110. Chương 110: Buổi tối bên em

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 110: Buổi tối bên em

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng vậy.
Bản tài liệu mà Nghê Tư Duẫn đã giữ bấy lâu đã bị hủy, nếu lúc đó công ty không có bản sao lưu, thì bản cô hủy bỏ chính là bản cuối cùng trên đời này.
Vậy mà giờ đây nó lại nằm trong tay Chu Xán Vũ, chứng tỏ kẻ đứng sau vẫn chưa xóa bỏ hoàn toàn. Chắc chắn bọn họ đã cố tình lưu lại một bản trong ổ cứng để làm công cụ đe dọa về sau.
“Chu Xán Vũ.” Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông. “Anh biết hết rồi à?”
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Biết rồi.
Anh đã biết tất cả.
Chu Xán Vũ hối hận vô cùng, vì sao đến tận bây giờ anh mới biết chuyện này? Nếu không phải Chu Uyển Trúc tình cờ tìm thấy bản sao trong ổ cứng của công ty, e rằng cả đời này anh cũng chẳng bao giờ hay biết chuyện này.
Anh vươn tay kéo Nghê Tư Duẫn đứng dậy từ dưới đất, để cô ngồi gọn vào lòng mình.
“Lúc đó em tìm anh, có nghiêm túc không?”
Chu Xán Vũ nhìn sâu vào đôi mắt trong veo kia, như muốn tìm một câu trả lời có thể khiến lòng mình yên lòng.
Anh đang hỏi về chuyện xảy ra đêm đó trên sân thượng.
Thực ra, dù cô có nghiêm túc hay không, thì nếu không phải vì hiểu lầm giữa cô và Minh Diệp, chắc chắn lúc đó anh đã không chút do dự mà đồng ý.
Như có thần giao cách cảm, Nghê Tư Duẫn cũng nhớ lại đêm trước kỳ nghỉ Quốc khánh ấy, đêm trên sân thượng ở Hồng Kông.
Cô đã lấy hết dũng khí hỏi anh: “Anh có muốn… thử một lần với em không?”
Cô nhận ra, đêm nay Chu Xán Vũ buồn phiền chính là vì chuyện đó.
Nghê Tư Duẫn thấy lòng xót xa, nghiêm túc nâng khuôn mặt anh lên.
“Chu Xán Vũ, em chưa từng bị ai chèn ép, bởi vì có anh, con đường này em đi rất suôn sẻ, hầu như chẳng gặp bất kỳ trở ngại nào.”
Tính cách cô mạnh mẽ, kiêu ngạo, quả thật chưa từng bị ai chèn ép hay bắt nạt.
Tập đoàn Tạ thị đứng sau lưng đã cho cô đủ tự tin để tồn tại trong giới giải trí. Dù cô chưa bao giờ khoe khoang thân phận, nhưng phải nói, sự ủng hộ từ Tạ Huyền đã mang lại cho cô một nguồn sức mạnh to lớn.
Hơn nữa, từ sau khi quen Chu Xán Vũ, cô luôn được anh giúp đỡ. Hai năm nay, sự nghiệp của cô ở nội địa phát triển nhanh chóng.
Dù trước đây cô có mâu thuẫn khó xử với công ty quản lý, nhưng cũng không ai dám động đến cô.
Nghê Tư Duẫn cảm thấy bản thân thật may mắn, lớn chừng này rồi mà chưa từng gặp kẻ xấu nào.
Ngay cả kẻ đã phá hoại gia đình cô, Chu Trọng Kiều, cô còn chưa kịp mặt đối mặt thì hắn đã bị Chu Xán Vũ tống vào tù.
Trên đời này, có mấy người dám đẩy cha ruột mình vào địa ngục như anh chứ?
“Cho nên… đừng buồn nữa được không?”
Cô nghẹn ngào an ủi anh.
Người đàn ông này chưa từng bộc lộ mặt yếu đuối trước mặt cô, hôm nay là lần đầu tiên cô thấy anh như vậy.
Vì cô.
