Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 36: Chồng Quỷ Và Mỹ Nhân Bị Che Mắt
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Na vừa nói đến đây đã bật khóc không ngừng, cô bé thút thít: “Tại sao lại có hai cái bóng? Chẳng lẽ trong cơ thể bọn em còn có một... một người khác nữa sao?”
Úc Chi lắc đầu giải thích: “Đây là Trùng Ảnh Pháp. Nghe nói cổ trùng Miêu Cương bị mẫu trùng khống chế. Kẻ điều khiển mẫu trùng lợi dụng những tử trùng này để hấp thu dương khí trong cơ thể con người, còn cái bóng kia chính là linh hồn của nạn nhân. Kẻ đó đã hút dương khí của các cô cậu vào cơ thể mình để kéo dài tuổi thọ.”
Mấy thanh niên ai nấy đều sợ hãi tột độ. Hạ Diễm nhẹ giọng trấn an họ vài câu, rồi mở chiếc rương báu nhỏ Lưu đạo sĩ để trong cửa hàng, lấy ra mấy cái lọ. Cậu nói: “Đừng sợ, không phải vấn đề gì to tát đâu. Các em chỉ bị trúng cổ thuật thôi, may mắn là được phát hiện kịp thời, chưa đến mức nguy hiểm tính mạng. Bây giờ tôi sẽ đưa mỗi người một chén thuốc trừ trùng, phải uống hết thì những con trùng đó mới có thể chui ra ngoài.”
Nói đoạn, Hạ Diễm tìm một cái cốc nhỏ. Sáng nay cậu vừa xem một bài học trực tuyến về cổ trùng Miêu Cương, biết rằng trùng từ miệng mà vào thì cũng phải dùng thuốc uống để trừ. Cậu cho nước ép rau bina, nước đun sôi, bột rết khô, bột bọ cạp, bột ớt vào cốc theo một tỷ lệ nhất định, tạo ra một ly chất lỏng có màu sắc trông không mấy dễ chịu.
Mấy thanh niên nhìn màu sắc đáng sợ của cốc nước thì không ai dám uống. Hạ Diễm định cho Nhạc Nhạc đang hôn mê uống trước, nhưng không ngờ, ly nước vừa chạm vào môi Nhạc Nhạc thì cô bé đột nhiên mở mắt.
Cô bé đột ngột vươn hai tay ra, dùng sức bóp cổ Hạ Diễm. Giọng nói phát ra từ miệng cô bé lại là giọng của một người đàn ông trung niên: “Mày đã làm hỏng chuyện tốt của tao, mày dám làm hỏng chuyện tốt của tao! Mày sẽ không được chết tử tế, không được chết tử tế đâu!”
Phổi Hạ Diễm vốn đã yếu, bị cô bé bóp cổ như vậy càng khiến cậu không thở nổi. Cậu cố gắng đẩy cô gái ra, nhưng đôi mắt âm hiểm độc ác của cô gái lại sững sờ nhìn chằm chằm cậu, hiển nhiên là đã mất đi ý thức.
Úc Chi thấy vậy định tiến lên giúp đỡ, nhưng Lục Bỉnh Văn đã nhanh hơn hắn. Lục Bỉnh Văn chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, nữ sinh kia đã ngất đi như một con rối gỗ đứt dây, một lần nữa hôn mê bất tỉnh.
Lục Bỉnh Văn tiến lên kiểm tra vết thương trên cổ Hạ Diễm, đỡ cậu ngồi xuống, rồi đưa cậu một ly nước ấm. Cuối cùng, Hạ Diễm cũng bình tĩnh trở lại.
“Em không sao chứ?” Lục Bỉnh Văn ân cần hỏi han.
Hạ Diễm lắc đầu đáp: “Không sao.”
“Đại Kim, Tiểu Kim, trói cô bé này lại rồi nhốt vào phòng nghỉ,” Lục Bỉnh Văn dặn dò, “Có thể hôm nay cô bé sẽ phát cuồng lần nữa. Đừng lại gần cô bé, cũng đừng cho cô bé ăn bất cứ thứ gì. Trong chốc lát sẽ không chết được đâu.”
Hạ Diễm ngước mắt hỏi: “Cô bé có thể dùng nước ép hoa bỉ ngạn không?”
