Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 22: Lời tỏ tình bất ngờ
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Diễm vẫn còn kinh ngạc chưa hoàn hồn, vội vàng gật đầu, rồi báo cáo về Môn Linh với Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, cánh cửa này vừa xuất hiện đã mọc chân chạy khắp nơi!”
“Môn Linh rất khó triệu hoán,” Lục Bỉnh Văn nói, “Có lẽ đã mấy ngàn năm rồi nó không được triệu gọi, nên mới có phần kinh hoảng, thất thố như vậy.”
Hạ Diễm gật đầu, rồi ngơ ngác hỏi: “Nhưng vừa nãy em không mở được cánh cửa này, là anh mở, nên em mới thấy được đồ bên trong… Anh ơi, anh đang ở đâu thế?”
Lục Bỉnh Văn đáp: “Đây là Tàng Bảo Các của Minh Phủ.”
“À,” Hạ Diễm vội nói, “Xin lỗi, em không cố ý quấy rầy công việc của anh.”
“Không sao,” Lục Bỉnh Văn nói. “Vị trí cánh cửa phải tùy theo ý nghĩ của Môn Linh. Nhưng em có thể ước nguyện với nó, và nó sẽ đáp ứng mong muốn của em. Em vừa nghĩ gì?”
Hạ Diễm giật mình: “Em vừa mới nghĩ, anh đi đâu rồi.”
Trong Tàng Bảo Các, ánh sáng lờ mờ, nhưng bảo vật lại rực rỡ muôn màu, có vài món còn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm nhìn nhau vài giây. Trái tim lạnh như băng của hắn bỗng xuất hiện một cảm xúc khó tả.
Hắn nói: “Tôi tạm thời có việc phải làm.”
Hạ Diễm gật đầu, rồi hỏi: “Em có thể vào xem một chút không?”
“Để xuyên qua cánh cửa này là phải vượt qua hai giới, bắt buộc phải có chìa khóa,” Lục Bỉnh Văn nói. “Chờ khi linh lực của em mạnh hơn, em sẽ triệu hoán được chìa khóa và tự do đi lại. Nhưng bây giờ thì tôi có thể đưa em vào.”
Khoảnh khắc Lục Bỉnh Văn bước vào nhân gian, hắn cầm theo một chiếc ô màu đen, trên người mặc áo sơ mi quần tây, mái tóc dài phiêu dật cũng đã biến thành tóc ngắn gọn gàng.
Hạ Diễm vẫn mặc áo ngủ hình gấu nhỏ màu lam nhạt. Lục Bỉnh Văn cầm ô, nắm tay cậu đi vào căn phòng bí mật, cậu tò mò đánh giá những bảo vật bày khắp nơi trong phòng.
Lục Bỉnh Văn nói: “Pháp khí ở đây đều có ý thức riêng. Nếu thấy món nào em thích, em cứ thử xem có lấy được không. Là nhân loại, nếu có thể cầm được nó thì đúng là có duyên, tôi sẽ tặng nó cho em.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn ngước mắt lên hỏi: “Anh ơi, những thứ ở đây có thể tùy tiện tặng người khác sao ạ?”
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, trầm giọng nói: “Không sao, toàn là sắt vụn rách nát thôi mà, em cứ cầm chơi là được.”
Hạ Diễm đăm chiêu gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn về phía cây cung đẹp nhất trong Tàng Bảo Các. Thân cung được làm bằng xương Phượng Hoàng, bề ngoài phủ một lớp sơn màu bạc, trông vô cùng tinh xảo.
Hạ Diễm giẫm lên ghế để với lấy cây cung. Cậu vươn tay lên cao, để lộ vòng eo thon gọn, trông giống hệt một chú mèo xinh đẹp đang cẩn thận rướn người.
Lục Bỉnh Văn đứng một bên, trầm mặc nhìn cậu vươn tay lên cao, rồi lặng lẽ dùng linh lực đỡ ghế cho Hạ Diễm.