Chu Xán Vũ đặt bàn tay lớn dưới mông cô. Cô mặc áo thun mỏng và quần jeans, trên người còn đẫm mồ hôi mùa hè. Anh khẽ hé môi:
“Anh chỉ là… có chút hối hận.”
Hối hận vì khi ấy đã không điều tra kỹ càng mọi chuyện về cô.
Cô vừa đến nội địa đã phải đối mặt với biết bao điều đắng cay.
Lẽ ra anh nên là người bảo vệ cô, vậy mà lúc đó lại cứ giận dỗi, làm mình làm mẩy.
Nghĩ lại thấy mình đúng là ngốc nghếch.
Nghê Tư Duẫn nhìn đôi môi hơi ướt của anh, cúi đầu hôn lên đó.
Cô học theo cách anh từng hôn mình, nhẹ nhàng nghiền môi, đầu lưỡi khẽ tách ra – mùi rượu xộc vào miệng cô.
Người đàn ông ngồi yên phía dưới, mặc kệ cô tha hồ hôn hít.
Một lúc lâu sau, hai người mới tách nhau ra, còn vương một sợi bạc mỏng.
Nghê Tư Duẫn mắt hoe đỏ, trán tựa vào anh, hơi thở nóng rực phả ra:
“Chu Xán Vũ, em là vợ anh. Chúng ta đã kết hôn rồi. Mấy chục năm sau này, anh đều phải ở bên em. Nghĩ đến tương lai đi, bây giờ anh còn hối hận nữa không?”
Xưa nay Chu Xán Vũ luôn là người lý trí hơn bất kỳ ai khác.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô thấy anh như vậy, khiến cô có chút luống cuống.
Vốn chẳng giỏi dỗ dành người khác, cô chỉ có thể cố hết sức xoa dịu nỗi áy náy và bất an đang giày vò lòng anh.
Người đàn ông lại nhìn cô tha thiết, rồi hôn cô lần nữa.
Bàn tay lớn vuốt ve lưng cô, lần đến sau gáy. Động tác ngày càng chậm rãi, cơ thể anh xoay chuyển, ép cô xuống ghế sofa.
Trong phòng bật điều hòa, nhưng nhiệt độ từ cơ thể anh nóng bỏng như dung nham.
Mỗi nơi ngón tay anh lướt qua đều khiến da thịt cô như bốc cháy.
Anh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt ngập tràn khát vọng, giọng nói khàn khàn vang lên:
“Không hối hận. Cả đời này, dù chết, cũng phải ở bên em mãi mãi.”
Nói rồi, anh lại cúi xuống hôn cô lần nữa.
Lòng bàn tay anh nóng rực, thiêu đốt làn da cô, chẳng mấy chốc đã bùng lên một ngọn lửa vô hình.
Anh vừa định vồ vập lấy cô, Nghê Tư Duẫn đã giơ tay cản lại.
Dù đang chìm đắm trong tình cảm mãnh liệt, cô vẫn cố gắng giữ bình tĩnh:
“Phải tắm trước đã.”
Cô vừa đi làm cả ngày, không biết đã toát bao nhiêu mồ hôi. Ngày nào về nhà việc đầu tiên cô cũng là đi tắm, không sạch sẽ thì cô sẽ thấy khó chịu.
Chu Xán Vũ thì ghé sát tai cô, giọng nói quyến rũ khiến người ta mất hết lý trí:
“Vậy cùng tắm.”
Nói xong, anh rời khỏi người cô, ôm lấy eo cô rồi bế cô vào phòng tắm.
Nghê Tư Duẫn không từ chối, dù gì thì hai người cũng chẳng phải chưa từng tắm cùng nhau.
Cửa phòng tắm đóng lại. Anh đặt cô xuống, vòi hoa sen bật lên, dòng nước đều đặn rơi xuống đầu hai người.
Nghê Tư Duẫn ngẩng đầu, vòng tay qua cổ anh, để mặc anh cởi bỏ từng lớp quần áo.
Họ quấn lấy nhau, khám phá và thấu hiểu nhau đến tận nơi sâu nhất trong tâm hồn.
Một mình tắm thì hai mươi phút là xong, nhưng hai người lại ở trong đó hơn một tiếng đồng hồ.