Lục Bỉnh Văn lắc đầu: “Không thể. Tình huống của cô bé không tính là bị quỷ nhập.”
Mấy thiếu niên kia ai nấy đều bị dọa cho ngây dại, đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích, tất cả đều lo lắng nhìn Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn nói: “Mấy người các cậu phải nhanh chóng uống thuốc trừ trùng. Nếu để cổ trùng xâm nhập vào đại não thì sẽ mất thần trí giống như cô bé kia.”
Lý Na sợ tới mức ngã quỵ xuống đất, cô bé nức nở: “Tất cả đều là lỗi của tôi! Nếu không phải tôi đã chỉ mọi người ăn món salad đó thì Nhạc Nhạc đã không sao rồi! Vậy bây giờ… bây giờ còn cách nào để cứu Nhạc Nhạc không?”
Giọng Lục Bỉnh Văn vô cùng bình tĩnh, nói: “Chắc chắn nạn nhân không chỉ có mấy người cô cậu. Bây giờ điều chúng ta cần làm là tìm ra con mẫu trùng kia rồi giết chết nó. Khi mẫu trùng chết, tử trùng cũng mất đi sức mạnh, lúc đó thì bạn bè cô sẽ được cứu.”
Hạ Diễm gật đầu, hỏi: “Lý Na, tờ rơi lúc trước em nhận được còn giữ lại không?”
Cô gái nhanh chóng gật đầu, tìm một tờ rơi màu hồng phấn từ trong túi xách, đưa cho Hạ Diễm: “Tờ rơi này em nhận được ở gần công ty bọn em. Cửa hàng bán đồ ăn này không kinh doanh online trên các nền tảng lớn, mỗi lần giao hàng đều cực kỳ nhanh. Về phần địa chỉ của cửa hàng thì em nghĩ có thể hỏi anh giao đồ ăn, đồ ăn gần đây đều là anh ấy mang tới.”
Lý Na cũng là một cô bé rất cẩn thận. Cô nói xong thì tìm ra một dãy số điện thoại trên điện thoại di động, rồi nói: “Bây giờ tôi gọi điện hỏi thử một chút!”
Cô gọi điện cho cậu trai giao hàng, thật may là cậu ta đã nhanh chóng bắt máy.
“Ồ, cô hỏi nhà hàng bán salad à? Cô muốn đến nhà hàng để ăn sao? Nhưng vị trí của nhà hàng này rất hẻo lánh, mặt tiền cũng rất nhỏ, nó nằm ở hẻm 112 thành cổ Tây Giao. Lần nào ông chủ cũng chuẩn bị bữa ăn xong rồi đặt ở cửa, tôi chỉ việc tới lấy rồi đem đi giao thôi. Hình như nhà đó chỉ kinh doanh một lát vào buổi trưa, phần lớn thời gian tôi đi lấy đồ ăn đều là khoảng 11 giờ 40 trưa,” cậu trai shipper nói. “Cho tới tận bây giờ tôi vẫn chưa từng thấy mặt ông chủ. Dù sao thì lần nào tới lấy đồ ăn cũng đứng ở cửa, cũng chưa bao giờ để chúng tôi phải chờ.”
Lý Na cảm ơn cậu shipper, ghi lại địa chỉ lên một tờ giấy nhớ rồi đưa cho Hạ Diễm xem.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa mắt trao đổi với nhau. Lục Bỉnh Văn suy tư vài giây rồi hỏi: “Diễm Diễm, chiều nay em có tiết học toán cao cấp phải không?”
“Hả? Anh nhớ cả thời khóa biểu của em sao?” Hạ Diễm có chút kinh ngạc. “Không sao, hôm nay thầy có việc nhà nên cho nghỉ, tiết học sẽ dời đến sau kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh. Chiều nay em có thời gian.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Anh đã tham gia lớp học này với em, đương nhiên sẽ nhớ rất rõ.”
Hạ Diễm cười, quay đầu nói với Lý Na: “Đừng buồn. Bây giờ chúng tôi sẽ lo liệu việc này, các cô cậu cứ yên tâm, đừng nóng vội.”
Lưu lão đạo từ bên ngoài cửa hàng đi tới nhìn một chút. Chuyện trừ trùng này, bất cứ một đạo sĩ chính quy Huyền Môn nào cũng đều biết.
