chúc Khải Toàn từ chối: “Không được.”
Hai viên thì hai viên, Vân Vụ Lai rụt rè thu lại bàn tay đang định với tới thêm.
Nửa đêm, Vân Vụ Lai lên cơn sốt cao.
Buồn ngủ nhưng đầu lại đau không ngủ được, hai cảm giác mâu thuẫn hành hạ khiến cô không yên, liên tục cựa quậy trong lòng Chúc Khải Toàn.
Chúc Khải Toàn nhanh chóng bị cô làm cho tỉnh giấc.
Người trong lòng nóng hổi như lửa. Anh định ngồi dậy, Vân Vụ Lai không cho, cứ nằm trên người anh không chịu rời.
Chúc Khải Toàn vỗ nhẹ lưng cô, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Anh đi lấy nhiệt kế đo tai và thuốc hạ sốt, sẽ quay lại ngay.”
“Không muốn.” Vân Vụ Lai kiên quyết lắc đầu, một khắc cũng không muốn rời xa anh.
Khi con người ta khó chịu, phòng tuyến tâm lý sẽ yếu đi.
Đầu óc cô quay cuồng, chỉ muốn giữ anh lại. Vừa mở miệng, theo phản xạ cô liền nói ra chủ đề vẫn luôn canh cánh trong lòng bấy lâu nay: “Chúc Khải Toàn, nếu, em nói là nếu, nếu có một ngày, anh mắc phải một căn bệnh nan y không thể chữa khỏi, anh sẽ chọn ra đi một cách thanh thản và giữ phẩm giá, hay dùng mọi cách để sống thêm được ngày nào hay ngày đó?”
Câu hỏi rất đột ngột, cũng rất nặng nề. Chúc Khải Toàn tạm thời không nhắc đến chuyện đi lấy nhiệt kế và thuốc hạ sốt nữa, anh trầm tư, im lặng rất lâu.
Vân Vụ Lai không đợi được câu trả lời, đầu đau như búa bổ, cô khó chịu xoay đầu, thúc giục: “Chúc Khải Toàn, em đang hỏi anh đó.”
Chúc Khải Toàn đưa tay lên xoa đầu cho cô, vì đã trải qua một hồi suy nghĩ sâu sắc nên tốc độ nói của anh rất chậm, vừa đắn đo vừa nói: “Anh chưa bao giờ nghiêm túc đặt ra giả thiết như vậy, nhưng nếu thật sự có một ngày đó, có lẽ anh sẽ xem phản ứng của em và bố mẹ. Nếu mọi người rất cần anh, không thể chịu đựng được nỗi đau mất anh, vậy anh sẽ dốc hết sức mình để sống tiếp, cố gắng ở bên mọi người lâu nhất có thể. Nhưng nếu mọi người không nỡ nhìn anh đau khổ, có thể tiễn biệt anh với thái độ tương đối lạc quan, vậy thì ra đi một cách thanh thản và giữ phẩm giá cũng không tệ.”
Dừng một chút, anh lại bổ sung: “Nhưng anh hy vọng dù là cố níu giữ anh ở lại, hay là để anh đi, mọi người đều đừng hối tiếc, càng đừng cảm thấy có lỗi.”
Nước mắt Vân Vụ Lai trào ra khỏi mi.
Sao anh có thể dịu dàng và mạnh mẽ đến thế, mỗi một chữ đều đang tiếp thêm sức mạnh cho cô, như thể được đo ni đóng giày để an ủi cô.
Cô gần như nghi ngờ rằng thực ra anh đã biết tất cả.
Chính trong một đêm bình thường như thế này, Vân Vụ Lai đột nhiên có dũng khí để vạch trần vết sẹo mãi không thể lành của mình.
Cô lẩm bẩm kể lể, vừa khóc vừa nói, câu chữ rời rạc, không theo một trật tự nào cả.
Sau đó, cô nói mệt rồi, khóc cũng mệt rồi, mơ màng, sắp chìm vào giấc ngủ.
Cô có lẽ không thể tưởng tượng được, trái tim đang đập trong lồng ngực anh mà cô cảm nhận được đã trải qua sóng gió bão táp thế nào, và đau đớn đến nhường nào. Nghĩ đến bao năm qua cô đã một mình vượt qua biết bao hối hận, bi thương và tự dày vò, mà anh lại chẳng hề hay biết, thậm chí ba năm trước còn buông tay cô, rút đi chỗ dựa duy nhất của cô, để mặc cô một mình trôi dạt. Có lúc, vành mắt anh đã đỏ hoe, gần như muốn phát điên.
Anh chỉ có thể ôm chặt cô, ôm chặt hơn nữa, chặt đến mức chân thực nhất để cảm nhận sự tồn tại của cô.
May mà, cô đã không bị đánh gục. Chính thân hình mảnh mai yếu đuối ấy, không biết lấy đâu ra bản lĩnh để vượt qua mọi chông gai trở về, trở thành một Vân Vụ Lai tốt hơn, ung dung đứng bên cạnh anh, mà không hề nhuốm màu trần tục hay tầm thường. Trải qua bao sóng gió, cô vẫn tươi tắn, nhiệt thành, giữ lại dáng vẻ mà anh yêu.
Cô vẫn là cô gái hay làm điệu của anh.
“Vân Vụ Lai, cảm ơn em sau khi trải qua tất cả những chuyện này, vẫn có thể bình an vô sự trở về bên anh.” Nụ hôn của Chúc Khải Toàn rơi trên mắt cô, đồng thời cũng rơi trên vết sẹo trong lòng cô. Anh đã tiêm cho cô liều thuốc an thần mạnh mẽ nhất, hoàn toàn khẳng định quyết định năm cô 18 tuổi: “Nếu một ngày nào đó người đó là anh, cũng xin em hãy ký vào tờ đơn từ bỏ đó thay anh.”