Chương 55: Thích Em…..

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm tối mờ ảo, ánh trăng như dát bạc, vườn đào của công ty trải đầy những cánh hoa hồng phấn. Một cơn gió thoảng qua, hoa đào bay lả tả khắp trời, tựa như một cơn mưa hoa lãng mạn.
Vườn đào này là Lục Bỉnh Văn trồng vì phu nhân hắn thích hoa đào. Giờ khắc này, một người, một quỷ đứng giữa vườn đào, chăm chú nhìn vào mắt đối phương.
Sau một hồi kinh ngạc, Hạ Diễm khẽ cong mắt, nói: “Anh ơi, anh muốn theo đuổi… bạn nhỏ nào vậy?”
“Một bạn nhỏ rất khó theo đuổi.” Lục Bỉnh Văn cười khẽ, “Bạn nhỏ Hạ Diễm.”
Hạ Diễm ngẩng đầu lên nhìn Lục Bỉnh Văn, trong bóng đêm, đôi mắt màu lưu ly trong veo vô cùng thuần khiết đáng yêu.
Trái tim cậu đập rất nhanh, lòng bàn tay cũng đổ đầy mồ hôi, nhưng ngữ khí nói chuyện lại trêu người trước sau như một.
“Chúng ta… Đã bái đường thành thân rồi, còn cần phải theo đuổi sao?”
Trình tự Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn quen biết nhau dường như hoàn toàn ngược lại so với hầu hết các cặp đôi trên thế giới này.
Bọn họ đã định hôn ước ngay khi vừa mới quen nhau, sau đó là làm những chuyện thân mật nhất giữa hai người yêu nhau. Sau đó nữa, họ bắt đầu học cách hôn, học cách ôm và nắm tay.
Hiện tại, Lục Bỉnh Văn lại nói với Hạ Diễm những lời lẽ như đang tỏ tình, còn muốn hẹn cậu cùng xem phim.
Cho dù bọn họ đã bái đường thành thân, đã làm rất nhiều chuyện thân mật nhất, Lục Bỉnh Văn sớm đã hôn khắp toàn thân cậu, nhưng bây giờ Lục Bỉnh Văn lại muốn theo đuổi cậu.
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng nắm lấy tay Hạ Diễm, nói: “Muốn theo đuổi em.”
Tay hắn nhẹ nhàng đặt lên trái tim đang đập dồn dập của Hạ Diễm, thì thầm với cậu: “Thứ anh muốn chính là nơi đây.”
Thân thể hắn dựa vào Hạ Diễm rất gần, mặt hai người chỉ cách nhau chừng hai ngón tay, nếu lúc này Hạ Diễm ngẩng đầu lên thì nhất định sẽ chạm vào má Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: “Anh muốn trong lòng phu nhân anh cũng có hình bóng anh.”
Hạ Diễm không ngẩng đầu, cậu cười cong cong khóe miệng, nhẹ giọng nói: “Lục tiên sinh đã theo đuổi được bao lâu rồi?”
Lục Bỉnh Văn nghiêm túc nói: “Anh ư? Anh đã theo đuổi bạn nhỏ đó gần hai tháng rồi.”
Hạ Diễm không khỏi bật cười thành tiếng, cậu nhẹ giọng nói: “Hai tháng gì chứ, có ai theo đuổi người ta mà lại như anh không, theo đuổi đến tận trên giường luôn…”
Hai tay cậu nắm lấy bàn tay Lục Bỉnh Văn đang đặt trên ngực cậu, trái tim Lục Bỉnh Văn không đập, nhưng hắn lại cảm nhận được trái tim mình trong nháy mắt đó đã bị Hạ Diễm nắm chặt lấy.
Bàn tay Lục Bỉnh Văn đặt trên ngực Hạ Diễm, có thể cảm nhận được trái tim nóng rực đang đập dồn dập, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy trái tim lão quỷ ngàn năm này. Hắn thấp giọng nói với Hạ Diễm: “Tim em đập nhanh quá.”
Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn hắn: “…. Đừng nói.”
Đúng lúc này, hai người đàn ông trông giống đạo sĩ xuất hiện ở cửa văn phòng công ty Bỉ Ngạn, bọn họ nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi, thiên sư Hạ Diễm có ở đây không?”
