Bệnh Chữa Rồi
Chương 31: Thẳng thắn
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Huyền muốn tìm Lục tiểu thư cũng không khó, chỉ cần gọi vài cuộc điện thoại là có thể nắm được thông tin. Vì thế, anh đến thẳng câu lạc bộ Hoàn Thành, lịch sự trò chuyện vài câu với đối phương, rồi đi đến ngồi vào ghế sô pha trong phòng, như thể tiện miệng hỏi: “Tiểu Bắc không có ở đây sao?”
Trên mặt Lục tiểu thư nở nụ cười đầy ẩn ý: “Đang nghỉ trưa.”
“Cậu bé có thích nghi được không ạ?”
“Hừ, sao vậy?”
“Cậu bé khá hướng nội, trước đây ngồi cả ngày cũng không chịu nói một lời, cứ như thể toàn bộ thế giới chỉ có một mình cậu ấy. Tôi phải tốn không ít công sức mới khiến cậu bé chịu mở lòng…” Thẩm Huyền cười nói một chút về tình huống của cậu bé, tiện thể ngầm quan sát thần sắc của Lục tiểu thư.
Lục tiểu thư đang muốn thăm dò anh, thờ ơ lắng nghe, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà: “Phải không? Ta đang định đưa cậu bé ra nước ngoài tĩnh dưỡng, sẽ chuyển những điều anh nói cho bác sĩ.”
Thẩm Huyền liếc nhìn nàng một cái: “Đã quyết định nơi nào chưa?”
“Anh muốn đến thăm cậu bé?”
Thẩm Huyền gật đầu: “Dù sao ở chung lâu như vậy, thực sự có chút lo lắng. Thực ra nói ra sợ ngài hiểu lầm, kế hoạch của tôi hôm nay là đợi đến tối, khi cậu bé ngủ rồi mới rời đi. Không phải tôi không tin ngài, mà là cậu bé bị chuyện bắt cóc không lâu trước đó dọa sợ, mỗi đêm đều cần tôi ôm mới ngủ được. Ngài không tin có thể đi hỏi cậu bé một chút.”
Tay Lục tiểu thư đang cầm ly khẽ khựng lại một thoáng, sau đó nhanh chóng trở lại bình thường: “Ồ?”
Thẩm Huyền cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận ra chi tiết này, thầm nghĩ khả năng Lăng Hi đã nói chuyện thẳng thắn với nàng là rất lớn. Ngay cả một người mạnh mẽ như Lục tiểu thư, khi nghe chuyện con trai có thể thân cận với người khác cũng không khỏi có chút dao động. Xem ra số phận “FA” của ai đó quả thật đã ăn sâu vào lòng người.
*Edit::))))
Vậy mà nàng lại nói là đang thử anh, đây là vì lẽ gì?
Thẩm Huyền nói: “Đúng vậy, thời gian nằm viện mỗi đêm tôi đều ở lại trong phòng bệnh của cậu ấy.”
Lục tiểu thư quan sát anh vài lần, sắc bén đặt ly xuống, giọng điệu vẫn dịu dàng như cũ: “Thật đúng là hết cách. Thôi được rồi, ta trước giờ không thích vòng vo, có lời gì cứ nói thẳng.”
Thẩm Huyền lại không ngờ nàng nhanh đến vậy đã nói thẳng, có chút giật mình, thầm nghĩ không hổ là Lục tiểu thư. Anh cười cười: “Được.”
“Chuyện của cậu bé, anh đã biết?”
“Vâng.”
“Những chuyện anh vừa kể là sao?” Lục tiểu thư sắc bén đánh giá anh: “Ta không cho rằng tất cả đều là nói dối.”
Thẩm Huyền rất thành thực kể lại toàn bộ quá trình một lần, đối diện với ánh mắt lạnh lùng nhưng sáng rõ của nàng, nói: “Tôi đến đây lần này là muốn đón cậu bé về, hy vọng ngài có thể đồng ý.”
“Cho ta một lý do.”
Thẩm Huyền trả lời vô cùng nghiêm túc: “Tôi yêu cậu ấy.”
Lục tiểu thư đã mơ hồ có dự đoán, cũng không mấy bất ngờ: “Khi nào? Ta không nhớ trước đây các anh có tiếp xúc nhiều.”
