Bệnh Chữa Rồi
Chương 46: Ngủ say
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Lăng Hi dần lấy lại ý thức, hắn chỉ cảm thấy nhẹ bẫng, hoàn toàn không biết mình đang ở đâu. Phải mất vài phút sau, hắn mới lờ mờ cảm nhận được thế giới bên ngoài. Hắn nghe tiếng ô tô vọng lại từ xa rồi gần dần, sau đó là tiếng mở cửa. Một lát sau, giọng Đào Thiên Thụy đứt quãng vọng đến từ không xa, càng lúc càng rõ ràng.
"......Tại sao ngươi lại hấp tấp như vậy? Xảy ra chuyện gì? Đứa trẻ đâu? Liếc mắt nhìn ta một chút không được sao, ngươi xem ta là không khí sao? Này, ngươi có nghe ta nói gì không?"
Lăng Hi còn chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, cửa phòng đã bị đẩy ra ngay sau đó. Chỗ bên cạnh lún xuống, mặt hắn cũng bị ai đó chạm vào. Thẩm Huyền khẽ gọi: "Lăng Hi? Lăng Hi?"
"Ngươi làm cái quái gì vậy?" Đào Thiên Thụy nhìn thấy bộ dạng của hắn, chợt nhớ lại cảnh tượng tương tự trước đây, kinh ngạc hỏi: "Đứa bé lại xảy ra chuyện à? Lần trước nó bị bắt cóc, ngươi đã cảm thấy Lăng Hi có thể biến mất bất cứ lúc nào. Vậy bây giờ ngươi có muốn đi kiểm tra xem Lăng Hi còn thở hay không..."
Hắn còn chưa dứt lời, Thẩm Huyền đã vươn tay đặt trước mũi Lăng Hi.
Đào Thiên Thụy "......" Quỷ tha ma bắt, lại ngốc nữa rồi!
Lăng Hi "......"
Lăng Hi dở khóc dở cười, chỉ cảm thấy trạng thái lơ lửng, không chạm vào thực thể cuối cùng đã kết thúc. Hắn muốn mở mắt đánh người kia, thì lúc này mới chợt nhận ra một điều — hắn đã trở lại!
Hắn đang định vui mừng thì ngay lập tức bị dội một gáo nước lạnh, lạnh thấu xương.
Cơ thể hình như...... không cử động được.
Tay chân không vâng lời, mí mắt lại càng không thể mở.
Chuyện gì thế này? Hắn biến thành người thực vật có ý thức sao?
Điều này còn tệ hơn cả việc xuyên không thành một đứa trẻ!
Khoan đã, nếu hắn đã trở về cơ thể ban đầu, vậy đệ đệ đang ở đâu? Có phải cũng đã quay về rồi không?
Hắn không kịp tự hỏi lâu, bởi vì Đào Thiên Thụy sau đó đã hỏi: "Đứa bé kia thật sự có chuyện gì sao?"
"Không có, ta đã xem qua rồi, chỉ là bị trầy da một chút," Thẩm Huyền nói. "Lát nữa ta sẽ đưa nó trở về."
"À? Tức là đứa bé bị thương, ngươi liền bỏ nó lại bệnh viện để chạy về nhìn Lăng Hi một cái, sau đó lại quay lại đón nó?" Đào Thiên Thụy phác họa đại khái hành động của bạn thân, nhất thời nhìn chằm chằm hắn với vẻ quỷ dị, thầm nghĩ chỉ số thông minh này có ăn bao nhiêu đồ bổ não cũng không thể bù đắp nổi!
"Có lẽ vậy," Thẩm Huyền đáp, không muốn giải thích lý do bên trong.
Hắn rũ mắt nhìn người nằm trên giường, vươn ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Lăng Hi, con ngươi sâu thẳm. Trời mới biết trên đường đi hắn đã mang theo bao nhiêu mong chờ và lo lắng đề phòng. Giờ đây, nhìn thấy cơ thể Lăng Hi vẫn còn thở, nhưng hồn phách lại không biết ở nơi nào.
Là chưa tỉnh hay đã đi nơi khác, hoặc là đã hoàn toàn... biến mất?
Giọng hắn càng lúc càng nhỏ: "Lăng Hi?"
Đào Thiên Thụy vây quanh hắn nhìn ngang nhìn dọc, do dự một lát rồi hỏi: "Cái này... lần trước anh ngươi đưa cho ta không ít thuốc bổ, ta vẫn chưa dùng hết, ngươi có cần không?"
