Chương 29: Người một nhà thì không cần nói xin lỗi

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 29: Người một nhà thì không cần nói xin lỗi

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời Tạ Ấp Trì nói sẽ mời cả đoàn làm phim đi ăn khiến Phương Lâm lạnh toát sống lưng.
Anh ta đến một mình, vừa tới đã sắp đặt một bữa “Hồng Môn Yến”, e rằng muốn mượn chuyện của Nghê Tư Duẫn để răn đe những người khác.
Suốt dọc đường, lòng ông thấp thỏm không yên, chỉ sợ có ai trong đoàn lỡ lời làm phật ý vị đại gia này.
Mọi người đều đã tập trung tại nhà hàng, Phương Lâm như ngồi trên đống lửa.
Đối diện, Tạ Ấp Trì và Nghê Tư Duẫn đang trò chuyện rôm rả bên bàn ăn.
“Sao tự dưng lại mời cả đoàn đi ăn thế?” Nghê Tư Duẫn hỏi.
Tạ Ấp Trì gắp món, những người khác không dám động đũa vào bàn xoay. Anh gắp một miếng sườn non bỏ vào bát của cô, mặt không lộ chút ý cười nào: “Nếu không dằn mặt một chút thì hôm nay có một người dám hại em, ngày mai sẽ có hàng chục người dám hại em.”
Anh không hề công khai trừng trị ai, cũng chẳng công khai tuyên bố Nghê Tư Duẫn là người của mình, mà chỉ đơn giản dùng một bữa ăn để gây áp lực tâm lý cho tất cả mọi người.
Nghê Tư Duẫn mỉm cười: “Chuyện nước trái cây là ngoài ý muốn thôi.”
“Lần này là ngoài ý muốn, nhưng nếu lần sau có kẻ cố tình hại em, họ vẫn có thể nói là ngoài ý muốn vậy.” Tạ Ấp Trì không dễ bị thuyết phục, anh chẳng cần biết có cố tình hay không, chỉ cần cô bị tổn thương thì tuyệt đối không chấp nhận. “Sự tốt bụng của em chỉ khiến người khác được nước lấn tới.”
Biết anh lo lắng cho mình, Nghê Tư Duẫn không tranh luận nữa.
Cô đứng dậy lấy bát canh bò đặt bên cạnh, múc một bát đưa cho anh, mỉm cười: “Canh này ngon lắm.”
Ánh mắt hai anh em chạm nhau, Tạ Ấp Trì cuối cùng cũng nở một nụ cười, giơ tay nhận lấy.
Có lẽ đây chính là sự ăn ý của người thân, cô không nói lời cảm ơn, nhưng Tạ Ấp Trì hiểu, đó chính là cách cô thể hiện lòng biết ơn.
Kết thúc bữa ăn, Phương Lâm không gặp phải cơn giông bão nào như đã tưởng.
Thậm chí đến khi tan tiệc rồi, Tạ Ấp Trì còn sắp xếp xe đưa mọi người về khách sạn.
Lúc này Phương Lâm mới hiểu, vì sao có người có thể đứng vững giữa thương trường đầy phong ba bão táp, còn có người dù sinh ra đã đứng trên đỉnh, cũng không chịu nổi những cơn gió lạnh nơi cao ngất.
Tạ Ấp Trì đặt phòng ngay cạnh phòng Nghê Tư Duẫn, nói chỉ ở lại một đêm rồi sẽ rời đi.
Nửa đêm, Nghê Tư Duẫn nhắn tin cho anh, nói muốn ra ngoài uống chút gì đó.
Cô đeo khẩu trang, mở cửa bước ra, ngoài cửa là Cao Chấn và Cao Nghĩa đang đứng gác. Thấy cô định ra ngoài, cả hai lập tức cảnh giác: “Nghê tiểu thư, trễ thế này cô định đi đâu ạ?”
“Ừm.” Cô kéo áo khoác kín người, giọng nói nghèn nghẹn phát ra qua khẩu trang, “Tôi đi với anh tôi, hai người không cần theo.”
“Không được!” Cả hai đồng thanh từ chối dứt khoát.