Hạ Diễm chạm vào cây cung. Cậu cứ tưởng nó nặng lắm, nhưng khi cầm cây cung trông như làm bằng bạc này lên, nó lại không nặng chút nào, và cậu dễ dàng lấy nó xuống.
Cậu cầm cây cung, cười với Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Thật sự tặng cho em à?”
Lục Bỉnh Văn ngược lại có chút kinh ngạc. Hắn nghĩ thầm, vợ mình đúng là thiên phú dị bẩm, bao nhiêu Đại Thiên Sư cũng không cầm nổi cây cung, vậy mà Hạ Diễm lại có thể dễ dàng cầm lên như vậy?
Hắn khoanh tay, gật đầu nói: “Tôi đã nói tặng cho em thì sẽ tặng cho em. Dẫn Hồn Cung này là pháp khí lợi hại nhất của Thiên Sư ngàn năm trước. Cho dù là lệ quỷ oán khí ngút trời, giương nanh múa vuốt đáng sợ đến mấy, chỉ cần bắn trúng là có thể được siêu độ. Chẳng qua, mũi tên mà Dẫn Hồn Cung bắn ra là mũi tên ảo do linh lực của Thiên Sư tạo thành. Chỉ có mỗi pháp khí mà không có mũi tên ảo thì cũng không có tác dụng gì, vẫn cần nhiều linh lực hơn nữa.”
“Em biết rồi,” Hạ Diễm ôm cây cung vô cùng quý giá vào lòng. “Anh ơi! Cảm ơn anh!”
Tiểu Hắc Miêu đứng một bên nhìn đến ngây người. Dẫn Hồn Cung này là một trong ba pháp khí lợi hại nhất Tàng Bảo Các, thế mà Vương Phi cứ thế cầm lên được, mà cầm được thì cũng thôi đi, Minh Vương bệ hạ cứ thế tặng cho người ta luôn ư?
Ở bên này, Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm một lần nữa, đưa Hạ Diễm cùng cây cung và hơn mười bình nước ép hoa Bỉ Ngạn trở về nhân gian.
Trên nhân gian lúc này đã là buổi chiều, mặt trời chiếu sáng rực rỡ, thời tiết hôm nay khá đẹp.
Phòng thờ khói hương nghi ngút, trong căn hộ cũng có mùi hương thoang thoảng.
Hạ Diễm ôm đầy chiến lợi phẩm về nhà, tâm trạng vô cùng tốt, nhưng lại lo lắng những bảo vật này sẽ bị trộm mất. Cuối cùng cậu cất nước ép hoa Bỉ Ngạn và cây cung vào trong tủ thờ của Lục Bỉnh Văn ở phòng thờ.
“Bảo vật lợi hại như vậy, sợ bị trộm mất.”
Lục Bỉnh Văn nghe vậy, vung tay lên, một kết giới màu lam nhạt liền xuất hiện trong phòng thờ.
“Đây là kết giới che giấu,” Lục Bỉnh Văn nói. “Ngoài hai chúng ta ra thì không ai có thể nhìn thấy những bảo vật này cả.”
Hạ Diễm “Oa” một tiếng, nói: “Thật lợi hại!”
Lục Bỉnh Văn cười, đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa trưa, còn gọi cho Hạ Diễm một ly trà sữa xanh Bốn Mùa thêm trân châu.
“Tôi sẽ nấu bữa trưa, em nghỉ ngơi đi.”
Hạ Diễm cười cong mắt, đi theo sau lưng Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Em có cần giúp gì không?”
Đôi mắt màu hổ phách của cậu giống như một viên kẹo mềm, thậm chí còn ngọt hơn cả kẹo.
Lục Bỉnh Văn đặt tay lên eo Hạ Diễm, không nhịn được kéo cậu lại gần một chút, hỏi: “Tối hôm qua không mệt à?”
