94. Chương 94

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe Yến Ngọc Sơn nói vậy, Hứa Tích Sương thầm nghĩ, những hình phạt này dường như cũng chẳng đến mức quá đáng, chỉ là giọng điệu của Yến Ngọc Sơn nghe có vẻ đáng thương quá. Từ trước đến giờ Hứa Tích Sương chưa từng thấy Yến Ngọc Sơn như thế này, không nhịn được mà nghĩ chẳng lẽ những hình phạt đó thật sự khiến anh khó chịu đến vậy sao?
Hứa Tích Sương thật sự không thể nghĩ ra Yến Ngọc Sơn có thể có điểm yếu gì. Dù nhìn ở góc độ nào, diện mạo của anh cũng không thể gọi là xấu, hơn nữa từ khi ra mắt đến nay, Yến Ngọc Sơn gần như chưa từng vướng vào tin đồn xấu. Mọi người đều biết anh là người cuồng công việc, yêu cầu bản thân cực kỳ nghiêm khắc, quay phim cũng tỉ mỉ đến từng chi tiết, chỉ có anh khiến người khác phải toát mồ hôi, chứ chưa từng có ai dám chỉnh sửa lại anh.
Nhưng mà, không được ăn cơm tối thì lại là chuyện nghiêm trọng đấy. Dù sao chương trình trò chơi này phải mặc đồ thú bông cồng kềnh mà chạy nhảy khắp nơi, vận động lớn như vậy, không ăn cơm tối nhất định sẽ rất khó chịu.
Trong lúc Hứa Tích Sương đang suy nghĩ, Yến Ngọc Sơn từ trong lớp khăn trùm đầu kín mít quan sát biểu cảm của cậu. Anh cảm thấy chiến thuật đóng vai đáng thương để cầu xin lòng thương hại của mình hình như không mấy tác dụng.
Đúng lúc này, anh quay phim thở hổn hển cuối cùng cũng chạy đến cửa sau nơi hai người đang ẩn nấp. Anh ta giơ máy quay chĩa thẳng vào họ, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Yến Ngọc Sơn, rõ ràng là người vất vả nhất ngày hôm nay.
Những khách mời khác không biết người mặc bộ đồ gấu mèo là ai, nhưng người quay phim thì biết quá rõ.
Thấy anh quay phim lại gần, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn lập tức ăn ý dừng nói chuyện, cùng nhau bước ra từ cửa sau. Hứa Tích Sương đi trước, suy nghĩ một lát, rồi rút điện thoại ra, mở phần ghi chú và hỏi: "Trò chơi này, có được phép xin trợ giúp bên ngoài không?"
Yến Ngọc Sơn nhận lấy điện thoại, bắt đầu gõ chữ. Vì bộ đồ thú bông cồng kềnh, ngón tay anh cử động không được linh hoạt lắm nên gõ rất chậm. Anh mới gõ được vài chữ thì anh quay phim bên cạnh đã ho khan một tiếng đầy ẩn ý, như muốn nhắc nhở: "Này, đừng phạm quy."
Hứa Tích Sương nghe thấy, quay đầu liếc nhìn anh quay phim, nhướn nhẹ đuôi mày: "Anh ấy không có nói chuyện, chỉ dùng điện thoại gõ chữ với tôi thôi, vậy cũng tính là phạm quy sao?"
Thực ra vừa rồi, Yến Ngọc Sơn có đáp lại lời cậu, nhưng vì không phát ra tiếng, người xem cũng chẳng biết, hơn nữa cũng không tiết lộ nội dung trò chơi gì quan trọng cả. Ừm, chắc là không tính.
Lúc này Hứa Tích Sương vẫn chăm chú nhìn Yến Ngọc Sơn đánh chữ, hoàn toàn không nhận ra, tâm trạng của mình dường như đang bay bổng tận trời xanh.
Anh quay phim thì sững người: ... Hình như thật sự không phạm quy nhỉ?
【 Trời ơi, tôi cũng bị chương trình đánh lừa mất rồi, quên béng là còn có thể dùng điện thoại nói chuyện được.】
【 Cái nhướng mày kia kìa. Ánh mắt lạnh lùng mà gợi cảm quá. Đẹp trai quá trời luôn.】
【 Đúng ha, quy tắc chỉ nói không được lộ thân phận, không được phát âm, chứ có cấm dùng cách khác để giao tiếp đâu. Vừa nãy thỏ con kia còn dùng cành cây viết chữ trên đất nữa mà.】
【 Một người thì dùng cách nguyên thủy viết chữ bằng cành cây, một người thì hiện đại hơn dùng điện thoại, trời ơi, nhớ lại cái lúc con rối màu lam kia xuất hiện, đáng yêu chết mất.】
Nhận ra Hứa Tích Sương đang cố chống lưng cho mình, Yến Ngọc Sơn trong bộ đồ thú bông khẽ cong khóe môi, gật đầu đồng tình, rồi cố ý giơ điện thoại lên trước máy quay.
