Chương 71: Phu quân ma quỷ uy phong bảo vệ thê tử

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 71: Phu quân ma quỷ uy phong bảo vệ thê tử

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Hạ Diễm tỉnh dậy, Lục Bỉnh Văn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh đầu giường, lưng quay về phía cậu, nhâm nhi trà. Làn gió ấm từ ngoài cửa nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt Hạ Diễm, mang theo hương hoa thoang thoảng.
Hạ Diễm không rõ mình đang ở đâu. Cậu mệt mỏi khẽ giật giật ngón tay, rồi 'hừ' nhẹ một tiếng.
Cảm nhận được động tĩnh phía sau, Lục Bỉnh Văn quay đầu nhìn tiểu mỹ nhân đang yếu ớt nằm trong chăn gấm. Đôi mắt hắn, vốn tựa như một vũng nước chết, bỗng chốc ánh lên vài phần vui vẻ.
Cách ăn mặc của hắn vẫn cẩn thận, tỉ mỉ như mọi khi, ngay cả cà vạt cũng không xê dịch một ly. Khuôn mặt anh tuấn vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng Hạ Diễm biết, lão quỷ này đang lo lắng cho cậu.
“Tỉnh rồi à?” Lục Bỉnh Văn hỏi, “Có chỗ nào đau không?”
Hạ Diễm lắc đầu. Cậu muốn nói mình chỉ hơi mệt, không có gì nghiêm trọng, nhưng vì không còn chút khí lực nào nên không thể thốt nên lời. Lục Bỉnh Văn đỡ cậu tựa vào gối ngọc, sợ cậu khó chịu nên hắn lại đặt thêm một chiếc gối mềm lên trên.
“Trong lúc em hôn mê, anh đã quyết định viết một cuốn sách.” Lục Bỉnh Văn khoác áo khoác lên người Hạ Diễm, rồi cho cậu uống một ít nước. “Tên cuốn sách là ‘Người vợ xinh đẹp không biết vâng lời của tôi’, em thấy sao?”
Hạ Diễm áy náy nhìn Lục Bỉnh Văn, ánh mắt vừa đáng thương vừa tủi thân, đôi môi vẫn trắng bệch không chút huyết sắc.
“Hạ Diễm, sau này em không được cậy mạnh như vậy nữa.” Lục Bỉnh Văn đặt chén trà xuống. “Cơ thể em vốn đã yếu ớt, nhiều bệnh, nếu còn tiếp tục hành động quá sức như vậy, chẳng lẽ em muốn anh đến Minh phủ cưới em thêm lần nữa sao?”
Hạ Diễm rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi anh.”
Lời xin lỗi của cậu khiến Lục Bỉnh Văn càng thêm đau lòng. Bao nhiêu lời muốn dạy dỗ vợ đều nghẹn lại trong lòng, cuối cùng chỉ thốt ra được bốn chữ.
“…… Em có đói không?”
Hạ Diễm gật đầu, rồi lặng lẽ hỏi Lục Bỉnh Văn: “Đây là đâu ạ?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Đây là y quán ở Thần giới, do một người bạn của Thần Bốn Mùa mở. Em siêu độ quỷ sát kia nên bị nhiễm ma khí vào người. Ma khí đó ẩn giấu trong linh hồn quỷ sát, khi em sử dụng Dẫn Hồn Cung đã tiêu hao linh lực quá độ, lại bị thứ bẩn thỉu kia phản phệ, tâm phế yếu nên mới nôn ra máu. Y quán ở Thần giới có linh lực sung túc, em nghỉ ngơi dưỡng bệnh ở đây sẽ tốt cho cơ thể hơn.”
Hạ Diễm nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy khung cảnh bên ngoài thật xinh đẹp. Trong tầm mắt cậu tràn ngập hoa hồng và hoa vàng nhạt. Cậu nở nụ cười yếu ớt, nói: “Thần giới thật đẹp.”
Thấy sắc mặt Hạ Diễm vẫn còn tái nhợt, Lục Bỉnh Văn lại có chút đau lòng.
Hắn đưa tay sờ trán Hạ Diễm, nói: “Cũng do anh không tốt. Dẫn Hồn Cung là Thượng cổ thần khí, dù là thần tiên cũng khó mà khống chế, anh không nên để em thử mới phải.”
