Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 102: Phi Thăng Giữa Rừng Đào
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào dịp Tết Nguyên Đán, trong Hạ trạch cũng treo đủ loại đèn lồng đỏ. Ti Ti ngậm một nút thắt truyền thống, trèo lên cái kệ trong phòng khách, treo nó lên, sau đó mới thanh thoát leo lên lầu hai, nhìn Hạ Diễm đang vẽ tranh trong thư phòng.
Bức tranh Hạ Diễm ba tuổi rưỡi vẽ ra cũng không tinh xảo lắm. Cậu dùng bút màu nước đầy màu sắc phác họa bóng lưng chú Lệ quỷ trên giấy trắng, thậm chí còn vẽ cả bộ âu phục của Lục Bỉnh Văn.
Tắm nước ngâm cánh hoa suốt bảy ngày, cậu vẫn giữ vẻ trẻ thơ như trước, không nhớ ra bất cứ chuyện gì. Nhưng điều khiến mọi người vui mừng đó chính là, bây giờ Hạ Diễm đã có thể ăn được, chạy nhảy được, ngay cả lông động vật từng bị dị ứng thì bây giờ cũng không dị ứng nữa. Mặc dù cậu vẫn gầy yếu như vậy, nhưng trạng thái tim và phổi đã tốt hơn nhiều so với trước đây.
Lục Bỉnh Văn từ ngoài cửa bước vào, hắn còn mang theo bánh ngọt Hạ Diễm thích về. Vừa hay nhìn thấy cảnh Hạ Diễm tựa vào cửa sổ nghiêm túc vẽ tranh. Hắn sững sờ một chốc, trong lòng lại có chút chua xót, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ.
“Bảo bối, đang vẽ cái gì vậy?” Lục Bỉnh Văn buông bánh ngọt xuống, “Cho chú xem thử nhé?!”
Hạ Diễm thẹn thùng cầm lấy bức tranh, giấy vẽ che hơn nửa khuôn mặt của cậu, chỉ để lộ ra một đôi mắt to tròn xinh đẹp, cậu khẽ lắc đầu.
“Vẽ chú à?” Lục Bỉnh Văn cười khẽ, đoán: “Sao thế, vẽ tôi mà không cho tôi xem à?”
Hạ Diễm ngượng ngùng gật đầu, sau đó quay tờ giấy về phía Lục Bỉnh Văn, mở bức tranh ra cho hắn xem, cậu nói: “Đây là quà năm mới cho chú.”
“Không sao, bảo bối vẽ rất đẹp.” Lục Bỉnh Văn chỉ vào chiếc nhẫn trên tay mình trong tranh, “Diễm Diễm của chúng ta đã vẽ đủ hết những gì nên vẽ rồi.”
“Dạ! Chú ơi, cháu muốn đặt tên cho bức tranh này.” Hạ Diễm kéo bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn, “Chú dạy cháu viết tên đi.”
Lục Bỉnh Văn ngồi xuống bên cạnh Hạ Diễm, hắn cầm lấy bút màu nước của cậu, viết hai chữ “Hạ Diễm” lên giấy trắng.
Hạ Diễm khẽ chớp chớp mắt, dùng ngón tay vẽ vài nét trên mặt bàn, học rất nghiêm túc.
Lục Bỉnh Văn lại nói: “Bảo bối ngoan, chữ “Diễm” trong tên của cháu ý chỉ một người có phẩm chất tốt đẹp như ngọc.”
Hạ Diễm gật gật đầu, rồi lại nghiêng đầu nhỏ nhìn Lục Bỉnh Văn, cậu thầm nghĩ, cảnh tượng chú Lệ quỷ dạy cậu viết chữ như thế này hình như cũng có chút quen.
Diễm Diễm thông minh đã học được cách viết tên mình rất nhanh. Cậu dùng bút chì nhẹ nhàng viết thử một lần trên giấy trắng, rồi mới cẩn thận viết tên mình ở góc dưới bên phải bức tranh, sau đó cậu cầm bức tranh đưa cho Lục Bỉnh Văn.
