Chương 48: Phu Quân và Mỹ Nhân Trong Đồng Phục

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 48: Phu Quân và Mỹ Nhân Trong Đồng Phục

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tuần không gặp, Lục Bỉnh Văn lo Hạ Diễm vẽ nhiều phù chú như vậy sẽ mệt mỏi. Cho dù lúc này có ham muốn đến mấy, hắn vẫn kìm nén mong muốn chạm vào cậu.
Hắn đặt Hạ Diễm ở vị trí trân quý nhất, nhưng hắn lại không biết, Hạ Diễm cũng nhớ hắn như vậy, cho nên Hạ Diễm nguyện ý được ở bên hắn.
Hạ Diễm nhẹ nhàng hôn lên môi Lục Bỉnh Văn, cậu nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “Anh có nhớ em không?”
Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: “Rất nhớ.”
Hạ Diễm nghe hắn nói vậy thì tim đập nhanh hơn mấy nhịp.
Cậu chủ động, dùng răng k** kh** q**n của Lục Bỉnh Văn xuống, ngước mắt lên nói: “Xem ra anh chỗ nào cũng rất nhớ em, lão biến thái.”
Giờ khắc này, Hạ Diễm nằm sấp dưới thân Lục Bỉnh Văn, cổ áo sơ mi của cậu hé mở, ánh mắt vừa thanh thuần vừa trêu người, xương quai xanh mảnh khảnh xinh đẹp, lại nhìn xuống, cảnh tượng càng thêm quyến rũ.
Có lẽ trông cậu quá trong sáng, giống như thần tiên không vướng bụi trần, nhưng trong miệng lại nói ra những lời như thế và làm ra loại chuyện này, sẽ đặc biệt gây ấn tượng mạnh.
Một giây sau, cậu bị Lục Bỉnh Văn ôm lên mặt đối mặt, toàn thân cậu lơ lửng trên mặt đất.
“Á…… Anh đợi đã…..”
Hạ Diễm mất đi điểm tựa, đành phải hai tay ôm lấy cổ Lục Bỉnh Văn, hai chân thon dài cũng kẹp lấy eo hắn, cậu có chút ngạc nhiên nhìn Lục Bỉnh Văn, ánh mắt vẫn dịu dàng đáng yêu như cũ, như thể dù Lục Bỉnh Văn có làm gì với cậu cũng sẽ không tức giận.
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Vậy phu nhân thử nói cho tôi biết, khi chồng không có ở nhà thì nên nghĩ tới cái gì?”
Hạ Diễm bị Lục Bỉnh Văn ép vào tường, cậu đang hoảng hốt nghĩ lực cánh tay của Lục Bỉnh Văn thật mạnh, nhưng rất nhanh sau đó lại không có tinh thần đâu để suy nghĩ nhiều như vậy, cậu chỉ có thể say mê trong chốn khoái lạc tột độ mà Lục Bỉnh Văn tạo ra cho mình.
Cậu nâng chiếc cổ mảnh khảnh của mình lên, để Lục Bỉnh Văn tiếp tục hôn mình, cậu ngắt quãng nói khẽ: “Sẽ nghĩ….. Đến những chuyện bây giờ anh và em đang làm.”
Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy bạn nhỏ trong lòng mình hình như càng ngày càng biết trêu ghẹo người khác, hắn duy trì tư thế như vậy đi tới trước cửa sổ, nói: “Ừm, Diễm Diễm như vậy thật không ngoan.”
Bên ngoài cửa sổ không nhìn thấy cảnh sắc trong nhà, nhưng Hạ Diễm lại có thể nhìn thấy dòng người và xe cộ dưới phố, loại cảm giác k*ch th*ch này làm cho cậu càng thêm hưng phấn, trên cửa sổ phản chiếu lờ mờ hình ảnh Lục Bỉnh Văn và cậu, khiến cậu cảm thấy vừa xấu hổ vừa k*ch th*ch.
