Bệnh Chữa Rồi
Chương 35: Chân tướng
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây Thạch An Yến rất hài lòng với chú chó ngốc này.
Tuy nó hay phá phách trong phòng, nhưng đã có bảo mẫu dọn dẹp. Đồ đạc bị cắn hỏng cũng chẳng sao, hắn có thể mua cái mới. Thỉnh thoảng nó sủa vang vài tiếng cũng không thành vấn đề, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng đến giấc ngủ của hắn.
Tóm lại, hắn hoàn toàn không có ý định đánh mắng để ngăn cản nó, bởi vì sau khi Tiểu Huyên tỉnh lại, hắn có thể thể hiện một thái độ "ta luôn bao dung vô điều kiện với chó của ngươi", điều này sẽ giúp hắn ghi điểm hảo cảm. Hắn đương nhiên rất hài lòng.
"Nó không chỉ hoạt bát, mà còn rất thông minh." Bây giờ Thạch An Yến đã xem Husky thành chó nhà mình, giọng điệu mang theo một chút khoe khoang. Nói xong, hắn ngồi xuống sô pha, "Husky, đi lấy cho ta đôi dép lê."
Husky "......"
Đặng Văn Hồng "......"
Husky đặc biệt không muốn làm mấy chuyện ngốc nghếch trước mặt bạn tốt, nhưng không rõ đây có phải là đang thử nó hay không. Nó lẳng lặng liếc nhìn người kia, giằng co một lát, cuối cùng đành miễn cưỡng chạy đến huyền quan*, thầm nghĩ: "Mẹ kiếp, ngươi cứ chờ đó cho lão tử! Ngươi chỉ cần vừa ra khỏi cửa, lão tử sẽ lập tức cắn nát dép lê của ngươi!"
*huyền quan: khoảng trống nhỏ từ cửa vào đến sàn trong nhà, thường để giày dép ngoài đây (kiểu nhà bên TQ và NB)
Đặng Văn Hồng thấy nó mặt mày khó chịu ngậm dép về, lập tức muốn cười ngã vật ra ghế sô pha. Môi hắn khẽ run, nhưng vẫn cố nhịn xuống, "Đúng vậy, lợi hại thật đấy!"
Husky ném dép lê qua, hung tợn nhìn hắn, trong cơn giận dữ dứt khoát lăn lộn trên mặt đất.
Tốt xấu gì cũng từng là bạn bè, đáng lẽ ngươi phải mang lão tử đi chứ! Mang đi đi! Cầu xin ngươi đóng gói mang lão tử đi! Lão tử thật sự không muốn ở lại với tên khốn này! Cử người canh chừng ta suốt 24 giờ, muốn chạy cũng chẳng có cách nào!!!
Đặng Văn Hồng ngoắc ngón tay với nó, thấy nó vẫy đuôi cọ cọ tiến lại, liền cười tủm tỉm sờ sờ đầu nó, nhìn về phía Thạch An Yến, "Hôm nay ngươi đi tìm Tiểu Bắc à?"
Thạch An Yến thuận miệng ừ một tiếng, "Ngươi hiểu về hắn được bao nhiêu?"
"Có rất nhiều chuyện ta nhớ không rõ, nhưng từ góc độ chung sống gần đây, ta cảm thấy hắn quả thật rất thông minh."
Thạch An Yến gật gật đầu, nhớ tới việc hắn lại không đối phó nổi một tên nhóc, tâm tình bỗng có chút không tốt.
Đặng Văn Hồng lại sờ sờ đầu chó, mỉm cười hỏi, "Hình như ngươi rất chú ý tới hắn, có liên quan đến chuỗi sự việc ngươi đã nói lần trước?"
Thạch An Yến đánh giá hắn, "Ồ? Là hắn nói với ngươi hay là ngươi có thể nhớ lại cái gì?"
"Hắn có nói qua một vài ám hiệu lặt vặt," Đặng Văn Hồng nói, "Còn nói với người khác gửi nó qua cho ngươi."
Husky "= 口 ="
Husky lập tức muốn rít gào: "Đm tại sao ngươi có thể bán đứng lão tử như vậy?" Nhưng ngay sau đó liền nghe Thạch An Yến mở miệng như cười như không, "Hắn cố ý bảo ngươi truyền lời? Cảm thấy làm vậy thì có thể gột sạch hiềm nghi sao?"
Đặng Văn Hồng giả ngu, "Có ý gì? Chẳng lẽ ngươi đang hoài nghi hắn?"
"Không có gì." Thạch An Yến không muốn vòng vo với hắn, tùy tiện nói hai ba câu liền đổi đề tài.
