Chương 11: Tôi cần đi kiểm tra

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa

Chương 11: Tôi cần đi kiểm tra

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong suốt bữa ăn, Hứa Tích Sương gần như ăn uống lơ đễnh. Tiểu Vương chỉ nghĩ rằng cậu không khỏe, liền đề nghị khi về sẽ nấu thêm chút đồ ăn khuya thanh đạm, dễ tiêu hóa. Nhưng Hứa Tích Sương ngay lập tức từ chối.
Bên kia bàn, Yến Ngọc Sơn và Trì Tư Nguyên cũng sớm nhận ra Hứa Tích Sương có vẻ không ổn chút nào. Trì Tư Nguyên tìm cớ sang cụng ly, khẽ hỏi: "Anh Tích Sương, anh không sao chứ?"
Hứa Tích Sương nhìn gương mặt ngây thơ của Trì Tư Nguyên, trong lòng nghẹn lại, không thốt nên lời:...
Này, cậu muốn tôi phải nói thế nào đây? Nói tôi có khả năng đang mang thai con của ông chồng tương lai của cậu ư?
Da đầu tê dại, Hứa Tích Sương lấy cớ trong người không khỏe để rời bàn ăn trước. Cậu từ chối lời đề nghị đi cùng của cả Tiểu Vương và Trì Tư Nguyên, rồi lấy khẩu trang ra, đeo lên che kín nửa mặt, lặng lẽ rời khỏi quán lẩu.
Ra ngoài, cậu còn cố ý đi vòng vài con phố để tránh bị người quen nhìn thấy, sau đó một mình đến trước hiệu thuốc hôm trước từng ghé, chính là tiệm từng mua thuốc tránh thai khẩn cấp.
Người nhân viên hiệu thuốc ngay lập tức nhận ra cậu – người đàn ông có đôi mắt quá đẹp, vừa nhìn đã biết là kiểu tra nam. Lần này thấy cậu tới mua que thử thai, người nhân viên liền hiểu ngay thuốc tránh thai lần trước không có tác dụng. Không nhịn được, người đó lén lút liếc xéo Hứa Tích Sương một cái, trong lòng thầm mắng: Lại là tên tra nam không chịu trách nhiệm với hậu quả đây mà.
Hứa Tích Sương vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt đó:...
Tôi oan ức quá, oan chết mất thôi.
Mang theo tâm trạng lén lút như kẻ làm chuyện mờ ám, Hứa Tích Sương vội vã mang que thử thai về khách sạn. Vào phòng, cậu khóa trái cửa, rồi chui vào nhà vệ sinh, đọc bản hướng dẫn với tâm lý xấu hổ muốn độn thổ, sau đó lúng túng làm theo từng bước một.
Ba phút sau, Hứa Tích Sương nhìn que thử thai, hai vạch đỏ hiện rõ mồn một.
Không gian im lặng đến đáng sợ.
Hứa Tích Sương có cả vạn câu chửi thề muốn gào lên, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời nào. Cậu cứ thế ngồi ngẩn người trên nắp bồn cầu, không biết đã qua bao lâu. Đến khi hoàn hồn, cậu mới nhận ra tay mình đang run rẩy dữ dội đến nhường nào.
Sau một hồi, Hứa Tích Sương lấy tay che mặt lại, cười khẽ, một tiếng cười nghẹn ngào, gần như tuyệt vọng.
...Mẹ kiếp.
Hứa Tích Sương dời tay ra, đứng dậy nhìn bản thân trong gương. Vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng cơ thể này đã không còn thuộc về cậu, nơi đây cũng không phải thế giới mà cậu từng quen thuộc, cậu đã không còn cách nào để trở về được nữa.
Cốt truyện gốc không hề thay đổi, cho dù cậu đã uống thuốc tránh thai, vẫn không tránh khỏi việc mang thai.
Hứa Tích Sương nhìn vào gương với gương mặt không cảm xúc, hồi tưởng lại nội dung nguyên tác. Cậu nhớ rất rõ, mình đã đọc quyển đam mỹ này trên trang Lục Giang, bởi vì đứa con giữa công và thụ không phải do nhân vật chính sinh ra, chi tiết này khiến rất nhiều độc giả phẫn nộ. Dưới phần bình luận, không ít người đã mắng chửi tác giả. Có người còn chất vấn: "Nhân vật Hứa Tích Sương này thật sự cần thiết phải tồn tại sao? Hay chỉ là bị tác giả cố tình tạo ra để gây khó chịu cho người đọc?"