Vì thế cậu chỉ có thể chăm chú nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, hoàn toàn dựa dẫm vào Lục Bỉnh Văn.
Trưa hôm sau, Hạ Diễm bị một cuộc điện thoại đánh thức.
Lục Bỉnh Văn nghiêng đầu nhìn về phía di động, thấy Hạ Diễm đã tỉnh, hắn lại bắt đầu hôn Hạ Diễm, bàn tay cũng rất không thành thật v**t v* làn da mịn màng nhẵn nhụi của Hạ Diễm.
Hạ Diễm không mặc quần áo, bị hắn hôn khiến cho hô hấp càng ngày càng nặng nề, cậu ngắt quãng nói: “….. Anh à, nghe điện thoại….. “
Lục Bỉnh Văn dừng lại, nhận điện thoại, bật loa ngoài, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có chút lo lắng của Tư Kiến Không.
“Diễm Diễm, tôi nghe Trần Đồng nói cậu và bạn trai của mình gần đây có mở một công ty huyền học, gần đây tôi gặp phải một ít chuyện kỳ quái, không biết cậu có thể giúp tôi được không.”
Hạ Diễm ngồi dậy khoác áo ngủ, rốt cục bàn tay Lục Bỉnh Văn cũng buông tha cho Hạ Diễm, còn săn sóc giúp Hạ Diễm cài nút áo ngủ màu lam nhạt lại.
Hạ Diễm hít sâu một hơi, ổn định hơi thở mới nhận điện thoại, chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đều bị lão biến thái kia làm cho đau nhức, cậu âm thầm thề sẽ không bao giờ chủ động trêu chọc Lục Bỉnh Văn nữa.
“Cậu gặp phải chuyện kỳ lạ gì? Cổ họng Hạ Diễm có chút khàn khàn, “Có thể nói cụ thể cho tôi nghe một chút không?”
“Gần đây tôi có chơi một trò chơi kinh dị của nước ngoài, trò chơi đó tên là ‘Giết búp bê’. Trò chơi này rất nhỏ, có thể cậu không biết.” Tư Kiến Không nói, “Đây là một trò chơi kinh dị phiêu lưu mạo hiểm, phong cảnh trong trò chơi vô cùng chân thực, nhiệm vụ trò chơi chính là phải tìm ra búp bê ác linh, sau đó tiêu diệt nó. Tôi, Hàn Tranh và mấy người bạn hồi cấp ba thường cùng nhau chơi, chúng tôi cùng nhau mở video call và thảo luận xem làm thế nào để qua màn.”
“Nhưng tối qua…… Một người bạn trên mạng của tôi là Lão Hắc đi vào nhà vệ sinh trong lúc đang chơi, cậu ta đi rồi nên chỗ ngồi của cậu ta cũng trống rỗng trong màn hình.”
“Lúc đầu thì không có gì, nhưng tôi đột nhiên nhìn thấy một con búp bê đang ngồi trên ghế của mình trên màn hình, sau đó miệng của con búp bê ….. Giống như đột nhiên khẽ động một chút, giống như đang cười, trong tai nghe cũng thật sự truyền đến tiếng cười rất đáng sợ. “
“Sau đó, hình ảnh bên kia của cậu ta đột nhiên tối sầm lại, mấy người chúng tôi đã cố gắng liên lạc, nhưng làm thế nào cũng không liên lạc được, cậu ta đã mất mạng.”
“Chúng tôi không thể liên lạc được với cậu ta, chỉ nghĩ rằng cậu ta có việc gì đó, hoặc là muốn dọa chúng tôi. Mấy người chúng tôi lại tiếp tục trò chơi, lúc này mới phát hiện trong trò chơi có thêm một NPC, NPC kia chính là Lão Hắc! Hình như Lão Hắc đã bị hút vào trong trò chơi đó, cậu ta cứ đứng ở bên cạnh tủ quần áo không nhúc nhích, duy trì bộ dáng há miệng thật lớn, giống như đã biến thành một con rối không thể nhúc nhích được, toàn thân còn bị trói bằng dây thừng.”
