33. Chương 33: Hồi ức

Bệnh Chữa Rồi

Chương 33: Hồi ức

Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thạch An Yến lúc này đang trò chuyện với người khác, thấy vậy liền nheo mắt, khẽ đáp lời người đang tiếp chuyện bên cạnh rồi đi thẳng đến chặn đường Thẩm Huyền. "Huynh đến hơi muộn rồi, nghi lễ cúng bái đã hoàn tất."
Thẩm Huyền cười đáp: "Ta vốn không cần tham dự."
"Dù sao đây cũng là bộ phim đầu tiên của công ty huynh," Thạch An Yến cười nói, "Ai đó lải nhải suốt nửa ngày rằng tốt nhất huynh nên thắp một nén hương, nghe nói sẽ có lợi cho sự nghiệp của cả huynh và hắn."
Thẩm Huyền biết ai đó khẳng định là Lăng đại thiếu, hiểu ý hỏi: "Có phải hắn đã đem một đống đồ kia đến đây?"
Thạch An Yến nói: "Không làm mới là lạ chứ."
Lăng đại thiếu vốn rất tin vào chuyện thần quỷ, nên đã biến nghi lễ cúng bái thành một sự kiện vô cùng trang trọng. Thậm chí còn phát cho mỗi diễn viên một bộ đạo phục, yêu cầu tất cả cùng mặc trang phục thống nhất để dâng hương.
Chưa dừng lại ở đó, Lăng đại thiếu còn cầm kiếm gỗ đào, vừa đi vòng quanh vừa liên tục niệm chú suốt nửa ngày. Đám diễn viên không hiểu chuyện thì hoàn toàn ngơ ngác, mặt mũi đầy vẻ kinh sợ nhìn hắn, suốt một lúc lâu không ai dám hé răng.
Thẩm Huyền có thể tưởng tượng cảnh tượng đó. "Bây giờ họ đang làm gì?"
"Bây giờ đang nói chuyện, lát nữa sẽ trả lời phỏng vấn truyền thông." Thạch An Yến liếc nhìn đứa nhỏ. "Đây là đệ đệ của Lăng Hi sao?"
"Ừ."
"Trông cũng không tệ." Thạch An Yến tùy tiện đánh giá một câu, nói: "Ca ca đệ cũng đang ở đây, hay là huynh ra phía trước xem thử đi? Ta tạm thời giúp huynh trông đứa nhỏ này, tiện thể nói chuyện với nó."
Thẩm Huyền ngay lập tức hiểu ra mục đích của Thạch An Yến ngay từ đầu là đứa nhỏ này, không rõ họ quen biết nhau từ khi nào, liền cúi mắt nhìn Lăng Hi, thấy đệ ấy không phản đối, bèn tôn trọng ý muốn của đệ ấy và nhanh chóng rời đi.
Nơi này là thành phố điện ảnh cách trại an dưỡng không xa, hiện tại vẫn đang trong quá trình xây dựng, chỉ mới hoàn thành hai khu vực, nơi họ đang đứng là một trong số đó. Chỉ thấy đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, phong cảnh sơn thủy hữu tình bậc nhất Giang Nam. Đây vẫn là lần đầu tiên mở cửa đón người ngoài vào.
Thạch An Yến đẩy đệ ấy qua hết hành lang, vào một tiểu đình xây dựa hồ, vòng qua xe lăn tìm chỗ ngồi xuống, cố gắng hạ giọng hỏi: "Huynh và Tiểu Huyên quen biết nhau khi nào?"
Quả thực là ngay cả câu có quen biết hay không cũng lười hỏi rồi... Lăng Hi liếc hắn một cái, thẳng thắn đáp: "Trước kia."
Thạch An Yến rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của đệ ấy. "Tại sao Tiểu Huyên lại kể chuyện bí mật của mình cho đệ?"
Lăng Hi hơi kinh ngạc: "Đây là có ý gì?"
"Chính là thứ đệ dùng để gửi thông tin gì đó cho ta," Thạch An Yến giải thích với đệ ấy. "Đệ còn muốn dùng ám hiệu với ta nữa, còn nhớ không?"
"Ồ, huynh nói cái đó à, huynh cho rằng là ta gửi sao?"
Thạch An Yến khen ngợi: "Đệ thật thông minh."
Lăng Hi biểu cảm không hề thay đổi: "Huynh có bằng chứng không?"
Thạch An Yến lâu rồi không phải đối phó với trẻ con, nên đặc biệt kiên nhẫn. "Ngày đó ta tìm hacker định vị, vị trí đúng là căn phòng mà Lục tiểu thư đưa đệ vào. Vào thời điểm đó, nàng có công việc nên không có ở đây, trong phòng chỉ còn lại đệ, không phải đệ thì là ai?"
