Chương 61: Sinh Nhật của Phong Đô Đại Đế

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 61: Sinh Nhật của Phong Đô Đại Đế

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Diễm đeo một chiếc ba lô rất lớn, cậu bỏ bó hoa hồng Lục Bỉnh Văn tặng vào giỏ, vì sợ cánh hoa bị dập nên cậu không kéo hết khóa kéo lại. Hoa hồng đỏ thẫm trong túi của cậu nửa che nửa hở, mang một vẻ đẹp độc đáo.
Lục Bỉnh Văn cầm ô đen lên, biến mất trong chớp mắt, một giây sau đã quay về bên cạnh Hạ Diễm. Cậu tò mò hỏi: “Anh ơi, anh đi đâu vậy?”
Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm, trầm giọng nói: “Anh mang hoa em tặng cắm vào bình trong cung điện Phong Đô Đại Đế, dùng linh lực để nuôi dưỡng, nuôi ở Phong Đô thì hoa sẽ không tàn.”
Hôm nay Lục Bỉnh Văn mặc một bộ âu phục đen tuyền, không hề có hoa văn thừa thãi nào, nhưng trông lại hết sức thích hợp với hắn. Hắn vừa cao quý vừa đạm mạc, giống như thần tiên không vướng chút bụi trần, ngay cả ánh mắt cũng thâm trầm, sâu thẳm khó đoán. Nhưng cho dù Hạ Diễm chỉ tiện tay tặng hắn một bó hoa nhỏ, Lục Bỉnh Văn vẫn nghiêm túc chăm sóc.
Hạ Diễm chớp chớp mắt, bước thêm hai bước đến bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nói: “Gần đây có mệt lắm không?”
Lục Bỉnh Văn vươn tay kéo Hạ Diễm vào lòng, Hạ Diễm còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã buông tay, khẽ nhếch môi nói: “Ừm, nhưng bây giờ không mệt nữa.”
Cho dù họ đã thân mật vô số lần, nhưng trong nháy mắt đó Hạ Diễm vẫn đỏ mặt, tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp.
Cậu là một người khá chậm chạp trong chuyện tình cảm, nhưng giờ phút này lại hiểu rất rõ cảm nhận của mình, cậu biết vì sao tim mình lại rung động. Sau khi xa mấy ngày rồi gặp lại nhau, tình cảm của cậu dành cho Lục Bỉnh Văn lại tăng thêm mấy phần. Lục Bỉnh Văn đưa tay nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Hạ Diễm, hắn nói: “Thật ngoan.”
Hạ Diễm nhẹ giọng phản đối: “Không được nhéo em.”
Mặc dù cậu nói như vậy, nhưng không có đẩy tay Lục Bỉnh Văn ra, vẻ mặt vô cùng đáng yêu, mặc kệ quỷ muốn làm gì thì làm. Bây giờ đã là mười giờ tối, bóng đêm sâu thẳm, ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, không khí ẩm ướt tràn vào từ khắp nơi.
Con người có đủ các loại ham muốn, ham muốn về sắc dục, về sự giàu có, ham muốn tìm hiểu tri thức mới, thế giới tràn ngập ham muốn, có thể nói là vô cùng náo nhiệt.
Các bác sĩ và y tá của cả bệnh viện phía Nam đều vây quanh cửa thang máy để hóng chuyện, mọi người chỉ trỏ Vương Kiến Phát và người tình của hắn đang đánh nhau, có một cô y tá nhỏ nói: “Chẳng trách, tháng nào anh ta cũng giục bộ phận tài chính trả lương… Muộn một ngày cũng không chịu, thì ra là để đánh bạc và trả nợ.”
“Nghe nói vợ cũ của bác sĩ Vương đã ly hôn với anh ta từ mấy năm trước rồi, lúc ấy tôi còn không rõ vì sao, thật sự là biết mặt mà không biết lòng, thì ra anh ta là kẻ thứ ba xen vào gia đình người khác.”