Anh quay phim cùng khán giả đều hiểu ngay hành động đó, một kiểu tôi có người che chở rồi, đắc ý không nói nên lời, khiến anh quay phim phải giật giật khóe miệng, cố nín cười.
【 Khiêu khích cameraman luôn kìa, người này đáng yêu ghê. Tôi bắt đầu nghi là Lương Phong rồi đó, chứ anh Yến không thể nào làm vậy được. 】
【 Tôi cũng cảm thấy là kiểu tính cách hoạt bát của Lương Phong, dù sao ta thật sự không tưởng tượng nổi anh Yến, một người đàn ông mạnh mẽ, rắn rỏi, lại có thể đứng sau một mỹ nhân mà được cưng chiều làm nũng như thế. 】
【 Chuẩn luôn. Chị em trên lầu miêu tả vô cùng chính xác. Chỉ cần tưởng tượng cảnh Yến Ngọc Sơn làm ra mấy hành động như vậy thôi là tôi nổi hết da gà. Người này tuyệt đối không thể nào là Yến Ngọc Sơn được.】
Trong khi dòng bình luận vẫn còn sôi nổi đoán già đoán non, Yến Ngọc Sơn đã gõ xong dòng chữ, đưa điện thoại lại cho Hứa Tích Sương.
Yến Ngọc Sơn: "Có thể xin giúp đỡ bên ngoài. Trên đường tôi gặp một người chơi khác mặc đồ hồ ly, cô ấy bị fan nhận ra, fan của cô trực tiếp đưa cô tới chỗ NPC đội trưởng, nên cô ấy đã nhận nhiệm vụ thành công."
Anh quay phim lập tức lia máy quay về phía điện thoại của Hứa Tích Sương, khiến khán giả đều đọc được dòng chữ kia. Rồi tất cả cùng nghe thấy Hứa Tích Sương nói: "Tôi cũng biết một NPC đội trưởng, là em họ tôi. Tôi có thể nói cho anh biết cô ấy ở đâu."
Anh quay phim nghẹn họng cảm thấy chuyện này hình như không ổn lắm, liền cố tình ho khan một tiếng thật nặng, ám chỉ hai người kia đừng quá phận.
Nhưng Hứa Tích Sương chỉ liếc qua một cái, giọng điệu bình thản mà mỉa mai: "Vì sao khách mời hồ ly kia có thể làm như thế, còn chúng ta thì không được? Với lại em họ tôi là fan của Yến Ngọc Sơn, tôi giúp cô ấy gặp được thần tượng của mình, cũng là giúp Yến Ngọc Sơn hoàn thành nhiệm vụ thôi. Như vậy thì có gì không đúng sao?"
Anh quay phim: ...... Ờ, thật ra nói vậy cũng đúng.
【 ?! Đợi đã, ngươi vừa nói người mặc đồ gấu mèo kia là ai cơ?? 】
【 Trời ơi, tai tôi có vấn đề rồi phải không? Tôi vừa nghe Hứa Tích Sương nói gấu mèo thủ lĩnh là Yến Ngọc Sơn sao?? 】
【 Tai của chúng ta không hỏng, nhưng mặt tôi thì sưng rát rồi. Tôi vừa mới thề sống thề chết là người đó tuyệt đối không thể nào là anh Yến.】
【 ??? Anh Yến, Rốt cuộc nãy giờ ngươi đang làm cái gì vậy hả anh Yến? Nếu anh bị chiếm xác thì kêu lên một tiếng đi chứ anh Yến!! 】
Khi toàn bộ dòng bình luận xác nhận người mặc đồ gấu mèo chính là Yến Ngọc Sơn, cả phòng livestream lập tức nổ tung. Nếu nói trước đó, việc người qua đường Hứa Tích Sương bênh vực Yến Ngọc Sơn còn có thể hiểu là vì cậu nói em họ tôi là fan của Yến Ngọc Sơn thì hiện tại, nhìn lại những hành động vừa rồi của Yến Ngọc Sơn, nào là ôm ngang, nào là giơ điện thoại khoe, nào là chủ động phối hợp, thật sự khiến người ta không thể coi là tình cờ được nữa.
Hai người kia, rõ ràng có gì đó mờ ám. Ít nhất cũng phải quen biết nhau từ trước.
Một nhóm fan có trực giác nhạy bén của Yến Ngọc Sơn lập tức tụ tập lại trong fanclub, bàn tán sôi nổi. Sau một hồi tổng kết, mọi người gần như đều đồng tình: "Nếu anh Yến và Hứa Tích Sương thật sự có gì đó, chúng ta sẽ ủng hộ hết mình."
Bởi vì Hứa Tích Sương đẹp trai, trình độ học vấn cao, không phải người trong giới giải trí. Chỉ riêng ba điều này thôi đã là sự kết hợp hoàn hảo, chưa kể thái độ của Yến Ngọc Sơn đối với cậu rõ ràng khác hẳn so với người khác, ánh mắt nhìn cũng dịu dàng hơn, ngữ khí cũng khác hơn.