Đại Kim và Tiểu Kim dựa theo công thức có sẵn chế biến thuốc trừ trùng cho khách. Lưu lão đạo nhắc nhở những người này: “Đúng rồi, các cô cậu có thể sẽ phải đi vệ sinh thường xuyên sau khi uống thuốc trừ trùng. Nhà vệ sinh ở đây được chia ra nam nữ riêng biệt, mỗi bên có ba ngăn. Các cậu tự mình xem xét xem về ký túc xá của mình tiện hơn hay ở chỗ này tiện hơn. Ngoài ra, hôm nay các cô cậu cũng không nên ăn bất cứ thứ gì khác.”
Hạ Diễm gật đầu với Lưu lão đạo, nói: “Lưu đạo trưởng, chuyện trong cửa hàng làm phiền ông rồi.”
Lưu lão đạo vuốt râu nói: “Đi đi.”
Úc Chi đứng ngoài quan sát Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn kề tai thì thầm với nhau, trong lòng hắn ta có chút chua xót. Nhưng lúc này hắn vẫn đuổi theo hai người, muốn cùng Hạ Diễm đi xem một chút.
Lục Bỉnh Văn chú ý đến cái đuôi nhỏ phía sau, hắn hơi nhíu mày. Một giây sau, hắn và Hạ Diễm đã biến mất khỏi cửa hàng.
Lưu lão đạo “Chậc” một tiếng, rồi nhìn về phía Úc Chi với vẻ mặt kinh ngạc bên cạnh.
“…… Bà nó.”
Úc Chi tức giận lao ra khỏi cửa hàng, tùy tiện quét một chiếc xe đạp dùng chung trên đường phố bên ngoài. Vừa mới cưỡi lên thì đã bị một người đàn ông trung niên ngồi trên xe lăn gọi lại.
“Nghiệt đồ, quay về!” Trương đạo trưởng giận dữ mắng. “Bắt mấy con trùng thôi mà cần nhiều người như vậy làm gì? Việc làm ăn trong cửa hàng của người khác thì con góp vui làm gì?!”
“Sư phụ…” Úc Chi quay đầu lại, “Sao ngài lại tới đây?”
“Ta tới làm gì à? Con nói thử xem ta tới làm gì? Tượng con cóc đen của ta đâu?!”
Lưu lão đạo lại “chậc” một tiếng, thấp giọng nói: “… Tôi không có tố cáo đâu nha.”
Những năm gần đây sức khỏe Trương đạo trưởng không được tốt, rất ít khi ra khỏi núi. Nhưng nghe nói thiếu gia nhà họ Hạ kinh doanh Huyền Học, còn đánh bại được Thực Mộng Ma, vậy nên ông mới đến xem thế nào.
Không ngờ ông lại nhìn thấy bảo vật trấn trạch Hắc Cóc đã mất tích của mình trong cửa hàng này, còn đại đệ tử Úc Chi của ông thì thẫn thờ sắp chạy theo Hạ Diễm luôn rồi.
Úc Chi nói: “… Con cóc vẫn còn ở chỗ con, Hạ thiên sư không nhận.”
“Thật là có tiền đồ!” Trương đạo trưởng mắng. “Trước không nói lòng vi sư cũng lạnh, con và Hạ thiên sư người ta không thân cũng không quen, con đột nhiên tặng người ta con cóc này, người ta nhận mới là lạ! Thằng nhóc con hoàn toàn không có chút chừng mực nào, vừa thấy gái đẹp là đầu óc đã mụ mị!”
Úc Chi bị sư phụ mình mắng một trận, mặt đỏ bừng, tỉnh táo hơn không ít.
“Con xin lỗi,” Úc Chi nói, “Sư phụ, nhưng con vẫn muốn đi giúp đỡ.”
Mà đúng lúc này, cô gái tên Nhạc Nhạc vừa rồi bị trói trong phòng nghỉ lại đột nhiên co giật, căn phòng bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Lưu đạo sĩ nhướng mày, bước nhanh vào phòng.
Đệ tử thứ hai của Trương đạo trưởng đẩy xe lăn sư phụ mình cùng đi theo Lưu lão đạo vào trong.
Trương đạo trưởng đặt ngón tay lên trán cô gái, nói: “Cổ trùng này rất lợi hại, bọn họ phải mau chóng giải quyết, nếu không cô gái này sẽ vô phương cứu chữa.”
