Chương 59: Bệnh Viện Và Những Điều Kỳ Bí

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 59: Bệnh Viện Và Những Điều Kỳ Bí

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào lúc chập choạng tối, bãi cỏ chỗ đậu xe được ánh hoàng hôn nhuộm vàng rực.
“Chúng ta ngồi xuống rồi nói.” Giáo sư Ngụy chỉ chỉ băng ghế dài cách đó không xa: “Trong chiếc xe này… còn gì nữa không?”
Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Đã đi hết rồi.”
Cậu và Giáo sư Ngụy ngồi trên băng ghế gần bãi đậu xe, Giáo sư Ngụy còn nhìn xe của mình vài lần, qua một hồi lâu ông mới bắt đầu kể những chuyện đã xảy ra gần đây.
“Mẹ tôi bị ung thư gan giai đoạn cuối, bây giờ không còn cách nào cứu chữa được nữa, vậy cho nên gần đây tôi đã chuyển bà từ bệnh viện trực thuộc đại học T đến Bệnh viện Ung bướu thành phố. Bệnh viện Ung bướu cũng được chia thành bệnh viện phía Nam và bệnh viện phía Bắc, bệnh viện phía Bắc là nơi những bệnh nhân phát hiện sớm và còn hy vọng điều trị đang ở, bệnh viện phía Nam… tương tự như nơi dành cho những bệnh nhân sắp lìa đời. Bệnh nhân đến bệnh viện phía Nam trên cơ bản đều là tuổi thọ đã gần đến hồi kết, thời gian họ ra đi đã cận kề.”
“Phần lớn bệnh nhân ung thư đến giai đoạn cuối đều không thích ăn cơm, nhưng trước mắt thì mẹ tôi vẫn có cảm giác thèm ăn, hơn nữa bản thân tôi cũng tương đối lạc quan với bệnh tình của bà, bà luôn hy vọng có điều kỳ diệu xảy ra. Là con, tôi chỉ có thể mang cơm đến cho bà mỗi ngày, để những ngày cuối đời của bà được thoải mái hơn đôi chút.” Giáo sư Ngụy thở dài, “Mẹ tôi năm nay còn chưa tới bảy mươi tuổi, cha tôi thì đã không còn, chỉ có một mình bà ấy ở bệnh viện, thỉnh thoảng cũng sẽ cảm thấy sợ. Chuyện kỳ lạ mà tôi kể, chính là về một tuần trước, khi tôi đến đó ngủ lại.”
“Hôm đó là một ngày mưa, cứ tối lại là mẹ tôi đau đến mức không ngủ được. Phòng bệnh của bà là một phòng VIP có hai giường, mẹ tôi ngủ một giường, còn tôi thì nằm trên chiếc giường khác. Nghĩ đến mẹ tôi khó chịu như vậy, mà tôi lại bất lực, đêm đó tôi trằn trọc mãi không sao chợp mắt.”
“Chờ đến khi tôi chìm vào giấc ngủ thì đã hơn một giờ đêm. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, hình như tôi nghe thấy ở cửa truyền đến bốn tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc cốc”. Nói như thế nào nhỉ? Người bình thường gõ cửa hẳn là sẽ không gõ như vậy, bốn tiếng gõ đó rất đều đặn và có tiết tấu, khoảng cách giữa mỗi tiếng gõ đều y hệt nhau.”
Giáo sư Ngụy nói đến đây thì cả người ông cũng căng thẳng theo.
“Tôi cho rằng y tá đến để kiểm tra phòng, vậy nên đã ngồi dậy mở cửa. Nhưng sau khi cánh cửa mở ra thì chỉ có hành lang trống rỗng, không một bóng người.” Giáo sư Ngụy nói, “Tôi cho rằng là mình nghe nhầm, có lẽ tiếng gõ cửa truyền đến từ phòng bên cạnh, vậy nên cũng không để tâm nữa, nằm trở lại trên giường.”
“Cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hẳn, tôi lại nhắm mắt chuẩn bị đi ngủ tiếp, nhưng đúng lúc này, mẹ tôi lại ho khan vài tiếng. Tôi mở mắt ra, định đến đắp lại chăn cho mẹ, nhưng lại nhìn thấy một bác sĩ nam mặc áo blouse trắng đứng sững trước giường bệnh của mẹ tôi, trong tay còn cầm một con dao mổ sắc lẹm. Hắn ta chỉ nhìn tôi cười, không nói một lời, kiểu cười đó… Dù tôi đã sống ngần ấy năm nhưng khi nhìn thấy vẫn thấy rợn người.”
Hạ Diễm nổi hết da gà khi nghe Giáo sư Ngụy miêu tả lại.
“Tôi sợ tới mức bật dậy khỏi giường bệnh, hơn nữa còn bật tất cả đèn trong phòng lên. Tôi hét lớn một tiếng hỏi ‘Ai đó’. Nhưng đối phương vẫn không trả lời, và khi đèn sáng, vị bác sĩ kia cũng biến mất. Sau đó, khi tôi về nhà và nói chuyện này với vợ mình, cô ấy nói chắc tôi căng thẳng quá nên sinh ra ảo giác, hoặc là đã nhầm giấc mơ thành hiện thực. Tóm lại, cô ấy không tin tôi thật sự gặp ma.”
Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Con người ta đều phân biệt rõ ràng được mơ và thực, nếu thầy cảm thấy đó không phải là mơ, vậy chắc chắn là không phải.”
“Đúng vậy, sau ngày hôm đó, tôi không dám ở lại bệnh viện qua đêm nữa.” Giáo sư Ngụy nói, “Nhưng đêm hôm kia khi tôi đến bệnh viện mang cơm lại gặp phải một chuyện kỳ lạ.”
“Mẹ tôi nằm viện ở tầng 17. Sau khi tôi xách hộp cơm vào thang máy, tôi đã nhấn số 17. Lúc đó trong thang máy chỉ có một mình tôi, tôi vừa đợi thang máy lên, vừa xem luận văn của sinh viên. Đợi thang máy dừng là đi thẳng ra ngoài. Mẹ tôi nằm ở phòng thứ ba bên trái thang máy, nhưng khi tôi mở cửa phòng thứ ba, chỉ thấy bóng lưng ba nhân viên y tế. Nghe thấy tiếng tôi mở cửa, ba người họ định quay đầu lại. Tôi biết mình đã vào nhầm phòng nên nói một tiếng ‘Xin lỗi’, sau đó đóng cửa rồi vội vã rời đi trước khi họ kịp quay đầu lại.”
Giáo sư Ngụy cẩn thận suy nghĩ một lúc, dường như ông cũng có chút hoang mang.
Ông nói: “Tôi ngước mắt nhìn lên thì tấm biển trên cửa ghi ‘Phòng 1707’, đúng là phòng mẹ tôi đang nằm. Nhưng… tấm biển đó dường như còn có dấu vết bị cháy, xung quanh viền cũng cháy xém. Phía dưới tấm biển còn viết “Bệnh viện tâm thần thành phố B”. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy bóng lưng của những nhân viên y tế đó, họ không giống các bác sĩ điều trị cho mẹ tôi.”
Hạ Diễm lại nổi hết da gà, cậu gật đầu, ra hiệu cho Giáo sư Ngụy tiếp tục.
“Hôm đó tôi bắt taxi từ công trường đến bệnh viện, trong khoảnh khắc đó tôi có chút hoảng hốt, không biết có phải tài xế đã đưa nhầm chỗ không.” Giáo sư Ngụy trầm giọng nói, “Tôi hoảng hốt đi về phía thang máy, lại cảm thấy sau lưng lạnh toát. Lúc đó tôi không biết phải làm gì, chỉ không dám quay đầu lại, cứ thế bước thật nhanh về phía trước.”