“Cảm ơn bảo bối.” Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm, đứng bên cửa sổ, “Hôm nay thời tiết ấm áp, cháu có muốn đi biển chơi không? Nếu muốn đi thì bữa trưa ăn nhiều một chút nhé, buổi chiều chú sẽ dẫn cháu ra bờ biển hóng gió.”
“Được!” Hạ Diễm vui vẻ cười tít mắt, “Cháu muốn đi đào cát!”
Bờ biển mùa đông rộng lớn và yên tĩnh, những con sóng vỗ vào bờ đá vang đi thật xa.
Hạ Diễm bé nhỏ mặc áo khoác đỏ bordeaux, xách một chiếc xô nhỏ đứng trên bờ biển đào cát. Mao Tiểu Quất thì đào một cái hố lớn, Hạ Diễm lấy cát trong hố xây thành lâu đài.
Không thể không nói cậu là một thiên tài có năng khiếu về kiến trúc, chưa đến mười phút mà đã xây xong nền, sau đó bắt đầu đắp cát lên trên.
Lục Bỉnh Văn không nhịn được khẽ bật cười thành tiếng, hắn nói: “Diễm Diễm của chúng ta thật chuyên nghiệp.”
“Đúng vậy!” Hạ Diễm phấn khích nói, “Sau này Diễm Diễm sẽ làm kiến trúc sư.”
Lục Bỉnh Văn đã từng tỏ tình với Hạ Diễm ở bãi biển dài vô tận này, cũng từng hôn chàng trai mình yêu ngay tại đây.
Hắn ngồi trên băng ghế cách đó không xa nhìn Hạ Diễm chơi. Hắn đã dần dần thích ứng với tiếng tim mình đập, nhưng hắn vẫn chưa quen với nỗi đau trong trái tim mình.
Đúng lúc này, một đạo sĩ đầu trọc mặc đạo bào chậm rãi đi ngang qua bên cạnh hắn. Hắn ta lấy ra một cái bát rỗng, nói, “Thưa ngài, tôi có thể xem bói, tôi sẽ xem cho ngài một quẻ, chỉ mười đồng một lần.”
Lục Bỉnh Văn không nói gì, hắn đánh giá đạo sĩ đầu trọc này từ trên xuống dưới. Toàn thân đạo sĩ này không có món đồ gì đáng giá, chỉ có một cái chén rỗng và một bình nước, có vẻ cuộc sống không mấy sung túc.
Đúng lúc này, đạo sĩ đó nhìn thấy Tiểu Hạ Diễm một bên đào cát. Đạo sĩ kia dừng bước, buông chén xuống, nhìn người đàn ông trước mặt.
“Lục Bỉnh Văn!” Úc Chi có chút kinh ngạc nói, “Sao Diễm Diễm lại biến thành trẻ con thế này? Là ai đã làm cậu ấy thành như vậy?! Không phải anh nói sẽ bảo vệ Diễm Diễm thật tốt sao?! Sao anh không bảo vệ cậu ấy?!”
So với Úc Chi hai mắt đỏ bừng, Lục Bỉnh Văn có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Đã lâu không gặp.” Lục Bỉnh Văn vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, “Nếu đã có duyên gặp, sao không ngồi xuống nói chuyện một chút đi.”
Úc Chi suy nghĩ vài giây rồi vẫn ngồi xuống vị trí bên cạnh Lục Bỉnh Văn.
“Gần đây cậu vẫn đi khắp mọi nơi tu hành như vậy à?” Lục Bỉnh Văn nói, “Sư phụ và đại sư huynh của cậu đều đã chết, cậu không trở về tiễn bọn họ à?”
“Không có.” Úc Chi cúi mắt nói, “Tôi cũng có nghe nói về chuyện của Tinh Nguyệt Quan, tôi cũng không ngờ bọn họ là người như vậy. Nếu đã là ác nhân thì cũng không cần phải trở về làm gì.”