“Ai… Chuyện này tôi nén lâu lắm rồi, cuối cùng hôm nay cũng có thể nói ra được.” Cô y tá thực tập khẽ nói, “Lúc tôi trực đêm có nhìn thấy vợ giáo sư Ngụy đến đưa cơm, nhưng hôm đó bà ấy ăn mặc rất lạ mắt, trang điểm cũng rất đậm. Tôi còn tưởng bà ta muốn hẹn hò với giáo sư Ngụy, kết quả… bà ta lại đi vào văn phòng bác sĩ Vương. Lúc ấy tôi định tìm bác sĩ Vương để ký giấy chứng nhận thực tập, vừa định gõ cửa thì nghe thấy bên trong có tiếng phụ nữ rên rỉ… Khoảng 10 phút sau thì bà ta mới ra ngoài.”
“Hả? Chỉ 10 phút thôi ư? Ha ha ha… Cũng không biết rốt cuộc thì chị ta coi trọng Vương Kiến Phát ở điểm nào, vừa già vừa ham mê cờ bạc, lại còn tăm tối, chỉ có mỗi khuôn mặt là tạm nhìn được. Còn giáo sư Ngụy thì lại khác, vừa nhìn đã biết là một người đứng đắn, chẳng lẽ sống với giáo sư Ngụy không tốt bằng sao?”
Đám đông hóng chuyện vừa chụp ảnh vừa nhắn tin, thậm chí người nhà bệnh nhân cũng ra xem trò hề này. Lục Bỉnh Văn đứng ở một góc vươn tay lên, nữ quỷ nhập vào người Hứa Mộng Dao liền bay ra. Ngay khoảnh khắc đó Hứa Mộng Dao mở to hai mắt, bà ngơ ngác nhìn những người xung quanh đang chỉ trỏ mình, lại nhìn về phía Vương Kiến Phát đang nắm tóc mình.
Lúc này bà mới nhận ra, vừa rồi mình đã nói ra đủ thứ chuyện thối nát trong trạng thái hỗn loạn, mà chồng bà thì đứng trước mặt nghe bà nói mình đã cắm sừng ông ấy ra sao.
Rõ ràng là đang mặc quần áo, nhưng bà lại cảm thấy như mình đang trần trụi không một mảnh vải che thân trước mắt mọi người, trong lúc nhất thời, bà cảm thấy hổ thẹn vô cùng, vội vàng bò đến bên cạnh giáo sư Ngụy, nói: “Lão Ngụy, em chỉ nhất thời hồ đồ thôi, đều là hắn ta xúi giục em, em thật sự không muốn hại anh…”
Giáo sư Ngụy nhìn bộ dạng Hứa Mộng Dao đang kéo ống quần mình, mới vừa rồi ông có rất nhiều lời muốn nói, nhưng trong lúc nhất thời đều bị ông nuốt ngược vào trong.
Cuối cùng, ông chỉ cúi đầu bình thản nói: “Ngày mai tôi sẽ gửi đơn ly hôn cho cô, cô là người có lỗi, khả năng tài chính cũng không bằng tôi, tôi cũng không muốn con tôi sống với một người mẹ như cô.”
“Không, lão Ngụy, anh đừng bỏ em!” Hứa Mộng Dao khóc lóc thảm thiết, “Chúng ta đã là vợ chồng nhiều năm như vậy, tình cảm sâu đậm như thế, em còn sinh con cho anh, anh đừng bỏ em được không! Thật sự là em chỉ nhất thời xúc động, do cuộc sống ngày qua ngày quá nhàm chán, anh lại bận rộn công việc, em lại muốn có chút mới mẻ, em thật sự không nghĩ tới việc muốn hại chết anh, là Vương Kiến Phát bảo em làm như vậy…”
Giáo sư Ngụy nhếch môi, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng trước mắt này rất buồn cười.
Một bên là người chồng yêu vợ, thương con và chăm lo cho gia đình nhiều năm, một bên là kẻ thứ ba nợ nần cờ bạc, vậy mà người phụ nữ này lại lựa chọn một kẻ nghèo túng không có gì.
