Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 34: Chồng Quỷ Bước Vào Giấc Mơ...
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giấc mơ mà Lục Bỉnh Văn tạo ra xoay quanh những điều hối tiếc trong lòng mỗi người. Hắn bước vào giấc mộng của Hạ Diễm, muốn xem điều hối tiếc nhất trong cuộc đời Hạ Diễm là gì. Nếu có thể giúp Hạ Diễm bù đắp sự tiếc nuối đó, hắn sẽ hết sức giúp cậu.
Hắn từng tưởng tượng, có lẽ điều hối tiếc lớn nhất của Hạ Diễm chính là kết hôn với mình. Lại không ngờ, khi hắn nhìn thấy Tiểu Hạ Diễm thì lúc ấy cậu chỉ mới ba tuổi rưỡi.
Tiểu Hạ Diễm với khuôn mặt tinh xảo, mặc quần áo bệnh nhân rộng thùng thình ngồi trên ghế dài ở sân thượng bệnh viện. Cậu bé đang khóc thút thít, trong lòng còn ôm một chú gấu bông nhỏ màu nâu.
Thân thể cậu vô cùng gầy yếu, khuôn mặt rất nhỏ nhưng đôi mắt lại rất to. Hàng mi phía trên và dưới rất dài, giống như một con búp bê phương Tây xinh đẹp vậy.
Nhưng sắc mặt của con búp bê này lại không tốt lắm, mặt cậu tái nhợt, còn không ngừng ho khan.
Hạ Diễm nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì ngừng rơi nước mắt, tò mò quan sát vị khách đột nhiên xuất hiện này.
Lục Bỉnh Văn bước đến gần Tiểu Hạ Diễm, ngồi bên cạnh cậu bé, nói: “Hạ Diễm, sao lại khóc?”
Hàng mi dài trên mắt Tiểu Hạ Diễm còn vương mấy giọt nước mắt. Cậu bé nhìn Lục Bỉnh Văn đột nhiên xuất hiện, chớp chớp mắt, tò mò thắc mắc: “Anh ơi, sao anh biết tên em? Anh là… Anh là ma quỷ đến bắt A Diễm phải không?”
“Ta đúng là quỷ.” Lục Bỉnh Văn rút từ trong túi ra mấy viên kẹo chanh mà Hạ Diễm thích, “Nhưng sẽ không bắt em đi, đừng khóc.”
Lục Bỉnh Văn bỏ viên kẹo vào lòng bàn tay Hạ Diễm, nhưng không ngờ Hạ Diễm ba tuổi rưỡi lại không nhận lấy.
Hạ Diễm lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ba mẹ nói không thể tùy tiện ăn đồ người khác cho. Cảm ơn anh, nhưng em không thể lấy kẹo của anh được. Khụ khụ, khụ khụ…..”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Hạ Diễm giúp cậu dễ thở hơn, hắn lại nói: “Bạn nhỏ này, rõ ràng là em rất thích kẹo chanh mà.”
Tiểu Hạ Diễm có chút ngượng ngùng, cậu bé kiêu ngạo đánh mắt khỏi viên kẹo, sau đó mới ngồi thẳng người, đặt hai bàn tay nhỏ xíu lên đầu gối.
Từ khi sinh ra mắt cậu đã đẹp, lúc nhỏ đôi mắt của cậu tròn hơn, màu sắc của đồng tử giống như một miếng hổ phách trong veo vậy.
Rõ ràng biết Lục Bỉnh Văn là quỷ, nhưng Tiểu Hạ Diễm cũng không sợ hãi lắm. Cậu bé yên lặng ở bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhìn đám mây nơi chân trời ngẩn người, không khóc cũng không ồn ào làm loạn.
Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng hỏi Hạ Diễm: “Diễm Diễm, vì sao vừa rồi lại rơi nước mắt?”
“Bởi vì Diễm Diễm đã làm cho mẹ buồn.” Hạ Diễm cúi đầu, “Mẹ không cho Diễm Diễm sờ mèo, nhưng vì Diễm Diễm thích mèo quá mới lén lút chạm vào mèo hoang, sau đó thì bị lên cơn hen suyễn phải nhập viện. Lần này Diễm Diễm ở trong bệnh viện rất lâu, ngày nào cũng phải tiêm thuốc.