Các fan lâu năm đều biết, Yến Ngọc Sơn những năm qua làm việc đến mức kiệt sức. Anh gần như không nghỉ ngơi, lịch trình dày đặc khiến họ nhiều lần lo lắng. Mấy năm gần đây, anh Yến cuối cùng mới chịu giảm bớt khối lượng công việc, trạng thái cũng dần tốt hơn. Vì vậy, trừ một số ít fan cuồng ra, đa phần fan đều đồng lòng: "Nếu anh Yến thật sự muốn yêu đương, thậm chí muốn kết hôn, chúng ta ủng hộ cả hai tay hai chân."
Sau khi đã bàn bạc xong, fanclub hành động ngay lập tức.
Bọn họ phân công nhau chiếm giữ các bình luận top, đặc biệt trong phòng livestream, bắt đầu điều tiết dòng bình luận.
Một khi có ai đó nói lời khó nghe hay bới móc Hứa Tích Sương, bọn họ lập tức dìm xuống bằng loạt bình luận tích cực, đồng thời cảnh báo các nhóm fan khác chuẩn bị dập tắt những bình luận tiêu cực khi cần thiết.
Nhờ vậy, không khí trong phòng livestream có vẻ vẫn bình thường, không có gì khác lạ. Nhưng thực chất, dòng bình luận đã thay đổi hoàn toàn.
Lúc này, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn vốn không đọc được dòng bình luận, nên hoàn toàn không hay biết những gì đang diễn ra ngoài kia.
Hứa Tích Sương mở khung chat của Hứa Lộ, gửi tin nhắn: "Em ở đâu? Anh gặp được thần tượng của em, muốn đưa anh ấy đến chỗ em để nhận nhiệm vụ."
Hứa Lộ lập tức trả lời dồn dập: "A a a a anh ơi!! Anh đúng là anh trai ruột của em!! Em ở ký túc xá phụ của Học viện Luật, vừa vào cổng là thấy em ngồi trên ghế dài ven đường, em đang đọc báo ở đó nha!!"
Nhận được vị trí, Hứa Tích Sương cất điện thoại, quay đầu nói với Yến Ngọc Sơn: "Con bé ở khu phụ Học viện Luật, ngồi ở ghế ven đường đọc báo. Tôi đi trước nhé, bạn tôi còn đang đợi."
Nói xong, cậu giơ tay vẫy nhẹ, chào tạm biệt rồi rời khỏi tòa nhà thí nghiệm.
Yến Ngọc Sơn nhìn bóng lưng Hứa Tích Sương, theo bản năng bước lên một bước muốn giữ lại, nhưng rồi lại dừng chân. Anh biết mình không có lý do gì để yêu cầu người ta ở lại cùng mình quay chương trình.
Dù vậy, trong lòng vẫn lưu luyến không nỡ. Thật ra, Yến Ngọc Sơn rất muốn được ở bên cạnh Hứa Tích Sương thêm chút nữa.
Nhưng ít nhất, lần này cũng không phải không có thu hoạch.
Hứa Tích Sương sẽ đỏ tai, sẽ giúp mình nói chuyện, thậm chí còn bênh vực trước mặt người quay phim.
Yến Ngọc Sơn khẽ cúi đầu, trong lòng chậm rãi hồi tưởng lại từng chi tiết vừa rồi. Từ lời nói, ánh mắt, đến giọng điệu của Hứa Tích Sương. Hình như theo ý tứ đó mà nói, người đứng cạnh cậu khi nãy, người được gọi là bạn, chỉ là bạn thật thôi nhỉ?
Yến Ngọc Sơn tiếp tục quay chụp. Bên kia, Hứa Tích Sương vừa rời khỏi tòa nhà, liếc mắt một cái liền thấy Ôn Hàn vẫn đứng chờ tại chỗ. Cậu vội vàng bước nhanh đến, rồi cùng Ôn Hàn đi cạnh nhau về phía trước, đến nhà ăn mà họ đã hẹn trước để ăn cơm.
Ôn Hàn hỏi: "Vừa rồi cái người mang khăn trùm đầu gấu mèo, cậu quen sao?"
"Ừ." Hứa Tích Sương gật đầu. "Anh ấy là Yến Ngọc Sơn."
Ôn Hàn cũng từng nghe danh Yến Ngọc Sơn, thậm chí còn xem qua vài bộ phim đối phương từng diễn. Nghe vậy, hắn hơi kinh ngạc, không ngờ Hứa Tích Sương lại quen Yến Ngọc Sơn, nhưng cũng không hỏi thêm.
Trên đường ngồi xe đến tiệm cơm, Hứa Tích Sương hơi nhàm chán, vuốt vuốt màn hình điện thoại. Cuối cùng cậu vẫn quyết định mở phát sóng trực tiếp chương trình giải trí mà Yến Ngọc Sơn đang tham gia, xem thử tiết mục tiến hành đến phân đoạn nào rồi, và xem Yến Ngọc Sơn có thua vòng thi đấu hay không.