“Mộng Dao, tôi chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với cô, nhưng đây là cô giết người bất thành.” Giáo sư Ngụy nói, “Mặc dù cô dùng loại thủ đoạn này thì chưa chắc cảnh sát đã chấp nhận, nhưng cô đã muốn giết tôi, tôi sẽ cố gắng thu thập bằng chứng để đưa cô vào tù. Còn về duyên phận của hai ta, cứ xem như kết thúc ở đây đi.”
Dứt lời, giáo sư Ngụy hất tay người phụ nữ kia ra, cũng có thể xem như cắt đứt quan hệ giữa ông và người phụ nữ này. Mà người phụ nữ thì vừa tức vừa bi thương, bà ta hung hăng đạp cho Vương Kiến Phát mấy cước, khiến hắn ta ngã xuống đất không dậy nổi, một cú đá cuối cùng trúng chỗ hiểm yếu nhất của hắn.
“A A A…!” Vương Kiến Phát đau đớn gào to, “Cô! Con đàn bà độc ác này!”
Hạ Diễm giật mình, khi nữ quỷ kia nhập vào người Hứa Mộng Dao, bà ta đối với Vương Kiến Phát cũng chỉ quyền đấm cước đá. Bây giờ nữ quỷ kia không còn nữa, bản thân Hứa Mộng Dao còn hung hãn hơn rất nhiều so với nữ quỷ kia, giày cao gót đó mà giẫm xuống một phát, suýt chút nữa thì Vương Kiến Phát đã mất thứ kia luôn.
Đây đúng thật là ác giả ác báo!
Nữ quỷ y tá kia sau khi từ trong thân thể Hứa Mộng Dao bay ra thì lại giống như bị đóng đinh tại chỗ, đứng trước mặt Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn không nhúc nhích, hệt như một NPC đang chờ khởi động vậy. Mãi cho đến khi Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng giơ tay lên, nữ quỷ đó mới chậm rãi đi vào thang máy, ngoan ngoãn như một con rối gỗ vậy.
Đây là lần đầu tiên Hạ Diễm tận mắt thấy Lục Bỉnh Văn sử dụng Ngự quỷ thuật để khống chế Lệ Quỷ, tuy rằng nữ quỷ y tá này trông có chút đáng sợ, nhưng vì bên cạnh cậu còn có một người chồng là quỷ, nên Hạ Diễm cũng không sợ hãi nhiều, chỉ cảm thấy rất thú vị.
Đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn giống như nhận ra cái gì đó, hắn nói với Hạ Diễm: “Lại có người đến.”
Hạ Diễm tò mò nói: “Là đạo sĩ bán bùa chiêu quỷ cho Vương Kiến Phát à?”
“Đúng vậy, Vương Kiến Phát dùng năm mươi vạn để mua bùa chiêu quỷ này từ Phương Hạc, nhưng phần tiền còn lại hắn ta vẫn chưa trả, tối nay Phương Hạc tới để đòi tiền. Bùa chiêu quỷ này là điều cấm kỵ của Hiệp hội Thiên Sư, mà Phương Hạc lại là thiên sư cấp S3 đã đăng ký ở Hiệp hội Thiên Sư, ông ta là người phụ trách cấp chứng chỉ cho các Thiên Sư tham gia kỳ thi, cũng có thể xem là quản lý cấp trung trong toàn hiệp hội.”
“Năm mươi vạn? Chỉ một chút tiền như vậy mà có thể đổi lấy một mạng người?” Hạ Diễm nhíu mày, “Em nghe Lưu đạo sĩ nói, những ai có thể trở thành thiên sư đều là người có duyên với thiên đạo. Những người có năng lực như vậy, không thể cứu người thì thôi, lại còn vì ham muốn ích kỷ mà tổn hại đến tính mạng của người khác, thật sự là quá đáng khinh.”
Hạ gia đến thế hệ Hạ Diễm đã giàu có bốn đời, mặc dù lúc nhỏ thân thể cậu không tốt, cha mẹ cũng nói với cậu rằng phải làm nhiều việc tốt, giúp đỡ người khác trong khả năng của mình.
Đã được sinh ra làm người thì không nên tàn sát đồng loại.