Hạ Diễm nói: “Đôi khi con người gặp nguy hiểm thì sẽ như vậy, cơ thể thầy sẽ phản ứng trước, giúp thầy đưa ra phán đoán nhanh hơn.”
“Đúng vậy, lúc ấy tôi sợ hãi vô cùng, thậm chí không dám liếc mắt một cái. Tôi nhanh chóng đi về phía thang máy, nhưng đột nhiên nghe thấy bác sĩ trưởng điều trị cho mẹ tôi gọi tên tôi. Ông ấy bảo tôi đến xem hóa đơn của mẹ.” Giáo sư Ngụy nói, “Bác sĩ đứng ở cửa phòng 1707, tôi giật mình, vội nhìn vào phòng bệnh tìm ba bác sĩ mình vừa thấy, nhưng ở đó chỉ có mẹ tôi đang nằm trên giường bệnh.”
“Vì vậy, tôi cũng không rõ rốt cuộc hôm đó mình đã đi vào phòng nào. Ba bác sĩ đó là ảo giác hay sự thật, tôi không dám chắc.” Giáo sư Ngụy nói, “Kể từ ngày đó, đồ đạc trong nhà tôi thường xuyên tự động rơi xuống đất một cách khó hiểu. Thư phòng và phòng khách nhà tôi ngăn cách bởi một cửa sổ kính mờ, đêm hôm qua khi tôi đang ngồi một mình trong thư phòng đọc luận văn của sinh viên, dường như còn thấy bóng dáng của thứ gì đó vụt qua.”
“Tôi nghĩ đó là con trai mình thức dậy đi vệ sinh. Tôi đã gọi nó nhưng không có tiếng trả lời. Khi đó trong lòng tôi rất sợ, lại có một cảm giác… hoảng sợ kỳ lạ. Tôi đánh thức vợ mình dậy, nhưng vợ tôi là người rộng lượng, cô ấy nghĩ tôi mệt mỏi quá độ, nên bảo tôi nghỉ ngơi sớm một chút.” Giáo sư Ngụy nhíu mày, “Cho nên, dù hôm nay cậu không đề cập đến chuyện này thì tôi cũng có chút hoài nghi, không biết có phải mình đã mang theo thứ gì không sạch sẽ về nhà không, có nên đi chùa lễ Phật không. Tiểu Hạ à, nếu cậu hiểu về những chuyện này, có thể giúp tôi xem xét một chút được không?”
Hạ Diễm nghe đến đó thì thành thật trả lời: “Đúng là thầy đã gặp phải ma quỷ, mới vừa rồi có ba con lệ quỷ ngồi trong xe thầy, trông quả thật rất giống ba nhân viên y tế mà thầy vừa miêu tả.”
Giáo sư Ngụy rùng mình một cái, trong khoảnh khắc không nói nên lời, căn bản không ngờ có ngày mình sẽ gặp phải chuyện siêu nhiên như vậy.
Qua một lúc lâu ông mới nói: “Khi tôi tham gia họp lớp, tôi mơ hồ nghe nói chuyện ba cậu cầu thần hỏi Phật, vậy cho nên, Hạ Diễm, cậu thật sự có thể nhìn thấy những thứ không sạch sẽ đó sao?”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Đúng vậy, bây giờ không chỉ nhìn thấy mà còn có thể hỗ trợ xử lý. Nếu thầy tin tưởng em, em có thể theo thầy đến bệnh viện xem thử.”
Giáo sư Ngụy nói: “Được, cảm ơn cậu. Nhưng… tuy tôi vẫn không tin vào những chuyện này, lúc ba tôi còn sống đã tính cho tôi một quẻ, vị đại sư kia nói bát tự của tôi rất cứng, thân thể cũng không tệ, cũng chưa từng làm chuyện xấu. Vậy sao tôi lại dính phải những thứ không sạch sẽ đó mà trước đây lại không bị?”
