Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 112: Ngoại truyện – Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm (Phần 9)
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ nói những lời thẳng thắn như vậy với Hạ Diễm. Sắc hồng dần lan từ tai xuống hai má Hạ Diễm.
Đôi mắt màu hổ phách của cậu cũng mở thật to. Cậu thậm chí còn ngỡ mình nghe lầm, bèn ngước mắt hỏi: “Hả?”
Ý thức được Hạ Diễm đã hiểu sai, Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng. Cậu ta nảy ra ý trêu chọc, véo nhẹ gương mặt mềm mại của Hạ Diễm rồi thì thầm: “Lúc còn nhỏ em thích ca ca ngủ cùng nhất mà, sao trưởng thành lại không muốn nữa?”
Hạ Diễm bắt lấy cổ tay áo Lục Bỉnh Văn, tay cậu hơi siết chặt. Khoảnh khắc này, ánh mắt mềm mại không chút dè dặt của Hạ Diễm còn hấp dẫn Lục Bỉnh Văn hơn cả ngũ quan xinh đẹp của cậu.
Lục Bỉnh Văn như một dã thú đang đi săn, dù ăn mặc nho nhã nhưng toàn thân lại toát ra tin tức tố Alpha nguy hiểm và đầy mê hoặc. Mùi hương cỏ cây say đắm lòng người khiến trái tim Hạ Diễm đập càng lúc càng nhanh, như thể được tiếp thêm sức sống mãnh liệt. Hạ Diễm cũng tìm thấy sự tự tin từ Lục Bỉnh Văn. Cậu khẽ thở dài, nhẹ giọng nói thầm: “Chỉ ngủ cùng thôi sao?” Giọng cậu có chút tiếc nuối.
Ngay khoảnh khắc một người một quỷ bốn mắt nhìn nhau, Lục Bỉnh Văn hơi ngạc nhiên khi ngửi thấy mùi dừa hòa quyện với mùi tùng mộc thoang thoảng trong không khí, một mùi hương mê hoặc không ngừng quanh quẩn nơi chóp mũi.
Cậu ta nhẹ nhàng nắm cằm Hạ Diễm. Hạ Diễm ngước mắt lên nhìn Lục Bỉnh Văn, như thể cũng muốn chủ động hôn cậu ta.
Nhưng đúng vào lúc này, chuyên viên trang điểm Lục Bỉnh Văn mời đến cho Hạ Diễm đã có mặt tại phim trường. Trợ lý đoàn phim từ xa vội vã chạy đến nói với Hạ Diễm: “Tiểu Diễm, hôm nay cậu có cảnh quay, phải tranh thủ thời gian trang điểm cho kịp.”
Nhận ra sự xuất hiện của mình đã phá vỡ bầu không khí ái muội giữa Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm, tiểu trợ lý bất giác đỏ mặt.
Lục Bỉnh Văn khẽ nhíu mày, nhưng lại nhanh chóng mỉm cười dịu dàng với Hạ Diễm: “Diễm Diễm, anh đến khách sạn sắp xếp phòng, lát nữa sẽ quay lại với em.”
Hạ Diễm gật đầu rồi cùng trợ lý rời đi.
Vừa đi được một đoạn, cậu đã ngoái đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn vừa rời đi.
Thật trùng hợp, lúc đó Lục Bỉnh Văn cũng quay người nhìn về phía cậu.
Dưới ánh mặt trời, ánh mắt hai thiếu niên chạm nhau. Hạ Diễm cũng mỉm cười với Lục Bỉnh Văn.
Tiểu trợ lý đi theo bên cạnh Hạ Diễm tấm tắc khen: “Ôi, tình yêu gà bông là ngọt ngào nhất!”
Hạ Diễm ngượng ngùng nở nụ cười lễ phép rồi theo tiểu trợ lý vào phòng hóa trang.
Hôm nay Hạ Diễm cũng không có nhiều cảnh quay, chỉ có hai cảnh trong trường học.
Cảnh quay sáng nay cũng không khó, là một cảnh quay tập thể. Hạ Diễm xuất hiện cùng với những diễn viên khác, cũng không có bất kỳ lời thoại nào.
Do trạng thái của Hạ Sinh Lệnh không tốt trong cảnh quay buổi tối, nên phải đến hơn 7 giờ tối mới đến lượt Hạ Diễm quay phim.
Ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ phòng học chiếu vào trong. Một mình Hạ Diễm đối mặt với máy quay mà không hề tỏ ra rụt rè, ngược lại còn rất thoải mái trước ống kính.
