Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 17: Thích em
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi thu về, Hỗ Giang chìm trong làn sương mỏng, mang một vẻ tiêu điều, vầng trăng tròn sáng vằng vặc cũng bị mây dày che khuất.
Chu Uyển Trúc trở lại lầu trên, đang khiêu vũ cùng nhóm bạn gái, hoàn toàn không hay biết có người đang tiến đến từ phía sau.
Mãi đến khi những người xung quanh lần lượt bị người đàn ông sau lưng cô khiến phải lùi bước, cô mới mơ màng quay đầu nhìn lại.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô đặt ly rượu trong tay xuống, hai cánh tay trắng ngần liền vòng lấy cổ anh, dịu dàng gọi:
“Chồng à, anh về rồi.”
Minh Hàng đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lùng với đôi mày sắc bén:
“Ông nội sẽ giận đấy.”
Nhắc đến ông cụ nhà họ Minh, trên gương mặt người phụ nữ thoáng hiện lên vẻ khinh thường:
“Ông ấy đâu phải ông nội em, kêu tiểu hồ ly bên ngoài của anh về dỗ đi, chắc ông ấy sẽ vui hơn nhiều đấy.”
Vừa nói, cô vừa cọ mũi vào yết hầu anh, giọng mềm mại nhưng thái độ thì hoàn toàn trái ngược.
“Nói bậy gì đó, em uống say rồi.”
Người đàn ông đưa tay gỡ tay cô đang ôm mình xuống, liếc nhìn xung quanh như thể sợ bị ai khác nhìn thấy.
“Chột dạ à?”
“Không phải trước đây anh từng yêu em đến mức đó sao?”
Chu Uyển Trúc buông anh ra, lại nhặt ly rượu lên, tiện tay đưa cho anh một ly khác:
“Em có say hay không em tự biết. Còn có tiểu hồ ly bên ngoài hay không, thì chỉ mình anh rõ.”
Nói rồi, cô ngửa đầu uống cạn.
Dưới ánh đèn rực rỡ, gương mặt cô vẫn dịu dàng đằm thắm như xưa, nhưng lại có gì đó đã thay đổi.
Họ dường như đã không còn là cặp đôi trong trẻo đáng yêu ngày trước, mà cũng chẳng biết rốt cuộc ai là người đã thay đổi.
“Chu Uyển Trúc!”
Minh Hàng tức giận, giật lấy ly rượu từ tay cô, bế thốc cô lên và rời đi.
Giữa bao ánh mắt dõi theo, hai người rời khỏi bữa tiệc trong tình cảnh khó hiểu, bỏ mặc những vị khách đang vui chơi.
Về đến phòng nghỉ, Minh Hàng thô lỗ ném cô lên giường, trong cơn giận, anh nới lỏng cà vạt.
“Anh biết em giận vì anh mải công việc, không thể ở bên em khi sinh nhật, nhưng quà thì anh đã nhờ A Diệp mang đến rồi, em còn muốn gì nữa?”
Anh chống nạnh, từ trên cao nhìn xuống cô.
Chu Uyển Trúc chống tay ngồi dậy, vuốt lại mái tóc rối bời, giọng nghẹn ngào ấm ức:
“Chồng ơi, sao anh hung dữ với em vậy?”
Minh Hàng thoáng sững người, không hiểu cô đột nhiên thay đổi thái độ là vì sao.
Chỉ là trước đây cô vẫn luôn như thế, đóng vai người yếu đuối, đáng thương trước mặt anh, và lần nào cũng hiệu nghiệm. Cô đang thử xem, liệu anh đã hoàn toàn thay lòng đổi dạ hay chưa.
Đàn ông luôn mềm lòng với phụ nữ biết nhún nhường. Nghe giọng nũng nịu của cô, Minh Hàng không thể nổi giận được nữa, ngồi xuống mép giường, ôm cô vào lòng:
“Vợ à, anh không cố ý nạt em đâu.”
Bàn tay to nhẹ vỗ lên tấm lưng gầy, nhưng lại chẳng cảm nhận được sự lạnh lẽo từ cơ thể cô.
