103. Chương 103: Đêm nay không được làm gì cả

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 103: Đêm nay không được làm gì cả

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi đang quay “Quan Nguyệt Ký”, Chu Xán Vũ đã nghĩ đến việc sau này Nghê Tư Duẫn sẽ còn quay lại Hoành Điếm để đóng phim, nên từ lúc đó anh đã bỏ tiền ra mua đứt cả khách sạn này với giá cao.
Căn phòng cô đang ở không được rao bán ra bên ngoài, nhân viên trong khách sạn cũng không rõ lý do, chỉ biết làm theo chỉ thị của cấp trên là sửa sang lại toàn bộ từ trong ra ngoài, và tuyệt đối không bán phòng này cho khách vãng lai.
Mãi đến khi Nghê Tư Duẫn đến, quản lý khách sạn mới đích thân sắp xếp cho cô vào ở.
Những nhân viên khác cũng không để ý nhiều, chỉ nghĩ cô hiện giờ đã là đại minh tinh, được quản lý đích thân tiếp đón cũng không có gì lạ. Huống hồ chồng cô là tổng tài của tập đoàn Chu Thị, lại còn có ba là chủ tịch của Tập đoàn Tạ Thị ở Hồng Kông, như vậy càng có lý do chính đáng.
Quả nhiên, trên đời này không có chuyện gì là tiền không giải quyết được.
Trước sự thẳng thắn của Chu Xán Vũ, Nghê Tư Duẫn không biết đáp lại ra sao, mấy lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ bật ra một tiếng cười khẽ đến mức khó nhận ra.
Anh nhẹ giọng chúc ngủ ngon:
“Ngủ sớm một chút, mai còn phải dậy sớm.”
Nghê Tư Duẫn ngồi xuống mép giường, cũng dịu dàng nói lời tạm biệt.
Bộ phim này dự kiến quay trong khoảng ba tháng. Vì sẽ được chiếu ngoài rạp, nên từng khung hình đều phải chăm chút kỹ lưỡng, gần như mỗi cảnh quay đều phải chỉnh sửa đến mấy chục lần.
Rạng sáng hôm sau, Nghê Tư Duẫn đã dậy sớm trang điểm, tạo hình, xong liền lập tức đến phim trường dự lễ khai máy.
Cao Chấn và Cao Nghĩa cũng phải dậy sớm theo. Lâu rồi không đi theo đoàn phim, đến mức suýt quên mất cuộc sống quay phim vất vả đến thế nào.
Dạo gần đây đi theo hai sếp lớn, ăn ngon mặc đẹp, mỗi tháng còn có lương đều đặn, khiến họ cũng thấy áy náy.
Cường độ làm việc trong đoàn rất cao, bây giờ mỗi ngày họ phải theo sát Nghê Tư Duẫn từ sáng sớm đến tối khuya, không còn được thong thả như trước.
Nhưng họ thực lòng khâm phục ý chí của cô.
Trời nóng như thiêu như đốt, vậy mà cô vẫn mặc đồ diễn dày cộm, quay phim dưới ánh mặt trời chói chang, vừa phải dậy sớm, lại thường xuyên tăng ca đến khuya. Một cô gái như vậy mà có thể chịu đựng được bao nhiêu gian khổ.
Nghĩ lại thì, mọi người trong đoàn đều vất vả như nhau.
Để mang đến cho khán giả một tác phẩm hoàn mỹ, tất cả nhân viên đều phải thức dậy từ tờ mờ sáng, ngày ngày phơi nắng ngoài trời, nhưng khán giả thì chẳng ai nhìn thấy mặt họ.
Thậm chí, có người tên cũng không xuất hiện ở phần cuối phim.
Hai anh em vốn thô lỗ, hiếm khi có được khoảnh khắc cảm khái như vậy.
Đinh Đinh đứng bên cạnh an ủi:
“Có người vì cuộc sống, có người vì lý tưởng. Thật ra chỉ cần sống rực rỡ thì có ai thấy hay không cũng không sao. Được ở bên cạnh chị Tư Duẫn mấy năm nay là khoảng thời gian em cảm thấy trọn vẹn nhất trong đời.”