Cậu bé bệnh nhân thở dài, tiếp tục nói: “Vừa rồi bác sĩ nói chuyện với mẹ, nói xong thì mẹ khóc. Nhưng mẹ đã lau khô nước mắt rồi vào phòng bệnh xin lỗi cậu bé, mẹ nói là mẹ không nên nạt nộ cậu bé khi cậu bé sờ mèo, Diễm Diễm chỉ là một đứa bé hiếu kỳ, em không làm gì sai.”
Lục Bỉnh Văn gật đầu: “Ừm, em chỉ mới ba tuổi rưỡi, như vậy đã rất ngoan rồi.”
“Nhưng mà, nếu em nghe lời mẹ, không sờ mèo, thì chắc sẽ không bị bệnh.” Hạ Diễm nghĩ tới đây, nước mắt lại lã chã rơi, “Mẹ cũng sẽ không buồn như vậy.”
Có cơn gió ấm thổi qua, Hạ Diễm vươn bàn tay nhỏ xíu của mình lên, gió xuyên qua kẽ ngón tay cậu bay đi.
Cậu có một vẻ điềm tĩnh vượt xa những đứa trẻ cùng trang lứa, tựa hồ như vui buồn trên trần thế đã bị cậu bé bệnh nhân này nhìn thấu hết vậy. Nhưng cũng chính vì quá thông minh nên cậu bé có thể hiểu được rất nhiều chuyện, điều này đối với một đứa trẻ con thì quá tàn nhẫn.
“Anh ơi, có phải Diễm Diễm sắp chết rồi không?”
Hạ Diễm thở dài, ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên, đôi mắt màu hổ phách của cậu bé vừa vặn đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của Lục Bỉnh Văn.
“Tại sao lại nói như vậy?”
“Đêm qua có một nữ quỷ đến, chị ấy nói thân thể em quá yếu, có thể sống không được bao lâu nữa. Nhưng mà anh ơi, đừng mang em đi sớm như vậy được không?” Tiểu Hạ Diễm cho rằng Lục Bỉnh Văn là quỷ sai đến câu hồn mình, vì vậy nên cậu bé mới nhỏ giọng năn nỉ, “Em còn muốn sống thêm một thời gian nữa, không muốn rời xa ba mẹ bây giờ, bọn họ sẽ rất đau khổ, em cũng sẽ đau khổ.”
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe môi, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ bông xù mềm như nhung của Hạ Diễm, nói: “Một thời gian là bao lâu?”
“Ừm….. 50 năm.” Hạ Diễm nhỏ giọng nói, “….. Tốt nhất là Một trăm năm. Diễm Diễm cũng muốn đi mẫu giáo giống như những bạn nhỏ khác, lớn lên, em còn muốn mua túi xách cho mẹ, mua cần câu cho ba.”
Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ cảm thấy con người lại đáng yêu như vậy. Hắn dùng ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt còn vương nơi khóe mắt Hạ Diễm, lại đứng lên, ôm Diễm Diễm nhỏ bé vào trong ngực mình, cùng cậu nhìn những tòa nhà cao tầng đối diện và bầu trời xanh thẳm phía trên bệnh viện.
Trong giấc mơ của Hạ Diễm, cho dù là đang ở bệnh viện cũng có những đám mây mềm mại, có hoa cỏ đầy màu sắc, có biển xanh thẳm, còn có con người chậm rãi tản bộ trên đường, bốn phía đều là cảnh sắc sinh động vô cùng.
Lục Bỉnh Văn cười nói với cậu: “Cậu bạn nhỏ, em quên rồi sao?”
“Em là ngôi sao may mắn được trời ban, em sẽ bình an lớn lên.”
Hạ Diễm làm ổ trong lòng Lục Bỉnh Văn, cậu vừa mơ hồ vừa ngượng ngùng nhìn Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng hỏi: “Anh ơi! Anh là ai?”
Lục Bỉnh Văn bật cười, hắn ôm chặt eo Hạ Diễm, trầm giọng nói: “Ta là phu quân của em, ta tới đón Diễm Diễm về nhà.”
Vừa dứt lời, Lục Bỉnh Văn dùng chủy thủ xé toang tầng mộng cảnh thứ ba. Trên bầu trời bỗng dưng xuất hiện vết nứt, hắn ôm Hạ Diễm, lại dẫn các linh hồn khác cùng trở về thế giới thực tại.
Lúc này, Hạ Diễm, Úc Chi và Lục Bỉnh Văn đang ngất lịm trong nhà họ Trương cũng đồng loạt tỉnh giấc.
Mà bốn thanh niên hôn mê bất tỉnh đã sáu ngày cuối cùng cũng mở mắt. Ma khí tan biến, phòng khách vừa rồi còn âm u lạnh lẽo cũng trở lại nhiệt độ bình thường.