Hạ Diễm suy nghĩ một chút, nói: “Vậy để em tìm một đại sư xem lại bát tự cho thầy thử.”
Bệnh viện là nơi chứng kiến sinh lão bệnh tử của con người, quả thật là một nơi âm khí cực nặng, huống hồ Bệnh viện Ung bướu phía Nam là nơi hầu như ngày nào cũng có người qua đời.
Nếu bát tự yếu hoặc thân thể yếu, đến nơi âm khí nặng như vậy rồi mang theo những thứ không sạch sẽ trở về cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng lại kỳ lạ ở chỗ, Giáo sư Ngụy nói bát tự của mình cũng không tệ, theo lý thuyết thì những thứ không sạch sẽ đó hẳn sẽ không dám tới gần ông mới phải.
Hạ Diễm hỏi sinh thần bát tự của Giáo sư Ngụy, sau đó gửi cho Lưu lão đạo. Rất nhanh sau đó ông ấy đã trả lời lại rằng: Bát tự rất cứng, là Văn Khúc Tinh hạ phàm, người này học rất giỏi đúng không?
Hạ Diễm: Đúng vậy, đúng vậy, học rất giỏi.
Lưu lão đạo: Có một câu mà lão đạo không biết có nên nói không.
Hạ Diễm: Ngài cứ nói đi.
Lưu lão đạo nói: … Làm thế nào mà tôi lại tính ra trong số mệnh của người này không chỉ có một người vợ?
Hạ Diễm:… Có phải hôn nhân bất hòa không?
Lưu lão đạo nói: À, nói thế nào nhỉ, vợ của người này cũng không phải loại tử tế gì, nhưng bát tự ông ta đủ cứng nên trước mắt có thể chịu được.
Lưu lão đạo nói rất mơ hồ, nhưng Hạ Diễm lại sợ hơn cả lúc gặp ma.
Cậu chưa từng nghe nói hôn nhân của Giáo sư Ngụy bất hòa hoặc là muốn ly hôn, ngược lại, Tiểu Kiều nói hôn nhân của Giáo sư Ngụy rất hạnh phúc, gia đình mỹ mãn. Nhưng khi nghe Lưu lão đạo nói như vậy, Hạ Diễm không khỏi hoài nghi, không biết có phải Lưu lão đạo đã tính sai không.
Nhớ tới vẻ dịu dàng của vợ thầy khi nói chuyện lúc nãy, Hạ Diễm càng cảm thấy nghi hoặc hơn. Mỗi ngày nấu cơm cho bệnh nhân cũng là công việc khó khăn, nếu hôn nhân bất hòa, chắc chắn vợ thầy sẽ không muốn làm.
Sắc trời đã tối, lúc này Giáo sư Ngụy mới đi vòng quanh chiếc xe yêu thích của mình vài lần, cuối cùng quay đầu nhìn Hạ Diễm, ông hỏi: “Hạ Diễm, thật sự không còn gì trong xe chứ?”
Hạ Diễm cười cười, nói: “Thật sự không còn gì nữa, nếu thầy sợ, em sẽ dán lên người thầy một lá bùa trừ quỷ.” Cậu tùy tiện lấy một tờ giấy từ trong túi, sau đó vẽ một lá bùa trừ quỷ phức tạp, dán lên lưng ghế lái.
Đây là bài học Hạ Diễm vừa mới học gần đây, do đích thân Phong Đô Đại Đế dạy. Phù chú này của cậu lợi hại hơn phù chú bình thường rất nhiều.
Giáo sư Ngụy nhìn phù chú đơn sơ của Hạ Diễm thì suy tư thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được nói: “Không phải tôi không tin cậu… Nhưng không cần dùng giấy vàng sao?”
Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Viết lên giấy gì cũng có tác dụng như nhau thôi, thầy đừng sợ, bây giờ em đã cùng bạn mình kinh doanh huyền học, những lá bùa này em rất quen thuộc, sẽ không vẽ sai đâu.”
Giáo sư Ngụy ngày thường là người tỉ mỉ, nhưng khi đối mặt với lực lượng siêu nhiên như quỷ thần cũng khó nén được sự kinh hoàng, thất thố.
Trên đường từ nhà đến bệnh viện, Giáo sư Ngụy cũng không nói gì.
Hạ Diễm thì dành thời gian nhìn wechat một chút, Lục Bỉnh Văn vẫn chưa liên lạc gì với cậu.
Ông chồng ma quỷ thật đáng ghét, vậy mà một ngày một đêm không về nhà, ngày hôm sau còn mất liên lạc. Thật quá đáng! Con quỷ đàn ông này xứng đáng ngủ thư phòng một tuần, rất đáng đời!
Cậu đang nghĩ đến Lục Bỉnh Văn thì hắn đã gửi tin nhắn đầu tiên trong ngày cho cậu: Vợ à, chắc anh sẽ về nhà muộn một chút.
Hạ Diễm nhìn thoáng qua, phớt lờ lão quỷ này mười phút, thầm nghĩ không biết “muộn một chút” là muộn đến mức nào.
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm còn chưa trả lời, liền gọi video call tới. Ngón tay Hạ Diễm không cẩn thận chạm phải màn hình, lại nhận cuộc gọi này trước mặt thầy giáo tương lai.
Lục Bỉnh Văn ở đầu dây bên kia video nói: “Diễm Diễm, ăn cơm chưa?”
Hạ Diễm lập tức ngắt điện thoại. Thầy Ngụy kinh ngạc nhìn Hạ Diễm một cái, nói: “Bạn của em à?”
Hạ Diễm ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Dạ.”
Giáo sư Ngụy cười, nói: “Bạn trai?”
Hạ Diễm:… Nghẹn họng.
Giáo sư Ngụy cười, nói: “Tôi đã dạo diễn đàn trường chúng ta, nếu không cũng sẽ không tìm thấy tiểu thiên tài là cậu đây. Cũng có thể xem cậu là người nổi tiếng trên diễn đàn, có một bài đăng còn đăng ảnh cậu đi dạo với bạn trai mình.”
Hạ Diễm xấu hổ đỏ mặt, cậu giọng thấp xuống, nói: “… Vâng, thầy.”
“Không sao, yêu đương cũng có gì đâu, quan trọng nhất vẫn là phải vui vẻ.” Thầy Ngụy cảm khái vô cùng, “Tôi và vợ tôi cũng yêu nhau từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng gần đây tôi cứ có cảm giác… Tình yêu của cô ấy dành cho tôi giống như cát giữa kẽ ngón tay vậy, tôi không thể nắm giữ được.”
Hạ Diễm đang định an ủi Giáo sư Ngụy vài câu thì ông lại cười khổ, nói: “Người đến tuổi trung niên rồi thân bất do kỷ, tình yêu đúng là không còn mặn nồng như thời niên thiếu nữa. Tôi cũng hiểu cô ấy, con người không thể cứ như vậy mà cả đời không thay đổi được.”
Hạ Diễm gật đầu, trong lòng lại suy nghĩ rất nhiều. Lúc này điện thoại của cậu lại rung lên.
Lục Bỉnh Văn: Lá gan của bạn nhỏ nhà chúng ta càng lúc càng lớn nhỉ? Bây giờ còn dám cúp điện thoại của anh?
Hạ Diễm vội vàng trả lời Lục Bỉnh Văn: Em đang ở trên xe của thầy giáo, vừa rồi không tiện nghe điện thoại, bây giờ em phải đi giúp thầy bắt mấy con lệ quỷ.
Lục Bỉnh Văn: Được.