Vào giao diện phát sóng trực tiếp, tổng cộng có năm phân cảnh. Hệ thống nhắc nhở Hứa Tích Sương chọn một hoặc nhiều góc nhìn. Cậu trực tiếp bấm vào phòng livestream của Yến Ngọc Sơn, vừa vặn thấy hắn đang đi vào tòa phụ của Học viện Luật và tìm được Hứa Lộ, người đang ngồi trên ghế dài đọc báo.
Hứa Lộ nhìn thấy thủ lĩnh gấu mèo tình cờ đến gần thì lập tức kích động, suýt nữa vò nát tờ báo trên tay. Yến Ngọc Sơn còn chưa tới trước mặt nàng, nàng đã không chờ nổi mà đứng lên, thành công liên lạc với anh.
Nhiệm vụ của Yến Ngọc Sơn là đến khu phố buôn bán trung tâm, tìm đúng tòa nhà, vào bên trong và hóa giải thiết bị của kẻ địch tại một căn phòng đặt 【bom hẹn giờ】.
Manh mối liên quan đến nhiệm vụ được giấu trong tờ báo trên tay Hứa Lộ. Hứa Lộ đứng bên cạnh như muốn nhắc nhở vài câu, nhưng khi nàng còn đang suy nghĩ, Yến Ngọc Sơn đã nhanh chóng phát hiện điểm bất thường trên tờ báo.
Cameraman tận tụy lập tức zoom cận cảnh. Hứa Tích Sương thấy chỗ Yến Ngọc Sơn nhìn chằm chằm chính là ngày in trên báo. Nhưng các con số ghi ngày lại đều bị in ngược trên mặt kính, hơn nữa rõ ràng không phải ngày hôm nay; thứ tự số cũng không giống năm tháng ngày, càng giống...
Số hiệu tòa nhà, số tầng và số phòng.
【 Anh Yến tìm manh mối nhanh thật đó nha. Thỏ ngẫu nhiên với Hồ ly ngẫu nhiên dù đã nhận được nhiệm vụ trước, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm ra manh mối nào luôn. 】
【 Chỉ số IQ của tôi thấp, không hiểu nổi manh mối này. Có chị em nào giải thích giúp chuỗi số lung tung này là có ý nghĩa gì không? 】
【 Tôi đoán nó chắc có liên quan đến phòng đặt bom hẹn giờ. Tổ chức bí ẩn hẳn sẽ không giao manh mối vô dụng đâu đúng không? 】
【Anh Yến tìm manh mối nhanh quá mức luôn rồi đó. Làm tôi hơi sợ anh Yến là gián điệp á trời.】
【 Nếu anh Yến thật sự là gián điệp phe phản diện thì tổ chức bí ẩn kia coi như tiêu rồi. Dù là vũ lực hay IQ, trong đám khách mời chẳng ai so nổi với anh ấy cả. 】
Hứa Tích Sương nhìn dòng bình luận liên tục quét trên màn hình, rồi kéo lên đọc lại những bình luận phía trước. Nhìn một vòng, cậu cũng đại khái hiểu được quy tắc và bối cảnh của trò chơi lần này.
Trong trò chơi, năm vị khách mời vào vai đặc công của một tổ chức bí ẩn. Họ phải hoàn thành một nhiệm vụ bí mật nhằm cứu nguy cho các thị dân. Để trợ giúp, tổ chức phân cho mỗi người một người liên lạc. Dựa vào manh mối mà tổ chương trình rải rác khắp nơi, họ phải lần theo kiến trúc thành phố, tìm ra người liên lạc của mình và từ người đó lấy được nhiệm vụ chi tiết cùng manh mối quan trọng tiếp theo.
Người đóng vai người liên lạc cũng sẽ cố tình thực hiện những hành động tưởng như rất bình thường nhưng quan sát kỹ lại thấy không phù hợp, nhằm thu hút sự chú ý của khách mời và khiến họ phát hiện ra.
Nhưng đúng lúc hành động vừa bắt đầu, năm vị đặc công đột nhiên nhận được một thông báo, tổ chức báo cho họ biết rằng toàn bộ dữ liệu và nhiệm vụ của họ đã bị một tên phản đồ tiết lộ ra ngoài, mà kẻ phản đồ này lại đang ẩn nấp ngay trong số năm người bọn họ.
Hành động bí mật bị lộ một phần. Kẻ thù sau khi nắm được tin liền phái ra một nhóm người áo đen nhằm cản trở nhiệm vụ và tìm cách bắt giữ họ. Vì tránh bị phát hiện thân phận, năm vị khách mời buộc phải mặc đồ thú bông, tuyệt đối không được phát ra âm thanh, phải nghĩ cách dùng những phương thức khác để trao đổi với người qua đường lẫn người liên lạc.
Một khi bị người áo đen phát hiện, khách mời sẽ bị bắt đi ngay lập tức, thậm chí cả người liên lạc của họ cũng có thể bị liên lụy.
