Chương 7: Minh hữu

Bệnh Chữa Rồi

Chương 7: Minh hữu

Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông chủ một công ty giải trí và một ảnh đế xảy ra chuyện ở thành C, sau đó được đưa vào bệnh viện Thần Ái… Lăng Hi đọc tin tức trên mạng, rồi xem xét tài liệu ít ỏi về Đặng Văn Hồng, càng tin rằng phỏng đoán của mình không sai.
Tuy nhiên, chắc chắn có nguyên do nào đó khiến Đặng Văn Hồng không tiếp tục đóng phim mà lại đến viện an dưỡng làm việc.
Lăng Hi tắt máy tính, ngồi trong phòng ngủ tối om, chìm vào suy tư. Hắn và Đặng Văn Hồng đều có chung một vấn đề. Nếu sắp xếp ổn thỏa, hắn sẽ có thêm một người trợ giúp. Hơn nữa, Đặng Văn Hồng phản ứng nhanh nhạy, lại có thể tự do ra vào viện an dưỡng, chắc chắn hữu dụng hơn nhiều so với người phụ nữ kia.
Chỉ là hắn không thể trực tiếp hỏi Đặng Văn Hồng, bởi vì làm vậy chẳng khác nào trao đi quyền chủ động. Hắn phải đợi đối phương chủ động muốn làm rõ mọi chuyện với hắn.
Lăng Hi thầm nghĩ, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười thích thú.
Viện an dưỡng vẫn náo nhiệt như mọi ngày. Lăng Hi vẫn giữ nguyên thói quen cố định, ngồi trong góc, cam chịu để cô y tá lắm lời "đầu độc" suốt ba ngày. Trong lúc choáng váng vì nghe cô ta luyên thuyên ‘Sayonara moa moa taz’, hắn thở phào một hơi, nhắm mắt ngồi yên một lát, rồi mới đứng dậy đi ăn cơm chiều, sau đó lấy mấy cuốn truyện tranh ra đọc chậm rãi.
Thời gian dần trôi, màn đêm buông xuống, viện an dưỡng dần trở nên tĩnh lặng. Hôm nay đến phiên Đặng Văn Hồng trực đêm. Hắn nói chuyện với đồng nghiệp vài câu, quay đi quay lại đã thấy đến giờ ngủ, liền chuẩn bị đến phòng ngủ xem đứa nhỏ thế nào.
Khi hắn bước vào, đứa bé đã nằm sấp trên giường, bên cạnh là bút vẽ và giấy trắng vương vãi khắp nơi. Đầu nó còn đè lên một tờ giấy, rõ ràng là vừa vẽ được một nửa thì mệt mỏi ngủ thiếp đi. Đặng Văn Hồng bật cười, nhẹ nhàng tiến lên dọn dẹp, cẩn thận nâng đầu đứa bé lên một chút, rồi rút tờ giấy kia ra.
Nhưng ngay khi rút ra được một nửa, hắn liền nhìn rõ những gì trên tờ giấy. Đồng tử hắn phút chốc co rút lại không kiểm soát.
Trên giấy có vài chữ viết bằng bút nước một cách tùy tiện: một cái là tên ảnh đế vô cùng quen thuộc, một cái là tên hắn – Đặng Văn Hồng. Ở giữa hai cái tên là một dấu bằng, phía trên viết bốn chữ ‘Bệnh viện Thần Ái’. Ngoài ra, bên cạnh chữ ‘Đặng Văn Hồng’ còn vẽ một dấu mũi tên, hướng thẳng vào một bên viết ‘Viện an dưỡng’, trong ngoặc có thêm hai chữ: kỳ ngộ.
Mặt sau tờ giấy vì bị đè nên không thể nhìn thấy, thế nhưng như vậy là đủ rồi. Chỉ chừng này cũng đủ để trong lòng hắn dậy sóng.