Hạ Diễm nắm chặt tay Lục Bỉnh Văn, khẽ lắc đầu, rồi tựa thân thể mềm nhũn vào vai hắn, cọ cọ má lên cổ.
Giống như cậu đang làm nũng bảo Lục Bỉnh Văn đừng nhắc đến chuyện này nữa, lại giống như đang an ủi phu quân ma quỷ đã lo lắng cho mình cả đêm.
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng chạm vào cổ họng Hạ Diễm, linh lực màu lam giúp cậu có thêm chút khí lực.
“…… Anh à.” Cổ họng Hạ Diễm vẫn còn hơi khàn, nhưng cuối cùng cũng thốt ra tiếng. “Anh thấy em tỉnh lại mà vẫn không cười.”
Lục Bỉnh Văn nghe vậy thì sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng nhếch khóe môi, một tay nâng mặt Hạ Diễm lên, cúi người xuống, hôn lên đôi môi mềm mại của bệnh mỹ nhân. Mãi cho đến tận bây giờ, Lục Bỉnh Văn mới biết, yêu một người cũng có thể đau đớn đến vậy.
Khi nhìn thấy Hạ Diễm nôn ra máu, ngực hắn cũng đau đớn từng cơn. Nhưng khi Hạ Diễm khôi phục sinh khí và sức sống, cảm giác đau đớn rầu rĩ đó cũng dần dần tiêu tán.
Hạ Diễm cười cong cong đôi mắt nhìn hắn, khuôn mặt ốm yếu của cậu cũng có được chút huyết sắc, khiến cậu trở nên linh động và ưa nhìn hơn.
Hàng mi dài khẽ rung, khiến lòng Lục Bỉnh Văn có chút ngứa ngáy. Hắn không nhịn được lại hôn cậu một cái nữa, sau đó nói: “Em chờ anh một lát, ngủ thêm một chút nữa đi, anh nấu cơm xong sẽ mang đến cho em ăn.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn rúc vào trong chăn, nhẹ giọng đáp: “Vâng.”
Thần Bốn Mùa và Thần y Lương Dung với mái tóc bím hai bên đang chia dưa hấu trong sân. Lục Bỉnh Văn vừa từ trong phòng đi ra đã thấy Thần Bốn Mùa tay trái cầm một chiếc máy tính bảng mở phim truyền hình, tay phải cầm điện thoại chơi game, nhưng vẫn dùng linh lực điều khiển chiếc thìa ném miếng dưa hấu vào miệng, trông vô cùng bận rộn.
Thấy Lục Bỉnh Văn đi ra, Thần Bốn Mùa ngẩng đầu cười, nói: “Lục huynh, phu nhân tỉnh rồi à?”
Trong suốt 36 tiếng đồng hồ Hạ Diễm bất tỉnh, Lục Bỉnh Văn một tấc cũng không rời vợ mình, sợ Hạ Diễm xảy ra chuyện gì.
Lục Bỉnh Văn đáp: “Tỉnh rồi.” Hắn nói xong thì lấy tạp dề đeo vào, sải bước đi vào bếp.
“Lục huynh đi nấu cơm cho phu nhân à?” Lương thần y nói. “Nguyên liệu trong bếp đều có, huynh có thể hái thêm mấy cái linh nấm hầm canh gà cho phu nhân uống.”
Mấy ngàn năm trước, Lương Dung cũng là con người. Sau khi nàng phi thăng đã mở một y quán ở Thần giới, thỉnh thoảng chữa trị cho những thần tiên bị thương, cũng có lúc hạ phàm giúp đỡ con người.
Lục Bỉnh Văn cảm ơn Lương thần y, hắn hỏi: “Lần trước tôi có nhặt được một viên bảo châu, bột phấn đó có thể bỏ vào canh được không?”
“Được chứ.” Lương thần y nói. “Tình trạng hiện tại của Hạ tiên sinh cần phải bồi bổ nhiều, bỏ thêm chút đồ tốt cũng không có gì đáng ngại. Lục huynh không cần lo lắng, đây cũng không phải chuyện lớn gì, chỉ là phải chăm sóc một thời gian mới không tổn hại dương thọ.”