“Trò chơi kia vốn là một trò chơi 3D, tất cả mọi thứ đều chân thực đến mức, nhìn qua giống như Lão Hắc đã bị búp bê bắt vậy. Chúng tôi thấy Lão Hắc biến thành như vậy nên cũng không dám chơi nữa, tất cả đều thoát game. Kết quả Hàn Tranh cũng không thấy đâu, cho đến bây giờ chúng tôi vẫn không liên lạc được với Lão Hắc và Hàn Tranh.”
“Bây giờ tôi hoàn toàn không dám ở trong căn nhà mình thuê nữa, lại chạy về ký túc xá ở, nếu không tôi luôn cảm thấy sau lưng mình có thứ gì đó nhìn chằm chằm.
Diễm Diễm, cậu nói xem, đây có phải là chuyện tâm linh không?”
Tư Kiến Không bị dọa cho hết hồn, giọng nói cũng không còn chút sức sống nào như trước, nghe qua vô cùng mệt mỏi.
Hạ Diễm an ủi cậu ta vài câu, “Như vậy đi, buổi chiều cậu đến số nhà 365 Đường số 1 phố Huyền Học, cửa hàng của tôi và bạn trai mở ở đó. Tôi sẽ dùng ID của cậu để chơi trò chơi đó xem thế nào.”
Tư Kiến Không nói: “Được được được, vậy mọi việc nhờ cậu, cậu ăn cơm chưa? Trưa nay tôi mời cậu và bạn trai cậu ăn cơm.”
Hạ Diễm cười, nói: “Không cần đâu, buổi trưa bạn trai tôi sẽ nấu cơm cho tôi, lát nữa chúng tôi sẽ đến gặp cậu.”
Ngủ đến giờ này mới rời giường, bạn trai vẫn còn ở bên cạnh, ai cũng biết đêm qua bọn họ đã làm gì. Mặc dù Tư Kiến Không thật lòng chúc phúc cho Hạ Diễm, nhưng lúc này trong lòng cậu ta cũng khó tránh khỏi có chút chạnh lòng, cậu ta nói: “Vậy lát nữa chúng ta gặp lại.”
Vừa rồi Lục Bỉnh Văn ở bên cạnh cũng nghe thấy, đợi đến khi Hạ Diễm cúp điện thoại thì nói: “Game thủ bị hút vào trò chơi? Chắc chắn là đã có rất nhiều nạn nhân, dù sao cũng có rất nhiều người chơi trò chơi này.”
“Thật ra chuyện cậu ấy nói, hình như hôm qua em đã từng thấy trên diễn đàn.” Hạ Diễm đưa bài đăng trên diễn đàn mình đọc được cho Lục Bỉnh Văn xem, “Lúc ấy em cảm thấy trường hợp này rất kỳ lạ, không ngờ bạn học bên cạnh em cũng bị trúng chiêu.”
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm lưu một đống bài viết và ghi chép về kinh nghiệm bắt quỷ, hắn kinh ngạc phát hiện vợ mình giỏi giang mọi mặt lần nào đi dạo diễn đàn cũng ghi chép lại.
Hắn nghĩ, có lẽ loại người vừa thông minh vừa chăm chỉ như Hạ Diễm không thể đơn giản gọi là giỏi giang mọi mặt được, mà phải gọi là thiên tài học vấn.
【 Bài viết xin giúp đỡ trên diễn đàn Thiên Sư.】: Khách hàng của tôi có một đứa con trai bị hút vào trong trò chơi vì chơi game kinh dị, người nhà ông đã tới tìm tôi, tôi thật sự là hết đường xoay xở, không biết các vị đại sư có phương pháp nào để diệt trừ con quỷ này không? Xin hãy chỉ giáo cho tôi được không?
