Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa
Chương 8: Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ là bản năng nhạy bén của một chú cún con, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Hứa Tích Sương, Trì Tư Nguyên đã cảm nhận được, người này tuyệt đối không giống vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần như mọi người vẫn nghĩ.
Khi phát hiện Hứa Tích Sương cũng xem video ngắn trên Sa Điêu, cảm giác đó càng được khẳng định.
Cậu ta tin chắc rằng nội tâm Hứa Tích Sương nhất định là một người cực kỳ dịu dàng và nhiệt tình. Chắc chắn là do từng bị tổn thương bởi ai đó hoặc chuyện gì đó, nên mới dùng vẻ ngoài lạnh lùng như băng để ngụy trang bản thân, giả vờ mình là người không dễ bị tổn thương.
Thế nhưng hiện tại...
Trì Tư Nguyên nhìn chằm chằm vào vết máu khô nơi khóe miệng Hứa Tích Sương, cùng những vệt máu lấm tấm trên áo thun trắng của đối phương, rồi lại nhìn về phía sau, nơi Yến Ngọc Sơn đang đứng, sắc mặt tối sầm, khó đoán, ánh mắt u tối lạnh lẽo.
Hai tay Trì Tư Nguyên âm thầm siết chặt.
Không sai, đúng là như vậy. Chắc chắn là như vậy!!
Là Yến Ngọc Sơn đã đánh Hứa tiền bối!!
Trong lòng bùng lên một trận lửa giận, Trì Tư Nguyên nắm chặt tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, đôi mắt như sắp phun ra lửa.
Rõ ràng cậu ta là một chú cún con sạch sẽ thơm tho, vừa mới tắm rửa xong, xác định trên người không còn mùi mồ hôi, chuẩn bị gửi tin nhắn cho Hứa tiền bối rồi đến phòng tìm người, vừa để diễn lại đoạn thoại ban ngày, vừa để hỏi thêm kinh nghiệm diễn xuất cho ngày mai.
Không ai ngờ được, cậu ta vừa mới bước ra khỏi cửa thì liền chứng kiến một cảnh tượng bi thảm đến tột cùng, tàn nhẫn đến mức khiến người ta phải nghi ngờ nhân tính.
Cậu ta vừa kinh hãi vừa kính sợ. Yến tiền bối, vị đạo diễn nổi danh luôn nghiêm khắc, hầu như không gì là không làm được, vậy mà vào chính đêm nay, lại gọi Hứa tiền bối – người cậu ta vẫn luôn tôn kính và yêu mến – vào phòng để rồi ra tay bạo hành, đánh đến mức Hứa tiền bối hộc máu.
Vốn dĩ sức khỏe Hứa tiền bối đã không tốt, vậy mà Yến Ngọc Sơn vẫn có thể ra tay nặng đến thế. Anh ta căn bản không phải là người!
Trì Tư Nguyên cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên trong lòng. Cậu ta biết giờ mà xông lên đánh Yến Ngọc Sơn thì hoàn toàn không thực tế. Đừng nói là cậu ta đánh không lại, mà Yến Ngọc Sơn còn có quyền, có tiền, có thế hơn cậu ta rất nhiều. Nếu đã dám công khai bạo hành Hứa tiền bối, thì chắc chắn Yến Ngọc Sơn đã chuẩn bị kỹ càng để bịt miệng mọi người. Cậu ta mà hành động bốc đồng, chỉ tự rước họa vào thân.
Bây giờ chỉ có thể nhẫn nhịn, đợi thời cơ thích hợp để ra đòn quyết định, tuyệt đối không thể để Hứa tiền bối chịu ấm ức như vậy.
Bên này, Hứa Tích Sương hoảng loạn nhìn sắc mặt lúc xanh lúc trắng của Trì Tư Nguyên, thầm nghĩ: Xong rồi! Không lẽ cậu ấy tưởng tôi đang lén lút yêu đương với vai nam chính?!
Thật là oan uổng!