“Mao Tiểu Hắc vừa rồi đã gọi điện cho đội kiểm tra của Hiệp hội Thiên Sư để tố cáo Phương Hạc, mười phút nữa người của đội kiểm tra sẽ tới.” Lục Bỉnh Văn nói, “Ông ta đến cũng vừa đúng lúc, ngược lại anh rất muốn xem thiên sư cấp S3 được phong hàm này có thể lợi hại đến mức nào.”
Hạ Diễm gật gật đầu, thiên sư cấp S3 chính là cấp bậc lợi hại nhất hiện nay, bùa chiêu quỷ mà Phương Hạc đưa cho Vương Kiến Phát vô cùng lợi hại, nếu bọn họ không nhúng tay vào chuyện này, giáo sư Ngụy sẽ lành ít dữ nhiều.
Trong đám người không ngừng truyền đến tiếng cười nhạo và tiếng mắng chửi giận dữ, rõ ràng là có nhiều người vây quanh mình như vậy, nhưng vào lúc này, đột nhiên giáo sư Ngụy lại cảm thấy mình thật cô độc.
Ông lặng lẽ trở lại phòng bệnh của mẹ mình, sau đó nắm lấy tay bà, nói: “Mẹ, con đã biết tất cả mọi chuyện rồi.”
Nhưng vào lúc này, bùa chiêu quỷ trong tay Lục Bỉnh Văn lại tỏa ra vô số ánh sáng màu tím, ánh sáng màu tím vừa rồi bị đứt bây giờ lại bay về phía giáo sư Ngụy.
“Không hay rồi!”
Hạ Diễm bước nhanh theo, niệm chú khu quỷ, dùng linh lực bao quanh phòng bệnh.
Hạ Diễm dùng linh lực biến ra một thanh chủy thủ xinh đẹp, nhưng cậu không có thời gian để thưởng thức kiệt tác của mình, mà nhanh chóng cắt đứt luồng ánh sáng tím nối với người giáo sư Ngụy. Nhưng ánh sáng kia lại giống như có sinh mệnh, chúng tràn lên người Hạ Diễm, cậu chỉ cảm thấy cơ thể mình đột nhiên trở nên rất nặng nề, nhưng chiếc nhẫn cậu đeo trên ngón tay lại tỏa ra luồng ánh sáng màu xanh nhạt.
Ánh sáng xanh trên người cậu tạo thành một kết giới bảo vệ, khiến cho những tia sáng màu tím đang lan tràn này vừa lay động đến chân Lục Bỉnh Văn thì lập tức ngừng lại, Lục Bỉnh Văn liếc nhìn thang máy đang đi lên, hắn khẽ phất tay, thang máy liền dừng lại giữa tầng 16 và tầng 17.
Phương đạo sĩ trong thang máy ngã xuống, vô số oán linh lảng vảng trong bệnh viện giơ tay níu sàn thang máy. Chỉ sau một thời gian ngắn thang máy đã dừng, sau đó nhanh chóng lao xuống do bị các oán linh kéo.
“Thang máy đã quá tải, thang máy đã quá tải.”
Phương đạo trưởng trong thang máy không ngừng mắng chửi, thầm nghĩ chuyện không hay rồi, ông ta thi triển pháp quyết trừ quỷ, oán linh phía dưới thang máy nhanh chóng chạy ra xa, không dám tới gần nơi này nữa, nên thang máy cũng chậm rãi đi lên rồi dừng lại ở tầng 17.
“Mở cửa ra!” Phương đạo sĩ mắng chửi: “Sao cánh cửa này không mở ra được! Bà nó!”
Lục Bỉnh Văn hứng thú nhìn thang máy trước mặt, hắn bước về phía thang máy, cũng không che giấu quỷ khí trên người mình. Trong lúc nhất thời, ánh mắt hắn trở nên u ám hơn mấy phần.
Mỗi bước chân của Lệ Quỷ đều có thể khiến Phương đạo sĩ run sợ, Phương Hạc chỉ cảm thấy có khí tức cường đại của một con quỷ đang tới gần, đột nhiên miệng ông ta không thể nói, cơ thể ông ta không thể động đậy được, giống như tiểu đạo sĩ vừa mới bắt đầu tu luyện bị “quỷ đè” vậy.