[Game kinh dị? Chuyện này rất khó, nếu không thì trước tiên dừng trò chơi đó lại? 】
【Nhưng con trai khách hàng của tôi đã bị hút vào trong trò chơi rồi, nếu ngừng game, vậy chẳng phải con trai khách hàng sẽ bị nhốt trong trò chơi không ra được à? Ác linh chắc chắn sẽ diệt con tin luôn.】
【Ừm, nếu không thì anh cũng chơi game này thử đi, đi vào trò chơi đó cứu cậu ta ra.】
【Tại hạ kiến thức nông cạn, vào trò chơi này sợ là cũng không ra được. Đến lúc đó ai vào đó cứu tôi?】
[Đó có phải là trò chơi ‘Giết búp bê’ không? Gần đây có rất nhiều người bị hại vì game này. Khách hàng của bạn tôi cũng bị hút vào trò chơi này, chắc trò chơi này đã gây họa cho không biết bao nhiêu người, khách hàng của tôi mua trò chơi lậu, tôi nghĩ rất có thể là trong game gốc bị cấy ác linh, sau đó lưu hành trên thị trường, mỗi lần người ta tải xuống, ác linh sẽ sao chép rồi nhân lên.】
【Mẹ ơi, virus ma quỷ, thật đáng sợ, bây giờ thành nan y luôn, @ Miêu Miêu Ác Ma Mua Mặt Nạ, chắc chắn là cậu có cách.】
【A, Diễm Môn! @ Miêu Miêu Ác Ma Mua Mặt Nạ, ông chủ Hạ hồi âm cho tôi đi, tuần trước tôi đã gởi hồ sơ xin việc đến công ty nhưng vẫn chưa được hồi âm! 】
【Ừ ha, tôi có cảm giác một năm sau muốn gia nhập Diễm Môn sẽ càng khó khăn hơn nữa, mọi người thừa dịp bây giờ mau xông lên đi! 】
Trong diễn đàn cũng có chỗ gởi hồ sơ xin việc, Hạ Diễm lật lật xem hồ sơ của mấy Thiên Sư kia gởi cho cậu, thấy có một bản lý lịch vô cùng đặc biệt.
Người nộp hồ sơ tên là Hách Đa Tình, năm nay 20 tuổi, nhìn ảnh chụp trông rất nam tính.
Tuy rằng không tham gia bất cứ kỳ thi Thiên Sư nào, nhưng trong lý lịch của cậu ta có đính kèm rất nhiều loại thần khí tránh tà mà mình tạo ra, hơn nữa cậu ta còn thông qua cuộc thi dược sư Huyền học, cậu ta nói tổ tiên ba đời của mình đều là làm nghề buôn bán dược tề huyền học, am hiểu pha chế các loại dược tề bắt quỷ, về sở thích thì chỉ viết ba chữ: Đọc tiểu thuyết.
Hiện tại ở cửa hàng của Hạ Diễm vẫn còn chưa có dược sĩ, vậy nên cậu đã chọn hồ sơ này, bảo Hác Đa Tình ngày mai đến cửa hàng phỏng vấn.
Cậu buông điện thoại xuống, vươn vai giãn gân cốt, lại kéo tủ quần áo ra chọn một bộ mặc chiều nay đi làm.
Một cái tủ quần áo lớn mà gần như đã sắp bị chật cứng.
Không biết từ khi nào Lục Bỉnh Văn lại đi mua quần áo cho cậu, hơn nữa còn mua những thương hiệu cậu hay mặc, màu sắc cũng toàn là màu lạnh mà Hạ Diễm yêu thích.
Hạ Diễm ngẩng đầu lên chọn một hồi, cuối cùng không biết chọn bộ nào, thế là quay đầu lại nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, giúp em chọn một bộ quần áo chiều nay mặc đi?”
Lục Bỉnh Văn lấy ra hai chiếc áo khoác denim màu xanh đậm gần như giống hệt nhau, nói: “Thế nào?”