Trương Vũ yếu ớt ngồi dậy, thấy cha mẹ mình đang khóc trước mặt, giống như đã trải qua một đời.
“Con, đứa nhỏ này, sau này không được tùy tiện đi làm mấy loại chuyện nguy hiểm như vậy nữa, biết không?!” Mẹ Trương Vũ đấm vào lưng cậu ta, “Con có biết mình suýt chút nữa thì chết rồi không? Sao lại cúng bái lung tung như thế chứ?!”
Trải nghiệm cận kề cái chết cũng khiến đám người Trương Vũ càng thêm trân trọng khoảnh khắc được tỉnh lại này. Thì ra, không phải giấc mộng nào cũng có thể tỉnh lại, trải qua một ngày bình thường là may mắn lớn lao của mỗi người.
“Con xin lỗi, mẹ, sau này con sẽ sống thật tốt.” Trương Vũ khóc ôm chặt mẹ mình, “Con sai rồi.”
Trong phòng khách tiếng khóc dậy trời, những thiên sư vây xem thì không ngừng khen ngợi, vội vàng chạy đi báo tin Thực Mộng Ma đã bị diệt trừ.
Hạ Diễm vừa mới tỉnh lại, còn có chút ngỡ ngàng.
Lục Bỉnh Văn đưa cho cậu một ly nước ấm, Hạ Diễm hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn sang Lục Bỉnh Văn nói: “Anh ơi, em vừa mới mơ một giấc mộng đẹp.”
Tâm trạng Lục Bỉnh Văn bỗng dưng trở nên rất tốt, hắn cười hỏi: “Mơ thấy cái gì?”
Hạ Diễm trầm tư thật lâu, cau mày nói: “Em nhớ không rõ, hình như…… Trong giấc mơ đó anh cho em kẹo chanh.”
Giọng nói của Hạ Diễm rất dịu dàng, khiến trái tim Lục Bỉnh Văn lại run lên. Hắn đặt kẹo chanh vào lòng bàn tay Hạ Diễm, nói: “Bây giờ cũng có kẹo ăn.”
Hạ Diễm cong cong khóe mắt, cậu nhìn về phía bốn thanh niên vừa mới tỉnh dậy trước mặt.
“Bọn họ không sao chứ?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Mấy người này đều đã tỉnh, lần này điểm công đức của em có thể tăng lên 6000 điểm, giúp người diệt trừ ma quỷ càng khó hơn, so với điểm công đức khi giúp người diệt trừ quỷ quái còn cao hơn 500 điểm.”
Khi Hạ Diễm tỉnh lại, Mao Tiểu Quất cũng trở lại bên cạnh cậu một lần nữa, nó đang cùng Mao Tiểu Hắc đùa giỡn đuổi bắt.
Mấy vị thiên sư xung quanh đang tâng bốc học trò yêu của Trương đạo sĩ, Úc Chi, bọn họ nói: “Chúc mừng Úc thiên sư đã trừ tà thành công, Úc Thiên Sư tuổi trẻ tài cao, tương lai có thể kỳ vọng!”
“Thật đúng là hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy!”
Úc Chi xoa xoa mi tâm, sau đó nhìn về phía Hạ Diễm, nói: “Lần này phải cảm ơn Hạ thiên sư.”
Đám lão đầu đứng trước mặt Úc Chi lại nhìn về phía Hạ Diễm đứng cách đó không xa. Trong bọn họ vẫn có rất nhiều người không biết Hạ Diễm là ai, lúc này cũng không biết lai lịch Hạ Diễm như thế nào, từ đâu tới, chỉ nương theo lời Úc Chi mà nói: “Xem ra giới thiên sư chúng ta vừa xuất hiện hai ngôi sao sáng. Chuyện Hạ thiên sư và Úc thiên sư kề vai sát cánh cùng nhau xua đuổi Thực Mộng Ma đúng là một chuyện tốt đẹp, có thể tận mắt chứng kiến thật sự là may mắn của tôi!”
“Đúng vậy, Thực Mộng Ma này trăm năm qua đã hại người vô số, không nghĩ tới lại bị mấy vị thanh niên tài tuấn này diệt trừ, thật sự là chuyện vui mà!”
Úc Chi lắc đầu, một lần nữa nhắc lại: “Hạ thiên sư mới là thiên tài nhất đẳng, lần này nếu không phải có Hạ thiên sư, e là tôi cũng bị nhốt trong mộng cảnh không ra được.”
