Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa
Chương 19: Chúng tôi không có quan hệ như cậu nghĩ
Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù mọi người đã ăn no nê, nhưng dưới sự kêu gọi của mấy tiểu cô nương trong đoàn phim rằng "Tôi còn một cái dạ dày chuyên để chứa đồ ngọt", chiếc bánh kem đặt riêng vẫn được mang lên bàn.
Đó là một chiếc bánh kem hai tầng cỡ lớn, phủ đầy trái cây tươi, lấy tông màu xanh lá mạ làm chủ đạo.
Trên mặt bánh, bơ được vẽ tỉ mỉ thành hình hai nam sinh mặc đồng phục, tượng trưng cho Úc Tưởng và Hạ Tình Lãng.
Bên cạnh còn rải nhẹ những vụn đường vàng, tựa ánh mặt trời rực rỡ, đẹp đến mức khiến người ta có chút luyến tiếc không nỡ cắt.
Ban đầu, cả đoàn rất muốn hai diễn viên chính cắt bánh, nhưng Trì Tư Nguyên và Hứa Tích Sương đều từ chối, không ai chịu cầm dao.
Không khí bỗng chốc trở nên lúng túng, rồi ánh mắt mọi người dần đổ dồn về phía Yến Ngọc Sơn.
Dưới bao ánh nhìn mong đợi ấy, Yến Ngọc Sơn tự nhiên đưa tay nhận lấy con dao, lần lượt cắt từng miếng nhỏ, chia cho những ai muốn ăn.
Thế nhưng trong lòng anh vẫn mong chờ, mong chờ được nhìn thấy Hứa Tích Sương cũng nhận một phần.
Hứa Tích Sương bị Tiểu Vương ngăn lại, ánh mắt không thể rời khỏi chiếc bánh. Cậu biết rõ Yến Ngọc Sơn và Tiểu Vương sẽ không cho mình ăn, bởi lần trước chỉ vì lỡ ăn đồ có bơ mà cậu nôn nghén dữ dội, dọa mọi người một phen.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn thèm thuồng, vẫn muốn nếm thử, bởi đã rất lâu rồi cậu chưa được ăn đồ ngọt.
Hứa Tích Sương có một bí mật không ai biết, ngoài việc cực kỳ thích ăn cay, cậu còn đặc biệt nghiện đồ ngọt, nhất là những món có bơ.
Ví như su kem, cậu có thể ăn liền một hơi bốn, năm cái.
Chỉ tiếc, từ ngày bị biểu muội bắt gặp ăn vụng kem hình thỏ, bị trêu chọc là kém nam tính, cậu liền kiên quyết giấu đi sở thích ấy.
Mấy năm nay cậu vẫn che giấu rất tốt, thế nhưng hiện tại có lẽ vì đang mang thai, sức nhẫn nại của cậu đột nhiên giảm sút.
Nhìn Yến Ngọc Sơn trong tay cầm miếng bánh kem được người khác chia thành từng khối nhỏ, trong lòng Hứa Tích Sương bỗng dâng lên một nỗi ấm ức khó tả.
Cậu xoay người rời đi.
Vẫn luôn dùng khóe mắt chú ý Hứa Tích Sương, động tác Yến Ngọc Sơn khựng lại. Anh đặt con dao cắt bánh xuống, khẽ nói với người bên cạnh một tiếng xin lỗi, rồi mang theo một miếng bánh nhỏ đuổi theo.
Ra đến cửa, Hứa Tích Sương cũng chưa nghĩ mình sẽ đi đâu, vô thức lại hướng về tân giang đường nơi vừa rồi cùng Yến Ngọc Sơn trò chuyện.
Đi được vài bước, cậu dần bình tĩnh lại.
Vốn dĩ chỉ là tính khí bốc đồng nhất thời, giờ nghĩ lại cũng chẳng có gì đáng để giận.
Mang thai vốn đã không thể ăn các món làm từ bơ, hơn nữa sau khi sinh con, có lẽ càng ít cơ hội để ăn.
Trong lúc cậu đang tự thuyết phục mình thì phía sau chợt vang lên giọng nói quen thuộc: "Hứa Tích Sương."
Hứa Tích Sương dừng bước, xoay người nhìn lại, ánh mắt lập tức dừng lại trên miếng bánh kem trong tay Yến Ngọc Sơn.
Yến Ngọc Sơn rõ ràng nhìn thấy trong mắt Hứa Tích Sương ánh sáng lóe lên, khóe môi cậu hơi cong, thoáng như muốn nở nụ cười.
Bộ dạng ấy khiến anh cảm thấy đặc biệt đáng yêu, trong lòng dâng lên ý nghĩ muốn mang cả miếng bánh kem đặt trước mặt để cậu thỏa nguyện, chỉ để nhìn thêm nụ cười kia.
Nhưng cuối cùng, nghĩ đến lần nôn nghén trước đây, nỗi sợ hãi vẫn còn, Yến Ngọc Sơn cứng rắn kiềm lòng, chỉ nói: "Chỉ được ăn một chút trái cây thôi."