Hạ Diễm không chắc đây có tính là trang phục tình nhân hay không, cậu mặc một chiếc áo hoodie màu trắng lên trước, sau đó lén nhìn bóng dáng 'lão quỷ' đang thay quần áo trong gương.
Lục Bỉnh Văn nghiêng người, có thể thấy được sáu múi bụng săn chắc, hắn mặc một chiếc áo hoodie màu đen, nếu không phải Hạ Diễm biết hắn là Phong Đô đại đế, cậu thật sự sẽ cho rằng Lục Bỉnh Văn là một đàn anh lạnh lùng nào đó trong trường.
Thấy Hạ Diễm đang nhìn trộm mình, Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn Hạ Diễm.
Nhưng Hạ Diễm đã quay đi chỗ khác, làm bộ như mình hoàn toàn không có nhìn trộm 'lão quỷ', nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên những hình ảnh không phù hợp vào tối hôm qua.
Cậu vội vàng kéo ngăn kéo ra, muốn chọn một đôi vớ, lại phát hiện trong tủ này chứa mấy món đồ rất khó lường….. Nhưng đồ ngủ với vớ thì lại biến mất.
Hạ Diễm nhấc lên một bộ đồ ren tai mèo màu trắng, cậu quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Anh….”
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng: “Quà tặng.”
Hạ Diễm:….. Nghẹn lời.
Cậu yên lặng tiếp tục kéo một ngăn kéo lớn khác ra tìm vớ, lại nhìn thấy một ngăn kéo đầy cánh hoa đào hồng nhạt, trong nháy mắt cậu kéo ra, cánh hoa bay lượn khắp phòng, chúng xoay tròn trên không trung rồi rơi xuống bên cạnh Hạ Diễm.
Lục Bỉnh Văn đi tới bên cạnh Hạ Diễm, kéo ngăn kéo thứ ba ra, nói: “Vớ ở chỗ này.”
Hạ Diễm vẫn còn đang ngơ ngác vì hoa đào vừa rồi, cậu khẽ cúi đầu định đi lấy vớ thì lại bị Lục Bỉnh Văn cúi người hôn lên môi.
Gần đây bọn họ nắm tay rất nhiều, ôm rất nhiều, hôn cũng rất nhiều.
Hạ Diễm giẫm lên những cánh hoa đào hồng phấn, cảm thấy như mình đang giẫm lên một đám mây hồng nhạt, trên đám mây kia, dường như đã có lời giải đáp cho điều cậu tò mò.
Phương thức tặng hoa của Lục Bỉnh Văn quá đặc biệt, hơn nữa khi tặng xong cũng không nói cái gì, cứ thế đi vào phòng bếp. Hạ Diễm đi theo hắn, thật cẩn thận ôm lấy hắn từ phía sau lưng, “Anh ơi.”
“Ừ.”
“Tại sao lại tặng hoa cho em?”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, nói: “Anh tặng hoa cho vợ mà cũng cần phải có lý do sao?”
Hắn thầm nghĩ, lần sau mình phải tặng cho Hạ Diễm nhiều hoa đẹp hơn nữa, bởi vì bộ dáng Hạ Diễm khi nhận được hoa thật sự rất đáng yêu.
Hạ Diễm ngây thơ mờ mịt nhìn hắn, cuối cùng lại nhẹ nhàng cười, nói: “Cám ơn anh.”
Buổi chiều, khi Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn mặc đồ đôi xuất hiện ở văn phòng công ty, Thần Bốn Mùa ăn mặc rất thời trang đến tìm Lưu lão đạo xem bói.
Bảo xem mệnh cho thần thì đúng là làm khó cho Lưu lão đạo. Lưu lão đạo cau mày, im lặng rất lâu mới cẩn trọng nói: “Ngài…..”