Lục Bỉnh Văn thấy Úc Chi một mực khen ngợi phu nhân của mình, giấu đi công đức và danh vọng của mình, hắn lùi về sau vài bước.
Mặc dù vừa rồi Hạ Diễm đã chìm vào giấc ngủ, nhưng cậu vẫn biết rõ, lần này có thể đánh bại được Thực Mộng Ma chính là nhờ Lục Bỉnh Văn giúp đỡ.
Cậu quay đầu lại nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Chuyện hôm nay là nhờ có Úc thiên sư và Chước Hoa thiên sư của công ty chúng ta hỗ trợ. Chước Hoa thiên sư cực kỳ tài giỏi, cũng là…… sư phụ của mình.”
Một đám thiên sư cấp S ở đây lại đổ dồn ánh mắt về phía Lục Bỉnh Văn một thân đồ trắng, nhưng bọn họ cũng không nhận ra điều gì bất thường, ngược lại không ngừng khen ngợi: “Cao thủ! Cao thủ!”
Lục Bỉnh Văn một mình đứng đó, hắn bình thản nói: “Không dám nhận lời.”
Nhưng vào lúc này, Lưu lão đạo mang theo hai đồ đệ song sinh của mình từ ngoài cửa bước vào, ông nói: “Ai nha, các vị đạo trưởng còn chưa biết rồi, Hạ thiên sư chính là giám đốc công ty Bỉ Ngạn của chúng tôi đó. Trong công ty chúng tôi nhân tài rất nhiều, tài chính cũng dồi dào, hoan nghênh các vị đạo trưởng gia nhập công ty chúng tôi!”
Lưu lão đạo vừa đến, những đạo trưởng này lại chuyển ánh mắt tập trung lên người Hạ Diễm.
“Hả? Lưu thiên sư thay đổi địa điểm làm việc từ lúc nào vậy, không còn ở thành phố Tân Hải nữa sao?”
“Thành phố B có rất nhiều cơ hội việc làm.” Lưu lão đạo cười ha hả nói, “Sau này tôi sẽ thường xuyên ở lại con phố Huyền Học thành phố B.”
Hạ Diễm nhân cơ hội này nói: “Các vị đạo trưởng, công ty chúng tôi vẫn còn đang tuyển dụng thêm người. Thiên sư cấp A trở lên 100 vạn một tháng, chế độ phúc lợi đầy đủ, mỗi đơn hàng chúng tôi chỉ chia 30% lợi nhuận. Nếu các vị đạo trưởng có hứng thú gia nhập công ty, có thể lưu số điện thoại của tôi trước. Ngày mai văn phòng công ty của chúng tôi sẽ khai trương ở con phố Huyền Học, hoan nghênh các vị đến tham gia.”
Các thiên sư ở đây ai nấy đều nhiệt tình đến nhận danh thiếp của Hạ Diễm. Cậu cũng vô cùng bình tĩnh phát danh thiếp cho mọi người, lại quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn đứng ở một góc, cậu đi đến nắm lấy bàn tay Lục Bỉnh Văn.
Cậu cười nói: “Anh ơi, vừa rồi cảm ơn anh rất nhiều.”
Lục Bỉnh Văn được phu nhân nắm tay, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Hắn nói: “Vợ chồng với nhau không cần phải cảm ơn.”
Linh thú của Úc Chi biến thành một con rắn màu đen mỏng như sợi dây, nhân lúc mọi người đang đông, nó lặng lẽ trườn đến bên cạnh Hạ Diễm, cuộn mình lên người Diễm, biểu lộ sự yêu thích với cậu.
Đôi mắt bé tí của con rắn đen giống như hai hạt vừng đen, nó thè chiếc lưỡi nhỏ, thân rắn lạnh lẽo lại nhanh chóng quấn quanh cổ tay Hạ Diễm, ngoan ngoãn cất tiếng: “Ti Ti muốn ở bên cạnh mỹ nhân!”
Hạ Diễm dở khóc dở cười, nhưng cậu đã không còn sợ con rắn nhỏ này nữa, vậy nên đã dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu con rắn nhỏ.
Lúc cậu vuốt ve Ti Ti, Úc Chi chăm chú nhìn bàn tay trắng nõn nà của cậu, trong ánh mắt đó còn mang theo vài phần ngưỡng mộ.
Lục Bỉnh Văn lại một lần nữa chạm phải ánh mắt Úc Chi, lại khó khăn lắm mới rời ánh mắt khỏi con hắc xà đang quấn trên tay phu nhân mình.