Đặng Văn Hồng liên tục hít sâu hai hơi, hạ mắt nhìn chằm chằm đứa nhỏ trên giường, thầm nghĩ làm sao nó có thể phát hiện ra? Chẳng lẽ nó cũng xuyên không? Cứ cho là vậy đi, làm sao nó có thể liên hệ giữa ảnh đế với hắn?
Hắn còn chưa kịp suy nghĩ kỹ càng, chợt phát hiện đứa nhỏ giật giật, dường như sắp tỉnh. Hắn liền vội vàng đặt bút vẽ và giấy trắng về chỗ cũ, tránh để nó phát hiện có người đã vào, sau đó nhanh chóng rời đi.
Lăng Hi mở mắt, liếc nhìn cánh cửa phòng, chậm rãi xuống giường, vo tròn tờ giấy ném vào bồn cầu, khẽ cười một tiếng.
Đặng Văn Hồng ngồi ở phòng trực ban gần hai giờ. Đợi một lúc sau, đứa nhỏ đã dọn dẹp xong mấy thứ đồ lặt vặt một cách đơn giản, sau đó tắt điện, và tờ giấy kia cũng đã biến mất.
Lăng Hi ngủ một giấc ngon lành. Hôm sau trời có cơn mưa nhẹ, hắn do dự một giây, rồi vẫn quyết định lặp lại các hoạt động thường ngày.
Đặng Văn Hồng trong lòng có tâm sự, đêm đó ngủ không sâu. Cầm ô chậm rãi bước theo sau mọi người, hắn nhìn thấy đứa nhỏ đi dạo trở về, sau đó lại thấy cô y tá lắm lời như thường lệ ngồi cạnh buôn chuyện với nó. Trong đầu hắn không khỏi lướt qua những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày này một lượt, có chút muốn cười, lại cảm thấy cứng họng.
Nếu đứa nhỏ này thực sự là xuyên không, vậy khả năng chịu đựng của nó cũng quá tốt rồi.
Hắn theo bản năng nhớ tới những phân tích trên tờ giấy kia, giật mình nghĩ, chắc chắn linh hồn trong cơ thể đứa nhỏ này không phải người thường.
Lăng Hi không rõ lắm suy nghĩ của hắn, vo vo chiếc quần lót ren mới trong tay, lặng lẽ cố nén xúc động muốn nhét nó vào miệng cô y tá lắm mồm, ngồi trước cửa sổ ngắm nhìn bầu trời.
Đám hộ sĩ đi theo hắn đều không chịu nổi cô y tá nhiều chuyện. Mỗi lần nhìn thấy họ ngồi xuống, họ đều ngoan ngoãn lui ra ngoài, tận trách canh giữ ngoài cửa. Đặng Văn Hồng cuối cùng liếc nhìn đứa nhỏ một cái, cũng định xoay người rời đi, nhưng lúc này lại thấy phía trước có ba người bước vào, không khỏi dừng lại một chút.
Trong ba người này, một là viện trưởng, hai người kia thì hắn chưa từng thấy bao giờ.
“Chào mọi người.” Hà Thiên Phàm lộ ra một nụ cười đúng mực, tao nhã tự giới thiệu: “Tôi là bác sĩ ở đây. Mấy hôm trước tôi bận việc nên không có mặt, hôm nay vừa mới trở về. Mọi người đều là đồng nghiệp, về sau xin được giúp đỡ nhiều hơn.” Hắn nói xong, nhanh chóng nhìn quanh đám người một vòng, phát hiện hai mỹ nhân, một nam một nữ, liền cảm thấy hài lòng, chuẩn bị lát nữa sẽ trò chuyện thân mật với họ.
“Ồ ——” Đám nhân viên chăm sóc đứa nhỏ ồ lên, vẻ mặt kiểu 'à thì ra là thế'.
Được các tiền bối phổ biến một phen, bọn họ đều biết người này là kẻ mặt người dạ thú, nam nữ đều ăn, già trẻ không tha, quả thực không có giới hạn. Có điều nghe nói hắn đã bị người ta thu phục, không biết có phải người đàn ông đang đứng cạnh hắn không.
Bọn họ nén sự tò mò, đồng loạt nói: “Xin chào, xin chào.”