“Vậy sao.” Lục Bỉnh Văn cười khẽ, “Trương lão đạo đối xử với cậu cũng không tệ, tôi còn cho rằng cậu là con nuôi của ông ta, ít nhiều gì cũng sẽ nghĩ đến tình cảm ngày xưa, sẽ quay về thăm nhà một chút.”
“Nhà? Đó không phải là nhà của tôi, một người ngoài như anh thì biết gì chứ?”
Úc Chi cười khẩy một tiếng, “Từ nhỏ tôi đã biết Trương Thanh Phong mới là con ruột của sư phụ, Tinh Nguyệt Quan là nhà của Trương Thanh Phong.”
“Ồ?”
“Lúc tôi bốn tuổi, trong một lần so tài thắng đại sư huynh, sư phụ đã gọi đại sư huynh đến phòng mình quở trách. Lúc ấy tôi nghịch ngợm nên đã chạy theo, ép sát người vào tường nghe sư phụ quở trách sư huynh, nhưng nghe một lúc, lại nghe được sư phụ nói, ‘Mày, cái đứa ngu xuẩn này còn không bằng một người ngoài.’ Lúc đó tôi mới ý thức được, ở trong mắt sư phụ thì tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi có chút thiên phú mà thôi. Lão già đó đã không tin tưởng tôi thì thôi, vậy mà ông ta còn hãm hại tôi!”
“Hại cậu?” Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói, “Cậu cảm thấy bản thân mình rơi vào hoàn cảnh như ngày hôm nay đều là vì Trương lão đạo hãm hại cậu?”
Úc Chi giận dữ nói với Lục Bỉnh Văn: “Tất nhiên là tôi có sai, nhưng ông ta cũng không đúng! Chính vào ngày sinh nhật năm nay của Trương Thanh Phong, ông ta đã gọi tôi đến rồi nói cho tôi biết cách mở cửa Thanh Diên, đó là dùng máu tươi nuôi dưỡng thần sứ.
Vì để cho tôi tin tưởng, ông ta còn triệu hồi thần sứ của mình và cho nó uống mấy giọt máu tươi. Ông ta nói với tôi rằng, mỗi một đạo quan đều có một bí mật không cho ai biết, dùng máu tươi nuôi dưỡng thần sứ không chỉ giúp tôi có lực lượng cường đại, mà còn có thể mở ra Thanh Diên chi môn, có được sức mạnh tung hoành tam giới. Khi đó tôi quá khao khát thành công nên đã làm theo, ai ngờ kết quả lại như thế này chứ?!”
“Thật ra môn phái của các cậu cũng không có Thanh Diên gì, đúng không?”
“Đúng vậy!” Úc Chi nghiến răng nghiến lợi nói, “Chẳng qua là ông ta cố ý muốn làm tôi xấu mặt, sau đó dọn đường cho Trương Thanh Phong mà thôi. Đời này ông ta chưa bao giờ coi tôi là con nuôi, tôi hận ông ta!”
Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, nói: “Vậy cho nên cậu đã thuận nước đẩy thuyền, đem chuyện Thanh Diên nói cho Trương Thanh Phong đã sớm ôm hận Trương Giang Xuyên nghe trước?”
Ánh mắt Úc Chi có chút kinh ngạc, như thể không ngờ Lục Bỉnh Văn lại biết nhiều như vậy.
Hắn ta trầm mặc một lúc lâu mới chịu thừa nhận, “Vậy cũng không thể chỉ có một mình tôi bị lừa, ai ngờ tên ngốc Trương Thanh Phong kia cũng tin, tôi cũng chỉ muốn để cho con trai ông ta nếm thử mùi vị bị lừa gạt thôi.”
Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười, nói: “Không, vốn cậu cũng biết Trương Thanh Phong sống trong sợ hãi đến mức nào. Cậu muốn dùng con bài Thanh Diên không có thật này để làm cho hai cha con bọn họ quay lưng thành thù, lại không ngờ những lời này hiệu quả hơn so với tưởng tượng của cậu, lá gan Trương Thanh Phong lại lớn hơn cậu tưởng. Cậu không chỉ hận Trương lão đạo, cậu còn hận Trương Thanh Phong.”