“Anh chỉ muốn giải thích, anh với người phụ nữ đó không có gì hết, tất cả chỉ là hiểu lầm. Anh không biết em nghe được chuyện đó ở đâu, nhưng anh thề, trong lòng anh chỉ có mình em.”
Chu Uyển Trúc nép trong lòng anh, đầu vùi sâu khiến anh không thể thấy được vẻ giễu cợt trên khóe môi cô.
“Anh vẫn luôn chỉ yêu mình em thôi sao?” Cô hỏi.
Minh Hàng bật cười, như thể câu hỏi ấy quá ngớ ngẩn vậy:
“Tất nhiên rồi vợ. Chúng ta kết hôn bao năm, anh không ở nhà thì cũng bận rộn công việc ở công ty, sao có thể có thời gian lăng nhăng với ai khác… Em thật sự hiểu lầm anh rồi. Còn chuyện tối nay, anh sẽ không nói với ông nội đâu, sức khỏe ông không tốt, không chịu được sự kích động, em vất vả chăm sóc ông, chăm lo cả gia đình này rồi.”
“Vậy tối nay anh sẽ ở lại với em chứ?”
Chu Uyển Trúc vốn rất giỏi làm nũng.
Hồi còn yêu nhau, hai người ngày nào cũng quấn quýt bên nhau ngọt ngào. Nhưng sau khi kết hôn, gần như chẳng thấy bóng dáng anh ở nhà, đến cơ hội làm nũng cũng không có.
Thứ duy nhất khiến cô yên tâm là cậu con trai ngoan ngoãn của mình.
Nhưng ông trời dường như muốn trừng phạt người phụ nữ từng yêu đến cuồng si này, nên đã khiến Tiểu Bảo mắc bệnh tim bẩm sinh.
“Ừ,” Minh Hàng thở phào nhẹ nhõm, “Tiểu Bảo đâu rồi?”
“Dì đã đưa đi ngủ rồi.”
“Vậy chúng ta cũng nghỉ sớm đi, mai anh còn phải về công ty họp.”
Đáng lẽ ra anh sẽ về vào ngày mai, nhưng chiều nay vừa nhận được tin nhắn của cô, một bức ảnh anh ôm một người phụ nữ trong quán bar, nên anh mới vội vã quay về.
Nói xong, anh tự mình vào phòng tắm.
Chu Uyển Trúc nhìn cánh cửa khép chặt kia, khẽ cười giễu bản thân mình.
Chỉ có người từng nếm trải nỗi đau của tình yêu mới hiểu, chân tình của đàn ông thực sự chẳng đáng giá một xu.
Khi ấy, cô gặp Minh Hàng trong quán bar, cứ ngỡ là mối tình sâu đậm cả đời, nào ngờ thứ cô tìm được không phải là hạnh phúc quý giá, mà là một ngôi mộ lộng lẫy trong nghĩa địa.
Từng yêu anh, từng nguyện vì anh mà hạ mình làm người vợ hiền, người mẹ đảm, chịu đủ mọi ấm ức trong nhà họ Minh vẫn cảm thấy xứng đáng.
Nhưng đó không phải con người thật của cô.
Chu Uyển Trúc thực sự là người có tâm hồn phóng khoáng, thích sống tự do, không cần ràng buộc, chẳng cần nhìn sắc mặt ai mà sống.
Chỉ vì lầm tưởng rằng mình đã có được tình yêu, nên cô mới cam lòng thay đổi bản thân.
Nhưng rồi hiện thực đã tát cô một cái thật đau.
Nhưng cũng may là cú tát đó, đã khiến cô tỉnh lại.
Phòng 1819.
Trong bóng tối, người đàn ông giơ tay dò dẫm tìm công tắc đèn.
Cô gái trong lòng không đứng vững, cả người nhào tới đẩy anh tựa vào tường, miệng thì thào những lời lẩm bẩm.
“Nghê Tư Duẫn.” Anh lại gọi tên cô một lần nữa.