Nghe được hai chữ “Dương Thọ” đó, Lục Bỉnh Văn nhíu chặt mày.
Thần Bốn Mùa chậc lưỡi nói: “Kết hôn quả nhiên là vui buồn lẫn lộn.”
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Sau khi cưới Hạ Diễm, tôi nhận được rất nhiều niềm vui, cũng quên đi phiền não.”
Thần Bốn Mùa: “…..Huynh là cún à?”
Lương Dung khẽ bật cười, nàng nhìn bóng lưng Lục Bỉnh Văn đi xa, nói: “Sau khi Lục huynh và Hạ tiên sinh kết hôn có vẻ rất ân ái. Tôi đi thăm Hạ tiên sinh đây.”
Thần giới bốn mùa như xuân, cảnh đẹp vô số, còn đẹp hơn cả những gì được miêu tả trong sách ở nhân gian.
Hạ Diễm nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu tiên là thấy một con chim thần với đôi cánh bảy màu vừa bay tới, rồi lại thấy một con chim sẻ nhỏ màu xanh biếc đứng trước cửa sổ hót líu lo.
Sau đó, chim sẻ nhỏ cất tiếng hát một bài hát bằng giọng người: “Người đẹp, tôi hát một bài hát cho cậu nghe nhé! Luôn mơ thấy ngàn mây ~ bay qua đường ranh giới ~”
Hạ Diễm kinh ngạc, chim ở Thần giới còn có nhiều tài nghệ như vậy sao?
Lúc này, Lương Dung bưng một chén thuốc bước vào phòng Hạ Diễm, con chim nhỏ bên cửa sổ cũng vỗ cánh bay đi. Lương Dung nhẹ giọng nói: “Hạ tiên sinh, uống thuốc thôi.”
Hạ Diễm cười với cô, nói: “Cảm ơn ngài.”
Hạ Diễm đẹp đến mức ngay cả một thần tiên như cô cũng phải nhìn thêm mấy lần.
Lương Dung dùng linh lực bắt mạch chẩn đoán cho cậu, rồi nói: “Hạ tiên sinh, trong khoảng thời gian này không được làm gì hao phí linh lực. Cái gọi là linh lực đều do tâm thần con người ngưng kết mà thành, lúc nhỏ tim phổi của cậu đã bị suy nhược, phải dưỡng thật tốt mới được.”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Dẫn Hồn Cung kia…”
“Mấy tháng tới tạm thời không nên sử dụng Dẫn Hồn Cung nữa.” Bàn tay Lương Dung nhẹ nhàng chạm vào cổ họng Hạ Diễm, “Cổ họng khàn rồi…..”
Ngón tay cô tản ra luồng ánh sáng trắng lấp lánh chữa lành, chỉ chốc lát sau Hạ Diễm đã cảm thấy cổ họng mình không còn đau nữa.
“Lúc linh lực suy yếu là thời cơ cho virus xâm nhập vào cơ thể con người. Lúc này cậu còn bị nhiễm phong hàn, vậy nên phải dưỡng một thời gian nữa mới tốt.” Lương Dung nói. “Trong thời gian này nhất định không được để cơ thể bị mệt nhọc. Tôi nghe Lục huynh nói hai người cùng nhau kinh doanh huyền học ở nhân gian, cậu đó, thỉnh thoảng cũng nên lười biếng một chút, có công việc khó khăn gì cứ để cho Lục huynh làm là được rồi.”
Hạ Diễm bị câu nói đùa của cô chọc cười, thần thái trên mặt cũng càng xinh đẹp hơn.
Lúc này, Lục Bỉnh Văn bưng canh gà bước vào phòng, thấy trạng thái của Hạ Diễm so với vừa rồi còn tốt hơn, hắn hỏi: “Hai người nói chuyện gì mà vui vậy?”
“À, tôi mang thuốc cho Hạ tiên sinh.” Lương thần y nói. “Chờ Hạ tiên sinh ăn cơm xong, đợi năm phút sau thì uống hết bát thuốc này là được.”
Lục Bỉnh Văn chú ý lời dặn của thần y, hắn nói: “Cảm ơn Lương đại phu đã cứu phu nhân tôi, sau này cô có chuyện gì cần tôi giúp cứ việc nói.”