Khi còn trẻ, Trương đạo trưởng là thiên sư xuất sắc nhất trong thế hệ của Lưu đạo trưởng. Mặc dù bây giờ đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng tu vi vẫn rất cao. Khi còn trẻ, năng lực bắt quỷ của Lưu đạo trưởng kém hơn Trương đạo trưởng một chút, nhưng ông lại là thần toán, bất kể tính cái gì cũng rất chuẩn xác.
“Đúng vậy,” Lưu đạo trưởng nói. “Mới vừa rồi tôi đã tính một quẻ, tôi cảm thấy người nuôi cổ này không giống người sống, nhưng cũng không giống người chết, trạng thái kia vô cùng vi diệu.”
Bầu không khí trong cửa hàng bỗng trở nên hết sức quỷ dị, nhưng bên ngoài cửa hàng thì vẫn nóng hừng hực như trước.
Người dẫn chương trình đang phát sóng trực tiếp về huyền học cũng nghe được chuyện trong cửa hàng, vì vậy đã quay về phía camera nói: “Cửa hàng mới của công ty Bỉ Ngạn mới mở cửa chưa đầy một giờ đã nhận được đơn hàng đầu tiên. Nghe nói khách hàng là mấy thanh niên trúng cổ trùng. Hiện tại một người trẻ tuổi đang nguy kịch, liệu Hạ thiên sư của chúng ta có thể cứu người này được hay không, chúng ta hãy cùng chờ xem.”
【Oa, tôi lại thấy được ba nhân vật lớn, Trương đạo trưởng, Lưu đạo trưởng và Úc thiên sư trong phát sóng trực tiếp này?!】
【Biểu cảm của Úc thiên sư vừa rồi có chút suy sụp, hắn ta gặp phải chuyện gì sao?】
[Tôi biết loại cổ trùng này, cực kỳ khó đối phó. Phải giết chết mẫu trùng mới có thể hoàn toàn chữa khỏi cho những người bị hại này, thu dọn đống rác rưởi đó quả thực muốn phát điên!】
【Các người đã nghe nói qua về cổ trùng tục mệnh pháp chưa? Theo truyền thuyết thì, thánh nữ thao túng cổ trùng hút dương khí có thể kéo dài tuổi thọ của mình vô hạn, nhưng hình như bọn họ chỉ có thể tự do hoạt động vào ban đêm, ban ngày phải bổ sung dương khí bằng thân thể cổ trùng!】
【Bà nó, thật ghê tởm, chuyện này là thật à?】
Hẻm cổ Tây Giao là một khu phố cổ ở thành phố B. Nơi này từng vô cùng phồn hoa náo nhiệt, nhưng bây giờ chỉ còn lại những ngôi nhà gỗ chưa được phá dỡ và những cụ già sống tại đây.
Hệ thống thoát nước trong hẻm tương đối kém. Vì quá ẩm thấp nên rêu mọc ở đây rất nhiều, còn có mùi hôi thối của cống rãnh tràn ngập khắp nơi. Đằng sau con hẻm cổ kính này là một ngọn núi nổi tiếng của thành phố B.
Hạ Diễm ngẩng đầu nhìn về phía dãy núi cách đó không xa. Còn chưa đến giữa trưa, nhưng vì núi cao che khuất mà ánh sáng trong con hẻm này rất kém, hơn nữa còn có cảm giác thật âm lãnh.
“106, 107…” Hạ Diễm đếm số nhà. “Số 112 chắc là căn nhà cuối hẻm.”
Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cùng nhau bước nhanh đến. Hai người đứng trước cửa tiệm nhỏ ở cuối hẻm, mấy cánh cửa gỗ gần đó đều bị khóa, đây là căn nhà duy nhất vẫn còn mở cửa.
Ở lối vào trước cửa hàng có đặt một cái bàn gỗ nhỏ và một tấm bảng nhỏ màu trắng, trên đó viết: “Tự lấy đồ mang đi, xin đừng làm phiền.” Mà lúc này, trên chiếc bàn gỗ kia đã đặt hơn mười phần salad chờ được giao cho khách hàng.
“Mở ra xem một chút,” Lục Bỉnh Văn nói với Mao Tiểu Hắc.