Cuối cùng là vì Nghê Tư Duẫn than nóng, Chu Xán Vũ mới bế cô ra ngoài.
Cô vẫn còn bám chặt lấy anh.
Khi được đặt nằm xuống giường, cô đã chẳng màng đến thời gian, chỉ muốn thả lỏng bản thân.
Chu Xán Vũ đã ở lại đây canh chừng cô suốt một tuần, giờ cuối cùng cũng toại nguyện.
Có lẽ vì đã xa nhau quá lâu, Nghê Tư Duẫn cũng nhớ da diết con người cuồng dã của anh, tay bám vai anh mà khóc rống lên.
Mơ mơ hồ hồ không biết đã bao lâu trôi qua.
May mà sáng mai chín giờ cô mới bắt đầu làm việc, nếu không thì đồng hồ sinh học của cô chắc sẽ bị đảo lộn hoàn toàn.
Ký ức cuối cùng của đêm qua vẫn còn đọng lại ở khoảnh khắc Chu Xán Vũ giữ chặt hai chân cô. Lúc tỉnh dậy, anh vẫn đang say giấc nồng bên cạnh cô.
Cổ cô gối lên cánh tay rắn rỏi của anh. Mắt anh nhắm nghiền, đường quai hàm căng nét và mạnh mẽ, phần cơ bắp cường tráng lộ ra ngay trước mắt cô, còn hằn rõ những dấu vết mờ ám, là “tác phẩm” của cô đêm qua.
Trên người cô thì lại sạch sẽ – vì phải quay phim nên không thể để lại dấu vết. Chu Xán Vũ đành càng ra sức giày vò cô.
Cô dụi mũi vào hõm cổ anh. Trên người anh luôn có một mùi hương rất đặc biệt, còn thơm hơn cả sữa tắm, khiến người ta không kiềm được mà muốn lại gần. Cô muốn dán chặt vào cơ thể anh, nhưng vừa hơi nhúc nhích thì eo lập tức truyền đến cơn đau rõ rệt. Cô khẽ “hừ” một tiếng, thầm mắng anh là đồ cầm thú, hành hạ cô không chút nương tay.
Thấy anh vẫn ngủ ngon lành, cô bĩu môi, cuối cùng không nỡ đánh thức, mà còn cúi người hôn nhẹ lên môi anh.
Thời gian không còn sớm, cô phải dậy đi hóa trang. Hôm nay anh ngủ khá sâu, cô cũng không đánh thức mà lặng lẽ thu dọn rồi rời đi.
Vì hôm qua Chu Xán Vũ trở về bất ngờ, cô không rõ hôm nay anh có lịch trình gì, đoán chắc là sẽ quay lại Hỗ Giang. Trước khi đi, cô để lại một tờ giấy nhớ trên đầu giường:
“Cháo trên bàn nhớ hâm lại ăn hết nhé! Còn nữa, sau này không được uống nhiều rượu như vậy nữa!”
Chu Xán Vũ tỉnh dậy, sờ không thấy người bên cạnh liền đoán cô đã đến phim trường từ sớm. Sau khi rửa mặt thay đồ, lúc cúi người lấy điện thoại thì thấy mẩu giấy cô để lại. Anh khẽ mỉm cười, xỏ dép bước ra phòng khách, quả nhiên thấy tô cháo lớn đặt trên bàn.
Người yêu bạn sẽ yêu cơ thể bạn hơn cả chính bạn.
Chu Xán Vũ không nỡ phụ lòng cô, ngồi xuống ăn sạch tô cháo nguội lạnh nhưng ngọt ngào hơn cả mật.
Sau đó, anh cùng Tần Duệ lái xe trở lại Hỗ Giang. Sau khi biết rõ sự thật, anh đã có mục tiêu hành động rõ ràng.
Cựu tổng giám đốc của Phong Phàm Entertainment, sau khi rời công ty đã mang theo một khoản tiền lớn và kéo theo cả một đội ngũ thân tín, tự mở studio riêng. Hai năm nay, hắn đang bồi dưỡng vài gương mặt mới trong giới giải trí, hai cậu trai chưa đủ tuổi vị thành niên, có khuôn mặt khá sáng sủa, tiếng tăm trong giới cũng tạm ổn, đủ để giúp studio bé nhỏ của hắn thu được kha khá lợi nhuận.