Miếng bánh kem nhỏ anh cố tình cắt xuống vốn chẳng dính mấy bơ, trái cây cũng kẹp ở giữa. Hứa Tích Sương bĩu môi một cái, nhanh chóng thu lại vẻ mặt thường ngày, rồi mới nhận lấy chiếc nĩa nhỏ từ tay Yến Ngọc Sơn.
Chiếc nĩa quy củ hướng về quả dâu tây, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, cậu bất ngờ đổi hướng, nhanh như chớp đâm thẳng vào lớp bơ mềm mại trên mặt bánh, rồi nhanh chóng đưa lên miệng.
Yến Ngọc Sơn bất giác bật cười, vừa tức vừa bất lực. Quả nhiên cậu chẳng ngoan ngoãn chút nào.
Anh sớm đã đề phòng, vội đưa tay chặn lại. Nhưng động tác hơi lệch, không cướp được chiếc nĩa, chỉ kịp quẹt hết lớp bơ dính đầy trên đầu ngón tay mình.
Hứa Tích Sương ngẩn người, nhìn chằm chằm chiếc nĩa trụi lủi trong tay.
Tay Yến Ngọc Sơn còn khựng giữa không trung, anh ho khan một tiếng, có chút xấu hổ, đưa tay còn lại vào túi tìm khăn giấy. Nhưng chưa kịp lấy ra.
Đầu lưỡi hồng nhạt của Hứa Tích Sương đã khẽ lướt qua, liếm sạch vệt bơ trên đầu ngón tay anh.
Trong nháy mắt, cả hai cùng sững lại.
Ánh mắt Yến Ngọc Sơn hốt hoảng nhìn xuống, đối diện với vẻ mặt hơi bối rối, môi khẽ mím chặt của Hứa Tích Sương. Tình cảnh này quá mức mờ ám, trong đầu họ không hẹn mà cùng hiện về ký ức về buổi tối kia.
Khi Hứa Tích Sương bị ép đến mức nghẹn ngào, để cậu khỏi cắn trúng lưỡi của chính mình, Yến Ngọc Sơn từng đưa ngón tay cho cậu cắn chặt, từng chút một làm tan đi những tiếng rên mơ hồ.
"Yến đạo, Tiểu Hứa!"
Tiếng gọi bất ngờ vang lên, khiến Hứa Tích Sương giật mình buông tay ra, lùi vội về phía sau.
Yến Ngọc Sơn nuốt khan, chậm rãi rút khăn giấy ra lau tay, xoay đầu lại, bình tĩnh hỏi: "Có chuyện gì?"
Phó đạo diễn cười cười: "Đi hát karaoke không? Mọi người đang chờ hai người đó."
Đêm nay, Yến Ngọc Sơn hiếm khi dễ tính như vậy, lập tức bị cả đám kéo đi.
Hứa Tích Sương thở phào nhẹ nhõm, cố giữ vẻ mặt bình thản, chỉ nói: "Tôi hơi mệt, không đi đâu. Xin lỗi mọi người."
Mọi người đều biết sức khỏe Hứa Tích Sương không được tốt, cần đi ngủ sớm, vì vậy chẳng ai làm khó cậu.
Đoạn đường từ quán karaoke về khách sạn vốn cùng một hướng, Hứa Tích Sương đi ở phía sau cùng. Cậu gạt Tiểu Vương qua một bên, chỉ muốn có một chút không gian riêng tư, vừa đi vừa để gió đêm thổi qua, mong rằng hành động bốc đồng lúc nãy cũng theo gió mà bay đi.
Rốt cuộc vừa rồi cậu nghĩ cái gì thế? Tại sao lại bị ma quỷ ám mà đi liếm bơ? Chẳng phải chỉ là chút bơ thôi sao, ăn không được thì thôi, có gì to tát đâu.
Giờ thì hay rồi, mất hết mặt mũi, nếu sau này Yến Ngọc Sơn nhắc lại chuyện này, cậu biết phải tìm cớ gì để che giấu đây?
"Tiền bối."
Trì Tư Nguyên thở hổn hển chạy đến, cẩn thận đi sát bên cạnh, thấp giọng gọi: "Tiền bối, em có thể xin một chút thời gian của anh không? Chỉ một chút thôi."
Hứa Tích Sương vốn định từ chối. Nhưng nhìn vẻ mặt Trì Tư Nguyên lúc này lại vô cùng nghiêm túc, hệt như muốn nói ra một chuyện đại sự gì đó, thế là cậu ngập ngừng một giây, rồi gật đầu.
"Tiền bối." Trì Tư Nguyên khẽ thở phào, sau đó nhìn thẳng vào cậu, trịnh trọng nói: "Kỳ thật, em đã sớm biết chuyện giữa anh và Yến đạo rồi."
Hứa Tích Sương lập tức chấn động.
Xong rồi. Nam chính phát hiện quan hệ của mình với Yến Ngọc Sơn, chuẩn bị tới tìm cậu tính sổ.