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đứng trước bục giảng giải những bài tập giáo viên cho về nhà, ngón tay mảnh khảnh cầm phấn viết từng công thức lên tấm bảng đen.
Dáng vẻ cậu lúc này không khác gì khi còn đi học. Dù có phóng đại những đường nét mềm mại trên gương mặt cậu lên thì vẫn trông như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp. Chỉ là... sau lưng cậu lại mọc thêm một cái đuôi hồ ly trắng muốt xù mềm, trên đầu là đôi tai trắng như tuyết. Cả đuôi và tai đều đung đưa theo mỗi động tác của cậu.
“Ôi mẹ ơi, đáng yêu quá đi!”
“Không hề có cảm giác phản cảm chút nào!”
“Hạ Diễm thật xinh đẹp……”
……
Đôi mắt Hạ Diễm vốn đã hơi giống mắt mèo, không chỉ to mà khóe mắt còn hơi xếch lên, trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ. Không chỉ có diễn viên quần chúng và nhân viên công tác bị tạo hình của Hạ Diễm làm cho kinh diễm, ngay cả Lục Bỉnh Văn đứng trong đám người cũng rất muốn sờ cái đuôi to bông xù kia của 'vợ' mình. Cậu ta cũng có chút tò mò không biết cái đuôi đó từ đâu mọc ra.
Sau khi quay xong cảnh Hạ Diễm lên bảng giải bài, đạo diễn Hoàng hài lòng gật đầu, nói: “Không tệ, khí chất lạnh lùng thông minh tôi muốn chính là như vậy đó. Tiểu Hạ, cậu diễn rất tốt.”
Nghe đạo diễn khen Hạ Diễm như vậy, khiến Nhạc Đường, Omega nam phụ bên cạnh Hạ Sinh Lệnh, cảm thấy hơi lo lắng. Nhưng Hạ Diễm không hề vì vài lời khen ngợi đó mà kiêu ngạo, ngược lại, nãy giờ cậu vẫn luôn thất thần.
Cậu đang nghĩ, hình như đã lâu lắm rồi mình không ngủ cùng Lục Bỉnh Văn.
Hay đúng hơn là, thực ra mỗi đêm Lục Bỉnh Văn vẫn luôn ngủ bên cạnh cậu, và cái bóng ma kia chính là anh ấy?
Người phụ trách đạo cụ ở phim trường chỉ vào bài toán trên bảng đen, nói: “Diễn thì tốt thật đấy... Nhưng hình như Hạ Diễm nhớ sai công thức rồi phải không? Công thức ghi trên bảng không giống trong kịch bản. Hay chúng ta sẽ xóa nó khi làm hậu kỳ nhé?”
Hạ Diễm đang định nói thì nghe Lục Bỉnh Văn lên tiếng trước: “Công thức trong kịch bản sai rồi, những gì Hạ Diễm viết mới chính xác.”
Đạo diễn và người phụ trách đạo cụ vô cùng sửng sốt. Lục Bỉnh Văn tiến lên trước, thấp giọng nói: “Đây là hàm số arctan và công thức Taylor. Mọi người có thể tra lại, Hạ Diễm chỉ sửa cái sai thành đúng thôi.”
Mọi người trong đoàn làm phim vội vàng kiểm tra lại công thức. Quả nhiên, công thức Hạ Diễm sửa lại hoàn toàn không sai.
“Không có việc gì không có việc gì, ít nhiều gì cũng phải cảm ơn cậu nhé Hạ Diễm.” Người phụ trách đạo cụ nói: “Nếu để khán giả phát hiện lỗi sai như thế này thì thật xấu hổ.”
Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Vâng, lúc đọc kịch bản cháu thấy công thức hình như bị sai nên đã tự ý sửa lại một chút, nhưng lại quên nói. Chú cũng thật cẩn thận.”
Hạ Diễm gật đầu. Cái đuôi lông xù và đôi tai hồ ly khiến cậu hơi xấu hổ. Khi bước xuống bục giảng, cậu không cẩn thận lảo đảo một chút, liền được Lục Bỉnh Văn trong bộ tây trang đứng cạnh đỡ lấy.
Tay Lục Bỉnh Văn lướt nhẹ qua cái đuôi hồ ly của Hạ Diễm trước, sau đó nhẹ nhàng đặt lên eo cậu. Chờ Hạ Diễm đứng vững trở lại, cậu ta mới lấy từ trong túi áo ra một viên kẹo chanh đưa cho Hạ Diễm: “Có phải em chưa ăn gì nên bị tụt đường huyết không?”