Phương Hạc thử há miệng, nhưng hoàn toàn không phát ra được âm thanh nào.
Trận pháp trừ quỷ và phù chú trên người vừa bố trí, bây giờ cũng mất đi năng lượng, trong phút chốc, mấy tấm hoàng phù trên người ông ta đều rơi hết xuống đất, sau đó tự bốc cháy.
Ông ta chỉ cảm thấy phía sau mình truyền đến từng cơn ớn lạnh, nhưng lại không có cách nào quay đầu lại để nhìn xem rốt cuộc có cái gì ở phía sau lưng.
Cảm giác áp bức lớn đến mức khiến trái tim ông ta như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, những tia sáng màu tím không ngừng sinh sôi, chúng chậm rãi bò vào thang máy, sau đó quấn quanh thân thể Phương Hạc hết vòng này đến vòng khác.
Phương Hạc chỉ nghe người đàn ông phía sau mình khẽ cười một tiếng, trong giọng nói tựa hồ còn mang theo vài phần trào phúng, cuối cùng, ông ta bị chính những sợi tơ nguyền rủa do mình tạo ra nuốt chửng.
“Tinh…”
Trong nháy mắt cửa thang máy mở ra, vô số ác linh lao về phía Phương Hạc….
“A a a…!” Phương Hạc không ngừng giãy giụa trong luồng ánh sáng tím, nhưng ông ta tự làm tự chịu, có giãy giụa cũng không có tác dụng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn vô số ác quỷ gặm nhấm thân thể mình, mà từ đầu đến cuối vẫn không biết là ai đã phát động công kích như vậy với mình.
“Nhanh lên, ông ta ở chỗ này!”
Đúng lúc này, mấy ủy viên cấp S của tổ kiểm tra thuộc Hiệp hội Thiên Sư đã chạy tới tầng 17, họ chỉ nhìn thấy Phương Hạc trong thang máy, ánh mắt ông ta đờ đẫn, miệng phun máu tươi. Tuy mạng vẫn còn giữ được, nhưng xương cốt toàn thân gần như đã bị bẻ gãy, trên người cũng không còn một chút linh lực nào, trong tay vẫn còn cầm bùa chiêu quỷ do ông ta chế tạo.
Chứng cứ xác thực, mấy thiên sư của Hiệp hội Thiên Sư kinh ngạc nhìn thảm trạng của Phương Hạc, nói: “Trời ạ, Lệ quỷ đã làm gì vậy?!”
“Người tố giác có ở đây không?” Có người thăm dò hỏi, “Thôi bỏ đi, cho dù có ở đây cũng sẽ không thừa nhận, chúng ta cứ đưa Phương Hạc đi trước đã, giao ông ta cho Ủy ban Thiên sư xử lý.”
“Bùa chiêu quỷ này thật lợi hại.” Tổ trưởng tổ kiểm tra là một chàng trai còn rất trẻ, anh ta lấy bùa khu quỷ từ trong tay Phương Hạc ra, “Thật không ngờ, Phương đạo trưởng là người đứng đầu quản lý bùa trừ quỷ, một thân bản lĩnh như vậy lại dùng để hại người, chỉ năm mươi vạn là có thể khiến ông làm ra chuyện như vậy rồi.”
Phương Hạc đã lâm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mấy thiên sư vừa nâng ông ta lên cáng vừa nói: “Tổ trưởng Lý, ông ta bị thương nặng như vậy, nửa đời sau chắc là không thể sử dụng linh lực được nữa.
“Đúng vậy.” Lý Hải Triều nói: “Còn việc xử phạt thế nào thì cứ giao cho Hội trưởng Nguyễn quyết định.”
“Đúng rồi, tổ trưởng, anh nhìn xem, đây có phải là người mà tên nhóc Úc Chi kia thích không?”
Lý Hải Triều quay đầu lại, chỉ thấy mỹ nhân lạnh lùng như tuyết trắng đứng ở cửa phòng bệnh cách đó không xa, bên cạnh còn có một người đàn ông mặc âu phục đen đang thì thầm gì đó với cậu.