Hắn tạm dừng một chút, dỗ dành: "Ta sẽ không tính toán chuyện ám hiệu với đệ, chỉ cần đệ nói cho ta biết cái gọi là 'sự kiện kia' có thật sự tồn tại hay không. Nếu không tồn tại, đệ hãy nói chuyện về Tiểu Huyên cho ta nghe, được không?"
"Một người trưởng thành như huynh, tại sao lại không phân rõ phải trái như vậy?" Lăng Hi lắc đầu. "Trừ phi huynh có bằng chứng, bằng không đừng hòng ta thừa nhận. Mặt khác, ta cho huynh một lời khuyên, đôi khi những suy đoán trong lòng chưa chắc đã đúng."
Thạch An Yến cảm thấy đứa nhỏ này thật sự không hề ngoan chút nào. "Đệ muốn bằng chứng gì?"
"Ví dụ như huynh tận mắt chứng kiến hoặc chụp được toàn bộ quá trình."
"Đến lúc đó đệ lại muốn nói nhìn thấy chưa chắc đã đúng phải không?"
"Còn tùy tình huống."
Thạch An Yến nhìn chằm chằm đệ ấy một lúc: "Chúng ta nói chuyện về Tiểu Huyên nhé?"
"Có thể." Lăng Hi suy nghĩ. "Hắn có chút ngốc."
Có lẽ là đứa nhỏ quá mức nghiêm túc, hoặc có lẽ vì Thạch An Yến có xu hướng dễ dàng cảm thấy vui vẻ khi ở cạnh trẻ con, hắn lập tức bật cười: "Quả thật có một chút."
Hắn nhận thấy đứa nhỏ này có chút cảnh giác với hắn, lại nhớ đến vài lần đối thoại trước đó, cảm thấy đứa nhỏ này có tính cách tương đối dễ tiếp cận, nên muốn trước tiên nói chuyện khác để chuyển hướng sự chú ý của đệ ấy, đợi khi đối phương đủ thả lỏng, hắn sẽ từ từ hỏi ra đáp án mình muốn.
Lăng Hi có thể nhìn ra tính toán của hắn, nụ cười thoáng hiện trên khóe môi rồi biến mất, kiên nhẫn đối phó với hắn.
Thành phố điện ảnh do tập đoàn Thẩm thị đầu tư xây dựng, do Thẩm đại thiếu phụ trách sau khi triển khai dự án. Nay cuối cùng đã mở cửa chào đón người ngoài và cũng đón đoàn làm phim đầu tiên. Hơn nữa lại là công ty điện ảnh của đệ đệ mình, Thẩm đại thiếu liền tự mình đến.
Cảm giác hiện diện mạnh mẽ hơn nhiều so với Lăng đại thiếu, bởi vậy, đội hình khách quý lộng lẫy xuất hiện khiến phần đông diễn viên đều vô cùng phấn khởi.
Đương nhiên, trong đó không bao gồm Đặng Văn Hồng. Trước đây hắn nổi tiếng nhờ thực lực, nhiều năm lăn lộn đã từng trải qua đủ mọi trường hợp, bây giờ thì không hề có chút xao động nào.
"Thấy Thạch tổng không?"
"A? Không có, nhưng tôi nhớ vừa nãy còn ở đây." Người bên cạnh quan sát vẻ mặt của hắn, đoán rằng: "Có lẽ là có việc nên đi trước rồi."
Đặng Văn Hồng cười tủm tỉm ừ một tiếng, liếc nhìn về phía sau mấy vị khách quý, thấy trợ lý của Thạch An Yến vẫn còn ở đó, liền nhìn quanh, cuối cùng phát hiện nửa bóng người cách đó không xa, hình như đối phương đang trò chuyện với người khác, từ góc độ này nhìn không thấy rõ ràng.
Hắn thu hồi ánh mắt, chuẩn bị lát nữa trò chuyện với Thạch An Yến, muốn tìm cách thuận lý thành chương* để nhìn Husky, bằng không ai đó thật sự có thể chủ động đào hố rồi nhảy vào mất.
*thuận theo lý thuyết mà trở nên suông sẻ
Tiếp theo là giai đoạn truyền thông đặt câu hỏi. Đặng Văn Hồng là gương mặt mới, tuy nói là nam phụ, nhưng tạm thời không có danh tiếng cũng không có fans, truyền thông không mấy chú ý đến hắn, chỉ đơn giản hỏi xong mấy vấn đề liền chuyển sang người khác.