Hạ Diễm ở hậu viện vội vàng bước ra nghênh đón, cậu nói: “Tôi ở đây.”
Cậu vừa ra cửa chính thì nhìn thấy Lưu Nhạc Nhạc được hai đạo sĩ trẻ tuổi kia nắm tay nhỏ dắt đi, nước mắt trên mặt Lưu Nhạc Nhạc vẫn chưa khô, trong tay còn cầm một que kem. Mà trên chiếc xe tải ở phía sau, mẹ cô bé đang bị trói, miệng không ngừng phát ra lời nguyền rủa, bị một nữ đạo sĩ bên cạnh nhét miếng vải bông chặn miệng lại.
Một bà lão tóc bạc phơ chống nạng tập tễnh bước vào cửa văn phòng công ty Bỉ Ngạn.
Đầu tiên, bà lão nhìn Lục Bỉnh Văn một cái, vẻ mặt bà lộ rõ sự kinh ngạc, rồi nhìn về phía Hạ Diễm đứng một bên, khẽ cong mắt, nói: “Cậu chính là Hạ Diễm?”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Bà là ai…?”
Bà lão trầm giọng, nói: “Tôi là đại vu Nhạc Hành Chỉ của Tây Bắc Vu Sư Nhất Tộc, lần trước cậu đã gặp qua đệ tử Nhạc Tĩnh của tôi ở Trịnh gia thôn, con bé rất ấn tượng với cậu.”
Lúc này Hạ Diễm mới hiểu ra, cậu thầm nghĩ, thì ra đây là đại vu của Nhạc thị, một trong Tứ Đại Huyền Môn.
“Mẹ của Lưu Nhạc Nhạc, Vương Tề vốn là một đệ tử trong sư môn của tôi, nghịch đồ sư môn vốn tôi nên tự mình xử lý. Tôi cảm giác được cô ta lại sử dụng cấm thuật, nên đã cố tình từ Tây An chạy tới đây, không ngờ hai vị đã ra tay trước tôi một bước. Chuyện hôm nay, cảm ơn hai vị rất nhiều.”
Lúc này Hạ Diễm mới hiểu ra, cậu nói: “Bà không cần cảm ơn tôi, tôi cũng được khách hàng ủy thác công việc. Trời đã trở lạnh, Nhạc đạo trưởng, mời bà vào trong uống một chén trà nóng.”
Lúc này trời đã hoàn toàn tối hẳn, Lục Bỉnh Văn pha giúp một ấm trà, sau đó rót cho bà lão một chén.
Nhạc Hành Chỉ nhận lấy chén trà từ Lục Bỉnh Văn, bà nói: “Không ngờ đời này tôi còn có thể uống trà do Minh chủ đại nhân rót.”
Lục Bỉnh Văn rất hứng thú nhìn về phía người phụ nữ gần bảy mươi tuổi này, hắn nghĩ thầm, người phụ nữ này cũng có chút đạo hạnh.
Nhạc Hành Chỉ lại hỏi: “Là ngài đã thu linh năng của Vương Tề sao?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Đúng vậy.”
“Thế thì tốt, nếu ngài không thu lại thì tôi cũng phải phế bỏ cô ta.” Trong giọng nói của Nhạc Hành Chỉ có vài phần bất đắc dĩ, bà nói, “Sư môn của chúng tôi chuyên về vu thuật, phần lớn đều là vu y. Con bé Vương Tề này từ nhỏ đã không cha không mẹ, khi nó ba tuổi, lúc tôi đi ngang qua viện phúc lợi, thấy nó có thiên phú, hoàn cảnh lại đáng thương, nên đã nhận con bé về nuôi, cũng có thể coi là mẹ nuôi của nó. Đứa nhỏ này từ nhỏ đã có linh năng vượt trội, cũng có thể coi là người cực kỳ xuất sắc trong số các đệ tử đồng môn, nhưng điều kiện tu luyện trong sư môn lại vô cùng khó khăn. Lúc Vương Tề mười mấy tuổi đã rất hâm mộ cuộc sống của con gái nhà giàu, bắt đầu dùng phù chú lén lút vơ vét tiền tài, rồi dùng số tiền đó trang điểm cho mình. Người yêu nó khi đó cũng là người có thiên phú bậc nhất trong số những người cùng trang lứa, cũng tinh thông các loại vu thuật.”