Hà Thiên Phàm luôn không để ý tới ánh mắt hay đánh giá của người ngoài, mỉm cười bước về phía đứa nhỏ. Hắn đã hứa với Lăng thiếu sẽ chăm sóc em trai cậu ta, tất nhiên không thể nuốt lời. Hiện giờ Lăng thiếu gặp chuyện không may, đứa nhỏ phải vào viện an dưỡng, hắn vừa vặn đỡ phải đi một chuyến.
“Tiểu thư, làm phiền một chút.” Hà Thiên Phàm cúi sát nhìn cô hộ sĩ nhỏ bên cửa sổ, thầm nghĩ vừa rồi quả nhiên không nhìn lầm, đúng là một mỹ nhân.
Cô y tá lắm lời tất nhiên cũng từng nghe danh Hà Cầm Thú. Liếc nhìn đứa bé mặt mũi dễ thương, cô không khỏi dịch qua muốn che chắn cho nó, nhã nhặn hỏi: “Anh muốn làm gì vậy?”
“Xem trạng thái của nó thế nào.” Hà Thiên Phàm dịu dàng nói: “Nếu em lo lắng thì có thể ở bên cạnh trông chừng, hoặc là lát nữa chúng ta tìm một chỗ tôi sẽ kể cho em nghe, được không?”
Người đàn ông cao gầy đi bên cạnh hắn, gương mặt tuấn tú mang theo một chút tà khí, nghe vậy liền cười một cách đầy ẩn ý. Anh ta kéo một cái ghế ngồi xuống, biếng nhác liếc mắt qua. Hà Thiên Phàm theo bản năng thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đến đây, để xem nào.”
Cô y tá nhỏ nhìn viện trưởng, thấy hắn không phản đối, chỉ đành nghe lời nhường chỗ cho Hà Cầm Thú.
Hà Thiên Phàm ngồi xổm xuống trước mặt đứa nhỏ, nghiêng mặt đứa bé lại xem, giật mình, đại khái là bản tính khó dời, há miệng liền chậc chậc hai tiếng: “Di truyền không tồi nha, lớn lên chắc không kém anh trai là bao.”
Lăng Hi: “…………”
Mọi người: “…………”
Lăng Hi ngửa ra sau, lười phản ứng lại hắn. Dù sao trẻ tự kỷ không thích thân cận với người khác, làm như vậy sẽ không khiến người ta hoài nghi. Người đàn ông bên cạnh nở nụ cười: “Bảo bối, lại thiếu ngược phải không?”
Hà Thiên Phàm lại chậc một cái, chuyên tâm đánh giá đứa nhỏ, thử trò chuyện với nó vài câu, lại cầm một chiếc quần lót lên thu hút sự chú ý của nó.
Lăng Hi không để ý tới hắn, cúi đầu tự chơi một mình.
Hà Thiên Phàm trầm mặc hai giây, buông vật kia xuống, vươn một ngón tay qua gãi nhẹ đứa nhỏ.
Lăng Hi: “…………”
Đặng Văn Hồng: “…………”
Sớm biết sẽ xuyên không, lúc trước đã không tìm hắn hỗ trợ... Vẻ mặt không chút biểu cảm của Lăng Hi gần như cứng đờ, dùng hết toàn lực không để mình run rẩy, làm như không thích đụng chạm mà né tránh hắn, tiếp tục chơi với chiếc quần lót.
Đặng Văn Hồng yên lặng theo dõi hắn, thầm nghĩ 'quả nhiên có sức chịu đựng'.
Viện trưởng cũng đứng nhìn bên cạnh, thỉnh thoảng hỏi xem liệu có biện pháp nào không. Hắn khá coi trọng đứa nhỏ này, bởi vì chỉ cần có thể chữa khỏi thì nó chính là một tấm biển quảng cáo sống, đến lúc đó sẽ thu hút không ít các bậc phụ huynh đưa con trẻ bị tự kỷ đến, có thể kiếm rất nhiều tiền đó nha!