Hạ Diễm đã gặp Thần Bốn Mùa một lần, còn giúp người ta nhặt đồ rớt dưới đất, nhưng cậu cũng không biết đó là một vị thần tiên, cậu còn tưởng rằng Thần Bốn Mùa là học sinh trung học gần đó, vậy nên đã thân thiện cười với Thần Bốn Mùa.
Một giây sau, Thần Bốn Mùa nghe thấy Lưu lão đạo hạ giọng nói: Ngài…. Không phải là người đúng không?”
Hạ Diễm ngơ ngác nhìn về phía Thần Bốn Mùa, Lưu lão đạo cho rằng vị thiếu niên trước mặt này là vấn đề khó nhằn ông chưa từng gặp phải trong đời, ông nhấp một ngụm trà, nói: “Ngài…. Hình như trên người ngài cũng có một chức quan, chức quan đó không phải lớn lắm, nhưng được cái khá nhàn rỗi.”
Thần Bốn Mùa bật cười thành tiếng, quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Lục huynh, Thiên Sư trong cửa hàng của huynh cũng rất khá.”
Sự chuyển mùa trên cả nước gần như đã kết thúc, nơi cần mưa thì đã có mưa, nơi cần gió thì đã có gió, Thần Bốn Mùa ngao du một vòng rồi trở về quê hương hạnh phúc của mình ở thành phố B.
Hạ Diễm nhìn Thần Bốn Mùa cầm một ly trà sữa xanh bốn mùa trong tay, đột nhiên ý thức được đây có thể là người bạn thần tiên thích uống trà sữa Lục Bỉnh Văn đã nói, cậu dùng ánh mắt hỏi Lục Bỉnh Văn, Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng nói: “Đây là bạn của tôi, Phó Trân Thanh, quả thật không phải là người, mà là một tiểu thần tiên cai quản bốn mùa ở nhân gian.”
Lục Bỉnh Văn liếc nhìn Thần Bốn Mùa, ánh mắt kia như thể đang nói, đúng là ngươi không phải người, ngươi là một con cún.
Thần Bốn Mùa cười hì hì chào hỏi Hạ Diễm: “Diễm Diễm! Chào cậu.”
Thần Bốn Mùa lấy ra một tờ báo tin tức Tam Giới cho Hạ Diễm xem, tiêu đề lớn của kỳ này là [Minh Vương điện hạ đã bắt đầu sự nghiệp huyền học ở nhân gian, vì ái thê mà liều mạng, có thể nói là nam quỷ yêu vợ số một Tam Giới.]
Hạ Diễm cười cong tít mắt, nói: “Đây là bài viết của ai vậy? Tôi nghĩ cần phải tăng lương cho anh ta mới được.”
Thần Bốn Mùa bật cười thành tiếng, “Rất hợp ý Lục huynh.”
Hôm nay Thần Bốn Mùa cũng không đến tay không, mà còn mang theo quà cho Hạ Diễm.
“Gần đây tôi ngao du khắp nơi, có đi ngang qua một chỗ, tìm được một cuốn sách cổ triệu hồi chìa khóa linh hồn. Cũng không biết hai người có cần không, vậy nên đã mang đến cho hai người xem một chút.”
Thần Bốn Mùa đưa cho Hạ Diễm một quyển sách nhỏ ố vàng, nói: “Tôi nghe nói cậu đã triệu hồi ra được môn linh, nhưng vẫn không có chìa khóa để mở ra cánh cửa đến Minh Giới. Quyển sách này có nói cách thức triệu hồi chìa khóa mở cửa Minh Giới, nếu có chìa khóa rồi thì cậu và lão Lục gặp nhau có thể dễ dàng hơn.”
Hạ Diễm vội vàng cảm ơn Thần Bốn Mùa, Thần Bốn Mùa lại cười tủm tỉm nói với cậu: “Diễm Diễm, cậu phải cố gắng tích đức nha.”
Hai má Hạ Diễm ửng hồng, cậu nhẹ giọng nói: “Được, tôi sẽ cố gắng.”