Cậu vẫn còn nhớ rõ tác giả khi đó đã trả lời rằng:
【Xin lỗi nhé các tiểu thiên sứ, hiện tại sửa nhân vật này hơi rắc rối, nhưng sau khi Hứa Tích Sương sinh con xong thì sẽ rút khỏi truyện ngay.】
Rút khỏi truyện... tức là sẽ chết sau khi sinh con. Số phận này thật sự không thể thay đổi sao?
Hứa Tích Sương siết chặt tay. Cảm giác như bị người ta tuyên án tử hình từ trước thật sự khó mà chịu nổi. Cậu cảm thấy trong ngực có một ngọn lửa đang bốc cháy, thiêu đốt cả người, khiến cậu vô cùng phẫn nộ. Cậu nhìn chằm chằm vào gương, ngọn lửa trong lòng dường như cuối cùng cũng tìm được nơi để bùng phát.
Cậu hung hăng giơ nắm đấm, đấm thẳng vào tấm gương.
"Choang!" Tiếng kính vỡ vang lên dữ dội, tấm gương nứt ra từng mảnh. Những mảnh vỡ cắt vào ngón tay Hứa Tích Sương, máu đỏ từ đầu ngón tay trắng nõn trào ra, nhỏ xuống bồn rửa, vương vãi thành từng đốm như hoa mai đỏ tươi.
Cơn đau khiến Hứa Tích Sương đột nhiên bình tĩnh lại. Cậu cúi đầu nhìn tay phải bị thương, chậm rãi rút nó khỏi mặt kính, rồi xoay người trở về phòng, đơn giản băng bó vết thương, sau đó gọi nhân viên phục vụ phòng.
Nhưng người đến nhanh hơn cả nhân viên phục vụ lại là Trì Tư Nguyên.
Vốn dĩ, Trì Tư Nguyên định tối nay sẽ cùng Hứa Tích Sương ôn lại kịch bản cho ngày mai. Nhưng sau khi biết Hứa Tích Sương tối nay không khỏe, cậu ấy đã gác lại ý định đó. Dù vậy, nằm mãi trên giường khách sạn mà không tài nào chợp mắt được, cuối cùng cậu ấy vẫn quyết định sang thăm một lát.
Cậu ấy còn tưởng rằng giờ này Hứa Tích Sương đã ngủ, lần này đến chắc cũng chẳng làm được gì. Không ngờ Hứa Tích Sương chẳng những chưa ngủ mà còn bị thương ở tay. Trì Tư Nguyên mở to mắt, nhân lúc Hứa Tích Sương chỉ khẽ mở cửa, cậu ấy liền cố chen vào, kéo mạnh cậu ra ngoài để tìm bác sĩ.
Trì Tư Nguyên gây ra động tĩnh quá lớn, Hứa Tích Sương không thể cưỡng lại sức lực của cậu ấy, đến khi phản ứng lại thì đã bị lôi ra khỏi phòng. Mấy phòng xung quanh nghe thấy động tĩnh cũng bắt đầu ló đầu ra xem có chuyện gì.
Yến Ngọc Sơn lúc nãy còn đang trong phòng chỉnh sửa ảnh chụp ngày hôm nay, vừa nghe thấy tiếng của Hứa Tích Sương và Trì Tư Nguyên, anh ta ngay lập tức đứng bật dậy, mở cửa bước ra hành lang, nhìn về phía hai người.
Khi thấy Trì Tư Nguyên đang kéo tay Hứa Tích Sương đi phía trước, mà bước chân Hứa Tích Sương rõ ràng loạng choạng, không hề tự nguyện, Yến Ngọc Sơn lập tức cau mày, lạnh giọng hỏi: "Hai người đang làm gì vậy?"
Nghe thấy tiếng của Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương đột ngột ngẩng đầu lên.