Bảo vệ sự an toàn của Nghê Tư Duẫn là nhiệm vụ của họ. Một khi đã nhận lệnh, họ phải đảm bảo không rời cô nửa bước.
Nghê Tư Duẫn muốn trò chuyện riêng với Tạ Ấp Trì, không muốn có người ngoài đi cùng, nhưng thật khó lòng thoát khỏi hai người này.
Đang lúng túng thì cửa phòng bên cạnh mở ra, Tạ Ấp Trì bước ra. Thấy cô cùng hai người đàn ông cao lớn đứng ở cửa, anh nhướng mày hỏi: “Vệ sĩ à?”
“Ừm.” Nghê Tư Duẫn gật đầu.
“Phải mang cả hai theo sao?”
Cô còn chưa kịp trả lời thì hai người này đã vội vàng thề sống thề chết: “Thề chết cũng phải bảo vệ Nghê tiểu thư!”
Hành lang vắng vẻ bỗng vang lên lời tuyên thệ sến sẩm như thế khiến Nghê Tư Duẫn chỉ muốn độn thổ. Cô nghe thấy Tạ Ấp Trì bật cười, lòng càng rối như tơ vò.
“Là do Chu Xán Vũ sắp xếp?” Anh hỏi.
“?”
Nghê Tư Duẫn ngẩng đầu, sửng sốt khi thấy anh không chỉ đoán đúng mà còn hỏi thẳng thừng ra.
Cô vừa ngượng vừa bối rối: “Sao anh biết?”
Từ sau chuyến đi Macau, cô cố tình giấu nhẹm đi chuyện giữa mình và Chu Xán Vũ, sợ anh cả và Tạ Ấp Trì biết rồi lại bắt đầu lải nhải nhắc nhở mãi không thôi.
Không ngờ Tạ Ấp Trì đều biết cả.
Anh không trả lời, chỉ quay sang nói với hai người phía sau: “Hai người tối nay nghỉ ngơi đi, tôi sẽ báo lại với cấp trên của các cậu.”
Rồi dang tay kéo Nghê Tư Duẫn về phía mình: “Em gái tôi, tôi tự biết bảo vệ.”
Dứt lời, anh choàng tay qua vai cô, bước thẳng ra ngoài.
Cao Chấn lập tức nhắn cho Chu Xán Vũ:
【Thưa ngài, Nghê tiểu thư đã bị anh trai cô ấy dẫn đi rồi.】
Đầu bên kia như đã đoán trước được việc này, lệnh mới rất nhanh chóng được đưa ra:
【Âm thầm theo dõi là được, đừng làm phiền họ.】
【Rõ.】
Hai người bám theo sau, giữ khoảng cách chừng năm mươi mét.
Tạ Ấp Trì quay đầu nhìn lại, không nhịn được phàn nàn: “Hệt như chủ của bọn họ vậy, cứ như oan hồn không tan.”
Nghê Tư Duẫn đưa tay gãi mũi, không nói gì.
Cả hai tìm được một quán bar nhỏ gần đó, rồi bước vào trong. Trong quán không có quá nhiều khách, không gian tĩnh lặng, âm nhạc du dương, rất thích hợp để tâm sự.
Nghê Tư Duẫn tìm được chỗ ngồi rồi tháo khẩu trang.
Tạ Ấp Trì kéo ghế bên cạnh cô: “Không sợ bị chụp ảnh à?”
Cô ngẩng lên, mỉm cười: “Ở cùng anh mà, bị chụp thì sao?”
Cả hai bật cười.
Đúng thế, ở cùng anh trai mình, có bị chụp cũng chẳng sao.
Không xa phía sau, Cao Chấn và Cao Nghĩa cũng tìm đại một bàn trống ngồi xuống, mắt không rời khỏi quầy bar nơi hai anh em đang ngồi, như muốn dùng ánh mắt xuyên thấu họ.
Phục vụ đến hỏi hai người muốn uống gì, cả hai trông đều lúng túng: “Cho gì cũng được.”
Câu trả lời khiến nhân viên phục vụ ngẩn người ra một chút, đoán họ là người mới đến, bèn chủ động gợi ý rằng: “Vậy tôi mang một set rượu nhé.”