Hứa Tích Sương đọc đến đây, trong lòng chợt sáng tỏ: Thì ra lúc nãy Yến Ngọc Sơn hiểu lầm mình là người liên lạc, nên mới kéo mình chạy trối chết như thế?
Trên màn hình, Yến Ngọc Sơn ghi nhớ kỹ manh mối trên tờ báo, sau đó cẩn thận trả lại cho Hứa Lộ. Hứa Lộ biết anh sắp rời đi, ánh mắt đầy mong chờ, vô cùng muốn xin anh chữ ký, hoặc ít nhất là chụp chung một tấm ảnh.
Yến Ngọc Sơn nhìn thấy biểu cảm ấy, suy nghĩ vài giây, rồi chỉ vào túi áo nơi cô cất điện thoại, làm một động tác kéo tay, ý bảo cô có thể chụp ảnh chung với anh.
Hứa Lộ vui đến mức suýt nhảy bật lên. Cô vội mở điện thoại, chụp một tấm cùng Yến Ngọc Sơn trong bộ khăn trùm gấu mèo, sau đó thỏa mãn vẫy tay tạm biệt: "Anh Yến tạm biệt. Nhớ nghỉ ngơi cho tốt nhé, đừng để mình mệt quá."
Bước chân Yến Ngọc Sơn khựng lại một chút, anh quay đầu, gật nhẹ với cô.
Được đáp lại, Hứa Lộ càng thêm phấn khích. Cô chụm tay trước miệng thành hình loa, gọi lớn theo bóng lưng Yến Ngọc Sơn: "Anh Yến. Anh mau mau kết hôn đi. Để đối tượng còn quản được anh. Đừng cả năm suốt tháng cứ vùi đầu ở Hoành Điếm nữa. Khi rảnh thì đăng nhiều Weibo lên cho fan xem với."
【Chị em, dũng khí cô đúng là bất phàm, lời này tôi thật sự không dám nói.】
【Bị giục cưới ngay tại chỗ... khăn trùm đầu dưới kia chắc anh Yến tái mét mặt rồi hahaha 】
Nghe Hứa Lộ hô lớn như vậy, fan của Yến Ngọc Sơn lẫn khán giả trước màn hình đều bật cười. Ai cũng cho rằng với tính cách một chữ lạnh đến cuối của Yến Ngọc Sơn, anh chắc chắn sẽ làm bộ không nghe thấy rồi quay người rời đi thẳng.
Nhưng trên màn hình, Yến Ngọc Sơn lại không làm như mọi người tưởng.
Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, nghiêm túc nhìn Hứa Lộ một cái, sau đó thẳng thắn gật đầu.
Gật thật.
Rồi mới xoay người rời đi.
【 ...... Cái này không đúng nha mọi người, tuyệt đối không đúng. 】
【Anh Yến, anh thật sự không phải bị chiếm xác sao?? Trời ạ, hay là thật sự có người mình thích rồi nên mới như vậy?? 】
【 Tôi choáng quá rồi, xem chương trình giải trí mà còn ăn được cái tin tức chấn động... Vậy rốt cuộc người anh Yến thích là ai??? 】
Phát sóng trực tiếp, mấy vị khách mời đã rời A đại, tháo bỏ đồ thú bông. Yến Ngọc Sơn cùng ba khách mời khác ngồi xe đến tòa nhà trung tâm thành phố, chuẩn bị tiến vào giải trừ 【bom hẹn giờ 】 và thuận tiện cứu con tin Nhan Dao bị người áo đen bắt giữ.
Ngoài màn hình, Hứa Tích Sương tắt điện thoại, lòng hơi rối bời, ngón tay lặp đi lặp lại vuốt màn hình, chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
Yến Ngọc Sơn có người trong lòng sao?
... Là ai?
Hứa Tích Sương rất muốn lập tức mở khung chat với Yến Ngọc Sơn, trực tiếp hỏi đối phương thích ai. Nhưng cậu lại cưỡng ép đè xuống ý nghĩ bốc đồng đó. Yến Ngọc Sơn hiện tại còn đang quay chương trình, không thể trả lời tin nhắn ngay được, hơn nữa...
Chuyện Yến Ngọc Sơn thích ai, cậu dường như không có lập trường, cũng chẳng có thân phận để hỏi.
Rõ ràng cậu và Yến Ngọc Sơn từng có một đêm ngoài ý muốn, Yến Ngọc Sơn còn là ba ba của Khoai Tây. Nhưng Yến Ngọc Sơn lại hoàn toàn không biết chuyện này. Khi cậu sinh Khoai Tây, cũng chưa từng nghĩ đến việc phải để Yến Ngọc Sơn chịu trách nhiệm.
Giữa cậu và Yến Ngọc Sơn hiện tại, có lẽ chỉ có thể xem như quan hệ bạn bè xã giao bình thường. Dù Yến Ngọc Sơn thật sự có người thích, thật sự cùng người đó lập gia đình, cậu cũng chẳng có lí do gì để trách móc, càng không có quyền ngăn cản Yến Ngọc Sơn thích người khác.