Để tránh cho tình huống trở nên tồi tệ hơn, Hứa Tích Sương quyết định chủ động ra tay. Cậu nhanh chóng bước đến bên cạnh Trì Tư Nguyên, đặt tay lên vai cậu ta nói: "Tiểu Trì, chẳng phải cậu muốn tập thoại với tôi sao? Chúng ta về phòng tôi tập nhé."
Xin đừng để tôi bị cuốn vào cái cảnh tượng Tu La tràng này nữa...
Ở phía sau, đúng lúc Hứa Tích Sương bước về phía Trì Tư Nguyên, sắc mặt của Yến Ngọc Sơn càng thêm u ám. Đặc biệt là khi nghe thấy Hứa Tích Sương chủ động mời Trì Tư Nguyên về phòng tập thoại, ánh mắt anh đã hoàn toàn trở nên lạnh lẽo đáng sợ.
Khi đối mặt với ánh mắt của Yến Ngọc Sơn, Trì Tư Nguyên càng thêm tin vào suy nghĩ của mình.
Hứa tiền bối thế nhưng lại vì không muốn cậu ta khó xử, chủ động đổi chủ đề, đưa cậu ta rời đi, hoàn toàn không nhắc đến việc bản thân bị đối xử bất công. Nghĩ đến đây, ánh mắt Trì Tư Nguyên nhìn về phía Hứa Tích Sương trở nên phức tạp khôn cùng.
Hứa tiền bối thật sự đã chịu quá nhiều ấm ức!
Hứa Tích Sương thu tay lại khỏi vai Trì Tư Nguyên, hai người sải bước dọc hành lang. Cậu hoàn toàn không dám quay đầu nhìn biểu cảm của Yến Ngọc Sơn, chỉ nhanh chóng dẫn Trì Tư Nguyên về phòng mình.
Vừa bước vào phòng Hứa Tích Sương, Trì Tư Nguyên lập tức thở phào. Cậu ta lén lút nhìn quanh căn phòng, nhưng cảm thấy hành động đó không đúng mực, liền vội vàng thu ánh mắt lại, nắm chặt kịch bản trong tay.
Hứa Tích Sương tìm lại kịch bản bị để bừa bên gối, sau đó ngồi xuống bên cạnh Trì Tư Nguyên, nói: "Bắt đầu thôi."
Giọng nói của Hứa Tích Sương có chút lạnh nhạt, nhưng khi cậu nói lời thoại của Úc Tưởng thì lại toát lên vẻ rụt rè, tự ti, đáng thương. Còn Trì Tư Nguyên, khi đọc lời thoại của Hạ Tình Lãng – một người hoạt bát, nhiệt tình, như một mặt trời nhỏ luôn chiếu sáng thế giới tăm tối của Úc Tưởng – thì trong lòng lại thấy càng khó chịu, trái tim như bị bóp nghẹt.
Trì Tư Nguyên càng nghĩ về cảnh tượng vừa rồi, trong lòng càng hối hận vì đã không đứng ra bênh vực cho tiền bối Hứa. Đến khi đọc tới câu thoại kinh điển của Hạ Tình Lãng dành cho Úc Tưởng: "Tôi muốn giúp cậu."
Trì Tư Nguyên không nhịn được nữa, khẽ nghẹn ngào: "Tiền bối..."
Đúng lúc đó, Hứa Tích Sương đang lén giơ tay, định ném cục giấy dính máu mũi vào thùng rác. Không ngờ lại bị Trì Tư Nguyên đột nhiên lên tiếng làm giật mình, tay run lên khiến cục giấy rơi trúng cạnh thùng rác, lăn xuống đất.
Trì Tư Nguyên lập tức im bặt, ánh mắt dừng lại trên cục giấy, rồi nhìn thấy vết máu rõ ràng bên trong. Cậu ta mấp máy môi, nhưng không biết nên nói gì.
Hứa Tích Sương thấy da đầu mình tê rần.