“Sau khi cậu bé gặp chuyện không may.” Thẩm Huyền thấy nàng khẽ nở một nụ cười lạnh, hít sâu một hơi: “Thực ra tôi cũng có chút khó tin…”
Anh sớm đã quyết định nói thẳng, nên kể rất chi tiết, từ sự tò mò ban đầu, đến khi hứng thú muốn biết chân tướng, rồi đến những tháng ngày vui vẻ ở chung, cuối cùng là sự đứng ngồi không yên khi biết đối phương gặp chuyện không may, cùng với việc điều tra rõ quá khứ đau lòng, bảo vệ từng li từng tí không rời.
Anh hiểu rõ tình cảm của chính mình, cũng nguyện ý kiên nhẫn theo đuổi, dù cho quá trình này cần hao phí bao nhiêu thời gian và tinh lực.
Đôi mắt đẹp của Lục tiểu thư không chớp nhìn chằm chằm anh, vài giây sau hỏi: “Ngay cả khi tật xấu của cậu bé vĩnh viễn không thể khỏi, anh cũng cả đời không thể chạm vào cậu bé?”
Thẩm Huyền thầm nghĩ anh sẽ tìm mọi cách để chạm vào, ngoài miệng đáp: “Vâng.”
Lục tiểu thư quan sát kỹ anh một lần, cuối cùng gật đầu: “Ta cho anh cơ hội này.”
Lăng Hi và gia gia nói chuyện xong về những điều cậu muốn điều tra, liền leo lên giường chuẩn bị ngủ trưa. Kết quả chưa đầy mười phút đã mơ hồ nghe tiếng mở cửa, theo bản năng mở mắt nhìn, không khỏi ngồi dậy.
“Làm ồn đến ngươi sao?” Thẩm Huyền đi đến bên giường ngồi xuống: “Còn mệt không? Có muốn về ngủ không?”
Lăng Hi liếc nhìn lão mẹ đi theo tới, thấy nàng không phản đối, liền nhìn về phía Thẩm Huyền, không rõ người kia đã đàm phán thế nào mà có thể khiến lão mẹ chịu nhượng bộ.
Đừng nhìn ta như vậy, ngươi có nghĩ thế nào cũng sẽ không đoán được vì sao mẹ ngươi lại giao ngươi cho ta… Thẩm Huyền tâm tình sung sướng, thật sự hận không thể khiến linh hồn của Lăng Hi có thể lập tức khôi phục để anh có thể bắt đầu theo đuổi người này.
Vẻ mặt anh vẫn như thường: “Đi không?”
“Ừm.”
Thẩm Huyền vươn tay về phía cậu bé, ôm cậu đặt lên xe lăn, lịch sự chào tạm biệt Lục tiểu thư rồi đẩy cậu đi.
Mặc dù vừa rồi Lục tiểu thư nghe Thẩm Huyền giải thích rằng chỉ cần xuất phát từ sự chủ động đồng ý của con trai thì sẽ không phát bệnh, nhưng bây giờ nhìn thấy vẫn có chút ngạc nhiên. Dù sao đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy con trai im lặng khi bị người khác ôm. Hai giây sau nàng mới hoàn hồn, nhìn theo họ rời đi, ánh mắt nhất thời có chút thâm trầm, trong lòng thầm hy vọng quyết định của mình là chính xác.
Mãi đến khi Lăng Hi ngồi trên xe và được kéo rời khỏi câu lạc bộ mới nhìn về phía Thẩm Huyền: “Ngươi đã nói gì với nàng?”
Thẩm Huyền cười: “Ngươi thông minh như vậy, thử đoán xem.”
“Có gợi ý gì không?”
“Có, nàng cảm thấy ngươi ở cùng ta có vẻ tốt hơn một chút.”
Lăng Hi đương nhiên không rõ anh đang nói câu hai nghĩa, mà là nhớ tới lão mụ nói muốn thử anh, trầm mặc một lúc rồi hỏi: “Ngươi có biết tin đồn ở bệnh viện Thần Ái không?”
Thẩm Huyền nhất thời khẽ cười lên tiếng: “Không chỉ là tin đồn đúng không?”
Gánh nặng trong lòng Lăng Hi liền được giải tỏa: “Hóa ra là như vậy, ngươi đã sớm biết.”
“Không tính là quá sớm.” Thẩm Huyền không quá thẳng thắn đến mức tự tìm rắc rối mà nói rằng trước khi dẫn cậu bé đi dạo trong vườn thì đã hiểu rõ chân tướng, chỉ nói đơn giản là bị Lăng đại thiếu kéo xem qua một trang web trên mạng, còn đoán được Đặng Văn Hồng hẳn là ảnh đế.
“Ta không đoán sai?”
Lăng Hi không còn dùng khuôn mặt không chút biểu cảm đối với anh nữa, mỉm cười: “Không sai.”