Mao Tiểu Hắc dùng móng vuốt mở gói đồ ăn mang đi kia ra, Mao Tiểu Quất kéo vài cái, mấy con ấu trùng màu trắng còn đang nhúc nhích đập vào mắt Hạ Diễm.
“Những con cổ trùng này nếu không dùng linh lực nhìn thì căn bản sẽ không thấy,” Lục Bỉnh Văn nói. “Số lượng còn không ít.”
Hạ Diễm cố nén cơn buồn nôn đang dâng trào trong cổ họng mình, cậu gật đầu.
Lục Bỉnh Văn đẩy cửa ra, hứng thú nói: “Diễm Diễm, đã từng gặp qua trùng động chưa?”
“Quả thật là em chưa từng thấy qua trùng động,” Hạ Diễm nói. “Em chỉ thấy khái niệm về lỗ sâu do Einstein đề xuất trong trường học. Trong khái niệm của ông ấy, lỗ sâu là một đường hầm nối liền hai thời gian và không gian khác nhau. Hoặc… khi ăn táo, đôi khi cũng có thể nhìn thấy những lỗ sâu đục khoét.”
“Ừ, em cứ tưởng tượng nó như là một đường hầm.”
Lục Bỉnh Văn mang theo Hạ Diễm đi vào căn nhà gỗ nhỏ. Khác với sự sạch sẽ gọn gàng bên ngoài cửa hàng, bên trong cửa hàng chỗ nào cũng có thể thấy côn trùng và bụi bặm bay khắp nơi. Ngay cả căn phòng lớn nằm đối diện cửa cũng không có ai, hình như nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu, trong sân cũng bị cỏ dại mọc um tùm phủ kín.
Hạ Diễm tìm một vòng, đột nhiên bị cái hố thật to xuất hiện trong phòng ngủ làm cho hoảng sợ.
“Đây là động trùng,” Lục Bỉnh Văn kéo tay Hạ Diễm lại. “Từ nơi này đi vào, đầu bên kia đại khái là ngọn núi phía sau.”
Vừa dứt lời, Lục Bỉnh Văn đã mang theo Hạ Diễm dịch chuyển vào sâu trong trùng động.
Trong trùng động còn lạnh hơn ở bên ngoài nhiều, nhưng đoạn đường này cũng không tối, vẫn có ánh sáng. Hạ Diễm bị lạnh đến run cầm cập, cậu nhẹ giọng hỏi Lục Bỉnh Văn: “Con trùng này rất lớn hả anh?”
Lục Bỉnh Văn cởi âu phục của mình ra khoác lên người Hạ Diễm, hắn nói: “Ừ, đừng sợ, đi theo anh là được rồi.”
Hạ Diễm kéo tay Lục Bỉnh Văn, tiếp tục rón rén đi sâu vào hang động.
Dù đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng khi nhìn thấy con trùng lớn nằm trong hang động trước mắt, Hạ Diễm vẫn không nhịn được mà buồn nôn.
Ở sâu trong hang động này là một con trùng màu trắng khổng lồ. Con trùng kia đang ăn thịt một con rết khổng lồ trong hang động, mà từng luồng từng luồng dương khí từ bốn phương tám hướng bay về không ngừng bị nó hấp thu.
Đuôi con trùng được nối với một túi truyền dịch nhỏ. Thứ trong túi truyền dịch kia giống như máu nhưng màu không đậm như máu, chất lỏng đó không ngừng truyền từ ống kim tiêm vào người đàn ông đang nằm trên giường bệnh đơn sơ trong hang động.
Người đàn ông kia gầy đến dọa người, nhưng sắc mặt lại vô cùng tốt, tựa hồ như đang ngủ vậy.
Mao Tiểu Hắc cắn đứt bộ truyền dịch trên mu bàn tay người đàn ông, người đàn ông đó mở mắt ra ngay lập tức. Sắc mặt hồng hào của hắn ta cũng trở nên xám xịt chỉ trong chớp mắt, hai má và mu bàn tay thậm chí còn hiện ra mấy vết thi ban. Ông ta nhanh chóng già nua, từ năm mươi tuổi bỗng chốc biến thành một ông lão đầu tóc bạc trắng.
