Cùng một quẻ

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghê Tư Duẫn vừa ăn xong, Chu Xán Vũ cũng vừa từ phòng tắm bước ra.
Anh chỉ quấn một chiếc áo choàng tắm, tóc ướt rủ xuống trán, một tay cầm khăn lau tóc, vừa nói, tay còn lại vừa vò nhẹ mái tóc:
“Không cần em dọn, lát nữa tôi bảo Tần Duệ đưa em về.”
Anh ngăn cô lại khi cô định dọn dẹp bát đũa, giọng bình thản.
Dĩ nhiên Nghê Tư Duẫn biết mình không cần phải dọn dẹp, cô chỉ làm ra vẻ một chút thôi. Nghe anh nói vậy, cô khẽ nheo mắt, bước theo sau anh:
“Em ăn no quá rồi, có thể chờ tiêu bớt chút rồi hẵng về không?”
Nghe vậy, động tác lau tóc của anh chợt khựng lại, quay đầu nhìn cô thật sâu. Nhìn thấy ánh mắt dịu dàng và khóe môi cô khẽ cong lên, khoảnh khắc đó, anh gần như nín thở. Sau đó, anh lại tiếp tục bước đi.
“Tùy em.”
Được cho phép, Nghê Tư Duẫn lập tức hài lòng ngồi lại trên sofa.
Giờ này chắc Tạ Ấp Trì còn chưa ngủ, nếu quay về mà vô tình chạm mặt anh ấy, cô cũng khó lòng giải thích. Để chắc ăn, ở lại thêm một lúc vẫn hơn.
Chu Xán Vũ ngồi bên cạnh sấy tóc, còn Nghê Tư Duẫn thì cuộn mình trên ghế sofa chơi mấy trò chơi nhỏ trên điện thoại, trong phòng tràn ngập không khí yên bình.
Tiếng máy sấy tóc dừng lại đột ngột, cùng lúc đó từ phía ghế sofa vang lên âm thanh thất bại của trò chơi.
Trong không khí ấm áp, hai ánh mắt giao nhau trong thinh lặng.
Cô gái ôm điện thoại, đôi mắt đen láy toát lên vẻ ngây thơ vô tội.
“Một lát nữa tôi phải họp video.”
Nghê Tư Duẫn bĩu môi. Cô thừa hiểu hàm ý của câu nói đó là tiếng game của cô quá lớn. Cô lặng lẽ chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, ánh mắt cong cong vẻ lấy lòng:
“Em sẽ không làm phiền anh đâu.”
Lúc này cô ngoan ngoãn đến mức lạ lùng.
Chu Xán Vũ liếc cô một cái đầy hờ hững:
“Cuộc họp có thể kéo dài hơi lâu, nếu em muốn về thì gọi cho Tần Duệ.”
“Gọi?”
Nghê Tư Duẫn ngẩn ra:
“Em đâu có số của anh ấy đâu.”
Hình như trong một khoảnh khắc, cô thấy trên gương mặt Chu Xán Vũ lướt qua vẻ bất đắc dĩ. Nhưng khi cô nhìn kỹ lại, nét mặt anh vẫn bình thản như thường.
Anh khẽ gật đầu về phía bàn trà đặt trước mặt cô.
Trên mặt bàn kính là điện thoại của anh.
“Mật khẩu sáu số một.”
Nói xong, anh quay lưng đi vào phòng ngủ.
Nghê Tư Duẫn ngẩn người nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đó rất lâu. Đúng là điện thoại của Chu Xán Vũ. Một ý nghĩ mơ hồ len lỏi trong cô.
Cuộc họp của Chu Xán Vũ kéo dài đến khá muộn. Sau khi gập máy tính lại, anh mệt mỏi day day ấn đường, ngẩng lên nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ sáng.
Vốn định tắm rửa rồi đi ngủ ngay, nhưng chợt nhớ trong phòng còn một người nữa, không biết đã đi chưa. Nghĩ vậy, anh đứng dậy, mở cửa phòng bước ra ngoài.