Lục Bỉnh Văn: Phu nhân cúp điện thoại của anh một lần, mỗi tuần phải tăng thêm hai lần song tu, anh sẽ cho em nợ, đợi sau này đòi lại sau.
Hạ Diễm mặt đỏ tai hồng tắt khung chat, thầm nghĩ, mình sẽ cho lão quỷ này vào danh sách đen.
Xe chậm rãi chạy vào bãi đậu xe của Bệnh viện Ung bướu. Nhiệt độ ở thành phố B gần đây đã giảm xuống, nhưng nhiệt độ ở đây rõ ràng thấp hơn những nơi khác rất nhiều.
Khi Hạ Diễm xuống xe, có cơn gió lạnh lẽo thổi qua tai, giống như muốn xuyên vào tận óc cậu, khiến cậu không nhịn được rùng mình.
“Theo tôi.” Giáo sư Ngụy nói, “Không ngờ sống đến chừng này tuổi rồi còn phải phiền học trò của mình đuổi ma giúp.”
Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Dạ không có gì ạ.”
Bệnh viện Ung bướu ở phía Nam không có nhiều người qua lại, chỉ thỉnh thoảng có người nhà đến thăm bệnh nhân, nhưng hầu hết sắc mặt họ đều rất kém, có người trên mặt còn vương nước mắt.
Hạ Diễm không đành lòng nhìn lâu, khi tiến vào thang máy, cậu tự mình ấn nút tầng 17.
Khi cửa thang máy sắp đóng lại, Hạ Diễm ngáp một cái, lại bất thình lình bị một bàn tay đột nhiên xuất hiện ở khe cửa thang máy dọa cho tỉnh táo.
Hạ Diễm ấn nút mở cửa, Giáo sư Ngụy bên cạnh lại nghi hoặc nhìn cậu, nói: “Quên lấy gì à?”
“Vừa rồi còn có người muốn vào.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Tay của người đó còn kẹt ở khe cửa.”
Sau lưng Giáo sư Ngụy bắt đầu ớn lạnh, ông cười khổ, nói: “Hả? Cậu đừng như thế, tôi không thấy bàn tay nào cả.”
Lúc này Hạ Diễm thật sự có chút sợ hãi. Cậu và Giáo sư Ngụy đứng trong thang máy không nói một lời. Giáo sư Ngụy nói: “Bằng không chúng ta xuống dưới rồi đi lên lại?”
Hạ Diễm lắc đầu, cậu nói: “Không cần, binh đến tướng đỡ, nước lên đất ngăn. Thầy đừng sợ những thứ này, thầy càng sợ bọn chúng càng muốn quấy rầy.”
Cậu lại một lần nữa ấn xuống tầng 17. Lúc này thang máy vững vàng đi lên, bàn tay vừa rồi cũng không còn xuất hiện nữa. Lên đến tầng 17, thang máy từ từ dừng lại.
Hạ Diễm đi theo sau Giáo sư Ngụy, khi đi ngang qua quầy dịch vụ tầng 17, cậu vừa vặn nghe thấy mấy y tá đang nhỏ giọng thì thầm với nhau.
“Lần đó anh Vương trực đêm đã nhìn thấy.” Một y tá khác nói, “Ngay trên tầng của chúng ta, thật đáng sợ.”
Cô y tá thực tập mặt trắng bệch, nhỏ giọng nói: “Trên thế giới này thật sự có ma quỷ sao?”
“Nghe nói ở phòng 170… A, Giáo sư Ngụy, Giáo sư Ngụy đến rồi.” Sau khi nhìn thấy Giáo sư Ngụy, mấy y tá kia liền ngừng nói chuyện, “Trạng thái hôm nay của mẹ anh cũng không tệ, vẫn luôn tỉnh táo, không có mê man.”
Bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối thường rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Giáo sư Ngụy gật đầu, cầm hộp cơm đi vào phòng bệnh.