Chu Xán Vũ đã nắm rõ mọi thông tin về studio đó. Người còn chưa về đến Hỗ Giang, mà hồ sơ của tất cả nhân viên đã nằm trên bàn anh.
“Từ nay, tôi không muốn thấy bất kỳ cái tên nào của họ xuất hiện nữa.”
Lệnh ban ra, cấp dưới lập tức hiểu ý.
Chọc giận Diêm Vương rồi, thì đến Ngọc Hoàng cũng chẳng cứu nổi.
Chưa tới nửa ngày, toàn bộ nghệ sĩ của studio kia đồng loạt bị “bóc phốt”, bê bối tràn lan khắp mạng xã hội.
Các đối tác và nhà tài trợ đồng loạt hủy hợp đồng, còn yêu cầu bồi thường gấp mười lần. Studio nhỏ bé đó nào có đủ tiền mà xoay xở?
Bọn họ còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ nghĩ là do nghệ sĩ mình bồi dưỡng có vấn đề trong đời tư, làm liên lụy cả công ty.
Cuối cùng chỉ còn cách bỏ của chạy lấy người.
Khi chuẩn bị chuồn ra nước ngoài, bọn họ mới phát hiện toàn bộ tài khoản ngân hàng đã bị phong tỏa.
Họ nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Giờ muốn chạy cũng không được, lại chẳng có tiền đền bù, bị nhà đầu tư kiện ra tòa, và chắc chắn thua kiện.
Cả đội ngũ lâm vào cảnh trắng tay, dốc hết tài sản để bồi thường vẫn không đủ, còn phải đi vay nợ.
Toàn bộ quá trình này chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy một tháng.
Chu Xán Vũ ra tay tàn nhẫn, nhưng vẫn để lại một đường lui, không tuyệt tình đến cùng.
Trên mạng, sự việc trở nên rầm rộ, nhưng chẳng ai có thể liên hệ đến Chu Xán Vũ cả.
Trong suy nghĩ của đại chúng, một studio bé xíu thế kia sao có thể lọt vào mắt xanh của tập đoàn Chu thị. Vậy nên, mọi người đều cho rằng đây chỉ là do ông chủ studio xui xẻo, tuyển trúng một đám nghệ sĩ tai tiếng, lại cùng lúc “toang”.
Chu Xán Vũ xử lý sạch mọi hậu họa, cho người rà soát toàn bộ thiết bị của bọn họ, xác nhận không còn lưu lại bất kỳ tư liệu bôi nhọ nào liên quan đến Nghê Tư Duẫn mới yên tâm.
Đã dám bịa đặt hãm hại người khác, thì anh sẽ dùng đúng cách đó trả lại, còn tàn nhẫn hơn tự tay cắt đứt đường sống của bọn họ.
Dạo này Nghê Tư Duẫn luôn bận rộn trên phim trường, gần như không có thời gian để quan tâm đến chuyện trên mạng.
Khi ở đoàn phim, mọi tin tức đều do Đinh Đinh kể lại cho cô.
Trưa hôm đó khi đang ăn, Đinh Đinh nhắc đến một studio giải trí vừa sụp đổ, nghệ sĩ dưới trướng đồng loạt “ngã ngựa” trong một ngày, thấy chuyện này quá kỳ lạ.
Ban đầu Nghê Tư Duẫn không để tâm lắm, vì cô không quen biết ai trong số đó.
Nhưng đến khi Đinh Đinh nói người đứng sau studio đó chính là tổng giám đốc cũ của Phong Phàm, kẻ từng toan tính hãm hại cô, tay cầm đũa của Nghê Tư Duẫn khựng lại.
Cô biết ngay, đây là do Chu Xán Vũ đã ra tay.
Anh đang thay cô trả thù, vì cô mà ra mặt.
Nghê Tư Duẫn cúi đầu khẽ cười, gắp một chiếc đùi gà bỏ vào bát Đinh Đinh:
“Ăn nhanh đi, không là chị ăn hết đấy.”