Hà Thiên Phàm tiếc nuối rút tay lại: “Không thể để nó ngồi cả ngày thế này, tốt nhất nên đưa nó đi vui chơi trong viện một chút.”
Viện trưởng nói: “Nhưng không có cách nào để nó hòa nhập với tập thể.”
“Vậy vẫn tốt hơn là ngồi suốt trong phòng. Đây là một quá trình lâu dài, phải thật kiên nhẫn, tôi sẽ cố gắng nghĩ biện pháp.”
Viện trưởng biết không thể nóng vội, khẽ thở dài một hơi. Thấy hôm nay trời mưa không thích hợp để chơi đùa, hắn liền ra hiệu bảo bọn họ chăm sóc đứa nhỏ thật tốt, rồi xoay người đi. Hà Thiên Phàm vốn định ngắm mỹ nhân, thế nhưng người đàn ông của hắn lại ngồi ngay bên cạnh. Ánh mắt hắn liếc từ cô hộ sĩ lắm lời sang Đặng Văn Hồng, đành nuối tiếc theo anh ta rời đi.
Có điều thanh danh Hà Cầm Thú cũng không phải hữu danh vô thực. Nửa giờ sau, hắn đã thoát khỏi người đàn ông của mình mà trở lại, vẻ mặt tươi rói ngồi trên thảm, tiện thể còn gọi Đặng Văn Hồng vào. Nhìn ba mỹ nhân, hai lớn một nhỏ, hắn nhất thời cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Hắn kinh nghiệm phong phú, nhìn ra cô hộ sĩ lắm lời có chút mâu thuẫn với mình, liền chỉ hỏi bệnh tình, rồi hỏi thói quen thường ngày của đứa nhỏ, cười cười: “Vậy sao? Cậu bé thích đi dạo à?”
Cô y tá lắm lời gật đầu: “Ừm.”
“Lúc đi dạo em có nói chuyện phiếm với cậu bé không? Nói về những gì vậy?”
“Nhiều lắm, những chuyện thú vị tình cờ gặp chẳng hạn, như tối hôm qua xem một bộ phim rất máu chó, hay kiểu cách của nội y gì đó.” Cô y tá lắm lời đến đây bắt đầu hưng phấn, rút ra một chiếc “Đây là tôi mua nè, đẹp quá ha?”
Hà Thiên Phàm cười tán dương: “Đẹp, mắt thẩm mỹ của em thật tốt.”
“Tất nhiên ~ Từ nhỏ mắt thẩm mỹ của tôi đã độc đáo!” Cô hộ sĩ nhỏ dần dần buông cảnh giác, liền nói liên hồi: “Chị gái của bạn học của con của đồng nghiệp của bác tôi học mỹ thuật. Có một lần tôi đi dạo phố cùng bác vô tình gặp được đồng nghiệp của bác, tiện thể quen được với con của đồng nghiệp của bác, kết quả phát hiện bọn tôi học chung trường, moa ha ha ~ thật đúng là duyên số ~ Về sau bọn tôi đi chơi lại quen biết bạn học của cậu ta. Chị gái của bạn học ngày đó đang xem artbook, tôi tùy tiện nói hai câu, cô ấy đã giữ tôi không buông, nói rằng tôi rất có mắt nhìn, moa ha ha ~ Ai za có điều cô ấy rất có tài nha, vừa biết đánh đàn lại có thể làm thơ. Tôi còn xem qua bức vẽ chân dung cổ trang của cô ấy, vô cùng vô cùng thanh thoát nha. Nếu như có thể xuyên về thời cổ đại tuyệt đối sẽ là một đại tài nữ, huệ tâm hoàn chất mĩ thiều hứa, ngọc mạo giáng thần kì thủy hoa đó nha…”
Đặng Văn Hồng đờ đẫn liếc mắt qua, thấy đứa nhỏ trầm mặc chọc chọc chiếc quần lót, bỗng nhiên lại có chút muốn cười. Hắn nhìn về phía Hà Thiên Phàm, thấy người này khẽ há miệng, đang ngốc nghếch nhìn cô y tá nhiều chuyện, liền điều chỉnh cảm xúc một chút, nhỏ giọng nói: “Bác sĩ Hà…”
Hà Thiên Phàm yên lặng quay đầu đối diện khuôn mặt của hắn, liền cảm thấy khỏe hơn một chút, kiên nhẫn hỏi: “Ừm, có gì sao?”