Ý thức được điều này, lòng Hứa Tích Sương càng thêm buồn bực. Đến mức ngay cả Ôn Hàn ngồi cạnh cũng phát hiện cậu không ổn, lo lắng hỏi: "Tích Sương? Cậu sao vậy? Thân thể không thoải mái à?"
"Không có việc gì." Hứa Tích Sương khẽ lắc đầu. "Ôn Hàn, nếu tôi nói..."
Hứa Tích Sương không nói hết câu. Cậu ngừng lại rất lâu, như đang cố gắng sắp xếp lại cảm xúc và lời nói. Ôn Hàn cũng không thúc giục, chỉ yên lặng chờ cậu nói tiếp.
"Nếu tôi nói..." Hứa Tích Sương khẽ siết ngón tay mình: "Tôi muốn để Khoai Tây gặp mặt người ba ba kia. Cậu thấy như vậy có được không?"
Nghe Hứa Tích Sương nói, Ôn Hàn sững sờ mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng của mình. Y không trả lời ngay câu hỏi có được hay không, mà hỏi ngược lại: "Vì sao tự nhiên cậu lại muốn làm vậy?"
"Bởi vì..." Hứa Tích Sương hơi dừng một chút: "Tôi đã nói cho Khoai Tây biết người ba ba còn lại của nó là ai. Khoai Tây thật sự rất muốn gặp đối phương, nó muốn một gia đình trọn vẹn. Hơn nữa Yến...Một ba ba khác của Khoai Tây là người rất tốt, chắc sẽ không phản đối chuyện này."
Hứa Tích Sương nói tiếp: "Tôi đã hứa với Khoai Tây rồi. Tôi từng nói với nó rằng ba ba kia sau này nhất định sẽ biết đến sự tồn tại của nó. Tôi muốn sớm một chút để đối phương biết, cũng xem như chuẩn bị cho tương lai."
Nói đến đây thì xe cũng vừa dừng trước quán ăn họ đã đặt. Ôn Hàn và Hứa Tích Sương tạm dừng câu chuyện, xuống xe, đi vào phòng riêng mà Hứa Tích Sương đã đặt. Đợi nhân viên mang hết thức ăn lên và đóng cửa lại, họ mới tiếp tục đề tài còn dang dở.
Ôn Hàn suy nghĩ rồi nói: "Nếu cậu chắc chắn người đó thật sự là người tốt, đủ tin cậy để bảo vệ bí mật cậu có thể sinh con, cũng có thể bảo vệ được Khoai Tây, thì mình thấy cậu có thể để họ gặp nhau."
"Nhưng..." Ôn Hàn múc một thìa canh, hơi lo lắng nhìn Hứa Tích Sương: "Nếu như ba ba kia của Khoai Tây không thể chấp nhận chuyện này, không muốn cùng cậu nuôi dưỡng Khoai Tây thì phải làm sao?"
Hứa Tích Sương đưa hết những món cay trên bàn về phía mình. Nghe đến câu hỏi đó, tay cậu hơi siết lại, đáy mâm chạm vào mặt bàn, phát ra tiếng cạch khẽ nhưng rất rõ.
"Vậy thì không cần anh ấy cùng nuôi dưỡng." Hứa Tích Sương trầm mặc hai giây, rồi bình tĩnh nói ra câu trả lời.
Ôn Hàn gật đầu: "Chỉ cần cậu đã tính trước rồi thì tốt. Vậy chúng ta ăn cơm trước đi."
Hứa Tích Sương dựng điện thoại lên cạnh chén trà, rồi mở lại buổi phát sóng trực tiếp chương trình giải trí mà vừa nãy chưa xem xong, chuẩn bị vừa ăn vừa xem.
Trò chơi đã đến phân đoạn cuối cùng. Yến Ngọc Sơn cùng ba khách mời khác đã thành công tới được tòa nhà lớn ở trung tâm thành phố. Dựa vào manh mối mình tìm được, Yến Ngọc Sơn đã xác định được căn phòng có đặt 【bom hẹn giờ】.
Trong phòng còn có một khách mời khác, Nhan Dao. Sau khi bị người áo đen bắt đi, cô bị đưa đến đây, bị trói chặt vào ghế, tay chân đều không thể cử động. Trên đùi ghế là đạo cụ 【bom hẹn giờ 】do tổ sản xuất chuẩn bị, màn hình hiển thị đếm ngược còn 14 phút 38 giây. Phía dưới là năm dây dẫn có màu sắc khác nhau, nhưng chỉ có một dây là đúng.
Chỉ khi cắt trúng dây chính xác, 【bom hẹn giờ】 mới dừng lại. Nếu cắt sai, Nhan Dao, các khách mời còn lại và thậm chí cả tòa nhà đều sẽ "tử vong" theo hiệu ứng chương trình. Và nhiệm vụ của họ cũng thất bại.