Úc Chi lắc đầu, trong mắt hắn ta đã có thêm vài phần né tránh.
“Từ nhỏ Trương Thanh Phong đã bị cha mình đánh mắng, cậu ta oán hận sâu sắc cha mình, cậu là người tận mắt nhìn thấy tất cả những điều đó. Cậu muốn châm ngòi chia rẽ hai cha con vốn đã không tin tưởng nhau, cậu muốn mượn tay Trương Thanh Phong giết chết Trương lão đạo. Lại muốn mượn tay Trương lão đạo hủy diệt Trương Thanh Phong.” Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói, “Cậu biết rõ hận thù sẽ mang đến sức mạnh gì, Úc Chi, cậu vẫn không thừa nhận à?”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ hủy diệt Tinh Nguyệt Quan.” Úc Chi thấp giọng nói, “Tôi chỉ muốn dạy cho bọn họ một bài học. Tôi không ngờ bọn họ lại thờ phụng bức tượng tà thần kia, còn triệu hồi đại ma đầu, khiến cho thiên hạ đại loạn! Tôi làm sao có thể đoán trước được nhiều chuyện như vậy?!”
“Tất nhiên là cậu không thể đoán được nhiều chuyện như vậy, bởi vì bức tượng tà thần trong đền thờ đó là do cậu đặt vào.” Lục Bỉnh Văn nói, “Cậu không có gan cung phụng tà thần, lại biết rõ cha con họ Trương có gan làm chuyện đó. Cậu mua được bức tượng tà thần này ở chợ nên đã nghĩ ra kế này. Tương lai của mình bị hủy hoại, cậu cũng không muốn bất cứ ai được yên ổn, Úc Chi à, tôi nói có đúng không?”
“Không! Không đúng!” Úc Chi giận dữ nói, “Anh nói bậy bạ! Tôi không có!”
“Cậu hỏi tôi là ai đã khiến Hạ Diễm biến thành dạng như bây giờ phải không, cậu muốn tự mình dạy dỗ kẻ đó à?” Lục Bỉnh Văn khinh thường cười, nói: “Giống như hiệu ứng cánh bướm, chỉ cần một thay đổi nhỏ cũng có thể gây ra một cơn bão lớn. Cậu cũng chỉ làm mấy chuyện nhỏ, nhưng đã gây ra một trận sóng gió trong giới thiên sư. Cậu cố tình đến thành phố Tân Hải là vì cảm thấy áy náy với Hạ Diễm? Cậu có chắc là tình cảm mình dành cho Hạ Diễm gọi là thích?”
“Tôi…..” Úc Chi mím môi, “Tất nhiên là tôi hy vọng Hạ Diễm không sao, nhưng anh cũng đã không bảo vệ cậu ấy tốt.”
“Úc Chi, nếu cậu đã như thế thì cũng không cần tu hành nữa.” Lục Bỉnh Văn thấp giọng thở dài, “Tâm không thiện thì tu hành để làm gì?”
Ánh mắt Úc Chi càng lúc càng dao động, nói: “Anh chưa bao giờ chịu khổ sở như tôi, vậy anh có tư cách gì phán xét tôi?!”
“Ồ, cậu vẫn ghét tôi nhiều như vậy à, cậu ghen tị với tôi vì người cậu thích lại thích tôi.” Lục Bỉnh Văn nhếch mép, “Đêm nào cậu cũng suy nghĩ, không biết mình thua một con quỷ như tôi ở chỗ nào, đúng không? Rất đơn giản, Hạ Diễm lương thiện như vậy, còn cậu thì âm hiểm như thế, cậu hoàn toàn không xứng với cậu ấy. Lúc cậu lên kế hoạch hại người, đã từng nghĩ tới có bao nhiêu người vô tội sẽ chết chưa, có từng nghĩ tới, cho dù cậu có thắng thì cũng chẳng thay đổi được những chuyện đã xảy ra trong quá khứ không?”