Lương Dung cười tủm tỉm nói: “Lục huynh không cần khách khí, chuyện nhỏ ấy mà, huống chi phu nhân nhà huynh lại đáng yêu như vậy.”
Hạ Diễm được khen có chút ngượng ngùng. Lục Bỉnh Văn ngồi bên giường cậu, trên người còn thoang thoảng mùi gỗ thông nhàn nhạt. Hắn kiên nhẫn múc một muỗng canh gà, thổi cho nguội rồi nói: “Bảo bối, há miệng ra nào.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn mở miệng. Canh gà không lạnh cũng không nóng, hương vị rất ngon. Cậu thích tất cả những món ăn ngon hắn nấu, vậy nên một bát canh gà đã nhanh chóng chui vào bụng.
Lục Bỉnh Văn lấy một ít bảo bối từ trong túi quần tây của mình ra. Hạ Diễm tò mò nhìn qua thì thấy mấy viên kẹo chanh mà cậu thích. “Biết em không thích uống thuốc đắng.” Lục Bỉnh Văn nói. “Ngoan nào, uống một hơi là hết chén thuốc Đông y này thôi.”
Hạ Diễm cầm bát thuốc, nói: “Lục tiên sinh đang dỗ dành em bé à?”
Lục Bỉnh Văn dùng ngón tay nâng cằm Hạ Diễm lên, nói: “Anh dỗ vợ yêu của mình, đó là chuyện hết sức bình thường mà.”
Hạ Diễm cảm thấy mặt mình lại nóng. Cậu dứt khoát uống một hơi hết chén thuốc, vì uống quá nhanh nên nhất thời không nếm ra được nó có vị gì, phải qua một lúc thật lâu mới cảm nhận được vị đắng ngắt.
Nếu có một bảng xếp hạng thuốc đắng, Hạ Diễm cảm thấy chén thuốc mình vừa uống sẽ đạt ngôi vị quán quân. “Sao thuốc của thần tiên lại đắng như vậy chứ?” Hạ Diễm rưng rưng nước mắt. “Em sẽ không bao giờ bị bệnh nữa.”
Lục Bỉnh Văn đáp một tiếng, yên lặng bóc cho Hạ Diễm một viên kẹo chanh, hắn trầm giọng nói: “Thuốc đắng dã tật, uống vào sẽ mau khỏi bệnh.”
Hạ Diễm uống vài ngụm nước, sau đó nhai viên kẹo chanh, khẽ thở phào một hơi rồi nằm xuống gối.
Trông cậu ngẩn người giống như một chú mèo u sầu và xinh đẹp.
“Bây giờ ở trần gian là mấy giờ?” Hạ Diễm hỏi. “Cuộc thi đã kết thúc rồi, đúng không? Hai…..”
“Vẫn chưa.” Lục Bỉnh Văn nói. “Giáo sư của em đã rút thăm xong, ngày mai em thi thứ ba.”
Hạ Diễm ngồi bật dậy, nói: “Vậy em phải nhanh chóng trở về nhân gian mới được!”
Vì ngồi dậy quá nhanh nên Hạ Diễm lại bắt đầu ho khan mấy tiếng. Lục Bỉnh Văn vỗ lưng cậu, ấn cậu trở lại vào trong chăn, nói: “Bệnh còn chưa khỏi, em đừng có cậy mạnh.”
Hạ Diễm cảm thấy hơi buồn, cậu thầm nghĩ. Từ lúc bắt đầu vẽ cho đến khi chuẩn bị PPT, cậu đã chuẩn bị cho cuộc thi này gần một tháng, nhưng đến thời khắc mấu chốt thì cậu lại bị bệnh.
Mặc dù những điều như vậy đã xảy ra nhiều lần trong đời, nhưng cậu vẫn cảm thấy không cam lòng, vẫn cảm thấy tiếc nuối.
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm buồn như vậy thì xoa hai má cậu: “Anh đi thay em nhé, được không?” Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Bộ dạng anh đâu có giống trên chứng minh thư của em, sẽ bị người ta phát hiện.”
Lục Bỉnh Văn trầm mặc vài giây rồi nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, hắn cười nói: “Chồng em tự có cách mà.”