“Husky cũng vậy? Nó là ai? Vừa rồi không gặp nó.”
“Ngược lại ngươi đoán được rất nhiều…”
Hai người dần dần trở nên thân thiết hơn, có lẽ vì đã nói ra hết mọi chuyện, không khí quả thật hòa hợp hơn bao giờ hết. Thẩm Huyền cũng không trò chuyện lâu lắm, trở lại biệt thự liền dừng xe, nhìn nhóc con đang ngồi trên ghế phụ ngủ say, vòng qua mở cửa, khom lưng, lần đầu tiên trước mặt cậu gọi tên: “Lăng Hi.”
Lăng Hi mơ mơ màng màng liếc anh một cái, lười biếng đứng dậy, theo bản năng vươn tay ra. Thật sự là tin tưởng mình đến mức khó có được, thẳng thắn quả nhiên có cái tốt của nó…
Thẩm Huyền đáy mắt mang theo ý cười, ôm ngang người cậu, xoay người vào cửa. Lăng Hi có thói quen ngủ trưa, đợi đến khi hoàn toàn tỉnh táo đã là hơn nửa giờ sau.
Thẩm Huyền âm thầm tính thời gian, ngay khi cậu bé mở mắt không lâu liền đến, tiện thể dặn dò một chút rằng mình chính là người lão gia tử tìm đến phụ trách điều tra tai nạn giao thông, cũng thuật lại phỏng đoán trước đó một lần, hỏi xem cậu có nghi ngờ ai không.
Đã hiểu rõ năng lực của người đứng sau, anh không muốn cứ mãi luẩn quẩn trong chuyện này, có thể mau chóng điều tra rõ thì không gì tốt hơn.
“Ta đã thấy tin nhắn ngươi để lại.” Lăng Hi ôn hòa nói: “Nhưng ta không có ấn tượng, cho nên đã gửi tin này cho gia gia, đại khái buổi tối sẽ có phản hồi.”
Thẩm Huyền gật đầu.
Hai người rất ăn ý bỏ qua chuyện sở thích “luyến đồng”. Tuy nhiên, Thẩm Huyền âm thầm nhìn Lăng Hi một chút, biết rằng người này nhất định sẽ tiếp tục quan sát nguyên nhân anh đối xử tốt với cậu, chỉ là không rõ khi nào cậu mới có thể suy nghĩ thấu đáo.
Buổi chiều thoáng chốc đã qua, tối đó Lăng Hi nhận được tài liệu mà gia gia gửi đến, hiện tại đang tập trung vào mười một người.
Thẩm Huyền ngồi cạnh cậu bé cùng xem: “Nhiều như vậy sao?”
“Thời gian ngắn, đây chỉ là bước đầu của việc sàng lọc.”
Thẩm Huyền “ừ” một tiếng, chỉ vào vài màn hình: “Người này còn đang học đại học, ngươi năm năm trước đánh hắn, hắn vẫn là học sinh cấp hai à?”
“Không có ấn tượng, nhưng thời điểm đó ta hẳn là cũng không lớn lắm.”
Thẩm Huyền cười cười, tiếp tục kéo xuống xem, biểu cảm có chút vi diệu: “Hắn đang ở trên đường, ngươi đạp hắn xuống sông sao?”
Lăng Hi lúc này đã có thể mơ hồ nhớ lại một chút, ôn hòa nói: “À, hình như là hắn thổ lộ với nữ thần, nếu không đồng ý liền dọa nhảy sông linh tinh, còn cởi cả quần áo. Xe của ta vừa vặn cần phải đi qua cầu, vì lúc tan học khá đông đúc nên ta đã thấy được, sau đó ta đẩy cửa ra đạp hắn xuống.”
Thẩm Huyền: “…”
“Có lẽ là hắn cảm thấy mất mặt trước mặt nữ thần và bạn học, lúc trước còn muốn liều mạng với ta.” Lăng Hi nhớ lại nói: “Hình như còn nói hận nhất mấy kẻ có tiền này, sớm muộn gì cũng sẽ khiến ta hối hận. Cụ thể thì không nhớ rõ, hơn nữa ta cũng không để ý, thời kỳ đó hắn có chút trung nhị*.”
*
bệnh trung nhị hiểu đơn giản là bệnh hoang tưởng thường gặp đối với học sinh cấp 2
Thẩm Huyền cười: “Ừ, ngươi cảm nhận được đúng không?”