Vài vị diễn viên giữ vẻ mặt mỉm cười, phối hợp chụp vài tấm ảnh, cũng không nán lại bao lâu liền lần lượt rời đi, chờ đợi ngày mai chính thức khởi quay. Đặng Văn Hồng gặp tiểu trợ lý do công ty phái đến chạy tới, cười nói: "Ở đây có nhiều cảnh đẹp, đi dạo thêm chút nữa đi."
Tiểu trợ lý đi theo hắn nói: "Ngày mai chính là quay ở đây đó."
Đặng Văn Hồng gật đầu. Tiểu trợ lý không rõ hắn có căng thẳng hay không, nhưng biết hắn là lần đầu tiên nhận vai diễn quan trọng như vậy, liền không ngừng đổi đề tài, muốn giúp hắn thả lỏng một chút.
Đặng Văn Hồng đang nhìn hồ nhỏ ở gần đó, chậm rãi bước dọc hành lang. Lúc này chỉ thấy phía trước có hai thanh niên trạc tuổi hắn đi tới, nhanh chóng chặn hắn lại.
"Đúng là Tiểu Hồng rồi!" Một người trong số đó quen thuộc khoác vai hắn nói: "Vừa rồi suýt chút nữa không nhận ra, nghe nói cậu ký hợp đồng với Tinh Vũ? Lại còn là do Thạch tổng tự mình ký nữa chứ?"
Đặng Văn Hồng đoán là bạn bè của nguyên chủ, ừ một tiếng: "Chỉ là may mắn thôi."
"Cái này đâu chỉ là may mắn đơn thuần, ta nghe nói Thạch tổng đối xử với cậu rất tốt." Thanh niên nhướn mày nháy mắt, trêu ghẹo nói: "Có núi dựa này, sau này cậu sớm muộn gì cũng nổi tiếng thôi, đừng quên chúng ta đấy nhé!"
Hắn cười tươi rạng rỡ, ấm áp, dường như không hề có chút âm trầm nào, nhưng Đặng Văn Hồng vẫn nhìn ra được vài phần ác ý và ghen tị được che giấu rất khéo léo. Nghiêm mặt nói: "Đây đều là bôi nhọ, ta không phải loại người cần dựa dẫm vào người khác! Chuyện trước kia các cậu còn nhớ rõ không?"
"Nhớ rõ, nhớ rõ!" Thanh niên vội vàng trấn an: "Cậu ghét nhất là quy tắc ngầm, chúng ta đều biết mà."
Đặng Văn Hồng miễn cưỡng thu lại vẻ giận dữ: "Vậy là tốt rồi."
Hai thanh niên cảm thấy với tính tình của hắn rất có khả năng sẽ đi tìm Thạch tổng để lý luận, nói không chừng còn giận đến mức không thèm suy nghĩ. Nhất thời cảm thấy thỏa mãn, nhanh chóng rời đi. Tiểu trợ lý ngẩn người, e dè nhìn về phía Đặng Văn Hồng.
"Không phải anh mất trí nhớ sao?"
"Đúng vậy." Đặng Văn Hồng cười tủm tỉm. "Cho nên ta vừa hỏi là 'các cậu' còn nhớ rõ sao, thực ra ta ngay cả sự kiện cụ thể một chút cũng không biết."
Tiểu trợ lý: "......"
"Về tìm người hỏi thăm tên của bọn họ và mối quan hệ của họ với ta như thế nào, để lần sau ta không bị bất ngờ." Đặng Văn Hồng tiếc nuối: "Sẽ thiếu đi rất nhiều thú vị mất."
Tiểu trợ lý: "......"
Đặng Văn Hồng nói xong hướng về phía trước dọc theo hành lang mà tản bộ, tính toán đến tiểu đình tìm Thạch An Yến trò chuyện. Thẩm đại thiếu vừa vặn đi tới gần đó, nhìn thấy bóng dáng của ai đó: "Đó chính là người lần trước phát ngôn cho trò chơi sao?"
"Đúng, là hắn."
"Có chút thú vị."
Thẩm Huyền không bình luận gì thêm, nhìn đồng hồ một chút, biết đại ca sắp đi tham quan trường quay, hỏi: "Đại ca gọi đệ đến có chuyện gì không?"
"Không có gì quan trọng cả, mấy hôm trước bạn bè ta mở một khóa rèn luyện cơ thể, ta cảm thấy rất hợp với đệ, đệ sẽ cần dùng đến đấy." Thẩm đại thiếu nói xong nhìn về phía trợ lý, người phía sau liền vội vàng đưa tập tài liệu lên hai tay.
Thẩm Huyền mở ra xem, phát hiện là lớp tán đả (võ thuật đối kháng), huấn luyện cách đánh đấm linh tinh, nhất thời trầm mặc. Theo bản năng muốn ném tập tài liệu đi, nhưng ngay sau đó nghĩ đến chỉ số vũ lực của Lăng Hi, liền bỏ đi ý định đó.