Husky nháy mắt mấy cái, yên lặng suy nghĩ vài giây, suy nghĩ lại về mối quan hệ một chút, thầm nghĩ: "Chết tiệt, hóa ra tên khốn này nghi ngờ là tên nhóc kia chứ không phải mình!"
Vậy mà gần đây mình đang làm cái quái gì?
Nó nhớ tới trong khoảng thời gian này vẫy đuôi, giả ngốc sủa vang, điên cuồng cắn sô pha, tủ lạnh, khung cửa, giấy vệ sinh các thứ, khi ra ngoài đi dạo còn ngu ngốc đào hố trong vườn hoa. Lập tức, nó bi phẫn "Gâu —!"
Hai người hết hồn, đồng thời nhìn về phía nó.
Đặng Văn Hồng nén cười, giả vờ như không biết gì, sờ đầu nó hai cái, "Sao thế?"
"Có khả năng là đói bụng." Thạch An Yến phân phó bảo mẫu nấu ăn, thò tay kéo chú chó nhà mình về, tiện thể muốn xoa xoa nó.
Husky khó chịu tới cực điểm, càng nghĩ càng ấm ức, lập tức quay đầu dùng lực cắn hắn một miếng.
Thạch An Yến "......"
Thạch An Yến quả thật đã lâu không được "hưởng thụ" loại đãi ngộ này. Hắn liếc nhìn cổ chân, rồi nhìn sang chú chó ngốc kia, trầm mặc hai giây, cuối cùng nhìn về phía Đặng Văn Hồng.
Đặng Văn Hồng mặt đầy vẻ thuần khiết vô tội, lo lắng hỏi, "Không có việc gì chứ?"
Thạch An Yến bất động thanh sắc nhìn một người một chó trước mặt, thầm nghĩ, chú chó ngốc này trước đây rõ ràng rất ngoan, cho đến khi gặp người quen, bị người quen vuốt ve vài cái thì lại trở về cái bản tính ban đầu.
Cái này gọi là cái gì? Chó cậy thế chủ*?
*Gần giống câu "Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng" của VN ý là ỷ vào lợi thế của mình mà hung hăng bắt nạt người khác =)))))))
"Không có việc gì." Hắn lạnh lùng phân phó, "Sau này không cho ngươi đến thăm nó nữa."
Không có người ngoài ở đây, hắn cũng không tin là mình không trị được chú chó ngốc này!
Đặng Văn Hồng "......"
Husky "......"
Đặng Văn Hồng đồng tình liếc nhìn bạn tốt, nghĩ đến gần đây mình cần phải quay phim quả thật cũng không rảnh để đến, hàn huyên xong liền đứng dậy cáo từ.
Husky thò móng vuốt bám chặt lấy hắn, muốn đi cùng. Kết quả bị Thạch An Yến vô tình kéo vào nhà. Nó trơ mắt nhìn cửa phòng đóng lại, trong lòng giận dữ, lại cắn người kia một miếng.
Thạch An Yến "......"
Husky nhảy thoát khỏi hắn, làm ra vẻ như thể ngươi nợ bổn đại gia năm trăm vạn, hếch cằm lên cao, hiên ngang bước đi.
Thạch An Yến "......"
Gần giữa trưa, nghi thức khởi quay đã hoàn tất. Thẩm Huyền tuy muốn về nhà, nhưng dù sao thì các hạng mục của bộ phim vẫn có chút liên quan đến hắn, đi ăn một bữa, tiện thể cũng đưa Lăng Hi đi cùng.
Lăng đại thiếu đi tới đưa cho hắn một tờ danh sách, "Trước đây vẫn quên hỏi ngươi, đây là danh sách nhân vật. Trừ vài người quan trọng không thể thay đổi, ngươi có ý tưởng nào khác không?" Ngụ ý là, nếu Thẩm Huyền muốn đưa người vào, hắn có thể tìm giúp một vị trí.
"Không có, ngươi xem rồi làm đi."
Lăng đại thiếu vô cùng hài lòng. Đây chính là điểm khiến hắn bớt lo khi hợp tác với Thẩm Huyền, hắn sẽ không gặp phải tình huống "nhà đầu tư đưa ra các loại yêu cầu vô lý". Hắn gật đầu bổ sung, "Ta chuẩn bị đưa Tiểu Kỳ vào đoàn phim."
Thẩm Huyền rốt cuộc cũng có chút phản ứng, lẳng lặng nhìn hắn. Lăng Hi ở bên cạnh nghe rất rõ ràng, cũng nhìn qua đây.
Hai người gần như nghĩ cùng một chuyện: Một kẻ đầu óc có vấn đề, một kẻ bệnh thần kinh gián tiếp. Hai người này ở cùng nhau, không biết lực sát thương sẽ lớn đến mức nào. Nếu biến đoàn phim thành nơi chướng khí mù mịt, tiền đầu tư căn bản sẽ đổ sông đổ biển.