Tuy cô chỉ là một trợ lý nhỏ, mỗi ngày chỉ làm vài việc lặt vặt không đáng kể, nhưng Nghê Tư Duẫn luôn khích lệ cô, luôn khen ngợi, thỉnh thoảng lại gọi cô đến bên, khiến cô có thể cảm nhận được giá trị của bản thân.
Cô không hoạt động trước ống kính, cũng theo Nghê Tư Duẫn dãi nắng dầm mưa, vất vả bôn ba, nhưng cô không thấy khổ, ngược lại còn thấy rất ý nghĩa.
Nhìn Nghê Tư Duẫn tỏa sáng trong ống kính, mọi người bên cạnh cô đều cảm thấy tự hào.
Nhìn xem! Đó là nghệ sĩ của tụi mình đấy!
Từ sau khi ở bên Chu Xán Vũ, Nghê Tư Duẫn chỉ đóng hai bộ phim.
Trạng thái hoàn toàn khác với lúc còn độc thân. Trước đây cô luôn lạnh lùng, trầm tĩnh, hầu như không ai thấy cô cười ở bất cứ đâu. Nhưng từ sau khi có anh bên cạnh, nụ cười của cô xuất hiện thường xuyên hơn, tính cách cũng không còn quá kiêu ngạo.
Đến cả Tạ Huyền cũng từng nói, Nghê Tư Duẫn bây giờ ngày càng cởi mở.
Có lẽ nhiều chuyện đã qua đi, cô cuối cùng cũng có thể trở thành một người dịu dàng, tràn đầy yêu thương.
Phim mới khai máy được vài ngày, Chu Xán Vũ đã không kìm được mà lén lút chạy qua thăm cô.
Anh không đến phim trường, mà bất ngờ đến thẳng khách sạn.
Nhưng không ngờ hôm nay Nghê Tư Duẫn phải quay đêm, mãi đến gần mười hai giờ mới về khách sạn.
Anh đứng thẫn thờ trước cửa sổ kính sát đất, lặng lẽ nhìn khung cảnh tối tăm lạnh lẽo bên ngoài, ánh mắt vô thức dừng lại trên bóng đêm không chút gợn sóng.
Nghê Tư Duẫn mệt mỏi bước vào phòng, trong bóng tối lần mò bật công tắc đèn, bất ngờ thấy một bóng người khiến cô giật mình.
Mãi đến khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô chạy ào vào lòng anh, bao mệt mỏi phút chốc đều tan biến:
“Sao anh lại đến đây?”
Khuôn mặt anh không chút biểu cảm, tay vòng qua eo cô, giọng trầm thấp đầy trầm tư:
“Sao hôm nay về muộn vậy?”
Không phải trách móc, mà là đau lòng.
Cao Chấn mỗi ngày đều báo cáo lịch trình từ năm, sáu giờ sáng, vậy mà về đến khách sạn còn trễ thế này.
Nghê Tư Duẫn nghe ra sự khác lạ trong giọng anh, vội vàng dịu giọng dỗ dành:
“Công việc mà, bình thường thôi. Không phải ngày nào cũng vậy đâu, mấy hôm nay chỉ vì đang gấp tiến độ, có nhiều cảnh quay đêm, vài ngày nữa là ổn rồi.”
Sắc mặt Chu Xán Vũ vẫn chưa dịu lại, vẫn im lặng.
Thấy dỗ mãi không được, cô vội đổi cách:
“Còn anh thì sao? Ngày nào cũng âm thầm làm việc ngoài giờ mà không nói với em, nếu không phải em hỏi anh Quý, em còn chẳng biết anh vất vả đến thế.”
Nghe đến đây, cuối cùng Chu Xán Vũ không nhịn được nữa, bật cười:
“Em chỉ biết nói cái đó.”
Anh đưa tay khẽ chạm vào chóp mũi cô, nhẹ nhàng.
Thấy anh cuối cùng cũng cười, Nghê Tư Duẫn liền ôm lấy anh làm nũng:
“Rõ ràng là anh nói trước mà. Không phải vì nhớ em sao, vừa đến đã mặt mày ủ rũ.”
Câu này hình như ai đó từng nói rồi.