“Được.”
Trong quán chỉ có vài bàn khách, âm nhạc nhẹ nhàng, là một nơi rất lý tưởng để chuyện trò.
Chẳng mấy chốc, nhân viên phục vụ mang rượu lên — một mâm trái cây, vài món nhắm, một két bia và một set whisky pha sẵn nước ngọt.
“Sao nhiều vậy?” Cao Nghĩa sửng sốt nhìn bàn đầy ắp đồ ăn thức uống, lòng phấn khích hẳn, “Anh, mình thử chút nha?”
Mắt cậu long lanh, người lắc lư theo điệu nhạc.
Cao Chấn vỗ đầu cậu, gằn giọng: “Quên nhiệm vụ rồi à? Lát nữa theo không kịp thì sao?”
Cao Nghĩa xụ mặt xoa đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy thì mấy món này chẳng phải uổng hết sao.”
“Với lại, Nghê tiểu thư đang đi với anh cô ấy, chắc chẳng xảy ra chuyện gì đâu…”
Câu đó khiến Cao Chấn cũng dao động.
Hai người do dự, liếc về phía quầy bar, thấy anh em họ đã bắt đầu uống.
Cao Chấn cuối cùng không cưỡng lại được cám dỗ: “Được rồi, uống chút thôi.”
Hai người chưa từng uống rượu, không biết whisky phải pha với nước ngọt, vừa khui ra đã tu thẳng một hơi vào miệng.
“Rượu gì mà khó uống quá vậy? Họ làm sao mà uống nổi chứ?”
“Em thấy cũng được mà, anh thử uống nhanh một chút xem sao.”
Nghê Tư Duẫn vốn không hay uống rượu, ngồi ở quầy bar cũng không biết nên gọi gì, thế là Tạ Ấp Trì chủ động gọi giúp cô một ly “Lam Sắc Yêu Cơ”.
Loại rượu này không mạnh, chủ yếu là đẹp mắt, uống vào thì giống như nước có gas.
Tạ Ấp Trì vừa uống tequila vừa nghiêng đầu nhìn cô, như đang chờ đợi phản ứng của cô.
“Thế nào?”
Cô cẩn thận nhấp một ngụm, không khó uống như tưởng tượng, “Cũng được, chỉ là không có mùi rượu.”
Uống từ từ hết một ly, Tạ Ấp Trì lại gọi thêm cho cô loại khác.
Nồng độ rượu dần dần tăng lên, cơn say cũng theo đó mà từ từ đến gần.
Đến ly thứ năm, mặt Nghê Tư Duẫn bắt đầu ửng hồng, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, nhưng suy nghĩ đã lơ lửng theo điệu nhạc.
“Anh à, em cảm thấy bây giờ em thật sự rất hạnh phúc.”
Tạ Ấp Trì tiếp tục rót rượu vào ly mình, chẳng bao lâu đã uống hết cả chai tequila. Giọng anh trầm khàn, thấm đẫm mùi cồn, “Tại sao lại nói vậy?”
Nghê Tư Duẫn xoay xoay ly rượu trong tay, lại nhấp thêm một ngụm nhỏ, “Vì bây giờ em có daddy, có anh, có cả sự nghiệp của em. Mỗi bước em đi đều có mọi người ủng hộ, giống như cả thế giới đều đứng về phía em vậy, mọi thứ như cho em đầy đủ dũng khí và động lực để tiến bước.”
“Trước kia không hạnh phúc à?” Tạ Ấp Trì hỏi, dù đã biết rõ.
Tay cô khựng lại, nhưng không quay đầu nhìn anh, im lặng một lúc lâu rồi mới nói:
“Trước đây em không dám mơ có được hạnh phúc như vậy.”
Lời nói khiến lòng Tạ Ấp Trì chua xót, tự trách và áy náy lan tỏa khắp người như men rượu đang ngấm sâu.
“Ba mẹ em mất đi rồi, em cũng rất buồn… Thật ra lúc đầu em rất ghét anh. Rõ ràng không phải chỉ mình anh mất đi người thân, tại sao lại bắt em phải gánh chịu sự day dứt và tội lỗi đó?”