“Huống chi, cậu đã thua.”
Lục Bỉnh Văn không muốn nhìn Úc Chi thêm một lần nào nữa, nhưng Úc Chi lại giống như bị kích động, hắn ta lảo đảo chạy về phía con đường bên bãi biển, vừa chạy vừa nói: “Tôi không thua, tôi không thua!”
Lục Bỉnh Văn không quay đầu lại, hắn nhẹ nhàng vẫy tay với Hạ Diễm, nói: “Bảo bối, gió lớn rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Hạ Diễm từ cách đó không xa xách thùng nhỏ chạy đến bên cạnh Lục Bỉnh Văn, cậu ngoan ngoãn nắm lấy tay hắn, nhỏ giọng hỏi: “Chú ơi, chú kia bị điên rồi hả?”
Tiếng phanh xe chói tai truyền đến, người đứng ở ven đường hô to: “Ôi trời, mau gọi 120 đi, sao đạo sĩ này lại lao vào chiếc xe đang chạy vậy chứ?! Không có mắt à?!”
Hạ Diễm hơi ngẩn ra, Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng che mắt cậu lại, đưa cậu về Hạ trạch.
“Không có gì đâu.” Lục Bỉnh Văn mở cửa cho Hạ Diễm, “Người xấu sẽ bị trừng phạt.”
Hạ Diễm đăm chiêu gật đầu, mùi thức ăn thơm phức đã bay từ trong nhà ra. Hạ Diễm ôm mèo nằm trên giường nhỏ của mình, cậu bắt chéo đôi chân nhỏ, nói: “Chú, không phải chú đang yêu sao? Vậy chú phải đón năm mới, ăn bữa cơm đầu năm với bạn trai, nếu không anh ấy sẽ rất nhớ chú.”
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng cười, nói: “Ừm, chú biết rồi.”
Đêm nay, Hạ trạch đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng. Nhưng Lục Bỉnh Văn lại cô đơn, hắn không hợp với không khí náo nhiệt hôm nay.
Hạ Diễm cầm pháo hoa chơi đùa cùng cha mẹ trong sân, vừa hay nhìn thấy Lục Bỉnh Văn mặc một thân áo bào đỏ rực nằm trên mái nhà uống rượu với ánh trăng. Cậu ngơ ngác nhìn hắn, trong đầu lại xuất hiện mấy hình ảnh quen thuộc.
Bữa tiệc sinh nhật cậu, bạn bè, mưa hoa đào. Khi đó, rõ ràng chú Lệ quỷ rất vui vẻ mà.
Hạ Diễm nhíu chặt đôi mày thanh tú, cậu đứng dưới mái hiên nhớ lại rất nhiều chuyện cũ. Phong Đô đại đế trên mái nhà thì lần đầu tiên uống nhiều như vậy sau mấy ngàn năm, hắn lảo đảo cầm bầu rượu từ mái nhà bay xuống, dùng linh lực biến một cây thông trong Hạ trạch thành cây hoa đào, sau đó còn trịnh trọng lắc thân cây, để những cánh hoa đào rơi xuống chỗ Hạ Diễm bé nhỏ đang đứng.
Trước mắt Hạ Diễm sáng ngời, cậu không kìm được khẽ “Oa” một tiếng.
Lục Bỉnh Văn nâng bầu rượu lên cao, lại uống thêm một ngụm rượu ngon, sắc mặt vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng lời nói ra đã không còn tỉnh táo nữa.
Hắn trầm mặc nhìn Hạ Diễm một lúc lâu, lúc đợt pháo hoa đầu tiên nổ tung, hắn đã nói: “Hạ Diễm, anh rất nhớ em.”
Tiểu Hạ Diễm ngơ ngác nhìn hắn, Lục Bỉnh Văn lảo đảo bước vài bước, lại thấp giọng lặp đi lặp lại câu nói: “….. Anh thực sự rất nhớ em.”