Thẩm Huyền chậm rãi quay đầu, im lặng nhìn chằm chằm hắn.
"......" Đào Thiên Thụy chuyển sang chuyện khác: "Lăng Hi ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, khi nào thì đi đón đứa bé kia đây?"
"Đi ngay bây giờ."
"Ừm, đi thôi. Về thì ngủ sớm một chút, tốt cho cơ thể. Ngủ ngon." Đào Thiên Thụy nói xong liền rời đi, hoàn toàn từ bỏ việc giao tiếp với hắn.
Phòng ngủ nhanh chóng chỉ còn lại Lăng Hi và Thẩm Huyền, yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe được tiếng gió đêm xào xạc thổi qua lá cây ngoài cửa sổ. Lăng Hi chuyên tâm cảm nhận tình hình xung quanh, không rõ lắm Thẩm Huyền đang làm gì. Chẳng lẽ là đang nhìn chằm chằm hắn sao? Nếu có thể nói điều gì đó hữu ích thì tốt rồi.
Hắn lại thử cử động cơ thể, phát hiện vẫn không được, không khỏi thở dài một tiếng trong lòng.
"Ngươi vẫn còn ngủ hay đã đi đến nơi khác..." Thẩm Huyền khẽ nói. Ngồi vài phút mà vẫn không thấy Lăng Hi có dấu hiệu tỉnh lại, hắn cố gắng chịu đựng không nghĩ đến kết quả xấu nhất, chậm rãi cúi người xuống: "Chờ ta, ta đi đón đứa bé trở về trước đã."
Lăng Hi chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm phả vào mặt, sau đó trên môi có cảm giác mềm mại, mịn màng. Dù rất nhanh đã tách ra nhưng vẫn còn lưu lại một chút dư vị.
Tiếng bước chân dần xa, cửa phòng đóng lại. Lăng Hi phải mất vài giây để phản ứng, sau đó mới hậu tri hậu giác* nhận ra mình vừa bị hôn.
*chậm chạp nhận ra
Lăng Hi "......" [╯‵□′]╯︵┻━┻
Định mệnh, ông đây từ lúc bắt đầu hiểu chuyện đến giờ còn chưa từng bị hôn bao giờ! Ông nhất định phải làm thịt ngươi! Khốn kiếp, ngươi muốn chết thế nào?!
Lăng Hi lập tức nổi giận, muốn đi giết người ngay, nhưng cơ thể lại không chịu phối hợp chút nào, kiên quyết không nhúc nhích. Lồng ngực đang đầy lửa giận lại càng bốc lên thêm một tầng nữa. Ngao ngao ngao đờ mờ đờ mờ! Có bản lĩnh thì trở về đây! Ông phải xé nát miệng ngươi! Tiêu diệt ngươi, băm ngươi ra cho chó ăn ngao ngao ngao!
Trở về!
Trở về đây!
[╰_╯]#
Hắn mắng thầm trong lòng nửa ngày mới bình tĩnh lại. Cảm giác có hơi ghê tởm, nhưng hình như vì không thể khống chế cơ thể nên cũng không cảm thấy muốn nôn nhiều. Hắn đành chấp nhận số phận tiếp tục nằm đó, nhanh chóng chuyển sự chú ý đến tình hình trước mắt, tự hỏi liệu trạng thái này của mình là tạm thời hay vĩnh viễn, rồi yên lặng thiếp đi.
Thẩm Huyền từng cân nhắc khả năng Lăng Hi mất trí nhớ, nhưng sau đó nhận thấy tính cách của đứa bé biến đổi quá lớn, thậm chí không còn chỉ số thông minh của người trưởng thành nữa. Hắn vội vàng đưa bọn họ trở về tiểu lâu, phòng bệnh nhất thời chỉ còn Lôi Nham và lão sư.
Hai người đã trải qua rất nhiều chuyện, đương nhiên cũng có thể nhìn ra sự thay đổi của đứa trẻ.
Lôi Nham không ngờ hắn không chỉ mất trí nhớ mà chỉ số thông minh cũng giảm đi một mảng lớn. Anh ta kiên nhẫn giao tiếp với hắn trong im lặng, muốn giúp hắn nhớ lại vài điều.
Đứa nhỏ nhìn iPad, rồi lại nhìn anh ta, mặt đầy vẻ mờ mịt.
Lôi Nham "......"
Lão sư cười thở dài: "Xong rồi, lần này là thật sự không biết chữ."