Hắn cố kìm nén xúc động muốn thắt nút con rắn này và cả chủ nhân của nó ném ra ngoài, hắn khẽ hỏi Hạ Diễm: “Có mệt không?”
Hạ Diễm nói: “Không sao.”
Hạ Diễm lại nhẹ nhàng cong khóe mắt, nhìn Lục Bỉnh Văn nói: “Em cảm thấy…… Còn mệt hơn cả ngày hôm qua.”
Đại mỹ nhân trong trẻo lạnh lùng, nhưng khi ở bên hắn lại ngọt ngào và quyến rũ đến lạ.
Lục Bỉnh Văn lập tức nhớ tới bộ dáng Hạ Diễm hôm qua ngồi trên đùi mình làm nũng nói muốn hắn ôm. Nghĩ đến vẻ quyến rũ ấy chỉ một mình hắn hưởng thụ được, tâm trạng hắn cũng tốt hơn hẳn, thậm chí còn bắt đầu nghĩ xem tối nay sẽ nấu món gì ngon để bón cho phu nhân.
Đơn hàng này giá trị rất lớn, Hạ Diễm thu về 8 triệu. Lúc cậu đang định rời đi thì bốn thanh niên vừa mới được giải cứu lại tới nói cảm ơn Hạ Diễm.
Lục Bỉnh Văn thấy thế thì đứng ở cửa biệt thự chờ cậu, lại không ngờ, sau khi nhóm người này rời đi, Úc Chi lại đi tới trước mặt Hạ Diễm rồi lẳng lặng đứng đó.
Úc Chi vươn tay ra nói với Hạ Diễm: “Hạ Diễm, cậu cũng cho tôi một tấm đi.”
Hạ Diễm nghi hoặc hỏi lại: “Hả?”
“Danh thiếp đó.” Úc Chi vẫn giữ nguyên bàn tay đang chìa ra, “Cho tôi một tấm danh thiếp của cậu.”
Hạ Diễm chớp chớp mắt, cảm thấy khả năng Úc Chi phản bội sư môn không cao lắm, nhưng cậu vẫn lấy ra tấm danh thiếp cuối cùng đặt vào lòng bàn tay Úc Chi.
Úc Chi nhận lấy tấm danh thiếp, lại hỏi: “Vừa rồi, người đứng bên cạnh cậu là ai?”
Hạ Diễm cũng không biết Úc Chi có nhìn ra cái gì hay không, vậy nên chỉ nhẹ giọng nói: “Lục tiên sinh là bạn trai tôi, cũng là nhân viên cửa hàng của chúng tôi.”
Úc Chi lập tức chau mày, hắn ta nói: “Cậu có biết hắn không phải là người mà là một con lệ quỷ ngàn năm không? Tôi thấy hắn đeo nhẫn ở ngón áp út, hắn kết minh hôn với cậu sao?”
Hạ Diễm mở to mắt, nói: “Đúng vậy, anh ấy là chồng tôi.”
Úc Chi lạnh lùng đáp: “Cho dù bây giờ hắn là người đàng hoàng, nhưng cậu và hắn ở cùng một chỗ sẽ làm tổn hại công đức của cậu, đây không phải là kế sách lâu dài, cần phải nhanh chóng diệt trừ hắn.”
Hạ Diễm nghe vậy thì thu lại nụ cười trên môi, cậu chau mày, nói với Úc Chi: “Cảm ơn Úc thiên sư đã quan tâm, nhưng chồng tôi đối xử với tôi rất tốt, tôi càng không hề có ý định làm hại hắn. Anh ấy là quỷ sai, cũng không hại ai, xin cậu đừng làm tổn thương hắn.”
Cậu nói xong thì xoay người đi tìm Lục Bỉnh Văn.
Úc Chi chăm chú nhìn theo bóng lưng Hạ Diễm, mãi cho đến khi Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn vẫn không rời đi nửa bước.
Hạ Diễm khá bận tâm về lời Úc Chi vừa nói, cậu suy nghĩ một lúc lâu vẫn nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, Úc thiên sư phát hiện anh không phải là người, hắn ta có thể……”
“Không sao.” Lục Bỉnh Văn bình thản nói, “Ngàn người như hắn ta cũng không thể làm gì được ta.”
Khi Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cùng nhau rời đi, Úc Chi đã lấy một tấm Thiên Lôi Khu Quỷ Phù ra đánh về phía Lục Bỉnh Văn.