Hạ Diễm hoảng sợ, cậu cũng không biết rốt cuộc thì người này còn sống hay đã chết, nhưng vào lúc đó, cậu nghe được tiếng thở nặng nề của ông lão kia.
“Sinh lão bệnh tử đều là nỗi khổ của con người, khụ… khụ…”
Ông lão gian nan ngồi dậy từ trên chiếc giường nhỏ kia, nhìn thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn thì nói: “Ba tháng trước tôi được chẩn đoán ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Kể từ đó, thân thể tôi không ngừng đau đớn, cũng nhanh chóng suy tàn. Nhưng tuần sau con gái tôi kết hôn, con bé đã mất mẹ từ khi còn nhỏ, nếu tôi cũng chết, vậy hôn lễ của nó ngay cả một người thân cũng không có.”
“May mà vị đại nhân tóc bạc kia đã nói cho tôi biết phương pháp này. Hắn ta bảo tôi dùng cổ trùng hút dương khí của những đứa nhỏ kia để kéo dài mạng sống. Tôi chỉ trộm một chút sinh mệnh của bọn họ mà thôi, tôi không làm gì quá đáng cả,” ông lão cười to nói. “Hình như thế nhân chỉ biết có thánh nữ Miêu Cương, lại không biết Miêu Cương cũng có thánh tử. Cổ trùng của thánh tử và thánh nữ đều là cổ trùng lợi hại nhất. Giống như con trùng này của tôi, nó đã sống tám mươi năm rồi, còn lớn hơn cả tuổi của tôi nữa, ha ha…”
“Đại nhân tóc trắng?” Hạ Diễm nhẹ giọng nói. “Chẳng lẽ là tên ma đầu lần trước?”
“Hắn ta nói với ông đây là cách kéo dài mạng sống?” Lục Bỉnh Văn cười nhạo. “Ông lão, ông đã chết hơn nửa tháng rồi, chỉ là thân thể ông vẫn chưa hoàn toàn thối rữa mà thôi. Chỉ ban đêm ông mới có thể tự do hoạt động, còn ban ngày thì ngay cả cái giường này cũng không xuống được, ông còn không biết mình đã chết rồi sao?”
Ông lão kia nghe Lục Bỉnh Văn nói thì giống như bị kích động vậy. Ông chống nạng chậm rãi đứng lên, trong giọng nói cũng có vài phần oán độc: “Tôi và các người không thù không oán, tôi cũng không lấy tính mạng của các người, tại sao lại muốn phá hỏng chuyện tốt của tôi?!”
Ông vừa dứt lời, hang trùng vừa rồi còn rất sáng, bây giờ lại đột nhiên tối sầm lại. Trong hang động đưa tay lên không thấy được năm ngón, con trùng trắng trẻo mập mạp kia đột nhiên tiết ra thứ chất lỏng đủ mọi màu sắc.
Chất lỏng kia vừa sền sệt vừa quỷ dị, ánh sáng đó vô cùng chói mắt, con trùng này đã bị nhiễm ma khí.
Hạ Diễm chỉ liếc mắt nhìn thứ chất lỏng kia một cái đã cảm thấy cảnh tượng trước mắt bỗng trở nên hư ảo và mơ hồ. Con trùng lớn kia hình như lại tiết ra vô số con trùng nhỏ, hang động tựa hồ như đang sụp đổ, gương mặt Lục Bỉnh Văn cũng dần dần trở nên vặn vẹo đáng sợ.
Khắp hang động chỗ nào cũng có tiếng trùng di chuyển, mà đầu cậu thì lại càng ngày càng choáng váng, càng ngày càng nặng nề, tầm nhìn trước mắt cũng càng ngày càng hẹp.
Lúc này, Lục Bỉnh Văn kéo chiếc cà vạt màu xám bạc của mình xuống, che mắt Hạ Diễm lại. Hắn nói: “Diễm Diễm, đây là ảo giác, em đừng nhìn vào nó.”
Hạ Diễm bịt mắt, ngẩng đầu tìm kiếm giọng nói của Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn ôm lấy cậu từ phía sau lưng, ghé vào bên tai cậu nói: “Ông lão này đã chết lâu rồi, vậy mà ông vẫn nghĩ là mình còn sống. Thật ra ông chỉ là một thi thể chưa bị thối rữa mà thôi, linh hồn ông không muốn rời đi. Diễm Diễm, em tập trung tinh thần, niệm pháp quyết siêu độ đi.”