Cậu lặng lẽ dịch sang một bên, đề phòng lỡ như Trì Tư Nguyên ra tay. Cơ thể cậu vốn còn bệnh, bụng chẳng khác gì một cái sàng, hoàn toàn không phải đối thủ.
"Thật sự xin lỗi, tiền bối." Giọng Trì Tư Nguyên đầy thống khổ: "Em rõ ràng đã sớm biết Yến đạo cưỡng ép anh, nhưng lại không đủ dũng khí, cũng chẳng có cơ hội vạch trần anh ta. Em thật sự xin lỗi!"
Hứa Tích Sương: ...?
"Hứa tiền bối, em biết anh nhất định đã chịu rất nhiều khổ sở. Yến đạo kia, bề ngoài đạo mạo, thực ra lại cưỡng ép anh làm không ít chuyện trái ý anh. Nhưng anh yên tâm, bây giờ đoàn phim đã đóng máy, anh ta tạm thời không thể quản chúng ta nữa. Hơn nữa em cũng đã nắm giữ trong tay rất nhiều chứng cứ. Chỉ cần chúng ta vạch trần bộ mặt thật của anh ta, anh sẽ không phải chịu khổ thêm lần nào nữa!"
Hứa Tích Sương: ..???
"Cậu... khoan đã." Hứa Tích Sương đưa tay ôm trán, đau đầu không thôi: "Trong mắt cậu, tôi và Yến Ngọc Sơn rốt cuộc là quan hệ thế nào?"
"Đương nhiên là anh ta cưỡng bức anh." Trì Tư Nguyên dõng dạc đáp lời, giọng chắc nịch, không cho phép nghi ngờ: "Anh ta muốn quy tắc anh, bắt ép anh phải thân cận với anh ta. Anh ta còn khiến anh phun ra máu mà không cho phép nói rõ sự thật. Anh ta mua chuộc cả trợ lý Tiểu Vương bên cạnh anh, để giám sát từng cử động của anh, biến anh hoàn toàn thành vật sở hữu của anh ta!"
Trì Tư Nguyên bi phẫn muốn chết: "Anh ta không phải người!!"
Hứa Tích Sương: ..???
Hứa Tích Sương thật sự bị dọa cho choáng váng. Choáng đến mức ngay cả chuyện bản thân vừa rồi đi liếm ngón tay Yến Ngọc Sơn cũng quên sạch sành sanh.
Cậu nhịn không được, nghi ngờ hỏi lại: "Cậu có phải tưởng tượng quá đà rồi không?"
"Tôi với Yến Ngọc Sơn thật sự không phải loại quan hệ như thế." Hứa Tích Sương vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: "Anh ta không có quy tắc tôi. Tôi ho ra máu là bởi vì sức khỏe vốn không tốt, khiến cậu hiểu lầm thôi."
Nói xong, Hứa Tích Sương mặt không đổi sắc, nghiêm trang bịa chuyện: "Còn về Tiểu Vương, thật ra Yến Ngọc Sơn chỉ dặn cậu ta chăm sóc sức khỏe cho tôi nhiều hơn, để khỏi ảnh hưởng đến tiến độ quay. Hơn nữa Tiểu Vương là do người đại diện của tôi sắp xếp, chẳng liên quan gì tới Yến Ngọc Sơn cả."
Trì Tư Nguyên há hốc miệng, ngơ ngác bật ra một tiếng: "A?"
"Là thật." Hứa Tích Sương cười nhạt: "Tôi với anh ta chỉ đơn thuần là mối quan hệ đạo diễn với diễn viên, ngoài ra không có gì hết."
Đêm nay gió nóng rát, chẳng mang lại chút mát mẻ nào, chỉ khiến lòng người thêm phiền muộn.
Hứa Tích Sương nghiêng đầu, chăm chú nhìn Trì Tư Nguyên, ánh mắt trong veo của một vai chính mang hào quang tác giả ban cho.
Cậu đè nén những cảm xúc lộn xộn khó hiểu trong lòng, rồi như bao nhân vật phụ trong tiểu thuyết từng nói với nhân vật chính, cậu dịu giọng: "Yến Ngọc Sơn là người tốt."
"Anh ta nghiêm khắc với cậu là để cậu tiến bộ. Tôi hy vọng cậu có thể hiểu cho anh ta." Hứa Tích Sương đang cười: "Trì Tư Nguyên, cậu là một diễn viên có thiên phú. Tương lai cậu sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác với Yến Ngọc Sơn. Hai người sẽ cùng nhau tạo ra nhiều tác phẩm xuất sắc."
Rồi trở thành một gia đình hạnh phúc, nhận hết lời chúc phúc của giới giải trí.
Trì Tư Nguyên thoáng sững sờ, vội vã hỏi: "Vậy còn anh thì sao? Tiền bối, còn anh thì sao? Sau này anh không hợp tác với chúng ta nữa à?"
"Không được đâu." Hứa Tích Sương khẽ lắc đầu: "Thôi, cậu đi hát với mọi người đi. Tôi về khách sạn ngủ trước."