Lôi Nham "Ừm"
"Nói thật, ta cảm thấy đêm nay quả thực giống như đang nằm mơ," lão sư nói. "Đầu tiên là hắn không hề báo trước mà đập phá phòng, trở về không bao lâu lại phát điên thêm một lần, ngay sau đó liền thành cái dạng này. Từ trước đến giờ ta chưa từng thấy tình huống nào khó hiểu như vậy. Ngươi nhéo ta một cái xem có phải ta đang nằm mơ hay không."
Lôi Nham "......"
Đứa nhỏ có chút sợ người lạ, mờ mịt thoáng kinh hãi một lát, rồi ồn ào đòi gặp anh của nó. Sau đó bắt đầu lăn lộn trên giường, oa oa khóc lớn, vai run rẩy, nước mắt nước mũi tèm lem.
Lôi Nham bị tiếng khóc của nó làm phiền, biểu cảm lập tức cứng đờ, nhanh chóng ném đứa nhỏ cho lão sư rồi xoay người rời đi. Lão sư cũng không phải người biết cách ứng phó với trẻ con, cuối cùng không còn cách nào đành gọi một bảo mẫu. Mãi đến khi thấy Thẩm Huyền, ông mới như trút được gánh nặng, vội vàng cáo từ.
Thẩm Huyền tiễn hai bước rồi xoay người trở về phòng.
Lúc này, bảo mẫu đã dỗ xong đứa nhỏ, y tá thì đang xem xét vết thương trên trán nó, thân thiết hỏi: "Bạn nhỏ, em có ảo giác rằng mình là một người khác không?"
Thẩm Huyền "......"
Đứa bé ngoan ngoãn nói: "Không có nha."
Y tá hỏi: "Nhưng em nói không quen những người vừa rồi, không phải là mất trí nhớ sao?"
"Không phải, tôi vốn không quen biết mà."
"Nhưng bọn họ đều biết em."
Đứa trẻ chăm chú nói: "Bọn họ nói bậy, nhất định là muốn lừa tôi, sau đó đem tôi đi bán!"
Y tá "......"
Thẩm Huyền "......"
Thẩm Huyền đi vào, ra hiệu cho y tá và bảo mẫu rời đi, rồi ngồi bên giường, cụp mắt nhìn chằm chằm đứa bé: "Nhóc là ai?"
Đứa bé với giọng nói non nớt: "Tôi tên là Lăng Bắc."
Thẩm Huyền thản nhiên hỏi: "Có ai nói cho nhóc biết Lăng Bắc là một đứa trẻ tự kỷ, hoàn toàn không biết nói chuyện, đối với sự tồn tại của người khác cũng không phản ứng không?"
"À... Trước kia tôi hình như cũng có chút kỳ quái, anh tôi muốn nói chuyện với tôi nhưng tôi đều không để ý đến anh ấy," biểu cảm của đứa bé hoang mang. "Nhưng bây giờ tôi muốn nói thì nói thôi. Anh là ai?"
Thẩm Huyền nhướng mày: "Nhóc biết nhóc có anh sao?"
"Ừm," Lăng Bắc tinh thần tỉnh táo nói. "Anh của tôi rất đẹp nha, sẽ kể chuyện xưa, luôn cho nhiều người ở bên cạnh tôi. Tôi muốn tìm anh tôi, anh tôi đâu? Đây là đâu, tôi muốn về nhà ô ô ô..."
Thẩm Huyền "......"
Lăng Bắc càng khóc càng thương tâm, cuối cùng dứt khoát gào lên: "Ô ô ô oa —!"
Thẩm Huyền "......"
Thẩm Huyền vội vàng đi ra ngoài tìm bảo mẫu, phải mất nửa ngày mới dỗ được đứa nhỏ nín khóc rồi theo lên xe.
Lăng Bắc vẫn còn khóc thút thít, hỏi liệu hắn có thật sự đưa mình đi tìm anh không. Thẩm Huyền gật đầu, một bên lái xe một bên hỏi vài vấn đề về Lăng gia. Nhưng xét tình hình của Lăng Bắc trước đây, những gì hắn hỏi cơ bản đều là về bố cục Lăng gia đại trạch và một ít tin tức của Lăng Hi.
Lăng Bắc hít hít mũi, cái gì biết thì ngoan ngoãn trả lời hắn, không biết thì thành thật lắc đầu.
Thẩm Huyền không phải kẻ ngốc, hắn đoán rằng nếu đây thật sự là Lăng Bắc thì tạm thời khó có thể tin tưởng. Hắn thầm nghĩ Lăng Bắc rõ ràng là trời sinh tự kỷ, sao lại có thể bỗng nhiên trở nên bình thường?