Mặc dù đầu óc vẫn còn choáng váng, nhưng vì Lục Bỉnh Văn ở đây nên Hạ Diễm cũng không còn hoảng sợ nữa.
Cậu bình tĩnh lại niệm pháp quyết: “Thái thượng sắc lệnh, siêu độ cô hồn, hết thảy quỷ mị, mau mau siêu sinh, sắc lệnh đang chờ, mau mau siêu sinh!”
Theo khẩu quyết siêu độ Hạ Diễm đọc ra, Mao Tiểu Quất cũng đột nhiên biến lớn, nó nuốt ông lão kia vào trong bụng.
Lúc đầu ông lão còn gào thét trong bụng Mao Tiểu Quất, nhưng chỉ vài giây sau đã hóa thành một đốm trắng bay đi thật xa.
Con trùng màu trắng thật lớn tiết ra chất lỏng màu sắc sặc sỡ kia dường như nhận ra chủ nhân của mình đã biến mất, nó phẫn nộ tiết ra càng nhiều chất lỏng và trùng nhỏ hơn.
Chất lỏng kia chảy đến chân Hạ Diễm, Lục Bỉnh Văn bế Hạ Diễm bay lên. Hai người lơ lửng giữa không trung, thanh kiếm dài màu lam trong tay hắn bay về phía con trùng, chỉ một kiếm đã chém con trùng kia thành hai nửa.
Trong nháy mắt khi mẫu trùng chết, cả trùng động “ầm ầm” đổ xuống.
Lục Bỉnh Văn mang theo Hạ Diễm và hai con mèo dịch chuyển ra khỏi ngọn núi. Hạ Diễm có thể cảm nhận được những chấn động mơ hồ trong lòng đất, cậu hỏi Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, có động đất à?”
“Đó là chấn động do trùng động bị sụp đổ, không sao đâu, nó sẽ không gây ra động đất,” Lục Bỉnh Văn nói. “Đây lại là chuyện tốt Bạch Tư Dã làm. Ông lão này vốn chỉ có một chút tà niệm, nhưng tên Bạch Tư Dã kia đã mê hoặc rồi phóng đại tà niệm của ông lão lên gấp trăm ngàn lần.”
“Thì ra là như thế…” Hạ Diễm nói. “Tại sao Bạch Tư Dã lại làm như vậy?”
“Hắn ta ư? Ma vật thích chà đạp lên sinh mệnh của con người, lấy nỗi đau của con người làm niềm vui. Mà năng lực lợi hại nhất của hắn ta chính là ẩn nấp trong đám đông mà không bị phát hiện. Ngay cả anh cũng phải tìm ra hắn ta mới có thể tiêu diệt được.”
Ánh mặt trời ban trưa chiếu lên mái tóc đen nhánh mềm mại của Hạ Diễm. Trên mắt cậu vẫn còn che cà vạt của Lục Bỉnh Văn, nhưng cậu vẫn có thể tìm được vị trí của Lục Bỉnh Văn hết sức dễ dàng. Giống như có chút sợ bóng tối, lại giống như có chút ỷ lại vào Lục Bỉnh Văn, Hạ Diễm nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
“Không sao, sẽ có cơ hội mà.”
Tay kia của cậu định cởi cà vạt ra thì lại bị Lục Bỉnh Văn ngăn lại.
“Vừa rồi con trùng kia phát ra ánh sáng gây ảo giác. Nếu đã nhìn vào nó thì những thứ bây giờ em nhìn thấy sẽ biến thành ảo giác, phải đợi mười hai tiếng sau em mới có thể tháo băng bịt mắt ra được.”
Hạ Diễm lắp bắp kinh hãi, không nghĩ tới con trùng này lại độc như thế.
Lục Bỉnh Văn dùng ngón tay giúp Hạ Diễm vén lọn tóc che trên trán, hắn nói: “Nhìn không thấy cũng đừng lo lắng, anh sẽ chăm sóc em.”
Hạ Diễm thở dài, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo lời Lục Bỉnh Văn nói, không tháo cà vạt bịt mắt xuống. Cậu có chút bất đắc dĩ nói: “Vậy hôm nay chẳng phải em không thể đọc sách sao, cũng không thể xem phim, không thể gặp người khác. Hôm nay… có lẽ sẽ rất nhàm chán.”