Hạ Diễm cảm nhận được ánh mắt của anh ta, cậu quay đầu lại nhìn anh ta một cái, sau đó nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, hình như người của Hiệp hội Thiên Sư đã đến rồi, chúng ta có phải đến chào hỏi không?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Người không quen biết thì không cần chào hỏi cũng được.”
Hạ Diễm gật gật đầu, một giây sau, cậu triệu hồi Mao Tiểu Quất ra.
Từ góc nhìn của Lý Hải Triều, anh ta chỉ nhìn thấy một con mèo Maine khổng lồ màu cam, toàn thân nó phát ra ánh sáng vàng, nó từ từ bay lên bầu trời bệnh viện, vừa bay vừa nuốt chửng oán linh xung quanh bệnh viện. Chỉ chốc lát sau đã ăn một bụng tròn vo, chờ nó bay về bên cạnh Hạ Diễm thì đã biến trở lại kích cỡ một con mèo nhỏ bình thường.
Hạ Diễm ngồi xổm xuống sờ sờ đầu nó, sau đó nhẹ nhàng nở nụ cười. Nụ cười kia giống như có thể làm tan cả tuyết mùa đông. Vô số chấm trắng nhỏ bay về phương xa, vì số lượng quá nhiều, nên những chấm trắng đó giống như hạt bồ công anh được gió cuốn đi.
“Nếu như tôi nhìn không lầm thì đây là một thần sứ siêu độ?” Lưu Uyên nói, “Trăm nghe không bằng mắt thấy, năng lực khó có được như vậy, nếu có thể quy thuận Hiệp hội Thiên Sư chúng ta thì chẳng phải là một chuyện tốt sao?”
Mấy thành viên tổ chuyên án đều là thiên sư cấp S3. Bất quá, phần lớn thần sứ của họ đều mang theo lực công kích cường đại, nhưng lại hiếm khi thấy được thần sứ có năng lực siêu độ để thanh tẩy lệ quỷ.
“Cậu ấy tên là Hạ Diễm à?” Lý Hải Triều bình thản nói, “Tôi đã từng nghe nói về năng lực của cậu ấy, nhưng không nghĩ tới cậu ấy có thể thanh lọc nhiều lệ quỷ trong một lần như vậy.”
“Này, cái khác không nói, cậu ấy đúng là một mỹ nhân lạnh lùng, chẳng trách tên nhóc Úc Chi kia lại mê mẩn.” Lưu Uyên nói, “Nhưng mà, Úc Chi nói bên cạnh cậu ấy có một lệ quỷ đi theo, không phải là vị đứng cạnh đó chứ?”
Lý Hải Triều nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, tình cờ đối diện với ánh mắt như cười như không của hắn.
Nhưng Lục Bỉnh Văn lại phớt lờ anh ta, chỉ nhìn thoáng qua một giây rồi quay đi nói chuyện với Hạ Diễm.
“Tổ trưởng, tôi không cảm nhận được trên người hắn có quỷ khí, không phải là tên nhóc Úc Chi kia yêu quá đến mụ mị đầu óc chứ?”
Lý Hải Triều nhíu mày, chăm chú nhìn thân thể Lục Bỉnh Văn, sau đó lại nói: “Thôi, hôm nay chúng ta đi trước.”
Mười một giờ rưỡi tối, trò cười này cuối cùng cũng chấm dứt. Đồng hồ trong phòng bệnh vẫn tích tắc quay đều, giáo sư Ngụy trong phòng bệnh cũng ghé sát bên cạnh mẹ mình nghỉ ngơi được một lúc.
Đôi nam nữ cặn bã kia đã bị cảnh sát đưa đi, Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cùng nhau đứng ở ngoài phòng bệnh, giày da của Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng gõ xuống sàn nhà, hắn nói: “Thời gian của bà ấy đã không còn nhiều.”
“Hả?” Hạ Diễm giật mình, “Sao lại…”
Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, nói: “Dương Thọ của bà chỉ đến mười hai giờ đêm nay, lát nữa sẽ có quỷ sai đến câu hồn.”