Lúc này đã là tám giờ rưỡi tối. Trong phòng bệnh, bà lão gầy trơ xương, suy yếu nằm trên giường bệnh, trông vô cùng đau đớn.
Thấy Giáo sư Ngụy đến, vẻ mặt bà đột nhiên dữ tợn, chỉ chỉ cổ mình, trong miệng không ngừng phát ra tiếng “A a…”
Hạ Diễm bị bà làm cho phát hoảng. Giáo sư Ngụy thì vô cùng bất đắc dĩ, nói: “Bắt đầu từ tuần này, dây thanh quản của mẹ tôi cũng bị khối u chèn ép, bây giờ đã không thể nói chuyện được nữa. Vì vậy tôi cũng chỉ có thể đoán bà cần gì, hoặc là đưa bà một cây bút để bà viết ra điều mình muốn nói, nhưng bà thật sự không có chút sức lực nào, có viết ra tôi cũng không đọc được.”
Giáo sư Ngụy cho rằng bà khát, vậy nên đã đi lấy chút nước đút cho bà, lại ngồi xuống bên cạnh đút cho bà mấy muỗng cháo. Thấy bà lão vẫn tiếp tục chỉ vào cổ mình, ông lấy một cây bút ra rồi nói, “Mẹ, mẹ muốn nói gì cứ viết ra đây.”
Hạ Diễm nhìn quanh bốn phía, chỉ cảm thấy nơi này quỷ hồn mạnh đến mức lỗ chân lông trên người cậu như muốn nổ tung.
Nhưng tìm nửa ngày mà cậu vẫn không tìm được nguồn gốc quỷ khí trong căn phòng này.
Cậu lấy giấy bút từ trong túi ra, lại viết bốn lá bùa trừ quỷ, sau đó dán lên cửa phòng bệnh và ba cửa sổ, giống như một kết giới bao quanh căn phòng này.
Sau khi làm xong tất cả những thứ đó, cậu yên lặng ngồi xuống bên cạnh bà lão, gọt cho bà một quả táo, rồi nhìn dòng chữ bà viết trên giấy.
“Đây là gì?” Giáo sư Ngụy vẫn không đọc ra mẹ mình muốn viết cái gì, “Hình như có một chữ là… chữ ‘Nhĩ’?” Hạ Diễm tiến lại gần nhìn, bởi vì tay bà lão không có sức lực, chữ viết ra quả thật rất khó phân biệt. Cậu nhìn nửa ngày, nói: “Không phải là ‘nhĩ’, mà là chỉ thầy… thầy, Nguyệt?”
Giáo sư Ngụy có chút hoang mang nhìn về phía mình. Bà lão vẫn ra sức viết như cũ, cho dù toàn thân đau đớn thì bà vẫn cố gắng để viết, tựa hồ như muốn nhắc nhở con trai mình chuyện gì đó rất quan trọng.
Hạ Diễm ở bên cạnh nhìn bà viết, vừa mới nhìn thấy bà đang viết dở dang chưa hết chữ thì lại nghe bên ngoài cửa truyền đến bốn tiếng gõ cửa có tiết tấu đều đặn, “Cốc cốc cốc cốc.”
Bây giờ thời gian vẫn còn sớm, Giáo sư Ngụy cho là bác sĩ đến kiểm tra bệnh nhân, vậy nên ông định ra mở cửa.
Nhưng Hạ Diễm lại cảm thấy có gì đó không đúng, cậu giữ chặt cánh tay Giáo sư Ngụy lại, nói: “Thầy đừng đi!”
“Cốc cốc cốc cốc!”
“Rầm rầm rầm rầm!”
Cửa ra vào và cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng bị thứ gì đó đập vào. Giáo sư Ngụy chỉ cảm thấy lông tơ trên người mình dựng đứng hết lên, ông nhìn về phía ba cửa sổ kính có dán bùa chú. Ngoài cửa sổ là một mảng tối đen như mực, rõ ràng chẳng có gì cả, lại không ngừng phát ra tiếng gõ.