Hạ Diễm chớp chớp mắt gật đầu, sau đó lại ngượng ngùng nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “…… Thật ngứa.”
Cậu bất giác nhớ lại, hình như mới vừa rồi Lục Bỉnh Văn có chạm vào cái đuôi giả của mình.
Lục Bỉnh Văn đeo kính gọng vàng trông hết sức lịch sự, nhã nhặn, dáng vẻ cũng nhẹ nhàng, phong độ. Nhưng ánh mắt cậu ta nhìn Hạ Diễm lại khiến cậu có cảm giác như mình sắp bị 'ăn' luôn vậy.
Hạ Diễm khẽ trợn to hai mắt, nhỏ giọng hỏi: “Anh vừa sờ vào chỗ nào vậy?”
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, đáp: “Đuôi của vợ.”
Hạ Diễm quay đầu đi, xấu hổ vô cùng. Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm, hai người sóng vai cùng đi về phía khách sạn.
Trước khi rời đi, cậu ta ngoái đầu lại nhìn một đống bạch cốt đang bò lổm ngổm trong bụi cỏ không xa.
Đôi mắt lệ quỷ đỏ như máu nhìn Hạ Diễm như hổ rình mồi, nhưng sau khi bị Lục Bỉnh Văn liếc qua một cái, nó lập tức nhanh chóng bò đi thật xa, như thể rất kiêng kị quỷ khí cường đại trên người Lục Bỉnh Văn.
Hạ Diễm không hề phát hiện ra điều gì dị thường xung quanh mình, nhưng trong khoảnh khắc nào đó, cậu dường như cũng cảm nhận được tính xâm lược mạnh mẽ từ Lục Bỉnh Văn.
“Diễm Diễm, mấy ngày nay nếu cảnh quay vào buổi tối thì anh sẽ đi với em.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Đi đường ban đêm phải cẩn thận.”
Hạ Diễm ngơ ngác gật đầu. Khuôn mặt trắng như tuyết ửng hồng như quả đào mật, càng khiến cậu thêm động lòng người.
Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm đi vào cửa khách sạn. Đèn ở hành lang vẫn chưa được bật, Hạ Diễm đã bị Alpha cao hơn mình nửa cái đầu ấn lên tường hôn.
Hạ Diễm né tránh mấy lần, nhưng khi thấy ánh mắt chờ mong của Lục Bỉnh Văn trong bóng tối, cậu lại nhỏ giọng nói: “Em muốn... muốn tháo phục trang, sau đó gỡ cái đuôi này xuống đã.”
Lục Bỉnh Văn cười như không cười, nói: “Không cần gỡ, trông nó rất đáng yêu.”
Sơ mi trắng trên người Hạ Diễm đã bị Lục Bỉnh Văn cởi hai chiếc cúc áo. Mặc dù kỹ năng hôn vẫn còn vụng về, nhưng cũng không đến nỗi tệ, thậm chí cậu còn học được cách dùng đầu lưỡi mềm mại đáp lại Lục Bỉnh Văn.
So với năm lớp 9 khi mới ở bên nhau, kỹ năng hôn của Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn giờ đây đã thành thạo hơn không ít. Tuy rằng bọn họ vẫn còn là vị thành niên, nhưng cũng đã lặng lẽ cùng nhau trưởng thành.
Hạ Diễm bị hôn cho sắp thở không được nữa, cậu nhẹ nhàng cởi bỏ áo khoác tây trang của Lục Bỉnh Văn ra, được Lục Bỉnh Văn ôm tới giường tiếp tục hôn.
Lục Bỉnh Văn liếm liếm môi, thấp giọng hỏi: “Có làm em sợ không?”
Hạ Diễm lắc đầu. Không biết cái đuôi đã rớt từ khi nào, cậu cẩn thận vươn tay gỡ mắt kính không có độ trên mắt Lục Bỉnh Văn xuống, chăm chú nhìn cậu ta một hồi lâu, sau đó mới nhắm mắt lại, cắn lên môi Lục Bỉnh Văn một lần nữa.
Hàng mi dài cong vút trên mắt cậu run rẩy như chiếc quạt nhỏ, bàn tay đặt lên ngực Lục Bỉnh Văn như đang nắm chặt lấy trái tim cậu ta.