Chẳng lẽ được thần chữa khỏi sao?
Chuyện quỷ dị như vậy có khả năng... Mà, xuyên việt còn có thì còn gì là không thể?
Lăng Hi nếu biết được điều đó sẽ rất vui mừng, nhưng tiền đề là linh hồn hắn có thể trở về... Con ngươi Thẩm Huyền hơi trầm xuống, nhanh chóng về tới tiểu lâu.
Lăng Bắc lại phản đối nhìn qua cửa kính xe: "Này, này không phải nhà của tôi."
Thẩm Huyền thấy nó lại muốn khóc, nói: "Anh nhóc đang ở trên lầu."
Lăng Bắc bán tín bán nghi, gương mặt nhỏ trắng bệch, run cầm cập bị hắn kéo đi sải bước lên phòng ở tầng ba, lập tức nhào tới: "Anh ô ô ô......"
Thẩm Huyền giữ chặt nó lại, nói cho nó biết Lăng Hi bị bệnh, không nên chạm vào làm đau hắn. Lăng Bắc không có nghi ngờ gì khác, lau khô nước mắt, ngoan ngoãn bị đưa đến phòng ngủ tầng hai. Thẩm Huyền nhớ hình như bảo mẫu có mua mấy món đồ chơi, liền mở ngăn tủ ra tìm tìm, xách ra một gói to.
Lăng Bắc hai mắt lập tức sáng rỡ, nhanh chóng chạy đến bên cạnh hắn, tự động bỏ qua một đống lớn đồ chơi mà thẳng đến cái túi nhỏ bên trong, kích động nói: "A! Anh thế mà có nhiều q**n l*t nhỏ dễ thương như vầy!"
Thẩm Huyền nói: "... Nhóc không phải đã khỏe rồi sao?"
"Cái gì?"
"Bệnh tự kỷ."
"Đó là cái gì?"
"... Không có gì." Thẩm Huyền đứng dậy, thầm nghĩ tật xấu của đứa bé này có lẽ không thay đổi. Nếu trong tương lai phải đến trường hay hòa nhập xã hội thì phải làm sao bây giờ?
Tiểu thiếu gia giàu có thích chơi đùa với q**n l*t nhỏ, Lăng gia bọn họ sẽ lại có thêm nhiều truyền kỳ.
Thẩm Huyền có chút không biết nói gì: "Đừng chơi quá khuya, đi ngủ sớm một chút."
"Vâng!"
Lăng Hi vốn ngủ không sâu, bị ai đó làm ồn cũng tỉnh giấc. Hắn nghe thấy giọng nói quen thuộc của đệ đệ, trong đầu đầy dấu chấm hỏi. Giờ phút này nhận ra cửa phòng lại bị mở ra, liền biết là Thẩm Huyền đã trở lại.
Thẩm Huyền ngồi bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn: "Lăng Hi, Lăng Hi?"
Trong phòng im lặng, người trên giường không có chút phản ứng nào.
Mắt Thẩm Huyền thoáng tối đi, đôi con ngươi trầm xuống, nắm tay Lăng Hi: "Em trai ngươi vẫn khỏe, ta đã thử rồi, quả thật là hắn, rất thần kỳ..."
Lăng Hi chuyên tâm nghe hắn kể lại, đầu tiên là vì em trai mà vui mừng, sau đó nghe nói đệ đệ tật xấu vẫn không sửa, cũng có chút không biết nói gì.
Thẩm Huyền từ đầu đến cuối đều không nhận được hồi đáp, hắn nắm chặt tay Lăng Hi, thì thào: "Ngươi hiện tại đang ở đâu? Nếu lại nhập vào cơ thể của ai đó, hẳn là sẽ liên hệ cho ta chứ."
Ở ngay chỗ này... Lăng Hi yên lặng nằm.
Thẩm Huyền ngồi một lát, nhìn thời gian một chút, vuốt ve tóc Lăng Hi, rồi đặt một nụ hôn lên trán hắn: "Ngủ ngon, ta sẽ chờ ngươi, ngươi không thể biến mất, chúng ta... còn chưa chính thức bắt đầu."
Lăng Hi "......"
[╯‵□′]╯︵┻━┻
Đệt mờ, nằm mơ đi thôi! Lông đều dựng đứng hết rồi! Khốn kiếp, lão tử muốn hủy diệt ngươi! Nhất định phải hủy diệt ngươi! Ngươi chờ đó cho ông! Chờ ngao ngao ngao —!