Đứng trước cửa phòng, xung quanh yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Cô gái cuộn tròn người ở một góc sofa, đầu tựa lên tay vịn, ngủ rất yên bình. Bàn tay buông thõng vẫn nắm chặt điện thoại.
Còn chưa chịu về nữa sao?
Chu Xán Vũ khẽ thở dài, bước đến, ngồi xổm xuống trước ghế sofa, bên tai là tiếng thở đều đặn của cô gái. Anh khẽ thở dài một tiếng bất lực, cẩn thận lấy điện thoại ra khỏi tay cô, rồi vòng tay qua sau gáy và dưới đầu gối cô, nhẹ nhàng bế cô lên. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, người trong lòng hoàn toàn không có ý tỉnh lại.
Phòng suite chỉ có một phòng ngủ, Chu Xán Vũ đặt cô lên giường của mình, đắp chăn cẩn thận, kéo rèm lại, rồi đứng bên giường lặng lẽ nhìn cô thêm mấy giây.
Ra khỏi phòng, anh quay lại phòng khách.
Chiếc điện thoại vẫn nằm ở vị trí lúc nãy.
Anh ngồi xuống, rút một điếu thuốc, châm lửa, gọi cho Tần Duệ. Bên kia cũng vẫn chưa ngủ.
“Thưa ngài, có chuyện gì cần dặn ạ?”
Một làn khói đặc cuộn thẳng ra từ miệng, làm đôi mắt vốn đã sâu càng thêm mờ mịt.
“Khách sạn còn phòng trống không?”
Tần Duệ hơi do dự:
“Đợt này đang vào mùa nghỉ lễ, khách du lịch đông quá, khách sạn đã hết phòng rồi ạ.”
Nói xong, không thấy Chu Xán Vũ đáp lại, anh ta ho khan hai tiếng, có vẻ chột dạ:
“Nếu ngài cần, tôi có thể nhường phòng mình cho ngài.”
Chu Xán Vũ rít vài hơi thuốc, thấy nhạt nhẽo vô vị, anh bẻ đôi điếu thuốc dập tắt khi còn chưa hút hết.
“Không cần đâu.”
“Sau này đừng tự tiện quyết định thay tôi, hiểu chưa?”
Tần Duệ thừa biết Chu Xán Vũ đối xử với Nghê Tư Duẫn có phần đặc biệt, nên anh ta vẫn luôn cung kính với cô, thậm chí còn tự ý đưa cô vào phòng của Chu Xán Vũ.
Dù hiện tại đúng mùa cao điểm du lịch, nhưng phòng suite cao cấp cũng không dễ mà hết sạch. Chiêu trò đó của anh ta bị nhìn thấu dễ như trở bàn tay, nhưng Chu Xán Vũ lại không truy cứu gì thêm.
“Vâng, thưa ngài.”
Đêm khuya yên tĩnh, Chu Xán Vũ nhìn chằm chằm hai chiếc điện thoại đang đặt cạnh nhau, suy nghĩ vô thức trôi xa xăm.
Không biết nghĩ đến điều gì, anh cầm điện thoại lên, mở WeChat.
Hình nền mặt trăng hiện lên vài giây rồi biến mất, giao diện danh sách tin nhắn dần hiện ra.
Ngay trên cùng là một biểu tượng thỏ hoạt hình dễ thương, kèm theo tên, Nghê Tư Duẫn.
Chu Xán Vũ bật cười, vừa như bất lực, vừa như đã đoán trước được điều này.
Tối qua, khi nhận được lời mời kết bạn từ cô, anh đã mấy lần suýt nhấn “đồng ý”, nhưng lý trí vẫn luôn chiếm ưu thế trong đầu anh, cuối cùng vẫn không chấp nhận, chỉ để mặc đó.
Anh hài lòng tắt màn hình, cuối cùng nằm xuống ghế sofa, đúng chỗ cô vừa ngủ lúc nãy. Nhắm mắt lại, khóe môi anh vẫn vô thức cong lên.
—————
Nghê Tư Duẫn tỉnh dậy rất sớm, vừa mở mắt đã duỗi người đầy thỏa mãn.
Cơ thể đang nằm trong một tư thế kỳ lạ, khi vừa nhìn thấy khuôn mặt một người đàn ông, cô lập tức giật mình kéo chăn trùm kín mặt lại.