Lúc này, Hạ Diễm giống như một cây anh túc, không chỉ có mùi hương mê hoặc tỏa ra từ sau gáy, mà hơi thở và ánh mắt cũng mang theo nhiệt độ như thiêu như đốt.
Đến khi cậu và Lục Bỉnh Văn tách nhau ra, ngồi đối diện trên giường, cậu mới rũ mắt nhớ lại, cảm thấy hình như nụ hôn hôm nay của bọn họ có chút kịch liệt.
“Em…… Em đi tắm.”
Lục Bỉnh Văn híp mắt, đáp: “Được.”
Hạ Diễm ôm khăn tắm của mình đi vào phòng tắm. Đi được nửa đường, cậu dừng bước, ngoái đầu lại hỏi: “Anh ơi, đêm nay anh sẽ ở lại đây với em à?”
“Ừ.” Lục Bỉnh Văn đáp: “Anh biết em sợ người lạ, lại còn lạ giường nữa chứ.”
Vì vừa hôn nhau nên cổ Hạ Diễm đỏ bừng. Có lẽ vì da cậu quá trắng, nên bất cứ màu sắc gì trên người cậu cũng hiện lên hết sức rõ ràng.
Cậu mặc áo choàng tắm từ trong phòng tắm đi ra, lại bất giác cảm thấy bầu không khí đêm nay có chút khác biệt.
Từ sau khi phân hóa, hình như cậu chưa từng cùng Lục Bỉnh Văn ngủ chung một giường thân mật như thế này.
Lục Bỉnh Văn dời ánh mắt khỏi vòng eo mềm mại nhỏ nhắn của Hạ Diễm. Cậu ta đứng lên cầm lấy máy sấy, chậm rãi đi tới bên cạnh Hạ Diễm, nói: “Để anh sấy tóc cho em.”
Hạ Diễm ngồi xuống trước mặt Lục Bỉnh Văn, toàn thân bị đôi chân của Alpha phía sau giam cầm. Lục Bỉnh Văn sấy tóc cho Hạ Diễm, cậu ta nhìn chằm chằm vào sau gáy Hạ Diễm ba giây, cuối cùng vẫn cố gắng nhịn xuống xúc động muốn cắn một cái.
Hạ Diễm cảm thấy thật thoải mái với hơi ấm từ máy sấy và những ngón tay lướt qua da đầu. Cậu hơi buồn ngủ, rũ mắt xuống, nhẹ nhàng ngáp một cái.
Giây tiếp theo, tiếng ồn từ máy sấy tóc đột nhiên im bặt.
Lục Bỉnh Văn khẽ cười, nói: “Mắt sắp mở không ra rồi.”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Đóng phim thật sự rất mệt.”
Bàn tay Lục Bỉnh Văn vỗ nhẹ lên lưng Hạ Diễm. Hạ Diễm cảm nhận được nguy hiểm, nhưng cậu không ngoái đầu lại nhìn, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Ngày hôm qua anh nhớ em đến 37 lần thật à?”
“Ừ.” Lục Bỉnh Văn đáp: “Hôm nay gặp được em rồi, chỉ còn nhớ 36 lần.”
Hạ Diễm trở mình nằm lên giường, nhìn Lục Bỉnh Văn đi vào phòng tắm tắm rửa.
Vì quá mệt nên Hạ Diễm nhanh chóng rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cậu không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng cậu nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến bên ngoài cửa sổ lầu 3.
Tiếng động kia giống như của một loài bò sát nào đó đang bò thật nhanh trên tường. Hạ Diễm bị ý nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, bỗng chốc mở to hai mắt, vừa vặn thấy Lục Bỉnh Văn mới từ trong phòng tắm đi ra.
Lục Bỉnh Văn chỉ dùng khăn tắm quấn quanh phần dưới eo. Tuy từ nhỏ hai người đã cùng nhau lớn lên, nhưng sau khi trưởng thành, Lục Bỉnh Văn lại càng thêm khỏe mạnh, chân tay thon dài, cơ bụng săn chắc. Nhìn thấy hình ảnh trước mặt khiến Hạ Diễm quên mất tiếng động kỳ quái mình vừa nghe.
Hạ Diễm không hề thu tầm mắt lại, ánh mắt cậu vẫn theo chiếc khăn tắm của Lục Bỉnh Văn nhìn xuống dưới, đột nhiên ý thức được 'cái kia' của Alpha... hình như thật sự... rất lớn.