“Năm mới rồi…..” Lục Bỉnh Văn nhíu mày nhìn Hạ Diễm, lại tu hết nửa bầu rượu vào miệng, “Bảo bối à, em nhớ tới anh một chút thôi, được không?”
Nếu không phải sắc mặt chú Lệ quỷ vẫn lạnh như băng, thì Hạ Diễm thật sự nghĩ rằng Lục Bỉnh Văn sẽ bật khóc ngay sau đó.
Nhưng Lục Bỉnh Văn không khóc, hắn chỉ nhẹ nhàng nhếch mép cười khẽ, tựa hồ như hắn cũng đã ý thức được mình là một người say rượu kỳ lạ. Hắn chưa bao giờ say như thế này, vậy nên đã liền nằm vật ra đình hóng mát ở Hạ trạch, nhìn mặt trăng trên cao nặng nề thở dài, sau đó nhắm mắt lại.
Hạ Diễm ngơ ngác nhìn Lục Bỉnh Văn, thấy hắn đau khổ như vậy, trong lòng cậu cũng cảm thấy thật chua xót.
Cậu không rõ vì sao mình lại có xúc động muốn khóc như vậy, cũng không biết mình đã khóc từ bao giờ. Đôi mắt xinh đẹp đẫm nước mắt của cậu trông như một hồ nước dịu dàng, giống như một tấm gương phản chiếu bộ dáng suy sụp của Lục Bỉnh Văn, cũng phản chiếu thế giới rực rỡ muôn màu trước mặt.
Hạ Diễm chạy đến bên cạnh chú Lệ quỷ say rượu, cậu muốn kéo Lục Bỉnh Văn lên, nhưng lại không cẩn thận kéo chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn xuống.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, Hạ Diễm hết sức cẩn thận cầm chiếc nhẫn lên. Cậu cũng nhìn thấy rất rõ ràng hai chữ khắc trong chiếc nhẫn – hai chữ đó là tên Hạ Diễm, là hai chữ sáng nay cậu vừa học được cách viết.
Trong chiếc nhẫn quan trọng nhất của chú Lệ quỷ có viết tên của người chú ấy nhớ. Người quan trọng nhất của chú Lệ quỷ tên là Hạ Diễm.
Hạ Diễm như bị điện giật, chợt tỉnh táo lại. Vô số ký ức xẹt qua trong đầu cậu như một thước phim quay nhanh, giống như câu hỏi đã khiến cậu hoang mang bấy lâu cuối cùng cũng tìm được đáp án, rốt cuộc cậu cũng nhớ ra những thứ quan trọng đã quên mất…..
Cậu đã quên mất nam quỷ mình rất yêu.
Giây tiếp theo, một luồng ánh sáng vàng từ ấn đường chậm rãi di chuyển xuống trái tim cậu. Cậu chỉ cảm thấy thân thể mình càng ngày càng nhẹ, giống như sắp bay lên vậy.
Chờ cậu tỉnh lại lần nữa thì phát hiện mình đang ở trong một ngọn núi sâu.
Cách đó không xa có một dòng suối trong vắt đang bốc hơi nghi ngút. Hạ Diễm chậm rãi đi đến bên bờ suối, thấy được dung mạo thanh tú của mình lúc mười chín tuổi.
Nhưng mặt nước lại thay đổi, bóng dáng của cậu lúc thì biến thành mèo con, lúc thì biến thành bông hoa hải đường, lúc thì lại biến thành một con cá nhỏ bơi trong dòng suối trên núi.
Cậu đã từng là tất cả mọi thứ trên thế giới, và cậu cũng đã từng là một con người. Giờ khắc này, hình ảnh phản chiếu trong nước chính là cậu của ngàn năm trước đang đánh đàn tỳ bà trong rừng đào.
Mỹ nhân chơi tỳ bà kia cười với cậu, nụ cười kia vừa dịu dàng lại vui vẻ, “Hạ Diễm, cậu đã tìm được người bạn đời sẽ cùng mình đi hết cuộc đời rồi, đúng không?”