“Em đây.”
Cô ngoan ngoãn đáp lời.
Mái tóc mềm mại cọ vào cổ áo sơ mi đang mở của anh, ấm nóng và ngưa ngứa.
Hơi thở của Chu Xán Vũ trở nên rối loạn, nhịp tim cũng bắt đầu tăng tốc.
“Em có thể tự đứng vững không?” Trong không gian yên tĩnh, giọng anh trầm khàn vang lên.
Ngực anh có cảm giác tê ngứa lạ thường, cô gái trong lòng lắc đầu, “Em khó chịu.”
Anh cúi đầu, hơi thở phả lên đỉnh đầu cô, giọng nói dịu dàng đến mức ngay cả chính anh cũng thấy ghét bỏ:
“Chỗ nào khó chịu?”
Lời vừa dứt, cô đã kéo tay anh, dẫn thẳng đến ngực mình, nơi trái tim đang đập.
Dưới lòng bàn tay nóng rực là nhịp đập dữ dội, như đang gõ mạnh vào cánh cửa khác trong trái tim anh.
Làn da mềm mại như tơ lụa gần như muốn thiêu đốt lòng bàn tay anh.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, Chu Xán Vũ vội rút tay về, dùng một tay ôm cô vào lòng, nhanh chóng tìm thấy công tắc trên tường.
Căn phòng lập tức bừng sáng, cô gái bị ánh đèn chói lòa khiến cô nhắm tịt mắt.
Bỗng nhiên, cô lại ngả đầu lên vai anh, như một vũng nước mềm nhũn, tan chảy trong vòng tay anh.
Anh bế cô lên giường, dùng mu bàn tay thăm dò nhiệt độ trán cô, không biết có phải do rượu không mà trán cô nóng đến lạ thường.
Hai má cô đỏ ửng, đôi mắt mơ màng khẽ hé như chất chứa cả một hồ nước trong veo, nhìn rất đáng thương.
Lúc này chuông cửa vang lên, Chu Xán Vũ quay lại định mở cửa thì bị cô túm chặt lấy tay.
Anh ngoái đầu lại nhìn, khi chạm phải đôi mắt ướt đẫm ấy, tim anh như bị ai đó đánh mạnh, sắp vỡ tung ra khỏi lồng ngực.
“Anh đi đâu thế?” Cô nói, giọng mềm đến mức khiến người ta mềm lòng.
Anh trả lời cộc lốc, vẻ mặt bình tĩnh không chút hoảng sợ.
Nghê Tư Duẫn mím môi tủi thân, trông như sắp khóc đến nơi:
“Anh đừng đi mà… em không muốn uống thuốc.”
Chuông cửa lại vang lên lần nữa, anh thở dài, quay lại ngồi xuống mép giường, nhắn tin cho Tần Duệ:
“Dùng mật mã vào đi.”
“Anh không đi đâu cả, em đắp chăn ngoan nhé.”
Cô như một học sinh mẫu giáo ngoan ngoãn, hít mũi nhẹ một cái, một tay túm lấy anh, tay còn lại kéo chăn lên tận cằm.
Xong xuôi còn nhướn mày, như chờ đợi được thầy giáo khen ngợi:
“Em đắp xong rồi.”
“Giỏi lắm.”
Ngoài cửa có động tĩnh, Tần Duệ bước vào.
Nhìn thấy Chu Xán Vũ đang ngồi bên giường, anh lập tức đánh mắt sang chỗ khác.
“Thưa ngài, thuốc giải rượu đã mang đến rồi, tôi để trên bàn trà nhé?”
“Đưa qua đây.”
Giọng nói không cho phép từ chối.
Tần Duệ hơi do dự nhưng vẫn mang thuốc tới, ánh mắt không hề liếc nhìn về phía giường.
“Rót thêm một cốc nước nóng.” Chu Xán Vũ nhận thuốc, bẻ một viên rồi đặt trong lòng bàn tay.