Tay Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm, hắn cũng không thèm liếc nhìn Thiên Lôi Khu Quỷ Phù trị giá ba trăm tám mươi nghìn một tấm kia. Hắn dùng linh lực đốt cháy thành tro.
Phù chú hóa thành tro bụi trong ngọn lửa xanh biếc trên tay Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn đốt xong tấm phù chú kia thì khẽ nhếch khóe môi lên với Úc Chi, thầm nghĩ: Không biết tự lượng sức.
Úc Chi không thể làm gì hơn, chỉ có thể nhìn Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm rời đi. Mà Hạ Diễm dường như cũng nhận ra điều gì đó, cậu ngước mắt hỏi Lục Bỉnh Văn: “Anh à, làm sao vậy?”
Lục Bỉnh Văn bình thản nói: “Không có gì, chỉ là dọn dẹp chút rắc rối nhỏ thôi.”
Vì ngày hôm sau sẽ khai trương, tấm danh thiếp cuối cùng của Hạ Diễm hôm nay cũng đã phát hết. Sau khi trở về căn hộ, cậu và hai linh thú đã làm việc không ngừng nghỉ để in ấn tờ rơi của công ty.
Tờ rơi của Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn do Hạ Diễm tự tay thiết kế. Tờ rơi được làm theo phong cách phong bì tinh xảo. Hạ Diễm liên tục ký tên lên thiệp mời, lại đặt những tờ rơi này vào trong thiệp mời. Hai chú mèo, một đen một cam, trước bàn làm việc, miệt mài đóng dấu hoa Bỉ Ngạn màu vàng lên thiệp, giống hệt hai chú mèo đang làm việc trên dây chuyền sản xuất vậy.
Hạ Diễm nhẹ nhàng vuốt cằm Tiểu Quất, lại cho hai chú mèo ăn một ít bánh, cậu nói: “Các cậu đã vất vả rồi.”
Mao Tiểu Hắc khẽ ngượng ngùng đáp: “…… Phu nhân, cậu có thể vuốt ve tôi được không?”
Hạ Diễm liền lần lượt vuốt ve đầu từng chú mèo, nói: “Tất nhiên rồi.”
Lục Bỉnh Văn nấu xong đồ ăn, thấy phu nhân của mình vẫn đang bận rộn trong thư phòng thì đứng ngoài cửa phòng nói: “Hạ Diễm, em đi ăn cơm đi, để ta ký cho.”
Hạ Diễm rất nghiêm túc, cậu lắc đầu, nói: “Anh à, chữ viết của chúng ta không giống nhau mà. Không sao đâu, ăn cơm xong em làm tiếp là được rồi.”
Lục Bỉnh Văn đi tới trước bàn làm việc, cầm bút lên bắt chước chữ ký của Hạ Diễm.
Ngay cả Hạ Diễm khi nhìn thấy chữ ký này cũng không thể phân biệt được đâu là của Lục Bỉnh Văn, đâu là của mình.
Cậu ngẩng đầu nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh à, thật tài giỏi!”
Chẳng có nam quỷ nào lại không thích được phu nhân mình khen tài giỏi cả. Lục Bỉnh Văn xoa nhẹ đỉnh đầu Hạ Diễm, nói: “Đi thôi, đến giờ ăn cơm rồi.”
Bữa cơm tối nay vô cùng thịnh soạn, không chỉ có sáu món mặn một món canh, mà còn có thịt ba chỉ và thịt bò xiên nướng do Lục Bỉnh Văn tự tay chế biến.
Hạ Diễm tự mình gặm một xiên, lại đưa cho hai chú mèo mỗi đứa một xiên.
Mao Tiểu Hắc liếm móng vuốt, lúc này Hạ Diễm mới phát hiện miếng đệm thịt dưới chân chú mèo đen này lại có màu hồng phấn. Hai chú mèo ngồi xổm bên cạnh ăn thịt xiên nướng, trông vô cùng đáng yêu.
“Ăn nhiều vào.” Lục Bỉnh Văn nói với Hạ Diễm, “Dạo này em lại gầy đi rồi.”
Hạ Diễm gật đầu lia lịa, thầm nghĩ, chắc chắn là do ban đêm 'làm việc' quá sức.
Sau khi ăn xong, Lục Bỉnh Văn ở thư phòng ký tên cho Hạ Diễm, còn Hạ Diễm thì đến phòng tắm ngâm mình trong bồn tắm hương chanh.
Cậu ở trong phòng tắm lướt diễn đàn Thiên Sư. Vì hôm nay cậu đã giúp Trương gia diệt trừ Thực Mộng Ma, công ty Bỉ Ngạn lại càng nổi tiếng hơn một chút.