“Anh… sao lại ở đây?!”
Tại cửa phòng, Chu Xán Vũ mặc một bộ vest chỉnh tề, khoanh tay dựa vào khung cửa, bình thản nhìn cô gái trên giường vẫn còn đang say sưa tận hưởng buổi sáng.
Anh không trả lời. Nhưng sau vài giây hoảng loạn, Nghê Tư Duẫn cũng từ từ nhớ ra.
Đây không phải phòng của cô. Tối qua, cô hoàn toàn không về phòng! Cô đang ngủ trên giường của Chu Xán Vũ!
Sau khi đầu óc tỉnh táo trở lại, Nghê Tư Duẫn siết chặt tấm chăn trong tay, rụt rè hỏi thêm một câu:
“Tại sao em lại ở đây?”
Hình như cô nhớ mình ngủ gục trên sofa, sao giờ lại tỉnh dậy trên giường chứ? Cứ ngỡ chuyện này chỉ xảy ra ở nhà, ai ngờ đến tận Macau mà vẫn dính phải. Nếu là cô gái đơn thuần của mấy năm trước, chắc chắn sẽ nghi ngờ bản thân có bệnh mộng du mất.
“Dậy đi, tôi đưa em về.”
Chu Xán Vũ luôn tạo cảm giác dễ gần và ôn hòa, nhưng ai từng thấy mặt tàn nhẫn đó của anh thì sẽ không dễ gì dám đến gần. Còn Nghê Tư Duẫn thì như thể thiếu mất dây thần kinh cảnh giác, hôm qua thấy anh nổi giận mà hôm nay chẳng còn chút sợ hãi nào.
“Ừ…..”
Cô vén chăn bước xuống giường, đôi dép của cô đã được đặt ngay ngắn bên mép giường. Không chút khách sáo, cô đi thẳng vào phòng tắm như thể đang ở nhà mình.
Chu Xán Vũ vẫn khoanh tay dựa vào tường, dõi theo mọi hành động của cô.
Cô rửa mặt rất nhanh, chỉ mất mười phút là xong.
“Đi thôi.” Gương mặt trắng trẻo xinh đẹp vẫn còn đọng vài giọt nước, cả người cô toát lên nét thanh thuần hiếm thấy.
Chu Xán Vũ nhìn thêm vài giây, rồi mới dời mắt.
Trên đường đi, anh không khỏi nghĩ, giữa anh và cô dường như tồn tại một mối liên kết vô hình, sự ăn ý không lời. Tựa như đã bắt đầu từ mười năm trước.
Mỗi lần tình cờ gặp lại đều như có sắp đặt từ trước, từng bước đều trùng khớp đến kỳ lạ.
Giống như lần đó ở LA, vốn dĩ anh không định tham dự bữa tiệc hôm ấy, nhưng bạn bè cứ khuyên mãi, cuối cùng anh thuận theo mà đi.
Anh vốn không ưa gì mấy nơi náo nhiệt, nên chỉ ngồi một mình ở quầy bar bên bờ biển.
Khi Nghê Tư Duẫn bước vào, anh chỉ liếc nhìn thoáng qua, rồi tiếp tục cúi đầu uống rượu, trên bàn trước mặt đã có thêm một chai rượu rỗng.
Không thể phủ nhận, cô dường như sinh ra đã có sức hút, còn anh lại vừa hay bị cô thu hút.
Từ lần gặp gỡ ở LA, đến lần tái ngộ ở Quảng Đông– Hồng Kông, cơ thể anh lúc nào cũng bất giác hướng về phía cô, dù lý trí có muốn cưỡng lại đến đâu.
Có lần, khi họ cùng đến chùa Nam An dâng hương, tiểu hòa thượng hỏi anh có muốn xin quẻ xăm không, anh chỉ đáp là đến thắp nhang.
Vậy mà lúc rời đi, anh lại quay lại xin một quẻ.
Tiểu hòa thượng nhận que xăm, chưa kịp mở quyển sách giải quẻ, đã mỉm cười nói:
“Ngài và vị cô nương vừa nãy, hai người đã xin được cùng một quẻ.”