Hạ Diễm giật mình, nói: “Người yêu của bà ta chính là người chồng hiện tại sao?”
“Không, người đàn ông mà các người nhìn thấy hôm nay cũng không phải cha ruột của Lưu Nhạc Nhạc. Cha ruột của Lưu Nhạc Nhạc đã chết hơn mười năm trước, mà cái chết của hắn ta cũng có liên quan đến Lưu Nhạc Nhạc.” Nhạc Hành Chỉ nói, “Năm đó Vương Tề và hắn có tình cảm với nhau, hai người vì mưu cầu tiền tài mà tiếp cận một nhân vật làm ăn lớn, người đó muốn hai người làm phép hại chết chủ nợ của mình. Cha ruột của Lưu Nhạc Nhạc và Vương Tề đã cùng nhau sử dụng cấm thuật, trong lúc làm phép thì bị vu thuật phản phệ, nên hắn ta đã chết ngay tại chỗ. Mặc dù Vương Tề thoát chết, nhưng tôi cũng vì chuyện này mà khai trừ cô ta ra khỏi sư môn.”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Thì ra là như thế.”
“Khi đó Vương Tề cũng đã mang thai, cô ta giấu diếm sự thật mình đang mang thai, nhanh chóng tìm một người đàn ông khác rồi kết hôn, đó chính là người mà hai người đã thấy hôm nay. Người đàn ông kia vốn rất thành thật, đối xử với Vương Tề cũng rất tốt, mãi cho đến một năm trước hắn ta mới biết đứa con gái mình nuôi chín năm không phải con ruột. Một mặt hắn ta hận Vương Tề đã lừa gạt mình, mặt khác lại không nỡ bỏ đứa bé mình xem như con ruột. Vì yêu hận đan xen nên tính cách của hắn cũng trở nên vô cùng nóng nảy, thường xuyên đánh mắng Vương Tề và mắng chửi con gái quá ngu dốt, khiến căn nhà lúc nào cũng tràn ngập oán giận của hắn ta.”
Hạ Diễm nghĩ thầm, nuôi con của người khác mười năm, quả thật không phải người bình thường nào cũng có thể nhịn được. Bình thường thì họ đã ly hôn từ lâu rồi.
Chỉ là, bé Lưu Nhạc Nhạc này cũng thật đáng thương, chỉ vì có một người mẹ như vậy mà phải chịu nhiều khổ sở đến thế.
“Lúc Vương Tề kết hôn với hắn ta cũng không thèm để ý đến hắn ta đâu, nhưng ở chung hơn mười năm, cô ta quyến luyến sự ấm áp của mái ấm gia đình. Đến tận bây giờ mà cô ta vẫn không hiểu chồng mình, hắn ta phàn nàn về số phận chứ không phải là thành tích của con gái quá kém. Hơn nữa cô ta cảm thấy đời này của mình cứ như vậy xem như bỏ, cô ta hy vọng con gái mình có thể trở thành phượng hoàng, cũng khát vọng mình có thể sống cuộc sống phú quý nhờ con gái, nên đã nghĩ đến việc dùng loại cấm thuật đổi mạng này để con gái mình trở nên thông minh.”
Nhạc Hành Chỉ nói đến đây thì dùng nạng của mình đập mạnh xuống đất, trầm giọng nói: “Tôi chỉ biết sau khi bị đuổi ra khỏi sư môn, cô ta đã đến một bệnh viện ở phía Bắc làm việc. Tôi cho rằng người đàn ông của cô ta đã vì vậy mà chết thì chắc chắn cô ta sẽ ghi nhớ điều này lâu hơn, ai ngờ chó không sửa thói ăn bẩn, năm đó lẽ ra tôi nên phế bỏ cô ta đi mới phải. Bây giờ chồng cô ta vừa nhìn thấy bộ dáng đáng sợ của cô ta là đuổi ra khỏi nhà, tôi vừa nhìn thấy cô ta cũng bị cô ta mắng vì năm đó đã trục xuất ra khỏi sư môn, nói bây giờ cô ta rơi vào tình cảnh này đều là lỗi của tôi.”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Người lớn nên chịu trách nhiệm cho hành động của mình, chỉ khổ Nhạc Nhạc thôi.”