Hắn bảo Hạ Diễm cứ yên tâm nghỉ ngơi, còn mình thì mở laptop ra xem PPT do Hạ Diễm làm. Cậu một bên không ngủ được vì trong lòng có tâm sự, nhưng lại cảm thấy Lục Bỉnh Văn rất đáng tin, nếu hắn nói có biện pháp, vậy nhất định sẽ có biện pháp.
Không bao lâu sau, thuốc cậu vừa uống đã phát huy công dụng, Hạ Diễm mê man ngủ thiếp đi.
Đợi sau khi cậu ngủ, Lục Bỉnh Văn đi tới bên cạnh Hạ Diễm. Hắn nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay cậu, ngay sau đó, ánh sáng màu lam từ trên người hắn hiện lên, hắn biến thành bộ dạng của Hạ Diễm.
Lục Bỉnh Văn bước tới trước gương soi bộ dạng hiện tại của mình. Rõ ràng bây giờ hắn rất giống Hạ Diễm, nhưng khí chất trên người lại cách xa ngàn dặm.
“Vẫn là vợ mình đáng yêu hơn.” Lục Bỉnh Văn nhíu mày. “Vẻ đẹp từ tâm hồn vẫn hơn lớp da bên ngoài.”
Hắn cầm chiếc ô đen lên, sau đó xuất hiện ở nhân gian ngay lập tức.
Lúc này, Lưu Chấn và sư tỷ của mình đang thảo luận vô cùng hăng say. Khi hai người tranh cãi nảy lửa thì Lục Bỉnh Văn đóng vai “Hạ Diễm” đã xuất hiện ở hành lang khách sạn.
“A, sư đệ!” Cố Hội vội vàng chạy tới, cô mừng rỡ nói: “Chị nghe thầy nói em bị bệnh, đã đỡ hơn chưa? Hôm qua gõ cửa đưa thức ăn cho em mà hình như em không có trong phòng, đáng tiếc, hộp bánh ngọt kia đã chui vào bụng Lưu Chấn hết rồi……”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, thản nhiên nói: “Không sao, mọi người ăn là được rồi.”
Lưu Chấn: ….. Đột nhiên uy phong như thế này là chuyện gì đã xảy ra?
Anh ta nghi hoặc nhìn về phía “Hạ Diễm” trước mặt. Lục Bỉnh Văn làm bộ ho khan hai tiếng, Lưu Chấn liền hỏi: “Cơ thể đã đỡ hơn chưa? Ngày mai phải lên sân khấu rồi đó, sư đệ cố lên, chắc chắn em có thể đoạt huy chương vàng!”
“Đương nhiên rồi.” Lục Bỉnh Văn nói. “Ngày mai gặp.”
Cố Hội gật đầu, nói: “….. Được, hẹn gặp lại vào ngày mai.”
Chờ Lục Bỉnh Văn quẹt thẻ đi vào phòng Hạ Diễm, Cố Hội và Lưu Chấn ở phía sau không hẹn mà cùng nhìn nhau. Cố Hội do dự nói: “….Sau khi tiểu sư đệ bị bệnh, hình như có vài phần lạnh lùng.”
Lưu Chấn gãi đầu, nói: “Đúng ha, quả nhiên, ai bị bệnh cũng không muốn nói chuyện.”
Cố Hội lại nói: “Nhưng bình thường sư đệ có nói câu ‘Đương nhiên rồi’ à?”
Lưu Chấn vẻ mặt mê mang, nói: “Nhưng sư đệ quả thật có phần tự tin sẽ đoạt giải thưởng này, cậu ấy chính là thiên tài!”
Cố Hội nói: “Nhưng bạn trai sư đệ cũng thường nói câu ‘không sao’.”
Lưu Chấn nói: “Hai người ở bên nhau trong một thời gian dài, câu cửa miệng cũng sẽ giống nhau mà.”
Lục Bỉnh Văn quẹt thẻ đi vào phòng khách sạn của Hạ Diễm. Ngay sau đó, hắn đứng trong phòng, cầm chiếc ô đen lên, dịch chuyển đến một cửa hàng điểm tâm bên bờ biển mua bánh mặt trời trước, mua được rồi lại trở về Thần giới.