【Trăm nghe không bằng một thấy, hôm nay tôi theo sư phụ đến nhà họ Trương, gặp được giám đốc công ty Bỉ Ngạn, cậu ấy đúng thật là một đại mỹ nhân, cảm giác mắt tôi cứ như vừa được rửa sạch vậy.】
【Người này đúng là tiểu thiếu gia nhà họ Hạ ở thành phố Tân Hải, không ngờ bây giờ cậu ấy đã trở thành một thiên sư tài giỏi!】
[Người đi theo cậu ấy là ai vậy? Linh lực của người đó rất cao, hắn cũng là một cao nhân.】
【Lúc Úc thiên sư bị Thực Mộng Ma đánh bay ra ngoài, vị bên cạnh Hạ công tử đã giúp chúng ta một tay, khi đó mới buộc ma khí kia phải quay về chỗ cũ. Nhưng người này rất thần bí, lão đạo không thể nhìn thấu linh lực của hắn, hình như hắn là…. sư phụ của Hạ thiên sư…..】
【Vừa mở diễn đàn ra đã ngửi thấy mùi 'ghen tỵ' nồng nặc, trong bếp không nấu gì, dây điện cũng không có vấn đề, nhưng trái tim lão phu đang bùng cháy vì Hạ thiên sư! Làm sao lại có một thiên sư vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ như vậy chứ….】
【Các người cũng đừng có khoe khoang nữa, chuyện hôm nay chắc chắn là công lao của Úc thiên sư. Vị Hạ thiên sư kia chẳng qua là công tử nhà giàu, trong nhà có tiền nên thuê người đến diệt trừ tà ma mà thôi. Ngay cả chính bản thân cậu ta vừa không có chứng chỉ thiên sư, vừa không theo học bất kỳ môn phái mạnh mẽ nào, các người đừng để cậu ta lừa gạt nữa.】
【 Lầu trên, nếu anh nói như vậy, chẳng lẽ Úc thiên sư coi trọng vẻ ngoài của Hạ thiên sư, vì thích Hạ thiên sư nên mới đem công lao ngày hôm nay dâng tặng cho cậu ta?】
Hạ Diễm chau mày, tắt diễn đàn.
Lúc này, Tiểu Kiều gửi tin nhắn đến cho Hạ Diễm: Diễm Diễm, hôm nay tôi đăng tiểu thuyết tôi mới viết rồi đó!
Tiểu Kiều ở ký túc xá chôn mình cả ngày cuối tuần, làm hỏng một chiếc bàn phím, thay đổi bảy bản thảo, cuối cùng cũng viết xong một bản hoàn chỉnh để đăng tải. Hạ Diễm: !!! Được! Để tôi xem ngay!
Tiểu Kiều gửi cho Hạ Diễm một đường link, cậu ta nói: Diễm Diễm, phải dùng VPN mới xem được!
Tiêu đề đường link là “Quỷ Tổng Tài Bá Đạo Yêu Tôi”, tên tác giả là Chiến Binh Tình Yêu Thuần Khiết, tóm tắt: Nam quỷ cường tráng và công tử quyền quý!
Hạ Diễm cài đặt VPN, tò mò nhấp vào đường link.
Chương đầu tiên, Quỷ tổng tài bá đạo bao nuôi nhân vật chính sa sút, nghèo túng như chim hoàng yến, hắn ném mười tỷ lên mặt 'chim hoàng yến', muốn 'chim hoàng yến' kết minh hôn với hắn.
Hạ Diễm nhìn thấy điều này cũng không quá kinh ngạc, dù sao cậu cũng có một phu quân là quỷ mà.
Nhưng kế tiếp, ánh mắt cậu thay đổi theo từng dòng chữ trên màn hình: “đã mềm nhũn”, “một lần làm đến bảy tiếng đồng hồ”, “làm liên tục bảy ngày”, “khóc lóc gọi 'ông chồng ma quỷ thật lợi hại'”, mắt cậu càng lúc càng mở to.
Hạ Diễm trầm mặc, nhưng vẫn tặng cho Tiểu Kiều mười “ngư lôi nước sâu”.
Tiểu Kiều: Chết tiệt, Miêu Miêu Ác Ma Mua Mặt Nạ là cậu đúng không? Sao cậu lại tặng thưởng cho tôi? Cậu là độc giả đầu tiên của tôi đó. Bảo bối à, cậu tiêu nhiều tiền như vậy làm gì chứ?