“Vừa rồi tôi đã thương lượng với chồng của Vương Tề, tôi nói hắn cũng đau khổ, Nhạc Nhạc cũng đau khổ, vậy chi bằng buông tay đi, để đứa bé đi theo tôi.” Nhạc Hành Chỉ nói, “Mặc dù Tây An cách nơi này có hơi xa một chút, nhưng đứa bé Nhạc Nhạc này cũng có di truyền linh căn của cha mẹ, có thể nó học văn hóa rất chậm, nhưng đi theo tôi học vu thuật thì lại khác. Sau này làm vu y cũng không có vấn đề gì, nếu có thể trị bệnh cứu người thì cũng có thể tích góp chút công đức cho nửa đời sau của mình.”
Hạ Diễm suy tư một hồi, lại nói: “Vậy sau khi cô bé đến Tây An với bà, tôi hy vọng cô bé vẫn có thể tiếp tục đi học. Học không giỏi cũng không sao, nhưng biết thêm một chút kiến thức sẽ tốt hơn cho cô bé. Phần chi phí này cứ để tôi chịu đi.”
Nhạc Hành Chỉ liên tục xua tay, nhưng Hạ Diễm lại nói: “Bà đừng khách khí, tôi cũng thật lòng muốn làm một chút gì đó cho đứa nhỏ này.”
“Vậy thì cảm ơn Hạ thiên sư.”
Đúng lúc này, miếng vải bông vừa rồi nhét trong miệng Vương Tề bị bà ta nhổ ra, bà hung tợn hét lên: “Nhạc Hành Chỉ, bà lại xen vào việc của người khác, bà dạy tôi phép thuật, còn tôi dùng như thế nào đó là chuyện của tôi! Cái gì mà thiên đạo, thế giới này làm gì có thiên đạo!”
Tiếng gào thét của bà ta khiến cho các vị huyền học sư trên con phố Huyền Học này đều nhao nhao chạy ra xem náo động, có người nghe được tên Nhạc Hành Chỉ thì lộ ra biểu tình kinh ngạc.
“Thế mà Nhạc Hành Chỉ lại tới thành phố B của chúng ta? Bà ấy đã không xuất núi một thời gian dài rồi.”
“Bà ấy cũng đến văn phòng công ty Bỉ Ngạn, bây giờ Hạ Diễm lăn lộn thật sự là phong sinh thủy khởi mà. Hai vị trưởng lão của Tứ Đại Huyền Môn đều tới cửa chào hỏi cậu ấy rồi, hôm nay là vì chuyện gì đây?”
“Nghe nói là có một đệ tử trước kia của Nhạc Hành Chỉ dùng cấm thuật đổi mạng cho con gái mình…”
Trong đám người truyền đến tiếng xì xào bàn tán, ánh mắt Nhạc Hành Chỉ nhìn Vương Tề giống như nhìn một đống rác rưởi vậy, bà nói với Vương Tề: “Nói đến chuyện này, lúc đó tôi còn muốn bồi dưỡng cô làm người kế nhiệm của mình kia.”
Vương Tề cười to nói: “Thật nhảm nhí! Cho tới tận bây giờ bà cũng chưa từng coi trọng tôi, tất cả chỉ vì xuất thân của tôi thấp kém, rõ ràng là bà thiên vị Nhạc Tĩnh hơn!”
Hạ Diễm kinh ngạc, cậu nhẹ giọng hỏi Lục Bỉnh Văn: “Sao bà ấy lại đột nhiên nhắc tới Nhạc Tĩnh? Nhạc Tĩnh không phải là một cô gái nhìn qua chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi sao? Bà ấy nói như vậy, em lại có cảm giác Nhạc Tĩnh và bà ấy là bạn cùng thế hệ với nhau.”