"À cái đó." Hứa Tích Sương cúi người nhặt cục giấy lên, nhét lại vào thùng rác, rồi giải thích: "Chắc cậu cũng biết sức khỏe tôi không tốt rồi đúng không? Gần đây tôi ăn uống có hơi nóng trong người nên chảy máu cam thôi."
Hứa Tích Sương âm thầm xin lỗi Tiểu Vương trong lòng, sau đó nói tiếp: "Đừng hiểu lầm nha, giữa tôi với đạo diễn Yến thật sự không có gì hết."
Trì Tư Nguyên siết chặt tay, đối diện ánh mắt thấp thỏm lo lắng của Hứa Tích Sương, im lặng nuốt hết những lời định nói vào lòng, cuối cùng gật đầu: "Vâng, tôi hiểu rồi."
Hứa Tích Sương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi mỉm cười dịu dàng với cậu ta: "Vậy chúng ta tiếp tục nhé."
Tối hôm đó, Trì Tư Nguyên ở lại phòng Hứa Tích Sương đến tận 10 rưỡi mới rời đi. Khi cậu ta đi qua hành lang, phía sau lưng cậu ta, Yến Ngọc Sơn lặng lẽ mở cửa, nhìn theo bóng dáng đang rời đi của Trì Tư Nguyên. Biết rằng Trì Tư Nguyên không ở lại qua đêm trong phòng Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn không hiểu sao lại thấy nhẹ nhõm hẳn.
Sáng hôm sau đến phim trường, trừ Hứa Tích Sương ra, cả Yến Ngọc Sơn và Trì Tư Nguyên đều có vẻ mệt mỏi, như thể cả đêm không ngủ ngon.
Hứa Tích Sương thầm nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ đây gọi là phu phu đồng tâm?
Hay là lúc mình ngủ rồi, hai người đó đã xảy ra chuyện gì đó trong phòng, quá mức đến nỗi cả đêm không ngủ ngon được?
Hứa Tích Sương theo bản năng liếc nhìn về phía mông Trì Tư Nguyên, thấy tư thế bước đi của cậu ta rất bình thường, thậm chí có chút phong độ, hoàn toàn không giống người vừa bị Yến Ngọc Sơn 'ngủ qua' vào đêm hôm trước.
Hứa Tích Sương cứ nhìn chằm chằm vào eo và mông Trì Tư Nguyên khá lâu, đến khi Yến Ngọc Sơn quay đầu lại bắt gặp ánh mắt không đúng lắm ấy, liền theo bản năng liếc nhìn theo, rồi cau mày dữ dội, không do dự mà lên tiếng cắt ngang: "Chuẩn bị xong chưa? Sắp quay rồi đấy."
Hứa Tích Sương nghe thấy giọng Yến Ngọc Sơn thì chớp chớp mắt, thu lại ánh nhìn, đứng dậy khỏi ghế.
Hôm nay là một ngày quay trọng điểm, có cảnh cậu diễn cùng Trì Tư Nguyên, và cả cảnh diễn với tiền bối đảm nhận vai cha của Úc Tưởng.
Hứa Tích Sương đưa tay chỉnh lại phần tóc mái hai bên, để tóc rủ che đi nửa gương mặt, nhanh chóng nhập vai thành Úc Tưởng.
Cảnh hôm nay là lần đầu tiên Úc Tưởng gặp Hạ Tình Lãng trong kịch bản. Trước một nam sinh mới chuyển tới từ thành phố, vừa cao ráo lại sáng sủa, Úc Tưởng tỏ ra vô cùng bài xích. Vì sống quá lâu trong góc tối, hắn đã không còn quen với ánh sáng, nên khi Hạ Tình Lãng chủ động bắt chuyện, Úc Tưởng lập tức phản ứng tiêu cực, thậm chí có phần lạnh lùng và khó gần.
Hạ Tình Lãng lúc đó chú ý đến nam sinh đang ngồi cạnh thùng rác, người duy nhất trong lớp mà cậu chưa làm quen. Đang định bước tới thì bị bạn học bên cạnh kéo lại, giọng nói mang theo sự chán ghét: "Đó là Úc Tưởng, cậu ta là một kẻ lập dị. Dù sao cũng đừng nói chuyện với cậu ta."