Tổ chức bí ẩn đã giao manh mối liên quan đến dây chính xác cho các người liên lạc. Trong điều kiện lý tưởng, năm khách mời mỗi người đều lấy được một manh mối, riêng Yến Ngọc Sơn đã có manh mối của căn phòng, còn bốn người còn lại sẽ lấy được bốn manh mối từ người liên lạc. Như vậy, họ có thể loại bỏ bốn dây sai, thuận lợi cắt đúng dây còn lại và hoàn thành trò chơi.
Nhưng thực tế thì không như mơ. Nhan Dao bị bắt trước khi lấy được manh mối, thế là mất đi một gợi ý. Trong đội họ còn có một kẻ phản bội. Kẻ đó hiển nhiên sẽ không cung cấp manh mối thật, khiến độ khó tăng vọt. Chỉ cần một bước sai là thất bại ngay lập tức.
【 Trời ơi tôi căng quá. Tổ chương trình làm ơn đừng phóng đại tiếng đếm ngược của bom nữa được không? Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, rõ ràng biết là giả mà vẫn sợ a a a a.】
【 Đáng sợ nhất là đến giờ các khách mời vẫn không biết ai là kẻ phản bội. Lỡ mà họ nghe lời kẻ phản bội rồi cắt nhầm dây thì xong đời luôn đó.】
【 Anh Yến đưa ra đúng số phòng rồi. Tôi xem góc quay khác, manh mối của Bạch Khả Khả và Hướng Diêu đều chuẩn, chỉ Lương Phong là không lấy được manh mối... 】
【 Tôi thấy hoặc Lương Phong là kẻ phản bội, hoặc Nhan Dao là kẻ phản bội. Một người có thể cố ý làm bộ không tìm thấy manh mối, một người thì cố ý để bị bắt, khiến cả đội thiếu mất một manh mối. 】
【 Thực ra tôi thấy anh Yến càng giống kẻ phản bội hơn á. Dù đưa manh mối đúng, nhưng ngay từ lúc bắt đầu tìm manh mối là anh ấy nhanh bất thường luôn, như kiểu có sắp đặt. Giờ người cắt dây cũng là anh ấy, lỡ tay run một cái thôi là tất cả tiêu hết đó...... 】
Năm sợi dây chỉ mới loại được hai. Thời gian thì vô tình trôi qua từng giây, chỉ còn hơn một phút, để lại cho các khách mời gần như chẳng còn dư địa cân nhắc. Dòng bình luận bàn luận về danh tính kẻ phản bội đã ầm ĩ đến mức không phân biệt nổi câu nào với câu nào, ở hiện trường, bầu không khí căng chặt tựa như chỉ cần một tiếng động nhỏ là có thể đứt phựt.
Tổ tiết mục còn cố ý khuếch đại âm thanh đếm ngược của 【bom hẹn giờ】, từng tiếng tích tắc như gõ thẳng vào tim người xem, khiến cảm giác bất an lan ra khắp căn phòng.
Hứa Tích Sương vô thức nhíu chặt lông mày. Tầm mắt cậu bám sát lên bàn tay của Yến Ngọc Sơn, bàn tay đang nắm chiếc kéo, lưỡng lự giữa dây màu đỏ và dây màu xanh lam. Nhịp tim cậu theo đó càng lúc càng dồn dập, vô cớ mà lo lắng thay cho đối phương, như thể người đang đứng trước bom không phải khách mời trong chương trình, mà là chính bản thân cậu.
Trên màn hình, giọng Yến Ngọc Sơn bình tĩnh vang lên, rõ ràng đến mức át cả tiếng đếm ngược: "Tôi nghĩ cắt dây màu lam."
Bởi vì tất cả đều dồn hết thời gian vào xử lý 【bom hẹn giờ 】 nên chưa ai kịp đi giải trói cho Nhan Dao. Cô vẫn bị cột chặt trên ghế, mặt mày căng thẳng, nghe vậy liền buột miệng hỏi: "Vì sao?"
"Trực giác." Yến Ngọc Sơn trả lời.
Lương Phong cau mày: "... Mạng sống của chúng ta bây giờ đều nằm trong tay anh. Anh có muốn suy nghĩ lại lần nữa không?"
Bạch Khả Khả lo lắng tiếp lời: "Manh mối chúng ta có thể nói đều đã nói hết rồi. Giờ chỉ còn ba sợi dây, chúng ta buộc phải chọn một. Lúc này ngoài trực giác với vận may, chúng ta còn có thể dựa vào cái gì nữa?"
Hướng Diêu vò tóc, mặt đầy giằng co: "Cũng đúng ha. Thôi, mặc cho số phận vậy. Thành bại dựa cả vào một nhát kéo này. Cắt thử xem dây lam có phải sợi đúng không."