Lục Bỉnh Văn cười khẽ: “Nhạc thị nhất tộc am hiểu các loại y thuật, vu thuật của cô gái kia rất cao, nên vẫn duy trì vẻ ngoài mười sáu tuổi của mình, trên thực tế thì cô ta đã ba mươi sáu tuổi rồi. Vậy nên hiện nay sẽ có một vài minh tinh thường đến Nhạc thị nhất tộc tìm vu y làm đẹp.”
Hạ Diễm hoàn toàn không nghĩ tới còn có hạng mục kinh doanh như vậy. Vương Tề náo loạn như vậy nên cả con phố đều đang hóng chuyện xem kịch.
Nhạc Hành Chỉ đứng dậy muốn rời đi, bà phân phó hai đồ đệ của mình: “Chờ đến khi trở về Tây An thì chọn cho Vương tiểu thư một bệnh viện tâm thần tốt, dù sao cũng từng là thầy trò, đệ tử có bệnh thì vi sư phải giúp con chữa trị.”
Nghe Nhạc Hành Chỉ nói như vậy, Vương Tề bị nhét vào trong xe đột nhiên lộ rõ vẻ sợ hãi, bà ta nói: “Không được, tôi không đi, bà không thể đối xử với tôi như vậy, bà không thể đối xử với tôi như vậy được!”
Nhạc Hành Chỉ nói với Hạ Diễm: “Cô ta đã hại rất nhiều người, khiến họ phải sợ hãi vô cùng, vậy nên tôi cũng muốn cho cô ta nếm thử cảm giác đó là như thế nào. Khi còn nhỏ cô ta bị đưa vào viện phúc lợi là vì mẹ mình bị điên, cơn ác mộng đời này của cô ta chính là suýt chút nữa đã bị mẹ mình bóp chết trong lúc phát điên. Bây giờ tôi sẽ cho cô ta từ từ cảm nhận nó.”
“Hạ thiên sư, có thời gian đến Tây An chơi thì nhất định phải đến Huyền Môn chúng tôi làm khách. Túi hương này tặng cậu, bên trong có mấy vị dược liệu quý hiếm, nghe nói thuở nhỏ thân thể cậu yếu ớt, nên tôi nghĩ thứ này chắc sẽ tốt cho cậu.”
Hạ Diễm cảm ơn bà, Lục Bỉnh Văn cầm lấy túi hương nhìn một chút, nói: “Ồ? Long Lân và Hải Căn là thứ tốt, Nhạc đạo trưởng cứ thế tặng cho người khác sao?”
“Tôi chỉ tặng thứ tốt cho người hữu duyên.” Nhạc Hành Chỉ nói, “Trước khi tôi tới đã ngồi trên xe tính một quẻ, trong quẻ tượng nói hôm nay tôi có thể gặp được người có tiên căn, có thể gặp được Lục tiên sinh và Hạ tiên sinh thật là vinh hạnh cho tôi.”
Đợi bà rời đi, Hạ Diễm cẩn thận treo túi hương lên ba lô của mình, sau đó tò mò hỏi Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, anh được xem là quỷ tiên sao?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Anh không tin hay thờ phụng Thiên Đạo, nên tất nhiên cũng không thể xem là thần tiên.”
Hạ Diễm gật đầu, nhẹ giọng nói: “Vậy có lẽ Nhạc đạo trưởng tính sai rồi.”
Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn sườn mặt Hạ Diễm, đối với lời nói của Nhạc Hành Chỉ dường như cũng có điều suy nghĩ.
Tiên căn không nhất định chỉ thần tiên mới có, người thường sắp phi thăng cũng sẽ có tiên căn. Chẳng qua là những người như vậy thật sự quá ít, nên cũng rất ít người biết.
“Phim đã bắt đầu chiếu được một giờ rồi….” Hạ Diễm có chút buồn bã nói, “Có phải Jack và Rose đã…”
“Đã làm gì?”
Hạ Diễm đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: “Đã hôn rồi.”
Lục Bỉnh Văn buồn cười ôm eo Hạ Diễm, trong nháy mắt hai người đã xuất hiện trong rạp chiếu phim. Trong tay Hạ Diễm còn nắm hai tấm vé xem phim còn nguyên. “Chưa kiểm tra vé mà đã vào…” Hạ Diễm ngước mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Có phải không tốt lắm không?”