Đó là quẻ số sáu mươi sáu – quẻ đại cát.
Chu Xán Vũ không quá tin mấy thứ ấy, nhưng đến tận bây giờ, tờ quẻ vẫn được cất trong ngăn kéo đầu giường của anh.
—————
Hôm nay trời rất đẹp, lượng khách du lịch trên phố còn đông đúc hơn hôm qua.
Chu Xán Vũ đưa cô đến dưới sảnh khách sạn, Nghê Tư Duẫn vừa quay người nói lời tạm biệt thì một giọng gọi từ bên cạnh vang lên:
“Tư Duẫn?”
Trong khoảnh khắc, giọng nói quen thuộc ấy khiến cô cứng đờ, tim đập loạn xạ, mất hết nhịp điệu.
Hai người đồng loạt quay đầu lại, thấy Tạ Ấp Trì và Tạ Huyền vừa từ bên ngoài bước vào.
“Sao hai người lại ở đây?”
Sắc mặt Tạ Ấp Trì không được tốt, ánh mắt nhìn về phía Chu Xán Vũ còn mang theo vài phần dò xét.
“Cái đó…” Nghê Tư Duẫn vội vàng xoay sở trong đầu, “Em vừa ra ngoài ăn sáng xong, tình cờ gặp được ngài Chu, đúng là trùng hợp quá… nên nán lại nói chuyện đôi câu.”
Lời giải thích nghe thật gượng gạo, đến cả Chu Xán Vũ cũng suýt bật cười.
Cô vẫn mặc bộ đồ hôm qua, vừa nhìn là biết cô không phải từ nhà bước ra.
Tạ Ấp Trì lạnh mặt nhìn cô, như muốn soi ra điều gì đó từ nét mặt ấy.
“Vị này chắc là ngài Chu.” Tạ Huyền lên tiếng, nhìn về phía Chu Xán Vũ, nở nụ cười xã giao của thương nhân:
“Nghe danh ngài đã lâu, không ngờ lại trẻ thế này. Ấp Trì nhà tôi có cơ hội hợp tác với ngài đúng là may mắn, sau này còn mong ngài chỉ giáo thêm.”
Người làm ăn đều có bụng dạ sâu sắc, Tạ Huyền ngoài mặt nói lời khách sáo, nhưng không ngờ đối phương lại chẳng hề khách khí.
“Tất nhiên.”
Dù Chu Xán Vũ tính ra là bậc hậu bối trước mặt Tạ Huyền, nhưng địa vị của nhà họ Chu lại khiến đối phương khó mà lên giọng.
“Chu tổng cũng đến Macau à?” Tạ Ấp Trì buột miệng hỏi một câu.
Ngữ khí đó như thể ngụ ý Chu Xán Vũ cố tình theo họ đến đây.
Chu Xán Vũ khẽ nhếch môi:
“Xử lý chút việc riêng.”
Vừa nói, ánh mắt anh liếc nhìn Nghê Tư Duẫn đầy ẩn ý khiến không khí lập tức trở nên kỳ lạ.
Nghê Tư Duẫn: “???”
Không phải chứ, anh đừng đùa nữa mà!
Nghê Tư Duẫn đối diện ánh mắt anh, biết rõ đây là trò đùa ác ý của Chu Xán Vũ, nhưng lại chẳng thể tìm được lời nào để giải thích, thật sự là có miệng mà không thể nói nên lời. Còn cái người đáng ghét đó, nói xong liền để lại mớ rối rắm cho cô, một mình rút lui một cách đắc ý.
“Vậy tôi không làm phiền gia đình mọi người nữa.”
Chu Xán Vũ hài lòng nhìn “tác phẩm” của mình, mục đích đã đạt được, anh liền quay người rời đi.
Nghê Tư Duẫn đứng ngẩn ra tại chỗ, cảm nhận rõ hai ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy cô. Mà cô lại chột dạ.
“Em… em có thể giải thích mà…”
Giọng cô yếu ớt.
Hai người đàn ông đồng loạt thở dài nặng nề, rồi quay người bước vào khách sạn.