Bệnh Của Chàng Để Ta Chữa
Chương 5
Bệnh Của Chàng Để Ta Chữa thuộc thể loại Cổ Đại, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tỷ ta là chuyên gia nuôi gà đấy! Luận văn tốt nghiệp của nàng ấy là về một con gà có thể vượt qua hàng rào điện nhà người ta cơ mà!
Cuối cùng, Cố Yển Chu chọn con gà chọi “Tướng quân” của Tam hoàng tử.
Trận đấu bắt đầu, gà chọi “Tướng quân” của Tam hoàng tử quả nhiên thiện chiến, đánh đâu thắng đó, giữa chừng còn mổ chết mấy con gà khác.
Cố Yển Chu lộ rõ vẻ đắc thắng, nụ cười trên môi y hệt Tam hoàng tử.
Sau đó, đại tỷ ôm con gà “Thường Thắng tướng quân” của nàng ra sân.
“Gà chọi ‘Tướng quân’ của chàng đã thắng mười một trận rồi. Vậy thì ‘Thường Thắng tướng quân’ của ta cũng phải đấu đủ mười một trận mới công bằng chứ.”
Tam hoàng tử hừ lạnh một tiếng: “Con gà yếu ớt của nàng làm sao có thể sánh bằng gà của ta?”
Không ngờ “Thường Thắng tướng quân” cũng là một đấu thủ hạng nặng, liên tiếp thắng mười một trận, tiến thẳng vào trận cuối cùng.
Giữa bãi cát, hai con gà đối mặt nhau, mào đỏ rực dựng đứng. “Thường Thắng tướng quân” bất ngờ lao thẳng tới, móng vuốt sắc nhọn như móc sắt cào mạnh vào ngực gà chọi “Tướng quân”.
Mọi người còn chưa kịp định thần, gà chọi “Tướng quân” đã bị thương.
Tất cả nín thở chờ đợi, và “Thường Thắng tướng quân” đã không làm mọi người thất vọng. Chỉ năm phút sau, trận đấu kết thúc.
Gà chọi “Tướng quân” nằm sõng soài trên đất, thoi thóp thở.
Tam hoàng tử chết lặng tại chỗ, không thể tin vào mắt mình.
Cố Yển Chu cũng chẳng khá hơn là bao.
Đại tỷ vỗ vai Tam hoàng tử, mặt đầy vẻ đắc ý: “Gà chọi của chàng giờ đều là của ta rồi nhé~”
Ta cũng bước tới vỗ vai Cố Yển Chu: “Cá cược thì phải chịu thua thôi nha~”
Về đến nhà, ta vừa tắm xong, ngồi lên giường thì thấy Cố Yển Chu đã ngoan ngoãn nằm sẵn trên đó.
Ánh mắt ta vô tình trượt xuống, hắn vậy mà… đã cởi cả quần rồi!
Ta vội vàng thu lại ánh nhìn.
“Hôm nay không cần cởi quần đâu, hôm nay chúng ta nói chuyện một chút.”
Cố Yển Chu có chút lúng túng, vội vàng mặc lại quần.
“Nói chuyện gì?”
“Nói chuyện về năm chàng mười ba tuổi.”
Cố Yển Chu thoáng do dự, rõ ràng là không muốn mở lời.
Thế là ta tiếp tục dỗ dành: “Vậy hay là chàng kể cho ta nghe một câu chuyện đi, chuyện về một cậu bé mười ba tuổi.”
Ta cười, nháy mắt với hắn.
Hắn khẽ nở một nụ cười ôn nhu, mím môi, cuối cùng cũng chịu mở lời.
“Ngày xưa có một cậu bé, cha mẹ yêu thương nhau. Nhưng năm cậu lên mười tuổi, phụ thân chinh chiến trở về, lại mang theo một cô bé mồ côi. Khi ấy Thái hậu đang nắm quyền, địa vị nữ nhân rất cao, phụ thân muốn nâng cô bé ấy thành bình thê, nhưng mẫu thân không đồng ý. Mẫu thân nói nếu phụ thân nhất quyết nâng cô ấy làm bình thê thì bà sẽ hòa ly, nhưng phụ thân lại không chịu. Sau đó, cô bé ấy mang thai, nhưng vì khó sinh mà chết. Phụ thân cho rằng là do mẫu thân hại, từ đó ngày ngày lui tới thanh lâu.”