Giáo sư Ngụy trong phòng bệnh cũng nghe được tiếng rên rỉ đau đớn của mẹ mình, ông vuốt ve mái tóc của bà rồi nói: “Mẹ, bác sĩ nói mẹ rất đau, rất rất đau. Nếu không phải vì lúc nào con cũng làm mẹ lo lắng thì chắc mẹ đã sớm ra đi rồi, đúng không?”
Vừa rồi mẹ ông vẫn còn mê man, nhưng bây giờ lại chậm rãi tỉnh táo hơn, bà mở đôi mắt có chút đục ngầu nhìn về phía giáo sư Ngụy. Giáo sư Ngụy nhẹ giọng nói: “Mẹ, mẹ tỉnh rồi!”
Lúc này bà giống như hồi quang phản chiếu, ánh mắt người mẹ già nhìn con trai mình vô cùng đau lòng, tựa hồ muốn an ủi ông, nhưng môi bà chỉ có thể giật giật, vẫn không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
“Mẹ đã vất vả rồi.” Giáo sư Ngụy đỏ hốc mắt, ông rưng rưng nói, “Thân thể đã khó chịu như vậy mà vẫn phải quan tâm đến chuyện của con, nhưng mà bây giờ mẹ yên tâm đi, con mới nhận một học trò có chút hiểu biết về bí thuật huyền học, cũng có thể xem như có duyên với con, chuyện lần này cậu ấy đã giúp con giải quyết được rồi.”
Bà lão gật gật đầu, nước mắt chảy từ hốc mắt xuống mặt nạ dưỡng khí, bà giật giật ngón tay, viết vào lòng bàn tay giáo sư Ngụy đang nắm lấy tay bà bốn chữ: Nhìn về phía trước.
Giáo sư Ngụy sửng sốt, ông vẫn luôn được xem là một thiên tài, nhưng trong cuộc sống trước đây cũng buộc phải đối mặt với không ít khổ cực trần gian.
“Nhìn về phía trước” là câu nói từ nhỏ đến lớn mẹ ông vẫn luôn nhắc nhở ông, bà đã truyền cảm hứng cho ông, nhưng ông không ngờ rằng, cuộc sống của bà đã gần như đi đến cuối cuộc đời rồi, nhưng bà vẫn dạy ông cách đối mặt với những thất bại trong cuộc sống.
Ông gật đầu thật mạnh rồi nói: “Vâng, con hiểu, con sẽ giải quyết vấn đề này rồi sau đó sẽ tiếp tục đi về phía trước. Mẹ yên tâm, trên đời này không có khó khăn gì không thể vượt qua được. Nếu mẹ thực sự đau đớn, nếu mẹ muốn rời đi, xin mẹ hãy yên tâm ra đi.”
Bà lão gật đầu, buông tay giáo sư Ngụy ra.
Mới vừa rồi điện tâm đồ còn là những đường cong yếu ớt, trong nháy mắt biến thành đường thẳng, bà lão đã hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của mình và vĩnh viễn nhắm mắt lại, bà đã không còn hô hấp nữa.
Suốt một đời, chừng nào cỏ cây còn xuân, đến như gió mưa, đi như cát bụi*.
Dù có gặp phải vấn đề gì không vui đi nữa thì vẫn phải tiếp tục đi về phía trước, làm như vậy thì muộn phiền sẽ bị chôn vùi trong cát bụi thời gian.
Cùng lúc đó, Hạ Diễm nhìn thấy trong phòng bệnh có thêm một bà lão tóc bạc trắng. Trong tiếng khóc của giáo sư Ngụy, bà lão nhẹ nhàng bay đến bên cạnh ông, vươn tay xoa đầu người đàn ông đã hơn bốn mươi tuổi này.
Bà nhìn về phía Hạ Diễm, lúc này mới phát hiện Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn có thể nhìn thấy mình. Bà cong mắt cười với Hạ Diễm rồi nói: “Cảm ơn.”
Trong hư không đột nhiên xuất hiện hai quỷ sai một đen một trắng, bọn họ nói với bà lão: “Hà Kỳ, dương thọ của bà đã tận, hãy cùng chúng tôi đến Vạn Quỷ Thành.”