“Rầm rầm rầm rầm!”
Thứ bên ngoài dường như rất nóng vội muốn tiến vào, chúng không ngừng đập vào cửa sổ, mà bà lão trên giường bệnh cũng bồn chồn bất an động đậy thân thể, thỉnh thoảng còn chỉ vào cổ mình, giống như bà đã biết được chuyện gì đó.
Bà chật vật viết ra chữ cuối cùng, rồi lại nhìn về phía Hạ Diễm…
Hạ Diễm vội vàng đi qua, cậu nhìn vào dòng chữ bà lão viết, đọc lên thành tiếng: “Con, cổ, bảo vệ… Đây là…” Dường như Hạ Diễm đã hiểu được ý của bà lão, nhất định là bà đã biết cái gì đó rồi. Cậu nhìn về phía Giáo sư Ngụy, nói: “Thầy ơi, trên cổ thầy có đeo cái gì không?”
Giáo sư Ngụy chợt nhớ ra, ông đưa tay kéo lá bùa hộ mệnh trên cổ xuống, nói: “Tôi có đeo một lá bùa hộ mệnh, là quà sinh nhật vợ tôi tặng, có vấn đề gì à?”
Hạ Diễm cầm bùa hộ mệnh trong tay, trên miếng ngọc màu tím có khắc một vị thần nào đó.
Giáo sư Ngụy hỏi: “… Chẳng lẽ nó có vấn đề gì sao?”
“Đây là một loại bùa chiêu quỷ.” Hạ Diễm nhíu mày nói, “Bình thường chiêu quỷ phù dùng để hạ táng người chết, không thể đeo trên cơ thể người sống được. Nếu người sống đeo sẽ bị lệ quỷ đến đòi mạng. Vợ của thầy muốn thầy chết. Mà mẹ của thầy chắc là biết trên cổ thầy có lá bùa, vậy nên bà ấy mới cố gắng nhắc nhở thầy.”
Giáo sư Ngụy rùng mình, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện lại là như vậy.
Vợ là người ông đã yêu thương bấy lâu nay, vậy mà nay người đó lại muốn hại chết ông!
Trong khoảnh khắc đó, phù chú dán xung quanh phòng đột nhiên rơi hết xuống đất, thậm chí mép giấy trắng còn bắt đầu chuyển sang màu đen, giống như bị một lực lượng nào đó không thể miêu tả công kích vậy.
Bỗng cánh cửa “Kẽo kẹt” một tiếng rồi mở ra… Trái tim Hạ Diễm như muốn vọt lên cổ họng, cậu nhanh chóng triệu hoán Mao Tiểu Quất ra, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng một giây sau, Hạ Diễm lại cảm giác được quỷ khí nặng nề xung quanh bỗng biến mất.
Lục Bỉnh Văn mặc âu phục giày da, trên tay còn xách theo một túi đồ ăn vặt xuất hiện trước cửa, trong tay còn ôm một bó hoa hồng bọc trong giấy báo.
Thấy Hạ Diễm và Giáo sư Ngụy đều nhìn mình không chớp mắt, hắn sải bước đi vào trong phòng, nho nhã lễ độ nói: “Ngụy tiên sinh, quấy rầy rồi, tôi là bạn của Hạ Diễm, tôi đến để giúp mọi người một tay.”
Giáo sư Ngụy thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tôi biết cậu, cậu là bạn trai của Hạ Diễm, vừa rồi tôi còn nghĩ bên ngoài là một con ma đang gõ cửa.”
Hạ Diễm cũng thở phào nhẹ nhõm. Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, nói: “Đúng là vừa rồi ma quỷ đã gõ cửa.”
Lục Bỉnh Văn nhìn về phía cánh cửa trống rỗng, nói: “Hơn nữa không chỉ có một con.”