“Năm cậu bé mười ba tuổi, bị phụ thân dẫn tới Nhuyễn Hương Các, tận mắt chứng kiến phụ thân chết trên giường của nữ nhân…”
Toàn thân Cố Yển Chu bắt đầu run rẩy, giọng nói cũng theo đó mà run lên:
“Hắn từng nói với cậu bé đó rằng đó là khoảnh khắc vui sướng nhất đời nam nhân. Nhưng chính hắn lại chết ngay trên người nữ nhân ấy, chết rất thảm, đến lúc chết rồi mà còn…”
“Thật ghê tởm, thật sự rất ghê tởm…”
Tay hắn không ngừng vò nắn, kéo giật: “Ta cảm thấy thật dơ bẩn, thật sự rất dơ bẩn…”
“Ta rất ghét chuyện đó…”
Ta từ từ đặt tay lên tay hắn, rồi nắm chặt lấy.
Ta ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lưng trấn an: “Cố Yển Chu, bao năm qua, chàng đã phải chịu khổ rồi.”
“Ta rất xin lỗi vì đã khiến chàng phải lật lại vết thương cũ.”
Ta buông ra, nhìn thẳng vào mắt hắn, chân thành nói: “Nhưng chàng không giống phụ thân mình. Chàng mới là một nam tử quang minh chính đại.”
Trong mắt Cố Yển Chu ánh lên một tia sáng: “Thật sao? Nhưng hôm nay trong buổi săn, người ta đều nói…”
“Mặc kệ họ nói gì! Họ giỏi vậy sao không ra chiến trường giết địch đi? Anh hùng trên giường thì tính là gì, anh hùng trên chiến trường mới thật là anh hùng!”
“Chuyện bên phía mẫu thân cứ giao cho ta. Ta tuyệt đối không để bà bắt chàng uống thêm một ngụm thuốc bổ nào nữa. Chàng cứ yên tâm giao thân thể cho ta, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho chàng, để chàng mỗi ngày đều vui vẻ!”
Ta nắm lấy tay Cố Yển Chu và nói.
Người từng trải qua tổn thương, cần có người giúp xoa dịu thì mới có thể hồi phục.
“Về sau chàng đi đâu cũng mang ta theo nhé. Ta mắng người giỏi lắm, ai dám nói xấu chàng, ta sẽ mắng cho người đó một trận!”
Khóe môi Cố Yển Chu khẽ cong lên, nở một nụ cười có chút mê người.
“Được.”
Ta và Cố Yển Chu bắt đầu sống như một đôi phu thê bình thường. Hắn tan triều liền đưa ta đi dạo hội đèn.
Ta cũng đại phát từ bi, chuẩn bị cho hắn một bàn thức ăn. Dù hương vị có hơi kỳ quặc, nhưng hắn đều ăn hết, rất nể mặt ta.
Ta bắt đầu lấy danh nghĩa trò chuyện, nhưng thực chất là tiến hành điều trị. Mỗi ngày ta đều trị liệu tâm lý cho hắn, và mỗi sáng, tranh thủ lúc hắn còn chưa tỉnh hẳn, ta kiểm tra tình trạng của “huynh đệ” hắn. Tình hình hồi phục không tệ chút nào.
Chuyện này không thể nhắc đến trước mặt hắn mỗi ngày, ta sợ sẽ khiến hắn tâm lý áp lực hơn. Nên trong mắt hắn, chỉ có bát thuốc mỗi năm ngày một lần kia mới là trị bệnh.
So với mấy bát thuốc đại bổ mà mẫu thân bắt hắn uống mỗi ngày thì cái này tốt hơn nhiều. Hắn cũng rất phối hợp.
Chẳng bao lâu sau, ta và Cố Yển Chu đã thành thân được ba tháng. Hôm nay là ngày ta hồi môn.
Cố Yển Chu chuẩn bị hai xe hồi môn lễ, hai người rầm rộ tiến về phủ Thẩm gia.
Vừa đến cổng, đã gặp tam muội vừa từ xe ngựa bước xuống, cùng với tiểu hầu gia mặt mũi bầm tím.