Dưới chăn, cô gái cảnh giác nhìn anh. Thấy anh cầm thuốc, cô liền buông tay đang nắm anh ra, hai tay kéo chăn che kín đến trước ngực.
Cô bướng bỉnh lắc đầu, “Không uống đâu.”
Tần Duệ đưa nước nóng đến, hiểu ý mà lặng lẽ rút lui.
Vừa chạm tay vào nắm cửa, anh đã nghe thấy giọng nói dịu dàng mà cưng chiều của người đàn ông phía sau:
“Bảo bối, uống thuốc rồi ngủ một giấc sẽ đỡ thôi.”
Anh quay lại nhìn, qua lớp kính sát đất, anh thấy chiếc giường lớn và dáng người đàn ông đang ngồi đó, mọi thứ dường như rất hài hòa.
Tần Duệ lặng lẽ rời khỏi.
Dường như tiếng “bảo bối” ấy khiến Nghê Tư Duẫn cảm thấy được dỗ dành.
Cô thò đầu ra khỏi chăn, chớp chớp đôi mắt:
“Anh gọi em thêm một lần nữa đi.”
Chu Xán Vũ hơi sững người, tưởng cô không thích cách xưng hô đó, nên đổi lại:
“Nghê Tư Duẫn.”
“Không phải.”
Cô lắc đầu từ chối, chẳng chút ngại ngùng mà yêu cầu:
“Gọi em là bảo bối cơ.”
Bầu không khí như đông cứng lại trong chốc lát.
Anh nhìn viên thuốc trong tay, trong thoáng chốc bị cô chọc cho phì cười.
Khẽ hắng giọng, hít một hơi thật sâu:
“Bảo bối, uống thuốc nào.”
Cô lập tức được dỗ dành, thò đầu ra khỏi chăn:
“Giọng anh thật dễ nghe.”
Rồi ngoan ngoãn nuốt viên thuốc.
Đêm nay không hề yên tĩnh.
Chu Xán Vũ như cũng bị rượu làm mờ mắt lý trí, dù thực ra anh chẳng uống giọt nào.
“Anh có thể ngủ cùng em không?”
“…Cái gì cơ?”
Anh tưởng mình nghe nhầm, nhíu mày hỏi lại cô.
Nghê Tư Duẫn dè dặt nhắc lại yêu cầu của mình:
“Ngủ cùng em.”
Cô nói tự nhiên như thể đó là lẽ đương nhiên, khiến anh dở khóc dở cười.
“Em ngủ đi, anh ngồi đây trông em.”
Anh nhẹ giọng dỗ dành cô.
Đôi mắt anh nhìn cô, không rõ là cảm xúc gì.
Nhưng cô lại lắc đầu, xê dịch người sang bên, nhường ra chỗ trống vừa nằm rồi vỗ vỗ gối:
“Anh ngủ ở đây.”
Ánh mắt anh tối lại, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
“Em chắc chứ?”
Cô kiên định gật đầu.
Quả là đã uống say rồi, lời nói và hành động đều trái ngược với ngày thường.
Chu Xán Vũ hít một hơi sâu, khóe môi khẽ cong lên, không nói gì.
Anh cũng không từ chối, thành thật cởi giày và lên giường nằm.
Chỉ là đầu còn chưa kịp chạm gối, đã cảm nhận được một cơ thể ấm áp dính chặt lấy người anh, vòng tay siết lấy eo anh.
Đầu cô vùi trong ngực anh, giọng nói mơ hồ vang lên:
“Anh thơm quá đi mất.”
“Em thích anh lắm.”
Anh lúc nào cũng mang theo mùi hương trầm nhè nhẹ, khiến người ta cảm thấy an tâm một cách lạ thường.
Bàn tay đang kéo chăn của anh khựng lại, cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, khẽ liếm đôi môi khô khốc.
Bỗng nhiên anh thấy hối hận, hối hận vì đã lên giường cùng cô.
Nhưng lại không đủ dũng khí để rời đi.
Cánh tay dài luồn ra sau gáy cô, nhẹ nhàng ôm cô gái vào lòng.
“Anh cũng thích em.”