Bệnh Của Chàng Để Ta Chữa
Chương 8
Bệnh Của Chàng Để Ta Chữa thuộc thể loại Cổ Đại, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Địch quân không đợi đến sáng hôm sau, ngay giờ Tý đêm đó đã kéo quân đến bao vây thành, với cả mười vạn binh mã.
Điều này sớm hơn ta dự đoán.
Ta thầm tính toán, viện binh chắc cũng sắp đến nơi, nên chỉ dặn dò Cố Yển Chu cố gắng cầm cự thêm một chút.
Cố Yển Chu nghe lời ta, bắt đầu cầm cự, nhưng chỉ kéo dài được một canh giờ, quân địch đã bắt đầu xao động, quân ta cũng trở nên sốt ruột.
Cố Yển Chu nhìn ta: “Vi Lan, không thể kéo dài thêm được nữa rồi.”
Ta gật đầu: “Ta biết, nhưng hãy chờ ta thêm một lát.”
Khi quân địch bắt đầu tấn công cổng thành, ta dẫn theo vài thùng đồ ăn loãng lên đầu thành, nhìn Cố Yển Chu: “Tướng quân Cố và các tướng sĩ dũng cảm thiện chiến của chúng ta, có thể đem mấy thứ này rải đều lên người bọn chúng được không?”
Cố Yển Chu vẻ mặt đầy nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu. Binh lính vì đã quá quen với màn đổ chất thải mấy hôm trước, nay thấy thứ đồ ăn loãng này thì hai mắt sáng rỡ, cứ ngỡ là chiêu sỉ nhục mới, lập tức ra sức thực hiện.
Địch quân bị hất đầy đầu, cứ ngỡ lại là phân bẩn, ai nấy giơ khiên che chắn. Nhưng khi phát hiện đó chỉ là cám và bột mì, thì thấy không đáng để che chắn nữa.
Tướng quân Sở ngửa mặt lên trời cười lớn: “Cố Yển Chu, ngươi chỉ có bản lĩnh thế thôi à!”
“Sợ là trong thành phân cũng cạn, lương thực cũng hết, giờ chỉ còn thứ đồ ăn cho súc vật mà tưởng có thể khiến bọn ta sợ hãi sao?”
“Đúng là trò cười thiên hạ, ha ha ha ha ha!”
Tiếng cười của hắn vang vọng, trong khi từng vốc thức ăn cho gà mà ta chuẩn bị sẵn đang dính đầy trên mặt hắn.
Sau lưng ta vang lên tiếng nói mà ta hằng mong đợi: “Chúng ta không tới muộn chứ?”
Quay đầu nhìn lại, đại tỷ và tam hoàng tử dẫn theo một vạn gà chiến xuất hiện, bên cạnh còn có tiểu hầu gia chống gậy và tam muội.
Tiểu hầu gia cầm trong tay nỏ đã cải tiến, tam muội ôm gói thuốc nổ, hướng về phía ta nở nụ cười thân thiết: “Nhị tỷ, tỷ nói đúng, lướt TikTok thật sự học được không ít điều hay ho.”
Thế là tiếng cười của tướng quân Sở còn chưa dứt, một con gà chiến đã đáp xuống đầu hắn, mổ tới tấp vào mặt hắn, chẳng mấy chốc da đầu hắn bị mổ trụi một mảng.
Một vạn con gà này trước khi được thả ra đã bị bỏ đói cả ngày, giờ thấy đồ ăn thì như phát điên lao vào.
Toàn bộ gà chiến lao vào chiến trường, bay lên vai, đầu, tay chân địch quân, nhắm vào mắt, mũi, miệng của địch mà tấn công…
Ngay lập tức, bên dưới thành tiếng la hét vang trời.
Nhân lúc quân địch hỗn loạn, tiểu hầu gia dẫn ba trăm cung thủ lên trận. Thuốc nổ được kích hoạt, nhờ nỏ bắn chính xác vào ngực mấy tướng lĩnh và tiền phong, chỉ nghe “phịch” một tiếng, máu thịt văng tứ phía.
Hai ngàn gói thuốc nổ được tiêu hết, địch quân thương vong vô số, trận hình đại loạn.
Giờ chính là lúc Cố Yển Chu và các chiến sĩ ra trận.