Thần Bốn Mùa đang chơi game nông trại trong sân, thấy Hạ Diễm đột nhiên xuất hiện thì vội vàng đứng dậy nói: “Chị dâu, bây giờ cậu phải nghỉ ngơi nhiều một chút, không thể để cơ thể bị lạnh được.”
Một giây sau, Lục Bỉnh Văn đã biến trở về bộ dạng vốn có của mình, hắn nói: “Thì ra ngươi vẫn có chút đáng tin.”
Thần Bốn Mùa giật mình, nói: “Bà nó, huynh đi học thay vợ à?”
“Đang có ý này.” Lục Bỉnh Văn nhướng mày. “Huynh không nhận ra là tôi, vậy chứng tỏ tôi bắt chước rất giống, vậy tôi yên tâm rồi.”
Hạ Diễm ở trong phòng lại ngủ một giấc, bây giờ cậu đã có thể xuống giường uống nước được rồi.
Lục Bỉnh Văn mang theo một ít bánh mặt trời ở nhân gian về, hắn đặt điểm tâm lên bàn, nói: “Diễm Diễm, hôm nay khẩu vị có tốt hơn chút nào không?”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Anh ơi, anh đi đâu vậy?”
“Mua điểm tâm cho em.” Lục Bỉnh Văn nói. “Chuyện thi đấu không cần phải lo lắng, anh đã tìm được cách giải quyết.” Hạ Diễm cắn điểm tâm tràn ngập mùi sữa thơm, cũng không biết phu quân ma quỷ của mình đã nghĩ ra cách gì. Bây giờ quả thật cậu chỉ đi vài bước thôi đã thấy mệt, đừng nói gì đến chuyện tiến hành hoạt động não bộ cường độ cao, hơn nữa còn phải trả lời cả đống câu hỏi của chuyên gia.
Thấy đã đến giờ cơm chiều, Lục Bỉnh Văn lại đi vào bếp nấu cho Hạ Diễm một chén mì dương xuân, trong mì có bỏ thêm thuốc bổ của hồ ly Thanh Khâu. Lục Bỉnh Văn dỗ Hạ Diễm uống thuốc xong thì tập trung xem lại PPT và bức tranh Hạ Diễm đã vẽ trước đó.
Hắn đã nghiêm túc chuẩn bị kỹ lưỡng cả đêm vì cuộc thi của người yêu.
Sáng sớm hôm sau, hắn nấu bữa sáng cho Hạ Diễm xong thì biến mất.
Sau khi Hạ Diễm rời giường, cậu có chút mê man ăn bánh ngọt. Lương đại phu bưng thuốc tới, Hạ Diễm tò mò hỏi: “Lương thần y, cô có biết Lục tiên sinh đi đâu không?”
“Tôi không biết, chắc là Minh giới có chuyện gì đó? Tôi thấy tối qua hắn bận rộn cả đêm.” Lương đại phu nói. “Hôm nay cậu cảm thấy thế nào?”
Sắc mặt Hạ Diễm đã khôi phục hơn phân nửa, cậu nói: “Tôi tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn Lương thần y.”
“Chuyện nhỏ ấy mà.” Lương đại phu nói. “Cậu nghỉ ngơi đi.”
Lúc này đã là 8 giờ 30 sáng theo giờ Bắc Kinh.
Lục Bỉnh Văn mặc một bộ quần áo màu trắng mà Hạ Diễm thường mặc, ngồi ở vị trí bên cạnh sư tỷ. Hắn không nói một lời nào, tập trung kiểm tra PPT trên máy tính. Trong nhóm ba người của đại học T, hôm nay chỉ có Cố Hội và Hạ Diễm thi đấu, Lưu Chấn thì được sắp xếp vào ngày mai.
Giáo sư Ngụy thấy Hạ Diễm từ sáng tới giờ không nói một câu, ông an ủi: “Tiểu Hạ, cố gắng hết sức là được rồi. Bản vẽ của em đã rất tốt, chỉ cần nghe ý kiến chuyên gia một chút là được rồi.”
Lục Bỉnh Văn mặt không đổi sắc, nói: “Vâng, cảm ơn thầy.”