Thần Bốn Mùa vươn vai, nói: “Được rồi, không quấy rầy mọi người nữa! Tôi trở về Thần Giới tiếp tục xem phim truyền hình đây, các người làm việc của mình đi!”
Thần Bốn Mùa vừa mới đi ra khỏi cửa văn phòng, khóe mắt vẫn còn nhìn thấy Lục Bỉnh Văn kéo tay Hạ Diễm, bộ dáng hai người đúng là đang yêu nhau say đắm.
Không ngờ, đúng là không ngờ nam thần lạnh lùng nổi tiếng Tam Giới khi cưới đại mỹ nhân lại có bộ dáng như thế này.
Thần Bốn Mùa nhướng mày, đứng ở ngoài cửa nhìn về phía Hạ Diễm đáng yêu đang được Lục Bỉnh Văn ôm trong lòng, nhẹ giọng nói: “Đã lâu không có đồng nghiệp mới, đại mỹ nhân, cố lên!”
Hạ Diễm học Đại Kim và Tiểu Kim cách pha cà phê, cậu làm một ly cappuccino, còn vẽ hình trái tim đưa cho Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn vừa bưng ly lên, đang định khen vợ vài câu thì nhìn thấy Tư Kiến Không mặt mày xám xịt từ ngoài cửa đi vào.
“Diễm Diễm, tôi tới rồi.” Vừa nhìn Tư Kiến Không là đã biết cậu ta một đêm không ngủ, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, “Dung lượng game này khá lớn, laptop không chạy nổi, phải dùng máy tính để bàn mới được, dùng máy của cậu có tiện không? Nếu không thì tới ngôi nhà tôi thuê ở gần đây, tới đó dùng máy tính của tôi.”
“Tiện mà.” Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, “Không cần phải đến nhà cậu.”
Tư Kiến Không:….. Nghẹn lời.
Hạ Diễm dẫn bạn học cũ vào phòng trong, trong phòng nghỉ vừa vặn có một cái máy tính, “Cậu….. Nếu không cậu ngủ trước một lát đã?”
Chắc là Tư Kiến Không đã cố gắng chống đỡ cả đêm, lúc này nhìn thấy Thiên Sư, trạng thái căng thẳng như dây đàn cũng thả lỏng một chút, vậy nên cậu ta cũng không khách sáo, nằm trên chiếc giường trong phòng nghỉ ngủ thiếp đi.
Hạ Diễm thuần thục cài đặt trò chơi, cậu nói với Lục Bỉnh Văn: “Chúng ta phải tiến vào trò chơi này mới có thể cứu người. Ừm…… Em định sẽ triệu hồi môn linh rồi chúng ta đi vào thế giới trò chơi, phải tìm ra con virus đầu mối, cũng chính là búp bê ác linh trong game, sau đó tiêu diệt nó, giải thoát những người bị búp bê bắt cóc ra.”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, nói: “Ý tưởng của em không sai, nhưng đây là thế giới được tạo ra từ mã code, sau khi tiêu diệt con virus đầu mối, rất có thể mã code sẽ bị virus xóa sạch, vậy nên chúng ta phải nhanh chóng trở về trước khi thế giới sụp đổ.”
Hạ Diễm niệm chú, triệu hồi môn linh ra.
Lần này, môn linh chân dài tao nhã nhảy điệu Waltz trong phòng nghỉ, sau đó dừng lại trước mặt Hạ Diễm, khẽ gọi: “Chủ nhân, ngài triệu hồi ta à?”
Đây là lần thứ ba Hạ Diễm triệu hồi môn linh, hai lần trước môn linh không nói gì, Hạ Diễm trầm mặc một hồi lâu mới nói, “Thì ra ngươi cũng biết nói chuyện.”
Môn linh thì thầm: “Tôi là INFP-T, chỉ số Hướng nội (I) lên đến 94, đây là một dạng sợ xã hội đó.”