Lục Bỉnh Văn lặng lẽ xé bỏ gốc vé của hai tấm vé trên tay cậu, nói: “Không có việc gì, dù sao cũng đã bắt kịp rồi.”
Hạ Diễm đang định hỏi bắt kịp cái gì thì vừa ngẩng đầu đã thấy Jack ôm Rose đứng ở đầu thuyền hôn nhau trên màn hình lớn. Một giây sau, Lục Bỉnh Văn cũng tiến lại gần và hôn cậu, hắn còn trêu chọc ghé sát vào bên tai cậu nói, “Sau đó, chúng ta cũng hôn.”
Tai Hạ Diễm đỏ bừng, cậu trầm mặc thật lâu mới nhẹ nhàng đẩy Lục Bỉnh Văn ra, nói: “Anh à, đây không phải là theo đuổi người ta.”
Lục Bỉnh Văn nhướng mày: “Vậy gọi là gì?”
Hạ Diễm nhỏ giọng nói thầm: “….. Chỉ những người yêu nhau rồi mới có thể không ngừng hôn như vậy. Anh muốn theo đuổi em thì phải thành thật ngồi xuống, em không cho anh hôn thì anh không được phép hôn.”
Lục Bỉnh Văn ngồi trở lại, ước chừng mười phút sau hắn lại hỏi: “Phu nhân, anh có thể hôn em được không?”
“Không thể.” Hạ Diễm nhẹ nhàng nở nụ cười với hắn, “Từ nãy tới giờ mới được mười phút.”
“Không phải đêm nay ngay cả giường cũng không cho anh lên chứ?”
Hạ Diễm gật đầu, cố ý trêu chọc hắn, cậu nói: “Nào có ai lúc theo đuổi người ta đã muốn lên giường. Nửa năm anh cũng không được chạm vào em.”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nắm cằm Hạ Diễm, nói: “Còn nửa năm nữa mới có thể theo đuổi được sao? Vậy ngày ngày anh chỉ có thể nhìn phu nhân mà không được ăn ư, thế chẳng phải là sẽ đói chết sao?”
Hạ Diễm cúi đầu cười cười, nói: “Hình như anh cũng không đáng thương đến mức đó.”
Xung quanh ngồi rất nhiều các cặp tình nhân, Hạ Diễm lặng lẽ ngẩn người trong chốc lát rồi lại gọi: “Anh ơi.”
Lục Bỉnh Văn: “Hả?”
“Em không có sinh mệnh dài đằng đẵng, cũng không có linh lực cường đại. Thậm chí một ngày nào đó trong tương lai em sẽ già, còn có thể chết đi. Đối với anh mà nói, em hẳn là rất bình thường.”
Trong bóng tối, đôi mắt trong suốt của Hạ Diễm vừa mong manh yếu ớt lại xinh đẹp. Cậu nhẹ nhàng nói: “Anh ơi, chờ sau này em trở thành một ông già tóc bạc, anh có còn muốn tấm lòng này của em nữa không?”
“Có chứ.” Lục Bỉnh Văn nhìn mắt Hạ Diễm, hắn trầm giọng nói, “Em là bảo bối độc nhất vô nhị trên đời này, dù tóc em có bạc trắng thì đối với anh em vẫn vô cùng trân quý.”
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Diễm không biết làm thế nào để chống đỡ trước những lời nói tình cảm của Lục Bỉnh Văn, cậu nhẹ nhàng hôn lên yết hầu Lục Bỉnh Văn, hô hấp ấm áp phả lên cổ hắn, khiến Lục Bỉnh Văn có chút ngứa ngáy. Lục Bỉnh Văn dùng nụ hôn lạnh như băng chặn môi Hạ Diễm lại. Nụ hôn của hắn vẫn như trước, vẫn mang theo mùi gỗ thông dễ chịu, nhưng lại cường thế bá đạo, không thể cự tuyệt.
Hạ Diễm nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run rẩy, trái tim cũng đập nhanh hơn mấy nhịp.
Trong bóng tối, cậu nghe thấy Lục Bỉnh Văn thì thầm với mình: “Diễm Diễm, cho dù em có một trăm tuổi thì ở trước mặt anh cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, anh vẫn sẽ thích em như lúc ban đầu.”