“Ta cảm thấy khả năng không lớn.” Lăng Hi nói: “Nhưng cũng không thể hoàn toàn khẳng định, ai biết được hắn có kết giao bạn bè có thể giúp đỡ hắn hay không, nhìn thấy hắn hiện tại liền biết.”
Thẩm Huyền lên tiếng trả lời, một bên xem, một bên nghe cậu bé kể lại vài quá khứ mà mình không tham dự, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn một chút.
Đêm dần buông xuống, một ngày bận rộn người người đều trở về nhà, hàng vạn ánh đèn khiến thành phố trở nên náo nhiệt và lộng lẫy.
Khi Đặng Văn Hồng tới chỗ Thạch An Yến, người đang ngồi trong phòng khách, thấy thế cười như không cười hỏi: “Tiểu Bắc gọi ngươi đến à?”
“Cứ xem là vậy.” Đặng Văn Hồng cười tủm tỉm nói: “Đương nhiên cũng có một phần là xuất phát từ tự nguyện. Con Husky kia là của Cố tổng, hy vọng Thạch tổng thủ hạ lưu tình* ngàn vạn lần đừng làm nó chết, nếu không muốn sau khi Cố tổng tỉnh lại sẽ càng thêm đau lòng.”
*
Vì tình nghĩa mà khoan hồng vào lúc hành quyết
“Ồ, hắn đau lòng hay không, cũng đâu có liên quan gì tới ta?”
“Dù sao cũng là anh em nhiều năm như vậy.” Đặng Văn Hồng mỉm cười đối diện với hắn: “Ngay cả khi Thạch tổng không muốn làm ca ca của hắn nữa, chuẩn bị đổi thân phận, tối thiểu cũng cần lưu lại ấn tượng tốt phải không?”
Thạch An Yến lập tức lạnh lùng liếc qua, thấy hắn bất vi sở động*, cười cười, dù cho đáy mắt không có bao nhiêu ý cười: “Chuyện này… Tiểu Huyền cũng biết?”
*
không có động tĩnh
Đặng Văn Hồng lắc đầu: “Người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê. Mấy kẻ làm bạn bè như chúng ta nhìn thấu đáo hơn.”
“Các ngươi sao không nói cho hắn?”
Đặng Văn Hồng xòe tay: “Nói hắn cũng sẽ không tin.”
“…Điều này lại có vẻ đúng.” Thạch An Yến rốt cuộc lộ ra nụ cười đầu tiên xuất phát từ nội tâm trong đêm nay, chỉ là kèm theo một chút thở dài cùng bất đắc dĩ. Hắn quay sang bảo mẫu phân phó một tiếng, bảo nàng mang Husky lại đây.
Trong nháy mắt Đặng Văn Hồng nhớ tới điều gì đó: “Mặt khác ba con chó còn lại…”
“Trói lại.” Thạch An Yến nói. Thực ra nguyên bản là nuôi thả, nhưng dường như Husky rất sợ chúng nó, cứ không ngừng trốn, khiến căn phòng trở nên bừa bộn. Hắn không thể nhốt chó của Tiểu Huyền, chỉ có thể nhốt chúng nó.
Hắn thấy con chó ngốc kia chạy như điên xuống lầu, hỏi: “Nó sợ chó à?”
“Ừm, nó có bóng ma tâm lý nghiêm trọng.” Đặng Văn Hồng điều chỉnh cảm xúc một chút, vô cùng đau khổ nói: “Trước đó thực ra nó cũng rất yêu thích kết giao với bạn bè, tích cực tiến về phía trước, một con Husky ngây thơ hồn nhiên. Nhưng mỗi lần nó đùa giỡn với những con chó khác, đối phương đều sẽ cắn nó, đặc biệt là chó đực, cứ như vậy mà ngược nó hết lần này đến lần khác, dẫn đến nó hiện tại thấy chó là trốn, cho nên chúng ta vẫn là đừng miễn cưỡng nó.”
Husky: “…”
Husky phẫn hận liếc hắn, yên lặng nhẫn nhịn.
“Đợi đã!” Trong nháy mắt Thạch An Yến ý thức được chuyện này không thích hợp: “Nó không phải mới được các ngươi cứu về cách đây không lâu sao? Tại sao lại biết được rõ như vậy?”
Đặng Văn Hồng biểu cảm một chút cũng không đổi, dùng bút vẽ ra khoảng cách lớn bằng một cuốn sổ: “Lúc chúng ta gặp được nó, nó đang nằm sấp trên mặt đất bị một con chó lớn như vậy cắn, thiếu chút nữa đã bị cắn chết.”
Husky: “…”
Thạch An Yến: “…”