Khi ấy còn đang quay “Quan Nguyệt Ký”, cũng là Chu Xán Vũ lén đến thăm, trốn trong xe chuyên dụng của cô, vừa gặp đã hỏi:
“Sao em mặt mày buồn bã thế?”
Nhưng khi đó đang là mùa đông, tay cô đỏ ửng vì lạnh, anh còn đặc biệt mang theo túi sưởi tay cho cô.
Chu Xán Vũ khẽ cong môi, giữ chặt cơ thể đang cựa quậy trong lòng mình.
“Đừng động đậy.”
Tĩnh mịch đêm hè, tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ bị chặn lại bởi lớp kính cách âm dày cộm. Trong phòng chỉ còn tiếng điều hòa vù vù thổi gió lạnh.
Người đàn ông tựa cằm lên đỉnh đầu cô, nhắm mắt lại:
“Cho anh ôm một lát.”
Nghê Tư Duẫn quả thật không nhúc nhích nữa, thì thầm nói:
“Trên người em toàn mồ hôi, hôi lắm.”
Từ sáng đến tối cô đều vận động cường độ cao, dù là người không dễ đổ mồ hôi, dạo gần đây cũng thường thấy mình toàn mùi mồ hôi khó chịu.
Việc đầu tiên mỗi tối sau khi về khách sạn chính là tắm rửa, gột rửa mỏi mệt và mùi hôi của cả ngày.
“Không chê.”
Anh vẫn giữ nguyên tư thế ấy.
Một cái ôm, có lẽ là cách xoa dịu mệt mỏi hiệu quả nhất.
Hai người đứng ôm nhau bên cửa sổ không biết bao lâu, cuối cùng Nghê Tư Duẫn không chịu nổi mùi trên người mình nữa, đành thoát khỏi vòng tay anh rồi chạy vào phòng tắm gột rửa sạch sẽ từ đầu đến chân.
Sau một lượt tắm rửa, toàn thân như trút được gánh nặng.
Cô thay đồ ngủ, đi ra thì thấy anh vẫn ngồi trên ghế lười trước cửa sổ.
Thấy tóc cô còn ướt, Chu Xán Vũ chủ động đứng dậy lấy máy sấy tóc cho cô.
Nghê Tư Duẫn hỏi:
“Anh không tắm à?”
Cô đi đến ngồi xuống, hành động khá là tự giác.
“Anh tắm rồi.”
Anh cắm điện, tiếng máy sấy át cả giọng nói anh.
Nghê Tư Duẫn mặc kệ, yên lặng tận hưởng, vừa sấy vừa tươi cười, lưng quay về phía anh.
Không sao cả, anh cho dù không tắm thì người vẫn thơm.
Sấy tóc xong, Chu Xán Vũ liền giục cô lên giường ngủ. Anh cũng thay bộ đồ ngủ khác rồi leo lên giường, ôm lấy cơ thể mát lạnh của cô.
Nghê Tư Duẫn xoay người đối diện với anh.
Cơ thể anh nóng ran, tay cô mát lạnh áp lên ngực anh, cả gương mặt cũng rúc vào như muốn giúp anh hạ nhiệt.
Không ngờ anh lại giơ tay chắn lại, còn đẩy cô ra một chút.
Chưa kịp hỏi gì, anh đã lên tiếng:
“Đừng nghịch nữa.”
“Anh không kiềm chế được.”
Chu Xán Vũ nói anh không đủ kiềm chế.
Nghê Tư Duẫn bật cười.
Một tổng tài cao cao tại thượng của tập đoàn Chu Thị, lại nói mình không kiềm chế nổi.
Nhưng ở trước mặt cô, dù là ý chí sắt đá cũng hóa thành sắt chảy.
Cô muốn được ôm anh ngủ, người anh nóng quá, dù điều hòa đã bật rất thấp nhưng thân nhiệt anh lại càng cao.
Vậy mà Chu Xán Vũ cứ đẩy cô ra không cho lại gần, khiến Nghê Tư Duẫn có chút hụt hẫng:
“Không thể gần em một chút được sao, ông xã?”
“Ngoan nào, nghe lời, đêm nay không được làm gì cả.”
Nghê Tư Duẫn: “…”
Cô vốn đâu có ý đó mà.