“Ừ.” Hạ Diễm khẽ gật đầu, “Tôi đã tìm được rồi.”
Ánh sáng từ trái tim Hạ Diễm tỏa ra, giống như một cánh bướm nhảy múa giữa không trung. Chẳng bao lâu sau, dãy núi vốn trọc lóc lại mọc lên những cây hoa đào xinh đẹp, xung quanh mười dặm đã chuyển sang màu hồng.
Hoa đào khắp núi này là nơi cậu đã được chôn cất cách đây hàng ngàn năm, nhưng đây cũng là món quà ông trời ban tặng cho cậu.
Bây giờ hoa đào đã nở rộ, và cậu cũng đã phi thăng.
Trên ấn đường Hạ Diễm có một nốt ruồi nhỏ màu vàng. Cậu mặc áo bào trắng, tay cầm quạt xếp, chỉ khẽ vung tay áo một cái đã về lại Hạ gia đèn đuốc sáng trưng. Cậu đứng bên cạnh Phong Đô đại đế khoác áo đỏ ở trong đình.
Lục lão quỷ say rượu tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy đại mỹ nhân tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành đang cúi người nhìn mình. Hắn nhếch mép, thấp giọng cười nói: “A…., mơ thấy phu nhân rồi.”
Hạ Diễm khẽ bật cười thành tiếng, cậu không nặng không nhẹ đá Lục Bỉnh Văn một cái, nói: “Anh giỏi thật đấy, quỷ mà cũng có thể nằm mơ được hả?!”
“Quỷ không nằm mơ.” Lục Bỉnh Văn tự giễu nói, “Nhưng quỷ cũng có ảo giác.” Lục Bỉnh Văn vẫn còn chưa tỉnh rượu, hắn lảo đảo ngồi quay lưng lại, định đứng lên trở về phòng thì lại nghe thấy phía sau có người nhẹ giọng gọi: “Anh, anh à!”
Lục Bỉnh Văn sững sờ một chút, hắn quay đầu nhìn về phía mỹ nhân tóc đen áo trắng nhẹ nhàng cầm quạt ở trước mắt, đột nhiên ý thức được mọi thứ trước mắt không phải là ảo giác.
Hình như tóc Hạ Diễm đã dài hơn rất nhiều, quần áo trên người cậu dường như cũng có hoa văn rừng đào mười dặm hiện lên. Trên người cậu có linh lực dồi dào, không phải là linh năng mà người bình thường có được.
Lục Bỉnh Văn vội vàng đứng lên, hắn vẫn cao hơn Hạ Diễm nửa cái đầu. Lúc này, hắn nhìn chằm chằm Hạ Diễm một lúc lâu mới chưa dám chắc, hỏi: “Diễm Diễm, em….. em đã nhớ ra mọi thứ rồi à?”
Trong những ngày đầu năm mới, Lục Bỉnh Văn đã nghe được những lời mình chờ đợi bấy lâu, nhìn thấy tiểu thần tiên mình muốn gặp bấy lâu.
Trong mắt Lục Bỉnh Văn không giấu được niềm vui sướng và nóng bỏng. Hắn bước đến ôm chặt lấy Hạ Diễm, kích động như ôm bảo vật mình vừa mất đi lại tìm được, trái tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực tựa như đang nhắc nhở hắn, tất cả không phải là mơ.
“Vâng, em nhớ rồi.” Hạ Diễm cười tít mắt, “Em nhớ mình có một ông chồng ma quỷ, anh ấy tên là Lục Bỉnh Văn, rất thích trêu chọc, có chút lưu manh. Anh ấy là một nam quỷ rất hào phóng, lần đầu tiên gặp mặt đã tặng cho em một vòng tay bạch ngọc châu quý giá liên thành, trong đêm tân hôn còn làm em khóc rất lâu……”
Hạ Diễm tựa đầu vào vai Lục Bỉnh Văn, cậu cười khẽ nói: “Ừm… Mặc dù anh ấy có hơi đáng ghét một chút, nhưng mà em vẫn rất thích anh ấy.”