Hắn dẫn quân mở cổng thành nghênh chiến, toàn quân sĩ khí ngút trời, máu sôi sục, quyết tử bảo vệ giang sơn.
Tướng quân Sở bị gà chiến mổ mù một bên mắt, nhưng vẫn tránh được tên lửa và thuốc nổ của tiểu hầu gia, cùng Cố Yển Chu trực diện giao đấu. Hắn tay run rẩy rút ra thanh bảo kiếm đã truyền đời nhiều thế hệ, là biểu tượng của những chiến công hiển hách. Ngay sau đó, vang lên tiếng “choang” của kim loại chạm nhau.
Đây là chiến trường của hai vị anh hùng, nơi quyết định thắng bại. Cuối cùng, tiếng kim loại rơi xuống mặt đất, không lớn nhưng vang vọng khắp chiến trường.
Rồi hắn quỳ xuống giữa bùn đất.
Từ xưa đến nay, chiến trường chỉ có một người thắng, và lần này, người đó là Cố Yển Chu.
Quân sĩ thấy thủ lĩnh địch ngã xuống, liền liều chết xông lên. Trận chiến này kéo dài từ đêm sang ngày, rồi lại kéo dài đến đêm lần nữa, cho đến khi tiếng khải hoàn vang lên…
Thấy đại quân thắng trận, ba tỷ muội chúng ta ôm chầm lấy nhau, ta nói: “Vẫn là tỷ muội mình là đáng tin nhất!”
“Không phải vậy sao!”
Ngay khi Cố Yển Chu xuất chinh, ta đã dự đoán được ngày này sẽ đến, liền lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn.
Đại tỷ giỏi nuôi gà, còn đưa cho ta và tam muội vài con gà để phòng thân. Khi ấy ta chợt nghĩ: nếu mang gà của tỷ lên chiến trường, tất sẽ là vũ khí bí mật.
Chỉ là kinh thành cách Tây Bắc quá xa, nếu mang gà từ đó tới núi Sùng Quân, e rằng đến nơi cũng chẳng còn sức chiến đấu.
Vì vậy ta dốc hết của hồi môn ra, bảo đại tỷ đến Tây Bắc nuôi gà, chỉ cách chiến trường chưa tới trăm dặm.
Cuối cùng đại tỷ không lấy đồng nào, sảng khoái đáp: “Muội à, tỷ chưa từng nghĩ gà của mình có ngày ra chiến trường, lần này nhất định sẽ phất lên! Yên tâm, tỷ chuẩn bị xong là đi ngay, bên đó đất rộng người thưa thớt, tỷ làm luôn trại gà quy mô lớn!”
Thế là, đại tỷ lên đường.
Tam muội biết chuyện cũng ngồi không yên: “Tỷ, muội là bác sĩ phục hồi chức năng, muội cũng đi Tây Bắc. Muội có thể băng bó vết thương cho binh lính, giúp họ hồi phục…”
Nhìn miệng tam muội luyên thuyên, ta bỗng nhớ ra chuyện trước kia muội ấy từng nói: tiểu hầu gia có cái tên nghe nặng nề kia suốt ngày ở dưới hầm làm mấy thứ kỳ lạ, nào là nỏ, tên độc, còn bí mật nuôi tử sĩ để bảo vệ bản thân.
“Tam muội, muội còn nhớ cách làm thuốc nổ không?”
Tam muội mơ màng: “Hình như học trên TikTok rồi…”
Ta nắm lấy tay muội ấy: “Muội à, giờ có chuyện quan trọng hơn việc làm bác sĩ phục hồi nhiều!”
“Gì cơ?”
“Muội chế thuốc nổ, rồi để tiểu hầu gia cải tiến nỏ, kết hợp hai thứ, mang ra chiến trường!”
Mắt tam muội sáng rực: “Sao muội không nghĩ ra nhỉ! Tỷ chờ muội nhé, muội về nghiên cứu với Tiêu Sở ngay đây!”
Thế là, một ngày trước khi ta đến Tây Bắc, ta viết thư cho đại tỷ và tam muội, dặn các nàng chuẩn bị kỹ càng.
Chiến trường của chúng ta, từ đây bắt đầu.