Quỷ sai mặc đồ trắng kia nhìn thoáng qua phía sau, lại thấy Minh chủ nhà mình đang ôm eo một cậu bé nhân loại, tựa hồ như đang yêu đương hẹn hò vậy. “A a a… Bệ hạ!” Quỷ sai nói, “Chào bệ hạ! Chào Vương phi! Buổi tối vui vẻ!”
Quỷ sai mặc đồ đen sửng sốt một chút rồi cũng hô to: “Chào bệ hạ! Chào Vương phi!”
Lục Bỉnh Văn đáp lại một tiếng, hai quỷ sai kia liền vội vội vàng vàng đưa bà lão rời đi.
Hạ Diễm nhìn bọn họ rời đi mới nhẹ giọng hỏi: “Anh à, nếu có một ngày em đi rồi, anh có thể tự mình đến đón em về Minh giới không?”
Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, nói: “Vậy tất nhiên anh phải mở cửa sau cho phu nhân nhà mình rồi, nếu em chết thì đừng đến Vạn Quỷ Thành ở, hãy vào tẩm cung của anh đi.”
Vốn trong lòng Hạ Diễm còn mấy phần thương cảm, nghe vậy thì khẽ cười thành tiếng, cậu nói: “Em mới không thèm, nếu em chết phải nhanh chóng đi đầu thai, kiếp sau em phải tìm một người đàn ông đẹp trai hơn.”
Lục Bỉnh Văn nhướng mày, nói: “Ồ? Gan của bạn nhỏ nhà chúng ta đúng là càng ngày càng lớn mà.”
Hắn ôm Hạ Diễm dịch chuyển tức thời đến căn hộ. Giờ khắc này, đồng hồ vừa điểm mười hai giờ đúng.
Hôm nay là ngày 29 tháng 9 âm lịch, cũng là sinh nhật của Phong Đô Đại Đế.
Mặt trăng lơ lửng treo cao bên ngoài cửa sổ. Trong căn hộ tối đen như mực, Hạ Diễm bị Lục Bỉnh Văn ấn lên thảm mà hôn.
Hắn hôn rất dữ dội, Hạ Diễm có chút chống đỡ không nổi, nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, nói: “Anh à, chờ một chút.”
Lục Bỉnh Văn buông cậu ra, cho rằng Hạ Diễm có chỗ nào không thoải mái. Nhưng Hạ Diễm lại ngồi dậy, ôm đầu tóc vừa bị làm rối tung, cậu dùng phép thuật mới học đốt từng ngọn nến trên chiếc bánh đặt trên bàn.
3133, chính xác là bốn ngọn nến.
Lục Bỉnh Văn sửng sốt, hắn đang định bật đèn thì lại cảm giác môi mình được cậu nhẹ nhàng chạm một cái.
Dưới ánh nến yếu ớt đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Diễm vô cùng động lòng người, hàng mi dài giống như cánh bướm rung rinh khiến cả lão quỷ cũng phải động tâm. Hạ Diễm cong cong khóe mắt, cậu vui vẻ nói: “Anh ơi, chúc anh sinh nhật vui vẻ!”
Lục Bỉnh Văn nhếch môi, mặc cho Hạ Diễm kéo tay hắn đi vào phòng.
Hạ Diễm chậm rãi vén tấm vải lụa phủ trên bức tranh sơn dầu xuống, nói: “Tặng anh làm quà sinh nhật.”
Lục Bỉnh Văn kinh ngạc nhìn bức tranh sơn dầu trước mặt. Trong tranh vẽ hắn vào ngày cưới, lúc hắn đang mặc một bộ hỉ phục. Trong bức tranh trông hắn rất thờ ơ, nhưng lại rất đẹp trai.
Hạ Diễm đứng bên cạnh bức tranh, nói: “Em đứng ở đây, có giống ảnh cưới của chúng ta không?”
“Giống lắm.” Lục Bỉnh Văn bước lên phía trước, nhẹ nhàng nâng cằm Hạ Diễm lên, “Ngày lành tháng tốt, cảnh đẹp ý vui, mỹ nhân đang ở trong lòng. Ảnh cưới cũng đã xem, vậy bước tiếp theo… có phải là động phòng hay không?”