Hạ Tình Lãng nghĩ ngợi một chút, rồi vẫn quyết định tới làm quen với người bạn mới này. Cậu đi tới ngồi cạnh Úc Tưởng, cúi người, nở nụ cười thân thiện: "Chào cậu, tôi là Hạ Tình Lãng. Tên của cậu, Úc Tưởng, là Úc nào, Tưởng nào vậy?"
Không ngờ Úc Tưởng lại lập tức bừng tỉnh, đẩy mạnh cậu một cái rồi hoảng loạn chạy ra khỏi lớp học.
Hạ Tình Lãng ngây người tại chỗ, thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mặt Úc Tưởng. Cậu xoa lấy bả vai bị đẩy đau, lặng lẽ quay lại chỗ ngồi. Người bạn học kia lại nói với vẻ đắc ý như đã đoán trước: "Tôi đã bảo rồi mà. Úc Tưởng là một tên quái nhân, siêu kỳ quái luôn."
Hạ Tình Lãng không nói gì.
Cảnh quay này thực ra không dài, nhưng Trì Tư Nguyên lại NG rất nhiều lần.
Theo từng lần hô cắt, lông mày của Yến Ngọc Sơn càng lúc càng nhíu chặt, không khí trong đoàn phim cũng trở nên căng thẳng. Cuối cùng, phó đạo diễn không nhịn được nữa, phải lên tiếng góp ý: "Trì Tư Nguyên, hiện tại cậu đang là Hạ Tình Lãng. Hôm nay là lần đầu tiên Hạ Tình Lãng gặp Úc Tưởng. Cậu ta hoàn toàn không biết gì về quá khứ của Úc Tưởng, càng không có lý do gì để cảm thấy thân thiết hay muốn bảo vệ cậu ấy. Trong mắt Hạ Tình Lãng, Úc Tưởng chỉ là một người kỳ quái, một tên lập dị, thế thôi."
Ông ấy bất đắc dĩ nói tiếp: "Tôi biết quan hệ giữa cậu với Tiểu Hứa rất tốt, nhưng bây giờ cậu đang diễn, đang là nhân vật Hạ Tình Lãng, hiểu chưa?"
Trì Tư Nguyên lúc đó mới như bừng tỉnh, mặt đỏ bừng: "Tôi, tôi hiểu rồi."
Quả thực lúc nãy cậu ta chưa hoàn toàn nhập vai. Vừa thấy Hứa Tích Sương diễn Úc Tưởng đáng thương như vậy, cậu ta liền nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, không kìm được mà nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ, muốn gần gũi đối phương. Nhưng chính điều đó lại khiến quá trình quay phim bị ảnh hưởng.
Hứa Tích Sương cũng nhận ra Trì Tư Nguyên chưa hoàn toàn nhập vai. Nhưng cậu không rõ rốt cuộc cảm giác thân cận mà Trì Tư Nguyên dành cho mình bắt đầu từ đâu? Chẳng lẽ chỉ vì tối qua cậu cùng cậu ta đọc kịch bản một lần thôi sao?
Tất nhiên, những lời này không thể trực tiếp nói ra. Nếu không, giữa cậu và Trì Tư Nguyên sẽ trở nên vô cùng xấu hổ. May mắn thay, nhờ phó đạo diễn khéo léo nhắc nhở, Trì Tư Nguyên nhanh chóng lấy lại trạng thái, buổi quay sau đó cũng diễn ra thuận lợi.
Chỉ có điều vẻ mặt của Yến Ngọc Sơn vẫn không mấy dễ chịu. Ánh mắt anh vẫn luôn dán chặt lấy Trì Tư Nguyên, như thể đang theo dõi từng cử động.
Hứa Tích Sương thở dài ngước nhìn lên trời.
Trời ơi, chuyện này rốt cuộc đã thành ra thế nào?