Vừa nói xong, bệnh thích diễn của hắn lập tức bùng phát. Hướng Diêu quay một vòng nhìn mọi người trong phòng, thở dài như chuẩn bị hy sinh tính mạng: "Cắt đi. Chúng ta hợp tác bao nhiêu năm, mưa gió gì cũng trải qua, đâu phải chưa từng gặp nguy hiểm. Nhưng kiểu tình huống hôm nay thì đúng là lần đầu. Còn vị bằng hữu kẻ phản bội kia, nếu chúng ta thật sự xui xẻo mà chết ở đây, coi như cùng sống cùng chết. Tôi cũng không trách cậu. Kiếp sau vẫn làm đồng nghiệp với nhau."
Nhan Dao vẫn bị trói trên ghế yếu ớt đáp trả: "Không được đâu anh. Em vẫn muốn sống. Với lại kiếp sau em muốn chọn công việc nhẹ nhàng hơn, đừng kiểu giật tim như vậy nữa..."
Hướng Diêu:......
【 HAHAHA trời ơi cười chết. Nhan Dao mặt yên tĩnh vậy mà cũng có ngày buột miệng cà khịa. Nói coi, có phải học hư từ ông chủ Yến Ngọc Sơn không đó?】
【 Chắc chắn là bị anh Yến ảnh hưởng rồi. Tôi trước kia hiền như cục đất, từ lúc xem video anh Yến trêu chọc người khác, tôi đã trở nên đanh đá, không ai dám chọc tôi nữa.】
【Anh Hướng có phải lần đầu tiên bị người phá hỏng màn trình diễn không hahahaha, vẻ mặt nghiêm túc của anh ấy sắp không giữ nổi rồi kkkk 】
【 Aaaa muốn cắt rồi. Muốn cắt. Rốt cuộc dây lam có phải dây đúng không vậy?】
Ngay khi Yến Ngọc Sơn đưa kéo tới sát dây màu lam, chuẩn bị cắt xuống trong khoảnh khắc sinh tử.
Lương Phong, người từ đầu đến giờ luôn im lặng đứng cạnh quan sát, bỗng bật người lao tới, bất ngờ giật phăng chiếc kéo khỏi tay Yến Ngọc Sơn.
Dòng bình luận vì động tác đột ngột của hắn mà hoảng sợ, ngoài màn hình Hứa Tích Sương cũng giật mình thon thót, vội vàng nhìn sang Yến Ngọc Sơn để xem hắn có bị thương hay không.
Sau khi bị Lương Phong bất ngờ giật lấy kéo, phản ứng của Yến Ngọc Sơn vô cùng nhanh, anh lập tức vươn tay bắt chặt cánh tay Lương Phong, dứt khoát xoay người đè đối phương xuống đất, khống chế toàn bộ hành động.
Rồi Yến Ngọc Sơn giật lại chiếc kéo từ tay Lương Phong, ném sang cho Hướng Diêu: "Mau cắt dây màu lam."
Hướng Diêu cuống quýt nhặt kéo dưới đất lên, nhào tới bên quả 【bom hẹn giờ 】, một nhát cắt đứt dây màu lam.
Tất cả mọi người gần như nín thở, ánh mắt dán chặt vào đồng hồ đếm ngược trên 【bom hẹn giờ 】
4 phút 28 giây. Con số dừng lại.
Khoảnh khắc trông thấy đếm ngược đứng im, mọi người đồng loạt thở phào. Yến Ngọc Sơn cũng buông Lương Phong ra. Hướng Diêu dùng kéo cắt đứt dây thừng trên người Nhan Dao, giúp cô lấy lại tự do.
【Trời đất ơi, mồ hôi lạnh chảy ròng, may mà cắt đúng dây 】
【 Thì ra là Lương Phong. Nếu không phải anh ấy chặn anh Yến trong khoảnh khắc cuối để cắt dây lam đúng, tôi thật không ngờ anh ấy là gián điệp. Che giấu kỹ thật đấy.】
【 EQ cao: Lương Phong che giấu quá tốt. EQ thấp: Vì Lương Phong vốn dĩ không thông minh, nên anh ấy cố tình không tìm được manh mối mà mọi người cũng chẳng nhận ra điều gì bất thường. 】
【c*c c*c c*c, các cô độc miệng quá đó nha.】
Thấy Yến Ngọc Sơn hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, không khiến trò chơi thất bại và cũng không bị thương vì vụ chiếc kéo, Hứa Tích Sương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong, lại cầm đôi đũa lên tiếp tục ăn cơm.
Ăn xong thì buổi livestream chương trình giải trí cũng đã kết thúc từ lâu; hình ảnh dừng lại ở cảnh năm vị khách mời đứng cạnh nhau, vẫy tay chào khán giả qua màn hình. Rời khỏi phần kết của chương trình, sau khi chào tạm biệt Ôn Hàn, Hứa Tích Sương lên xe để về nhà. Nghĩ rằng Yến Ngọc Sơn chắc cũng đã xong việc, cậu liền lấy điện thoại, mở khung chat với Yến Ngọc Sơn, gõ tin nhắn rồi gửi đi.
Hứa Tích Sương: {Anh có người thích rồi sao?}