Hạ Diễm rũ mắt xuống, đột nhiên trong đầu cậu hiện lên những hình ảnh không thích hợp từ một bộ phim cậu đã từng xem.
Tiếng cười dịu dàng của Lục Bỉnh Văn lọt vào tai Hạ Diễm. Rất nhanh, cậu đã được Lục Bỉnh Văn ôm trọn trong vòng tay, mùi hương khiến cậu an tâm tràn ngập khoang mũi. Tuyến thể của cậu ấm lên, giống như một lời mời gọi mơ hồ.
Hạ Diễm vùi đầu vào lòng Lục Bỉnh Văn, nói: “Em nghĩ, hình như anh đã thật sự trưởng thành rồi.”
Lục Bỉnh Văn cười, trêu cậu: “Trưởng thành chỗ nào?”
Hạ Diễm xấu hổ không nói lời nào, chỉ cẩn thận lắng nghe nhịp tim trong lồng ngực Lục Bỉnh Văn.
Cậu là một người rất tinh tế, tỉ mỉ đến mức ngay cả độ cao của gối đầu thay đổi một chút cũng phát hiện ra.
Ngay từ khi còn nhỏ, Hạ Diễm đã thường xuyên phát hiện trúc mã của mình có điều khác thường.
Quả nhiên, Lục Bỉnh Văn không có nhịp tim.
Nhưng dù cậu biết chắc chắn đối phương là người nguy hiểm thì cũng không hề có bất kỳ ý niệm chạy trốn nào. Lúc này, cơn buồn ngủ lại kéo tới. Hạ Diễm tìm một vị trí thoải mái trong lòng Lục Bỉnh Văn, sau đó nhắm mắt lại, nói: “Anh ơi, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Khi ánh trăng khuất dạng dưới những tầng mây, sau nửa đêm, trời mùa thu ở phương Bắc càng gần sáng càng trở nên lạnh hơn.
Lúc nửa đêm, Hạ Diễm bị tiếng kêu chói tai của một con vật nào đó đánh thức. Cậu mở mắt ra, phát hiện mình vẫn còn nằm trong lòng Lục Bỉnh Văn thì thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vào lúc này, trên hành lang ngoài khách sạn đột nhiên truyền đến hai tiếng dậm chân nặng nề, tiếp theo, có thứ gì đó bò qua cửa phòng với tốc độ thật nhanh.
Hạ Diễm kinh ngạc mở to hai mắt, sau lưng cậu truyền đến cảm giác ớn lạnh. Cảm giác này khi còn nhỏ cậu thường xuyên gặp phải, cậu biết, thứ đang bò ngoài cửa kia tuyệt đối không phải là người.
Vì quá sợ hãi nên Hạ Diễm rúc sâu hơn vào lòng Lục Bỉnh Văn. Lúc này Lục Bỉnh Văn mới mở mắt ra, thấp giọng hỏi: “Diễm Diễm, làm sao vậy?”
“Anh à……” Hạ Diễm lo lắng nói: “...Đừng đi.”
Thấy bạn trai dường như đang lo lắng cho mình, khóe môi Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch. Cậu ta nhét tay Hạ Diễm vào trong ổ chăn rồi nói: “Không sao đâu, anh đi xem một chút rồi về ngay.”
Hạ Diễm cuộn mình lại trong chăn, nhìn Lục Bỉnh Văn chậm rãi đi tới cửa, sau đó nhẹ nhàng mở cửa ra.
Nếu lúc này Hạ Diễm đứng đối mặt với Lục Bỉnh Văn, cậu có thể thấy được ánh mắt tối tăm và sát khí của cậu ta.
Năm giây sau, mọi tiếng động hỗn loạn đều biến mất không còn tung tích.
Lục Bỉnh Văn đóng cửa phòng khách sạn lại, thấp giọng cười, nói: “Không có gì, bên ngoài chỉ có một con mèo hoang. Bảo vệ khách sạn đã đuổi nó đi rồi.”
Hạ Diễm ngồi ngay ngắn trên giường, cậu dựng tai lên nghe ngóng một hồi lâu, nhưng cũng không nghe thấy gì nữa, lúc này mới cẩn thận nằm trở lại.
“Đừng sợ.” Lục Bỉnh Văn ôm lấy eo Hạ Diễm, cậu ta đặt cằm lên gáy Hạ Diễm, thấp giọng nói: “Anh vẫn luôn ở đây.”