Tuy nhiên, đoàn làm phim có ảnh đế vô cùng lợi hại ở đây, không biết có thể tận dụng được chút nào không? Hai người tiếp tục giữ im lặng.
Dưới những ánh nhìn chăm chú của bọn họ, Lăng đại thiếu giải thích, "Chỉ là một nhân vật nhỏ có một hai câu thoại thôi."
Vậy có lẽ hắn chỉ ở đoàn phim vài ngày...... Thẩm Huyền có chút yên tâm, đang định mở miệng thì lại nghe hắn nói, "Nhưng hắn muốn làm diễn viên. Nếu hắn thật sự quyết tâm, ta dự định giao hắn cho Tiểu Hồng, cho hắn ở lại đoàn phim học hỏi vài thứ."
Thẩm Huyền "......"
"Hơn nữa ta sẽ phụ trách để ý đến hắn," Lăng đại thiếu mười phần tin tưởng, "Hắn ngoan như vậy, sẽ không có chuyện gì đâu."
Thẩm Huyền lại trầm mặc một trận, tưởng tượng cảnh ảnh đế "PK" bệnh thần kinh một chút, hắn cảm giác ảnh đế hẳn là có thể chịu đựng được, chỉ hy vọng đến lúc chỉ có hai người này, ngàn vạn lần đừng đồng thời "lên cơn".
Hắn có chút đau đầu, nói với hắn hãy ngầm tăng tiền lương cho Đặng Văn Hồng.
"Đương nhiên, trong lòng ta hiểu rõ. À đúng rồi, ta đã nói với Tiểu Nghi về giới tính của ngươi, nàng chắc sẽ không làm phiền ngươi nữa."
Thẩm Huyền cuối cùng cũng nghe được một tin tức tốt, thản nhiên ừ một tiếng, đẩy Lăng Hi đi lấy xe. Sau đó, hắn đảo mắt nhìn qua, thấy An Nghi đang chậm rãi đi cùng đại ca của hắn, bộ dạng thẹn thùng, nhất thời cảm thấy nha đầu kia trong đầu cũng có vấn đề.
Hắn thả chậm tốc độ một chút, thấp giọng hỏi, "Ngươi nói nàng đây là tự tin hay là quá ngốc?"
"Cả hai hợp lại," Lăng Hi ôn hòa đánh giá. "Được nuông chiều quen rồi, chưa từng chịu khổ, thực ra tâm địa không xấu."
Thẩm Huyền kinh ngạc một chút, "Trước kia các ngươi có quan hệ ra sao?"
"Khá tốt, bọn họ khá thân với anh họ, với ta cũng không tệ," Lăng Hi nói. "Hơn nữa chưa bao giờ che giấu điều gì. Tình trạng của ta lúc đó không tốt, tiểu cô sợ ta không khống chế được mà làm tổn thương người khác, cho nên không để bọn họ tiếp xúc với ta, nhưng bọn hắn vẫn sẽ vụng trộm chạy tới tìm ta chơi."
Thẩm Huyền biết hắn không có bạn bè, có chút đau lòng. Hắn cố kìm nén xúc động muốn ôm hắn, lại nhìn An Nghi, cảm thấy tiểu nha đầu này cũng không đáng ghét lắm.
An Nghi giờ phút này vẫn đang giả vờ làm thục nữ, hoàn toàn không biết rõ hình tượng mình đã được đổi mới. Nàng thẹn thùng sánh bước cùng Thẩm đại thiếu, muốn đi cùng xe với hắn.
Thẩm đại thiếu là người ở đẳng cấp nào, nha đầu kia dĩ nhiên không đủ để hắn "chơi đùa" nửa buổi. Hắn chỉ đơn giản nói vài câu từ chối một cách ôn hòa, rồi rất nhanh nghênh ngang rời đi.
An Kỳ thấy nàng yên lặng đứng đó, ngây thơ vô tội* tiến lại, "Tỷ tỷ, chúng ta cũng đi thôi~"
*ngây thơ vô tội
An Nghi lạnh mặt nhìn hắn, "Không phải đã nói với ngươi đừng gọi ta là tỷ tỷ à?"
"...... Đại, đại tẩu."
"Ai nha, ngươi thật là!" An Nghi vội che mặt, say mê nói, "Ta cảm giác linh hồn mình được thăng hoa quá!"
An Kỳ đột nhiên phản ứng lại, "Không đúng, ta chịu đựng đủ tên đại gia kia rồi! Ta nhất định sẽ không gả cho Thẩm Huyền đâu, ngươi không phải là đại tẩu của ta!"