Dù sao đây cũng là một cuộc thi mang tầm cỡ quốc gia về thiết kế kiến trúc. Nếu sinh viên đại học giành được giải thưởng trong cuộc thi này, có thể dựa vào giải thưởng đó để nộp đơn vào một trường tốt hơn. Còn nếu sinh viên đã tốt nghiệp đại học đạt được giải thưởng thì sẽ có cơ hội việc làm tốt hơn.
Tất cả các thí sinh tham gia cuộc thi đều lo lắng. Nam sinh đầu tiên xuất hiện hôm nay vì khẩn trương quá mức mà quên lời, cậu ta trên sân khấu im lặng suốt ba phút, sau đó mới tiếp tục trình bày bài thi của mình, rồi lại bị các chuyên gia hỏi cho á khẩu.
Lưu Chấn ngồi dưới lặng lẽ nói: “Sao mấy chuyên gia này hôm nay độc miệng như vậy nhỉ?!”
“Không sao đâu.” Lục Bỉnh Văn nói. “Ý kiến của bọn họ cũng chỉ là ý kiến mà thôi.”
Vì khuôn mặt của vợ hắn lạnh lùng xinh đẹp, nên từ khi Lục Bỉnh Văn cải trang thành Hạ Diễm đi vào cửa, hắn đã nhận ra có người đang nhìn mình.
Hôm nay hắn là người thứ ba xuất hiện, mà hai người thi trước đó đều đã bị chuyên gia hỏi cho nhụt chí.
“Người tiếp theo hình như là sinh viên thiên tài của đại học T.”
“Tôi thật sự rất tò mò về bản thiết kế của cậu ta… Hai người phía trước quả thật vẫn chưa xuất sắc lắm, nhưng bị vùi dập như vậy cũng quá tàn nhẫn đi. Đây đâu phải là cuộc thi, đây là hiện trường bảo vệ tác phẩm…..”
“Tôi nghe bạn của tôi ở thành phố B nói, Hạ Diễm rất lợi hại, hơn nữa bộ dạng cũng rất đẹp, oa, thật sự rất đẹp……”
Dưới khán đài truyền đến tiếng xôn xao bàn tán của các thí sinh. “Hạ Diễm” trong mắt bọn họ tuy rằng nhìn qua mảnh mai xinh đẹp, nhưng khi cậu đứng trên bục lại toát lên khí chất thần bí và lạnh lùng của một học thần.
Lục Bỉnh Văn bình tĩnh nói: “Chào buổi sáng, tôi là Hạ Diễm của đại học T. Tác phẩm trưng bày hôm nay là “Mộng Cảnh Đào Viên”.”
Ngay khi Lục Bỉnh Văn đang chậm rãi trình bày tác phẩm thì Hạ Diễm cũng đi đến trong sân duỗi người một chút. Thần Bốn Mùa thấy cậu đã dậy thì cười nói: “Chị dâu nhỏ, cho cậu xem cái này rất thú vị.”
Hạ Diễm thấy Thần Bốn Mùa cười lên giống hệt mèo chiêu tài, nhất thời có chút bối rối. Chờ đến lúc cậu tới gần thì thấy Thần Bốn Mùa dùng linh lực xem phát sóng trực tiếp, Hạ Diễm cũng nhịn không được khẽ mỉm cười.
Lục Bỉnh Văn mặt không biểu cảm đang tính toán lại số liệu của mình trên bảng đen, chứng minh số liệu của mình không có bất kỳ sai sót gì, hơn nữa còn là con số hợp lý và chính xác nhất.
Đúng là phu quân ma quỷ của cậu thật uy phong, còn hướng dẫn lại cho cả chuyên gia.
Hạ Diễm nhìn thấy cảnh tượng đó thì khẽ bật cười thành tiếng, trong lòng lại như có dòng nước ấm vừa chảy qua.
Thì ra tối hôm qua Lục Bỉnh Văn đã thức cả đêm để nghiên cứu xem hôm nay dùng phương thức nào để trình bày tác phẩm của Hạ Diễm hoàn hảo nhất. Hắn muốn đảm bảo tất cả mọi người đều có thể hiểu được thiết kế của Hạ Diễm, cũng đang tranh thủ giải thưởng cao nhất cho Hạ Diễm.
Đời người ai cũng có điều tiếc nuối, nhưng Lục Bỉnh Văn lại hy vọng Hạ Diễm không có bất kỳ tiếc nuối nào.