Thấy cô hiểu lầm, Chu Xán Vũ nhẹ giọng giải thích:
“Chỉ cần em lại gần, anh sẽ có phản ứng.”
“Ở trước mặt em, anh không có chút định lực nào cả.”
Nghê Tư Duẫn mím môi:
“Vậy cả đêm anh sẽ nằm xa em thế này sao?”
Anh hơi do dự, không nói gì.
Một lúc sau, anh đứng dậy bước vào phòng tắm, tiếng nước vang lên ào ào, Nghê Tư Duẫn đoán được anh đang làm gì.
Cô không khỏi thấy xót xa.
Bởi vì ngày mai cô còn phải dậy sớm làm việc, không thể để cô mỏi mệt nên anh đành nhịn.
Nhưng cô cũng không có cách nào giúp anh giải tỏa, vì bây giờ cô thật sự cần ngủ.
Chu Xán Vũ ở trong phòng tắm gần một tiếng mới ra, lúc đó Nghê Tư Duẫn đã ngủ say.
Anh thở dài quay lại bên cô, nhẹ nhàng ôm lấy.
Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cô vô thức rúc vào lòng anh, cơ thể mát lạnh dễ chịu vô cùng.
Hơi thở nhè nhẹ phả lên xương quai xanh anh, cơ thể anh lại lần nữa nóng lên.
Vừa rồi trong phòng tắm đã cố gắng đè nén rất lâu, nhưng chỉ cần ở cạnh cô là mọi thứ tan tành.
Chu Xán Vũ đè nén sự bất an, cả đêm không tài nào chợp mắt.
Tới tận lúc trời hửng sáng, Nghê Tư Duẫn mới lười biếng tỉnh lại, cảm giác có vật gì đó cứng ngắc đang chạm vào người mình, cô dụi mũi lên yết hầu anh:
“Sao mới sáng sớm đã nhiệt tình vậy?”
Chu Xán Vũ bất đắc dĩ:
“Nó từ tối hôm qua đã nhiệt tình rồi.”
“…”
Nghe ra ẩn ý trong lời anh, Nghê Tư Duẫn bừng tỉnh:
“Anh không phải cả đêm không ngủ đấy chứ?”
Anh im lặng, coi như ngầm thừa nhận.
Cô xót xa vuốt má anh:
“Chồng ơi, em xin lỗi.”
“Xin lỗi gì chứ, anh đâu trách em.”
Chỉ trách thân thể anh quá ham muốn.
Chu Xán Vũ nhìn đồng hồ, đúng 5 giờ:
“Giờ phải dậy rồi sao?”
Nghê Tư Duẫn suy nghĩ vài giây, giọng trầm thấp hỏi:
“Ông xã, bốn mươi phút, đủ không?”
“……?”
……
Hôm nay giờ quay muộn hơn hai ngày trước một tiếng, nhưng đồng hồ sinh học khiến Nghê Tư Duẫn tỉnh dậy đúng giờ.
Cô chừa cho mình hai mươi phút để rửa mặt thay đồ, vậy mà có người lại quấn lấy cô tới tận phút cuối mới buông tha.
Nghê Tư Duẫn vừa đánh răng vừa không thể ngậm miệng lại, suýt chút nữa thì trễ giờ ra khỏi khách sạn.
May mà vẫn kịp. Lúc hóa trang, tạo hình, chuyên viên trang điểm còn không nhịn được hỏi:
“Cô Nghê, hôm nay môi bị sưng à? Tôi đánh thêm chút kem nền nhé.”
Cô chỉ có thể cười trừ:
“Tối qua lỡ cắn phải, cảm ơn cô.”
Cùng lúc đó, người đàn ông thỏa mãn kia đã chỉnh tề rời khỏi khách sạn, hoàn toàn không biết người mình dày vò suýt chút nữa thì không quay nổi.
Anh tự lái xe về Hỗ Giang.
Những ngày như thế này không nhiều, nên càng phải biết trân trọng.
Hôm qua là vì anh cố tình dồn việc để hoàn tất sớm mới có thời gian đến thăm cô. Xem ra sau này phải thường xuyên sắp xếp công việc trước để có thể dành nhiều thời gian hơn cho vợ.
Dù chỉ là vài tiếng, nhưng được ở bên nhau thêm một giây cũng quý giá.