Hạ Diễm dựa vào người Lục Bỉnh Văn gần đến vậy, lại ngửi thấy mùi gỗ thông dễ chịu trên người hắn.
“Không sao,” Hạ Diễm dừng một chút, rồi ngoan ngoãn nói: “Lúc ba em bận rộn trong bếp, mẹ cũng sẽ vào giúp đỡ.”
Nhưng đúng lúc này, điện thoại của Hạ Diễm lại vang lên. Vừa rồi mẹ cậu đã gọi ba cuộc gọi nhỡ.
Cậu chui ra khỏi vòng tay Lục Bỉnh Văn, chạy ra xa một chút rồi mới vội vàng nhận cuộc gọi.
Cố Liên đã sợ đến phát điên, bà nói: “Con…. đứa nhỏ này vừa rồi đi đâu? Mẹ còn tưởng con lại đụng phải quỷ!”
“Vừa rồi con có chút việc gấp,” Hạ Diễm giải thích. “Mẹ, sau khi con và Lục tiên sinh kết hôn, yêu ma quỷ quái bình thường không làm hại con được đâu, thật đấy.”
Cố Liên càng thêm ngơ ngác. Phải biết rằng, mười tám năm qua Hạ Diễm không dám nhiễm một chút âm khí nào, thế nhưng bây giờ lại còn mở một công ty linh dị, chuyện này thật ly kỳ.
“Hạ Diễm, ba và mẹ con vừa mua vé máy bay rồi,” Hạ Triều nhận điện thoại từ tay vợ. “Ngày mai gặp mặt rồi sẽ nói chuyện với con.”
Hạ Diễm nhào lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, ngửa mặt nhìn lên trần nhà, lăn qua lộn lại một hồi, như thể sống không còn gì để luyến tiếc.
Không bao lâu sau, Lục Bỉnh Văn xách trà sữa đứng ở cửa phòng ngủ, thấy Hạ Diễm đang quay cuồng trên chiếc giường lớn, liền hỏi: “Làm sao vậy?”
Hạ Diễm ngồi dậy, nói: “Không có việc gì.”
Lục Bỉnh Văn giơ ly trà sữa lên, nói: “Tôi có một người bạn nói thứ này rất ngon, tôi nghĩ chắc em cũng sẽ thích.”
Hạ Diễm giật mình, vội chạy đến bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhận lấy ly trà sữa. Cậu cười cong mắt, reo lên: “Trà sữa!”
Đôi mắt thiếu niên mười mấy tuổi luôn ánh lên vẻ rạng rỡ, Hạ Diễm cười lên càng thêm xinh đẹp.
Hạ Diễm cắm ống hút vào ly trà sữa, hút một hơi, rồi hỏi: “Anh ơi, người bạn thích uống trà sữa của anh cũng là ma hả?”
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm thích uống trà sữa, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy, Thần Bốn Mùa cũng vô cùng đáng tin.
Hắn nói: “Trà sữa này được một người bạn thần tiên giới thiệu.”
Hạ Diễm gật đầu, thầm nghĩ: “Thì ra thần tiên cũng uống trà sữa.”
Cậu lại cảm thấy, lai lịch của Lục Bỉnh Văn chắc chắn không hề nhỏ, dù sao hắn cũng quen biết thần tiên, lại còn có thể tùy ý lấy đồ trong Tàng Bảo Các.
Hạ Diễm cầm trà sữa ngồi trở lại bàn làm việc. Tuần này bài tập CAD của cậu còn một ít, nhưng cậu không tiếp tục vẽ nữa, mà lặng lẽ mở Baidu ra, tìm kiếm một số thứ thần kỳ…
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm bận rộn như vậy, liền trầm giọng hỏi: “Lúc nào em cũng chăm chỉ thế à?”