Hạ Diễm: Chúc mừng cậu đã 'đào hố' (viết truyện)! Nhưng mà, Tiểu Kiều à, tôi nghĩ một lần 'làm' tới bảy giờ có chút không hợp lý.
Tiểu Kiều: Nhưng mạnh mẽ như vậy không phải sẽ rất sảng khoái sao? Cậu thấy sao khi đọc chương tiếp theo trong phòng tắm, tôi cảm thấy rất thú vị! Có phải do tôi không có kinh nghiệm nên viết chưa tới không? Bảo bối ơi, cho tôi lời góp ý đi!
Hạ Diễm trầm ngâm thật lâu, thầm nghĩ cậu và Lục Bỉnh Văn làm một lần ba tiếng thì cậu đã ngất lịm rồi, bảy tiếng chắc phải đến chỗ Mạnh Bà xếp hàng uống trà sữa quá.
Cậu mở tiểu thuyết ra một lần nữa, muốn đọc lại một lần nữa. Nhưng đúng lúc này Lục Bỉnh Văn lại nhẹ nhàng mở khóa cửa phòng tắm, bưng dĩa dưa hấu đi vào.
Hạ Diễm đang đọc truyện H, nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì giật mình, suýt chút nữa làm rơi điện thoại vào bồn tắm.
Lục Bỉnh Văn cho rằng lại có tên nhóc nào không biết điều muốn theo đuổi phu nhân mình, hắn cau mày nhìn về phía màn hình điện thoại của Hạ Diễm vẫn còn đang sáng. Kết quả, vừa liếc mắt đã phát hiện ra điều gì đó vô cùng khó lường.
Hạ Diễm giấu điện thoại đi, không muốn cho Lục Bỉnh Văn nhìn. Lão lưu manh Lục Bỉnh Văn lại rất có hứng thú giật lấy điện thoại trên tay cậu, trêu chọc: “Phu nhân, hóa ra em thích 'phòng tắm' sao?”
Hạ Diễm cảm thấy bây giờ mình có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan này, vì thế cậu vùi mình xuống dưới lớp bọt xà phòng, rầu rĩ đáp: “Mới không phải.”
Lục Bỉnh Văn đã bước vào bồn tắm, thấy Hạ Diễm muốn bỏ chạy, hắn bật cười, “Ta biết hôm nay em rất mệt.”
Hắn lại cho đại mỹ nhân nằm trong bồn tắm ăn một miếng dưa hấu, nói: “Ta chỉ muốn gần em thêm một chút thôi.”
Trái tim Hạ Diễm khẽ rung động, Lục Bỉnh Văn siết chặt vòng tay ôm lấy eo cậu, hắn hỏi: “Hôm nay tên tiểu tử họ Úc kia nói với em là phải diệt trừ ta, vì sao em không nghe lời hắn ta?”
Hạ Diễm giật mình, cậu trầm mặc một lúc lâu mới nghiêm túc nói: “Hắn ta và em chỉ là người qua đường vừa mới gặp mặt một lần, mà anh là người đã cùng em bái đường thành thân. Em nghĩ….. Giữa vợ chồng thì nên thẳng thắn đối đãi với nhau.”
Dưới ánh đèn phòng tắm mờ nhạt, hơi nước lượn lờ khắp nơi, ánh mắt Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn cũng trở nên mờ ảo.
Lục Bỉnh Văn siết chặt hai tay ôm lấy eo Hạ Diễm, cúi xuống trao cho Hạ Diễm một nụ hôn thật sâu.
Hắn đã từng gặp vô số mỹ nhân, nhưng chỉ có Hạ Diễm là khiến hắn cảm thấy thật sự đáng yêu.
Hắn không rõ cảm giác đang dâng lên trong lòng mình là gì, nhưng bỗng nhiên hắn nhận ra một điều, hắn không chỉ muốn thân thể Hạ Diễm, mà còn hy vọng ánh mắt Hạ Diễm chỉ dừng lại trên người mình.
“Cái em đọc vừa rồi là tiểu thuyết tình yêu sao?” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm, “Yêu và thích của con người có gì khác nhau?”
Hạ Diễm chưa từng yêu, nhưng lúc này cậu lại nghiêm túc suy nghĩ, dùng một câu nói mà cậu đã đọc được trong sách để trả lời Lục Bỉnh Văn. “Thích là muốn chiếm hữu.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Yêu là….. bàn tay háo hức muốn vươn ra, nhưng những ngón tay lại rụt rè rút lại.”