“Tôi nghe nói ngài rất lợi hại. Thực ra vừa rồi tôi đã muốn nói chuyện với ngài, chỉ là vẫn thật không dám…” Đặng Văn Hồng hơi hơi nhìn xuống, vẻ mặt hiện ra một chút ngây ngô, dịch sang bên cạnh người kia một chút: “Tôi biết ngài đã có người yêu, nhưng tôi… tôi vẫn…”
Hắn ngẩng đầu yên lặng nhìn Hà Thiên Phàm, tình cảm trong mắt đong đầy đến mức khiến người ta kinh hãi!
“… Tôi còn bận việc, hôm nào khác mình tán gẫu nhé.” Hà Thiên Phàm khẽ nhếch miệng lên, lập tức đứng dậy bỏ đi. Hắn chỉ thích thưởng thức mỹ nhân, chứ tuyệt đối không muốn 'xuất tường' đâu nha! Ba mỹ nhân trong cái tiểu viện này, một người tự kỷ, một người lắm chuyện, còn có một kẻ không biết là loại gì nữa. Về sau ít đến vẫn là tốt hơn!
Đặng Văn Hồng nhìn về phía cô y tá nhỏ: “Mau đi tiễn anh ta đi.”
Cô bạn nhỏ lắm chuyện ngẩn ra: “Ủa tại sao chứ?”
“Cô vừa rồi chưa nói xong không khó chịu sao?”
“Có chứ.”
Đặng Văn Hồng nói: “Bác sĩ Hà chưa nghe xong chắc chắn cũng không vui gì. Cô tiễn anh ta tiện thể kể nốt đi, Gia đã có tôi trông, không sao đâu, ngoan.”
Cô y tá nhiều chuyện nghĩ nghĩ, cũng có lý mà nhỉ, liền vui vẻ chạy ra ngoài.
Đặng Văn Hồng nhìn cánh cửa phòng được khép lại, lại một lần nữa nhìn về phía đứa nhỏ, rút ra món đồ trong tay nó, tủm tỉm cười hỏi: “Gia, nghe nói cậu trước khi bị đưa tới đây đã từng ở bệnh viện Thần Ái?”
Lăng Hi nhìn hắn, mỉm cười: “So với tôi dự tính thì anh nói ra nhanh hơn. Tôi tưởng anh sẽ suy nghĩ khoảng một hai ngày.”
“Tôi cảm thấy cậu để tôi có thể trông thấy tờ giấy, có lẽ là đang chờ tôi tự động đến tìm.” Tuy rằng đoán được là một chuyện, nhưng chính mắt chứng thực vẫn khiến Đặng Văn Hồng trong lòng ít nhiều có chút kinh ngạc, cười cười đánh giá hắn: “Làm sao cậu biết được chuyện của tôi?”
Lăng Hi cũng không giấu giếm: “Người phụ nữ lần trước đến thăm tôi làm việc ở bệnh viện Thần Ái, có ấn tượng với anh.”
Đặng Văn Hồng ngẩn ra: “Ra vậy.”
“Anh tại sao không tiếp tục đi diễn?”
“Cơ thể này đã đắc tội với người khác, cho nên tôi chỉ có thể làm diễn viên quần chúng.”
Lăng Hi gật đầu: “Quả thực không có nơi nào kiếm được hơn so với chỗ này, chứ chưa nói người ở đây cũng không hề đơn giản đúng không?”
Đặng Văn Hồng lại mỉm cười nhìn lại, không bình luận gì thêm.