“Nhưng mà… em lại không thể ghét anh nổi. Tai nạn năm đó, chúng ta đều là những người vô tội. Nếu em cũng hận anh, vậy chẳng phải sẽ mãi bị nhốt trong nỗi đau đó sao? Hơn nữa… còn khiến daddy buồn nữa.”
“Daddy là người tốt nhất trên đời.”
Nghê Tư Duẫn nghĩ, nếu không có Tạ Huyền, có lẽ cả đời này cô cũng chẳng thể xóa được nỗi đau mất cha mẹ. Là Tạ Huyền đã lấp đầy khoảng trống trong tim cô, bù đắp phần yêu thương bị ông trời tước đoạt mất, cũng chính nhờ Tạ Huyền mà cô mới có được tất cả như ngày hôm nay.
Sự xuất hiện của Tạ Huyền là sự cứu rỗi cả đời cô.
Cô vừa nói vừa uống, đến lúc không biết đã cạn đến bảy, tám ly từ lúc nào.
Tạ Ấp Trì nhìn dáng vẻ buồn bã của cô, trong lòng xót xa đến không chịu nổi. Anh hận bản thân khi xưa quá nông nổi, để vết thương lẽ ra đã lành từ lâu lại rỉ máu suốt bấy nhiêu năm.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ uống rượu.
Nghê Tư Duẫn lau nước mắt, cố chấp uống cạn nốt ly cuối cùng.
Nước mắt tràn ra từ khóe mắt, cô cảm thấy mình giống như một con sói mắt trắng vô tình nhất thế gian này.
Tạ Huyền đã nuôi dưỡng cô suốt hai mươi năm, vậy mà cô lại nghi ngờ ông có liên quan đến tai nạn năm xưa, một mực điều tra, trong lúc mong chờ sự thật cũng lại lo sợ rằng giả thuyết của mình là thật.
Cô đã say mèm.
Ly rượu rơi khỏi tay, đầu nặng nề nghiêng sang một bên, đập mạnh vào vai Tạ Ấp Trì.
Người đàn ông đặt ly rượu xuống, vươn tay ôm lấy cô.
Mùi rượu vương vấn, nhưng anh lại hoàn toàn không có chút men say.
Khóe môi Nghê Tư Duẫn khẽ lẩm bẩm, “Xin lỗi…”
Tim Tạ Ấp Trì nhói lên, cúi người bế ngang cô lên: “Ngốc à, người một nhà thì không cần nói xin lỗi.”
Cô nhẹ tênh như tờ giấy, ôm trong lòng như không có chút trọng lượng nào. Làn da mềm như thạch, khiến người ta chẳng nỡ dùng chút sức lực nào.
Anh bế cô rời khỏi quán rượu, liếc nhìn về một góc phòng.
Cao Chấn và Cao Nghĩa cũng đã say mèm, phục vụ đến đòi tiền, hai người vừa dựa vào nhau vừa tỏ ra tủi thân, nói mình không có tiền.
Tạ Ấp Trì thở dài, bước tới nói với nhân viên: “Để tôi thanh toán cho họ.”
Nghe có người trả tiền giúp, hai anh em lập tức mắt sáng rực như đèn pha, ngước nhìn anh đầy vẻ sùng bái, “Cảm ơn đại ca!”
Tạ Ấp Trì cau mày, bật ra một tiếng “chậc” chán ghét, rồi ôm Nghê Tư Duẫn rời khỏi quán.
Dù đã say, nhưng hai người này vẫn không quên nhiệm vụ, loạng choạng bám theo Tạ Ấp Trì, còn lén chụp ảnh bằng điện thoại, quên luôn cả việc tắt đèn flash.
Người phía trước làm như không thấy.
Ở tận Hỗ Giang, Chu Xán Vũ nhận được ảnh mà Cao Chấn gửi tới, tay siết chặt cây bút kim loại đến mức gần như bóp méo.
Anh ném điện thoại sang một bên, đưa tay kéo lỏng cà vạt ra, nhưng vẫn cảm thấy lồng ngực như bị đè nặng, buồn bực khó chịu vô cùng.