Cậu bắt gặp ánh mắt Yến Ngọc Sơn đang chăm chú nhìn tay cậu bị Trì Tư Nguyên nắm lấy, sắc mặt liền trở nên khó coi. Trong lòng Hứa Tích Sương cười lạnh một tiếng. Sau chuyện vừa rồi, người mà cậu không muốn nhìn thấy nhất chính là hai nhân vật chính công và thụ. Dù cho có nói là giận cá chém thớt cũng được, nhưng cậu bây giờ thực sự không muốn thấy hai người kia một chút nào. Vậy mà bọn họ cứ hết lần này đến lần khác xuất hiện trước mặt cậu, còn cứ lượn qua lượn lại ở đó, khiến Hứa Tích Sương dù có là thánh cũng khó lòng nhịn nổi.
Hứa Tích Sương giật mạnh tay ra khỏi tay Trì Tư Nguyên, khiến Trì Tư Nguyên trong khoảnh khắc ấy sững sờ kinh ngạc.
Hứa Tích Sương cố nén giận, đột nhiên nhớ ra que thử thai của mình vẫn còn đặt trên bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, chưa kịp dọn dẹp. Trong lòng hoảng hốt, cậu cố gắng giữ lấy bình tĩnh, giải thích với Trì Tư Nguyên, Yến Ngọc Sơn và cả những người đang hóng chuyện xung quanh: "Tôi vừa rồi không cẩn thận làm vỡ tấm gương trong nhà tắm, bị mảnh kính cắt trúng tay. Không có gì nghiêm trọng cả đâu."
Trì Tư Nguyên còn định nói gì đó, nhưng bị Hứa Tích Sương lạnh lùng cắt ngang: "Hiện tại tôi không có gì khó chịu, vết thương cũng đã xử lý rồi. Ngày mai tôi sẽ đi khám bác sĩ. Giờ mọi người nên về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có cảnh quay đấy. Xin lỗi đã làm phiền mọi người."
Yến Ngọc Sơn hé môi định nói gì đó, nhưng còn chưa kịp cất lời thì đã bị ánh mắt đầy bực bội của Hứa Tích Sương lướt qua làm chùn lại. Trong lòng anh chùng xuống, lời đến bên miệng cũng không sao thốt ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hứa Tích Sương quay người trở lại phòng, lạnh lùng đóng sập cửa, cắt đứt mọi liên hệ.
......
Hứa Tích Sương suốt đêm đó không tài nào chợp mắt. Trong đầu cậu luôn luẩn quẩn một câu hỏi. Rốt cuộc phải làm sao mới có thể tránh khỏi cái kết cục chết chóc kia?
Cậu nghĩ ra rất nhiều cách, nhưng cuối cùng đều lần lượt tự mình gạt bỏ.
Sáng hôm sau, Hứa Tích Sương với đôi mắt thâm quầng nặng trĩu, dùng WeChat gửi tin nhắn xin nghỉ cho Yến Ngọc Sơn, nói rằng cần ra ngoài một ngày để đi khám bác sĩ.
Yến Ngọc Sơn rất nhanh đã phản hồi lại, không chỉ đồng ý với yêu cầu nghỉ, mà còn hỏi xem cậu có cần người đi cùng hay không. Hứa Tích Sương từ chối, để Tiểu Vương ở lại khách sạn, còn mình thì một mình ra ngoài tìm bác sĩ.
Vết thương trên tay cậu thực ra không nghiêm trọng lắm, chỉ là vài vết xước nhỏ, nhìn thì ghê nhưng không sâu, khoảng ba, bốn ngày là có thể đóng vảy.
Mục đích thật sự khi cậu ra ngoài lần này là để kiểm tra xem liệu cậu có thực sự mang thai hay không.
Trong lòng Hứa Tích Sương vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh. Cậu hy vọng rằng mình không mang thai, hy vọng mình vẫn có thể thoát khỏi cái kết cục bi thảm kia, hy vọng bản thân được sống sót, và tuyệt đối không muốn bị cuốn vào chuyện tình cảm giữa vai chính công thụ.
Nhưng chuyện nam giới có thể mang thai là một điều quá mức kinh hãi, vượt ngoài lẽ thường. Hứa Tích Sương không dám tùy tiện vào một bệnh viện công để kiểm tra, nếu thật sự có thai, chẳng phải sẽ bị công khai ra ngoài, rồi bị coi như quái vật mà bắt đi làm thí nghiệm hay sao?