"...... Ta cũng hiểu được khả năng đó rất cao." An Nghi hoàn toàn không hề nghe ý kiến phản bác của hắn, nghĩ nghĩ rồi sắc bén nói, "Thế này đi, trước tiên ngươi đừng gọi là đại tẩu. Sau này, ở trước mặt Thẩm đại thiếu thì gọi ta là Nữ vương đại nhân hoặc Ma nữ đại nhân đi!"
An Kỳ "= 口 ="
An Kỳ yếu ớt nói, "Ta có thể hỏi... vì sao không?"
"Ngươi thử nghĩ xem, ta ở trước mặt hắn là hình tượng thục nữ, nhưng ngươi lại gọi một xưng hô khác, khẳng định sẽ gợi lên sự hiếu kỳ. Ngươi muốn để hắn có loại dục vọng thăm dò đến cùng sao?"
"Tất nhiên ta sẽ không."
An Nghi mắt điếc tai ngơ, ưu nhã mang theo túi xách nhỏ đi lấy xe. Đi được nửa đường, nàng bỗng nhiên quay đầu lại, không chớp mắt liếc nhìn hắn, vài giây sau phân phó, "Ngươi, đi thay quần áo!"
"......" An Kỳ nói, "Sắp phải đi ăn cơm, ta đổi quần áo làm gì?"
"Đổi cái nào khó coi một chút đi. Dáng vẻ chúng ta giống nhau như vậy, ngươi trang điểm xấu đi một chút có thể giúp ta trở nên xinh đẹp hơn." An Nghi móc ra một trăm đồng đưa cho hắn, "Đi, lát nữa ta dừng xe ở khách sạn gần đó, ngươi hãy đi mua một bộ đồ vỉa hè mặc vào."
An Kỳ "= 口 ="
An Nghi không có chút băn khoăn, an ủi nói, "Tuy rằng ngươi cũng phải câu dẫn Thẩm Huyền, nhưng độ khó bên ta cao hơn. Nên bây giờ đành ủy khuất ngươi một chút, chờ ta thành công thì sẽ giúp ngươi!"
Mắt An Kỳ sáng lên, cầm tay nàng, "Ngươi yên tâm đi tỷ tỷ, ta nhất định sẽ giúp ngươi!"
An Nghi hung hăng gật gật đầu. Đoàn người nhanh chóng đến khách sạn, tiến vào phòng bao. Mười phút sau, An Kỳ mới xuất hiện, cả người bọc một khối vải đen nhẹ bẫng rồi bước vào cửa.
Mọi người không rõ có chuyện gì, liền bị kinh sợ, đồng loạt thầm chửi trong lòng một tiếng. An Nghi đang uống nước, nhất thời cũng sặc một ngụm, lấy khăn tay che miệng ho khụ khụ, "Mẹ nó, đệ đệ thật sự là 250* à!"
*ngu ngốc, gà mờ
Lăng đại thiếu cũng thoáng dừng lại, nhìn theo biểu đệ chạy đến ngồi xuống bên cạnh Thẩm Huyền.
Thẩm Huyền "......"
An Kỳ đến chỗ hắn cọ cọ, tính toán làm hắn ghê tởm chết, như vậy bọn họ liền triệt để không có khả năng. Lăng đại thiếu "hít thở không thông", phản ứng một chút mới nhớ tới những lời vừa rồi, lập tức cười trừ, cảm thấy biểu đệ này của hắn rất đáng yêu, bèn đi qua nói vài câu bên tai Thẩm Huyền.
Thẩm Huyền không nói gì, khoát tay xua Lăng đại thiếu, nhìn người kia thấp giọng nói, "Không cần lo lắng, ta vốn không thích ngươi."
"Thật sao?!!"
"Đúng."
An Kỳ nhẹ nhàng thở ra, bỗng nhiên thoáng nhìn tiểu hài tử, sắc mặt khẽ biến, dùng sức chen đến chỗ bọn họ, nghiêm túc trừng Thẩm Huyền, "Em họ của ta cũng sẽ không giao cho ngươi!"
"...... Ta cũng không thích hắn."
"Nói bậy, vậy vì sao ngươi lại đối xử tốt với hắn như vậy? Thật là vô lý hết sức!" An Kỳ dừng một chút, "Ta biết rồi, có phải ngươi coi trọng anh họ Lăng Hi của ta không? Vì hắn nên mới chiếu cố Tiểu Bắc?"
Thẩm Huyền "......"
Lăng Hi "......"
Lăng Hi nhanh chóng hồi thần, có chút đăm chiêu nghiêng đầu, cũng nhìn về phía người kia.
Thẩm Huyền "......"