Nếu bây giờ Lục Bỉnh Văn đến gần xem, hắn có thể thấy Hạ Diễm đang tìm kiếm trên Baidu những cụm từ như “Minh Phủ có những Quỷ Sai nào”, “Đại Quan ở Minh Phủ có những ai”, “Tàng Bảo Các ở Minh Phủ ai quản lý”, chứ không phải đang làm bài tập về nhà.
“Cũng không hẳn, em chỉ không thích nhàm chán thôi.”
Lục Bỉnh Văn phát hiện, dục vọng chiếm hữu của mình đối với Hạ Diễm càng sâu sắc hơn trước, dường như hắn đang mong muốn Hạ Diễm nói chuyện với mình nhiều hơn.
Nhận thấy sự thay đổi của bản thân, hắn khẽ nhíu mày.
Hạ Diễm cảm nhận được ánh mắt của Lục Bỉnh Văn, cậu dừng việc đang làm lại, nhìn về phía hắn.
Cậu nghiêng đầu nhìn Lục Bỉnh Văn, rồi hỏi: “Anh ơi, tâm trạng anh không tốt hả?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Không có.”
Hạ Diễm từ trên ghế nhảy xuống, đi tới trước mặt Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng hỏi: “Vậy sao anh lại cau mày?”
Lục Bỉnh Văn trầm mặc nhìn cậu. Hạ Diễm đã đặt một viên kẹo chanh vào lòng bàn tay hắn.
Cậu ngồi lại ghế, nói với Lục Bỉnh Văn: “Nếu công việc không thuận lợi, ăn chút gì đó ngọt ngọt là được rồi.”
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm ngọt ngào như vậy, nếu không phải ngày mai Hạ Diễm có tiết học, hắn cũng muốn nếm một chút ngọt ngào.
Hắn bóc giấy gói kẹo rồi đưa kẹo vào miệng, nói: “Cảm ơn kẹo của em.”
Hạ Diễm ăn cơm xong thì trở về ký túc xá. Mấy ngày không gặp, Tiểu Kiều đang gào khóc làm bài tập CAD.
“Tao yêu đương nên hỏng đầu luôn rồi, mấy tiết học trên lớp tao đều dành thời gian để nói chuyện với quỷ, vậy nên bây giờ phải tự học lại!”
Hạ Diễm đã ngồi trước bàn, rút hộp mù trên trang web chính thức, còn dùng tiền thưởng kiếm được cách đây không lâu đặt mua cho mẹ một cái túi. Trong tai nghe cậu vẫn đang bật “Lão Vương dạy bạn học tốc ký tâm pháp siêu độ.”
“Nói đi cũng phải nói lại, tao mất mấy ngày mới tiêu hóa hết chuyện trên thế giới này thật sự có ma quỷ,” Trong lòng Tiểu Kiều vẫn còn sợ hãi. “Diễm Diễm, mấy ngày nay cậu vẫn luôn ở chỗ anh họ hả?”
“Ừm, anh họ tôi nấu cơm rất ngon,” Hạ Diễm nói. “Cuối tuần tôi thường đến đó ăn cơm.”
“Này, tình cảm hai anh em cậu thật tốt,” Tiểu Kiều nhìn kỹ Hạ Diễm, rồi hỏi: “Diễm Diễm, sao chỗ xương quai xanh của cậu lại đỏ thế?”
Tai Hạ Diễm hơi ửng hồng, nói: “…. Bị muỗi cắn đó.”
“À, tao có nước hoa nè, cậu bôi đi,” Tiểu Kiều ném cho Hạ Diễm một lọ nước hoa nhỏ. “Con muỗi này trông có vẻ độc.”
Trưa hôm sau, vì lần trước Hạ Diễm giúp Tiểu Kiều trừ ma mà không lấy tiền, cậu ta thấy ngại nên muốn mời Hạ Diễm đi ăn cơm.