Từ khi nhìn thấy hai chữ ‘kỳ ngộ’ trên giấy, hắn đã đoán được người này đã nhìn thấu tính toán của hắn. Ở cái viện an dưỡng tàng long ngoạ hổ này, chỉ cần nhìn đến bối cảnh của viện trưởng, biết đâu có thể trở thành bằng hữu. Theo tính cách yêu tiền của người nọ, bỏ tiền đầu tư cho hắn cũng không phải chuyện quá xa vời.
Có điều dù sao cũng cần phải có thời gian. Hắn vẫn cảm thấy đứa nhỏ này sẽ cho hắn một đáp án rất tốt.
Lăng Hi đã tính toán mời hắn lại đây, sẽ không làm người ta phải thất vọng, ôn hòa mở miệng nói: “Anh giúp tôi một chuyện, tôi sẽ giúp lại anh một phen, được không?”
Đặng Văn Hồng cười nhắc nhở: “Cậu phải biết là tôi sẽ không đưa cậu ra khỏi đây.”
“Ừm, chuyện này không cần anh…” Lăng Hi mới nói được một nửa, đã nghe thấy tiếng cánh cửa phòng khẽ kêu 'rắc' một tiếng, liền nhanh chóng cầm một chiếc quần lót lên, cúi đầu chăm chú quan sát, đưa tay chọt chọt, như thể toàn bộ thế giới của hắn chỉ có vật trước mắt vậy.
Đặng Văn Hồng: “…………”
Cô y tá lắm lời chạy đến ngồi xuống bên cạnh đứa nhỏ: “Bác sĩ Hà còn có việc, tôi còn chưa nói xong, thôi kể cho hai người nghe vậy. Vừa mới nói đến tài nữ, ây da ~ Thực sự là vô cùng vĩ đại ~”
Lăng Hi: “…………”
Đặng Văn Hồng: “…………”
Đặng Văn Hồng nhìn đứa nhỏ nhắm mắt lại, nhịn cười đứng dậy, không phúc hậu mà bỏ mặc người ta, xoay người ra ngoài.
Lăng Hi ở trong viện an dưỡng nhịn năm ngày. Hôm nay, cuối cùng hắn nhìn qua cửa sổ sát đất thấy được bóng người quen thuộc, nhất thời hài lòng nheo mắt lại.
Đại thiếu gia Lăng gia lại mủi lòng, đưa theo người phụ nữ kia tới thăm đứa nhỏ, nhưng không ở lại. Bởi vì lần trước bị cô bạn nhỏ nói nhiều ghé vào tai nói liên tục không gián đoạn suốt hai mươi phút, làm anh đến giờ vẫn thấy hãi hùng.
Đứa bé ở trong này không nơi nương tựa, đại thiếu gia có chút không đành lòng, cho nên đồng ý yêu cầu của cô, để cô một tháng có thể tới thăm một lần. Dù sao cô cũng không có cách đưa người ra ngoài.
Viện trưởng so với bất kỳ ai khác đều mong đứa bé có thể khỏe lại, tất nhiên không phản đối, gật đầu cười đồng ý. Lăng gia đại thiếu thấy việc đã thành, cũng không định vào tiểu viện, trực tiếp bỏ đi.
Người phụ nữ cảm kích nhìn anh rời đi, vội vàng nhìn con mình.
Lần này cô không tới một mình, mà còn đưa thêm ba đứa nhỏ, để chúng chơi với con mình một lúc, hy vọng có ích cho bệnh tình của cậu bé.
Viện trưởng thấy vậy rất vui, còn cố ý tìm cho mấy đứa bé chút đồ chơi. Nhưng một giờ sau, hắn liền hối hận, bởi vì trợ lý hấp tấp chạy vào văn phòng, khàn cả giọng: “Ông chủ, chuyện lớn rồi, cháy rồi!!!”
“Cái gì?!” Viện trưởng rít gào đứng dậy, hình tượng hoàn toàn bị đạp đổ.
Hắn lao nhanh ra ngoài, nhìn khói đặc cuồn cuộn, con tim đau nhói: 'Cái đệt, sẽ phá sản mất thôi!'