Thẩm đại thiếu vui mừng nhìn theo đệ ấy đi xa, ôn tồn nói: "Huynh xem đi, ta vừa nói là đệ ấy lập tức muốn rồi, đây chính là dấu hiệu."
Trợ lý yên lặng cúi đầu, Đại thiếu ngài cứ sung sướng khi người gặp họa muốn nhìn Thẩm Huyền làm trò ngốc nghếch như vậy, mà không nghĩ rằng tương lai ngài cũng sẽ có ngày này sao? Trợ lý tưởng tượng cảnh tượng đó một chút, lập tức lạnh toát sống lưng.
Thạch An Yến ngồi trong tiểu đình trầm mặc nhìn chằm chằm đứa nhỏ. Trải qua một hồi giao đấu, hắn phát hiện đứa nhỏ này quả thật tích thủy bất lậu*, hoàn toàn không thể hỏi ra được chút thông tin hữu dụng nào. Trong hiện thực và trên Internet, sự chênh lệch lại lớn đến vậy sao?
*một giọt nước cũng không lọt (ý nói LH kín miệng =)))))
Edit: Anh đang dìm hàng IQ của vợ mình đó =))))
Lăng Hi nghe điện thoại của hắn lại vang lên, quan tâm nói: "Nếu huynh có chuyện bận thì cứ đi đi, đệ có thể tự lo cho mình."
Thạch An Yến thật sự muốn đánh đệ ấy một trận, mỉm cười nói: "Không sao, không vội."
Lăng Hi gật đầu, thấy Đặng Văn Hồng và Thẩm Huyền một trước một sau đi về phía bên này, liền điều khiển xe lăn chuyển hướng: "Vậy được rồi, đệ đi vệ sinh một lát."
"Ta đưa đệ đi."
"Không cần, đệ thấy Thẩm Huyền rồi." Lăng Hi nói: "Đệ đi cùng huynh ấy."
Thạch An Yến liếc mắt nhìn, đành phải từ bỏ, tạm thời bỏ qua cho đệ ấy. Lăng Hi liền chậm rãi rời đi, mỉm cười với Đặng Văn Hồng đang định chào hỏi, lướt qua hắn rồi đến trước mặt Thẩm Huyền.
Thẩm Huyền hỏi: "Nói chuyện gì vậy?"
"Có liên quan đến chuyện ám hiệu."
"Ám hiệu?"
Lăng Hi mỉm cười gật đầu: "Lúc trước là vì giúp ai đó làm vài chuyện."
Từ nơi này đến vệ sinh muốn qua một cây cầu đá bậc thang*, Thẩm Huyền đẩy xe lăn đến đầu cầu thì dừng lại, dứt khoát ôm đệ ấy đi qua, nghe đệ ấy giải thích một loạt chuyện liên tiếp này, nhất thời bật cười thành tiếng.
*có lẽ cái này là cầu đá nhưng hình dạng như bậc thang
Lồng ngực vì ý cười mà khẽ rung động, từng chút một gõ vào màng tai, khiến người khác cảm thấy vô cùng thân mật. Lăng Hi bỗng nhiên có chút không thích nghi, vội vàng nghiêng đầu kéo giãn khoảng cách, sau đó liếc mắt nhìn qua, thoáng thấy một đứa nhỏ nhà ai đó đang nằm sấp bên cửa sổ tòa nhà hai tầng cách đó không xa, tò mò theo dõi hắn.
Ánh mặt trời từ phía chân trời buổi chiều tà nghiêng nghiêng chiếu xuống, khiến ngũ quan kia mơ hồ không rõ, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng đại khái.
Lăng Hi sững sờ, chỉ cảm thấy hình ảnh này nhanh chóng trùng khớp với một khoảnh khắc nào đó trong quá khứ, trong chốc lát liền cảm thấy hoảng hốt.
— phụ thân?
— Sao người lại đến đây? Lại đây, chúng ta ra ngoài nói chuyện.
— Đã lâu người không về nhà, ta đến đây xem, bên trong này là gì?
— Không có gì, chỉ là một ít thứ linh tinh.
Lăng Hi đột nhiên hoàn hồn.
Thẩm Huyền nhíu mày, không chớp mắt theo dõi đệ ấy: "Sắc mặt đệ có chút khó coi, sao vậy?"
"......Không có gì." Lăng Hi tạm dừng một giây, rất nhanh bổ sung: "Ta nghĩ đến một chuyện, cái người lúc trước trói ta, hình như hắn có một đứa con trai."