Chú Thích: INFP-T là viết tắt của các từ INFP – Introversion (hướng nội), Intuition (trực giác), Feeling (cảm xúc) và Perception (nhận thức), cùng với T – Turbulence (biến động). INFP-T là một loại tính cách trong hệ thống MBTI (Myers-Briggs Type Indicator) – một công cụ được sử dụng rộng rãi để phân loại các loại tính cách. INFP-T là những người có xu hướng hướng nội, nhạy cảm, tư duy sâu sắc và tạo ra những giá trị sáng tạo. Họ thường có cái nhìn lý tưởng về cuộc sống và luôn tìm kiếm sự ý nghĩa và mục tiêu trong mọi việc. INFP-T thường có khả năng cảm nhận và hiểu người khác, và thường có cách tiếp cận độc đáo trong việc giải quyết vấn đề. Hết chú thích….
Hạ Diễm: “….. Vậy mà còn phải bắt ngươi ra ngoài làm việc, vất vả rồi.”
Môn linh mở ra đại môn nối với một thế giới khác, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cùng nhau đi vào.
Vì bối cảnh thời gian và không gian của trò chơi được đặt trong thế giới tương lai, trong nháy mắt Hạ Diễm đi vào thế giới game, trên người cậu và Lục Bỉnh Văn đã đổi thành đồng phục màu xanh đậm mang phong cách tương lai.
Bộ đồng phục ôm trọn vòng eo hoàn hảo của Hạ Diễm, trông eo cậu thon gọn hơn, chân dài hơn, ngũ quan thanh tú lạnh lùng vô cùng nổi bật. Còn Lục Bỉnh Văn thì anh tuấn, sau khi mặc đồng phục vào thì khí chất của hắn càng thêm lạnh lùng và cấm dục.
Lúc này cậu vẫn không biết, Úc Chi đã lâu không gặp cũng vào trò chơi này vì được khách hàng ủy thác, hơn nữa còn đang livestream quá trình bắt quỷ của mình trên diễn đàn Thiên Sư.
“Hạ Diễm, cậu cũng tới.”
Hạ Diễm nhìn lại thì thấy Úc Chi mang theo Ti Ti đi tới.
Úc Chi lại một lần nữa bị sắc đẹp mê hoặc, mà Ti Ti thì đã nhanh chóng lướt tới bên cạnh Hạ Diễm, nói: “A a…. Đại mỹ nhân, sờ đầu ta đi!”
Hạ Diễm sờ đầu Ti Ti trước, lại ngước mắt lên nhìn về phía Úc Chi, nói: “Đã lâu không gặp, Úc Thiên Sư, hôm nay cậu cũng là tới cứu người à?”
Úc Chi gật gật đầu, lại nhìn về phía Hạ Diễm đang nắm lấy tay Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn lạnh lùng, đối với Úc Chi càng không thèm để ý, hắn chỉ dịu dàng với mỗi một mình Hạ Diễm.
【Bà nó, Hạ Thiên Sư và bộ đồ này hợp nhau 100%! Tôi tự tin nói "Chào vợ!" luôn! 】
[Eo của bà xã thật là tuyệt vời….. Aaa….. Mỹ nhân ơi, giẫm chết tôi đi! Người bên cạnh là bạn trai cậu ấy sao?! Bạn trai cũng đẹp trai quá đi! 】
【Sao tôi lại thấy ánh mắt Úc Chi có chút chua xót thế nhỉ? Không phải là thầm yêu Hạ Diễm sao?! Chậc chậc…. Tôi khuyên cậu nên từ bỏ đi.】
【Hạ Diễm và bạn trai cậu ấy thật sự rất xứng đôi, bọn họ còn đang nắm tay kìa, ngọt ngào quá đi! 】
[Ánh mắt Úc Chi nhìn Hạ Diễm thật sự rất thâm sâu….. Cứ như yêu mà không được vậy đó, chậc chậc…..】
[Nhiều cao thủ thế này! Hôm nay có kịch hay để xem rồi...】