Lục Bỉnh Văn cười khẽ, kéo tay Hạ Diễm nói: “Vậy có quay lại cửa hàng không?”
“Không về.”
Hạ Diễm nắm chặt tay Lục Bỉnh Văn, không cẩn thận giẫm phải một tảng đá, ngã vào trong ngực Lục Bỉnh Văn, từ từ dựa vào người Lục Bỉnh Văn đứng vững lại.
“… Nếu không, chúng ta về nhà đi,” Hạ Diễm nói. “Bộ dạng này của em cũng không tiện đi đến cửa hàng. Lát nữa chúng ta về nhà, lại gọi video call cho Lưu lão đạo xem mấy đứa nhỏ kia thế nào. Sau khi ăn cơm trưa xong em sẽ ngủ cả buổi chiều.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Được.”
Chỉ trong nháy mắt, Hạ Diễm đã cùng Lục Bỉnh Văn trở về căn hộ.
Lục Bỉnh Văn đỡ Hạ Diễm ngồi bên cạnh tủ giày trước. Đầu tiên anh giúp Hạ Diễm thay giày, sau đó lại bế cậu lên đi vào phòng tắm, hắn trầm giọng nói: “Em phải tắm rửa trước đã, đúng không?”
Hạ Diễm ngoan ngoãn gật đầu, để mặc Lục Bỉnh Văn chăm sóc mình, cậu vô cùng ngại ngùng.
Trên chiếc cà vạt màu xám bạc này có dính một chút mùi gỗ thông trên người Lục Bỉnh Văn. Lúc này nó được buộc lỏng lẻo trên mắt Hạ Diễm, vừa không siết đau cậu, vừa có thể che nắng.
“Muốn thả viên tắm bồn không?”
“Ừm,” Hạ Diễm nói. “Em muốn đặt một viên tắm bồn mùi dừa.”
Lục Bỉnh Văn giúp Hạ Diễm xả nước tắm. Hắn nhìn chăm chú vào cái mũi cao thẳng tắp và đôi môi xinh đẹp của Hạ Diễm, rồi bắt đầu giúp Hạ Diễm cởi áo.
Trên quần áo Hạ Diễm có ba bốn cái cúc rất khó cởi ra. Lục Bỉnh Văn làm vô cùng chậm, lại vô cùng nhẹ, khiến Hạ Diễm cảm thấy có chút nhột.
Bóng tối khuếch đại xúc cảm của cậu. Tay Lục Bỉnh Văn có chút lạnh, tuy cậu nhìn không thấy nhưng vẫn có thể tưởng tượng được cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, hai má lập tức đỏ bừng.
Lục Bỉnh Văn thấy vợ mình ngoan ngoãn như vậy còn dùng tay nhẹ nhàng gãi gãi cằm Hạ Diễm.
“Nhột quá,” Hạ Diễm cong khóe môi. Vì sợ mình đứng không vững nên hai tay cậu nắm chặt lấy áo sơ mi Lục Bỉnh Văn. “Anh ơi, anh nhanh hơn một chút được không?”
Nhưng vạt áo vẫn không lay động, Hạ Diễm lặng lẽ vòng tay qua eo Lục Bỉnh Văn.
Đôi mắt Lục Bỉnh Văn trầm xuống, ném quần áo Hạ Diễm vừa cởi ra sang một bên. Hắn ghé vào bên tai Hạ Diễm, nói: “Cùng nhau tắm đi.” Một giây sau, hai người cùng nhau xuất hiện trong bồn tắm đầy nước.
Hạ Diễm không nhìn thấy được hoàn cảnh xung quanh, chỉ có thể cảm nhận được dòng nước ấm áp đang bao bọc lấy cơ thể mình. Cậu theo bản năng bắt lấy tay Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Anh ơi, cái này không giống với những gì chúng ta vừa nói.”
“Chỉ thay đổi thứ tự một chút thôi, cái này cũng không khác gì những điều chúng ta đã nói trước đó,” Lục Bỉnh Văn ôm mỹ nhân tinh xảo mỏng manh vào lòng. “Hơn nữa, không phải vừa rồi em giục anh… nhanh hơn một chút sao?”