Suy đi tính lại, tuy không cam tâm tình nguyện, nhưng cậu vẫn phải thừa nhận, người duy nhất cậu có thể tin tưởng lúc này, chính là bác sĩ Hứa.
Ngay từ đầu, giữa cậu và bác sĩ Hứa đã có ký kết một bản cam kết. Bác sĩ Hứa sẽ tuyệt đối bảo mật tất cả thông tin cá nhân, không tiết lộ bất kỳ điều gì cho bên thứ ba, và sẽ tận tâm chữa trị cho cậu. Dù cậu có bất kỳ triệu chứng gì, đều có thể tìm bác sĩ Hứa để khám, toàn bộ chi phí đều do Yến Ngọc Sơn chi trả.
Vì vậy, Hứa Tích Sương bắt xe đến thẳng bệnh viện tư nhân nơi bác sĩ Hứa đang làm việc. Vì là bệnh nhân đặc biệt của bác sĩ, nên cậu không cần hẹn lịch trước.
Khi bác sĩ Hứa nhìn thấy Hứa Tích Sương đến, cũng không hề ngạc nhiên, mà rất tự nhiên mời cậu ngồi, thái độ chuyên nghiệp và điềm đạm: "Cậu nghĩ kỹ rồi chứ?"
"Cái gì?" Hứa Tích Sương hơi ngơ ngác.
"Đồng ý cho tôi dùng tên cậu để đặt tên cho hội chứng tự phát ra máu." Bác sĩ Hứa mỉm cười dịu dàng, với thái độ đầy chân thành.
Hứa Tích Sương:......
"Không đồng ý." Hứa Tích Sương trả lời.
"Được." Bác sĩ Hứa gật đầu, sau đó hỏi tiếp: "Gần đây cậu cảm thấy cơ thể ổn chứ? Có gì bất thường không?"
"Tôi nghĩ có thể có vấn đề." Hứa Tích Sương nhìn bác sĩ Hứa, nghiêm túc hỏi: "Bác sĩ Hứa, ông có tin rằng đàn ông có thể mang thai không?"
"Không tin." Bác sĩ Hứa ngay lập tức bác bỏ, không chút do dự. "Chuyện đó hoàn toàn không phù hợp với kiến thức khoa học và giải phẫu học."
Nhưng ngay sau đó, bác sĩ lại hơi ngập ngừng bổ sung thêm: "Tất nhiên, nếu khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc, thì về mặt lý thuyết, đàn ông cũng có khả năng mang thai. Nhưng đàn ông bình thường thì hoàn toàn không thể thụ thai. Cậu hỏi chuyện này để làm gì?"
Hứa Tích Sương không trả lời, mà tiếp tục hỏi: "Vậy bác sĩ có hứng thú nghiên cứu lĩnh vực đó không? Hoặc ông có từng nghĩ sẽ theo đuổi nó trong tương lai?"
"Không có." Bác sĩ Hứa lại một lần nữa dứt khoát đáp: "Tuy tôi có từng đọc qua một số tài liệu phụ khoa, nhưng đó không phải là chuyên ngành chính của tôi."
Hứa Tích Sương nhẹ nhàng gật đầu, có vẻ như cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cậu đặt hai tay ngay ngắn trên đùi, ngồi thẳng lưng, sau đó nghiêm túc tuyên bố: "Bác sĩ Hứa, tôi có thể đã mang thai."
Bác sĩ Hứa, khi đang viết ghi chép y tế, tay khựng lại. Bộ não như bị đứng hình mất hai giây. Nhưng y vẫn là người từng trải, rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh. Vừa tiếp tục viết, vừa lẩm bẩm: "Ừm. Bệnh nhân có vẻ do áp lực tinh thần quá lớn, dẫn đến một số hoang tưởng."
Hứa Tích Sương:......
"Tôi nói thật." Hứa Tích Sương nhấn mạnh. "Tôi thật sự có khả năng mang thai. Tôi cần được kiểm tra."
Bác sĩ Hứa im lặng nhìn Hứa Tích Sương một lúc lâu, rồi đứng dậy, khẽ gật đầu: "Được rồi. Đi thôi, tôi sẽ dẫn cậu đi kiểm tra."