Hai người tìm một cái bàn bốn người rộng rãi trong một nhà hàng rất nổi tiếng trên mạng. Thấy bên ngoài cửa sổ có rất nhiều nam nữ đang chạy về phía rừng cây nhỏ, cả hai có chút nghi hoặc.
Tiểu Kiều ngăn một nhân viên nhà hàng lại, hỏi: “Chị ơi, bên ngoài có chuyện gì vậy? Sao mọi người đều chạy ra ngoài hết thế?”
“Là Hạ Thần đến trường chúng ta!” Hai mắt nhân viên nhà hàng sáng lấp lánh như sao, nói: “Nếu không phải còn đang làm việc, em cũng muốn đi xem!”
Một giây sau, điện thoại của Hạ Diễm rung lên, đúng là Hạ Thần gửi tin nhắn tới.
Hạ Thần: “Hạ Thiên Sư, hôm nay tình cờ đến trường cậu có việc, tôi nghe nói nhà hàng Tây ở trường cậu rất ngon, cậu có thời gian cùng tôi ăn một bữa cơm không? Tôi muốn cảm ơn cậu.”
Hạ Diễm ngẩn người. Một giây sau, một đám fan lại đổi hướng chạy về phía nhà hàng Tây.
Người đại diện của Hạ Thần ra sức ngăn cản fan, nói: “Xin lỗi, đã đến giờ nghệ sĩ chúng tôi ăn cơm, xin đừng đi theo nữa.”
Hạ Thần mở cửa nhà hàng, sải bước đi vào trước mắt bao nhiêu người. Anh ta vừa liếc mắt đã thấy Hạ Diễm đang ngồi bên cửa sổ như phát sáng.
Tiểu Kiều kinh ngạc há to miệng, nói: “Bà nó, anh ta sẽ không đi về phía chúng ta chứ?”
Hạ Diễm đang định giải thích với Tiểu Kiều một chút, thì Hạ Thần đã tự mình ngồi xuống vị trí đối diện cậu.
“Các cậu không phiền nếu tôi ngồi ở đây chứ?” Hạ Thần mỉm cười nói: “Hạ Diễm, thật trùng hợp. Vốn định hẹn cậu tới nơi này ăn cơm, không ngờ cậu và bạn đã ở đây rồi.”
Tiểu Kiều vội vàng nói: “Nếu không… Tao tránh đi nhé?”
Hạ Thần cười, nói: “Không cần tránh đâu, tôi không muốn giấu giếm sở thích này với mọi người.”
Hạ Thần búng tay một cái, nhân viên nhà hàng liền nâng một bó hoa hồng xinh đẹp, tinh xảo lên.
Hạ Diễm thở dài trong lòng: “Sẽ không, sẽ không phải…”
“Hạ Diễm, tuy rằng có chút đường đột, nhưng tôi rất nghiêm túc,” biểu cảm của Hạ Thần mang theo chút u sầu. “Tối hôm qua tôi đã thức cả đêm để nghĩ về cậu. Tôi muốn làm bạn trai của cậu, được chứ?”
Hạ Thần cầm bó hoa hồng đến trước mặt Hạ Diễm. Nhưng đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn mặc âu phục màu xám bạc không biết đã xuất hiện ở nhà hàng từ lúc nào, hắn đang đi tới bàn của bọn họ.
Tiểu Kiều kinh ngạc nói: “A, Diễm Diễm, anh họ cậu tới rồi!”
Hạ Diễm: “… Hả?”
Lục Bỉnh Văn duỗi đôi chân dài, ngồi xuống vị trí bên cạnh Hạ Thần.
Mà ở một góc xa phía đối diện với bọn họ, cha mẹ Hạ Diễm đến thành phố B thăm con trai, hai người đang cùng nhau ngồi ăn bữa trưa.
Bọn họ vốn định bữa tối sẽ liên lạc với Hạ Diễm, nhưng không ngờ lại tình cờ nhìn thấy cảnh này.