Chương 73: Người Bạn Vô Hình

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Viện phúc lợi Đinh Đông đã có lịch sử gần ba mươi năm, mẹ Lưu đã làm việc ở đây từ những ngày đầu thành lập cho đến tận bây giờ.
Lúc mới đến viện phúc lợi, bà vẫn còn là một thiếu nữ, nhưng giờ đây con cái bà đã trưởng thành, yên bề gia thất. Bà cũng chứng kiến sự trưởng thành của rất nhiều đứa trẻ ở đây.
“Thực tế thì, những đứa trẻ được nhận nuôi đều cực kỳ may mắn, không phải đứa trẻ nào cũng có được cơ hội đó. Thậm chí có một số đứa trẻ mang bệnh bẩm sinh, cả đời không có ai nhận nuôi, đành phải sống mãi trong viện phúc lợi. Trẻ em rất khát khao sự ấm áp của gia đình, mỗi khi có ai đó đến để chọn con nuôi, chúng sẽ cố gắng ăn vận thật gọn gàng, đẹp đẽ nhất có thể.”
Mẹ Lưu thở dài, tiếp tục nói: “Lần này ba gia đình đến nhận con nuôi đều có điều kiện rất tốt, bọn họ đều muốn cho con đi du học. Có một nhà để ý hai anh em sinh đôi năm tuổi. Ngoài ra còn có một gia đình để mắt đến một cô bé rất thông minh mới ba tuổi rưỡi.”
Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “Nói cách khác, ba đứa trẻ được chọn gần đây đều biến mất? Nhưng…. Những đứa trẻ khác tạm thời vẫn chưa xảy ra chuyện?”
Mẹ Lưu nói: “Đúng vậy, ba đứa trẻ này tính tình rất ngoan, bình thường sẽ không tự tiện chạy lung tung.”
Hạ Diễm nói: “Hiểu rồi, lát nữa chúng tôi sẽ theo hai bác về xem xét. Xem có thứ quỷ quái gì hay kẻ xấu nào đó đã bắt cóc những đứa trẻ này không, đến đó chúng tôi sẽ rõ.”
Mẹ Lưu gật gật đầu, nói: “Thật sự rất cảm ơn các cậu. Đúng rồi, Hạ thiên sư….. Ngoài đoạn video giám sát đó thì còn có một chuyện nữa. Vào một ngày nọ, khi tiếng chuông tan học vang lên trong viện. Vào lúc chạng vạng, đúng thời khắc giao thoa giữa ngày và đêm, lúc đó tôi đã loáng thoáng nhìn thấy ở cuối hành lang hình như có thêm một căn phòng, trong đó còn vang lên tiếng đàn dương cầm, giống hệt tiếng chuông tan học của viện phúc lợi chúng tôi hơn hai mươi năm về trước.”
Đại Kim tò mò nói: “Mẹ ơi, bỗng nhiên có thêm một căn phòng xuất hiện giữa hư không ạ?”
“Đúng vậy…..” Mẹ Lưu xoa xoa thái dương, “Chuyện này tôi vẫn chưa nói cho viện trưởng biết, nhưng cũng có thể là do tôi chịu quá nhiều áp lực nên sinh ra ảo giác, nhưng tôi nhớ rất rõ ràng. Tầng đó là tầng ba, tầng ba có phòng đồ chơi của trẻ em, phòng đọc sách và phòng khiêu vũ, nhưng căn phòng đột nhiên xuất hiện đó có tấm biển đề ‘Phòng Thiên Đường’. Lúc ấy cả người tôi nổi da gà, tôi muốn đi vào đó xem một chút, nhưng chỉ chốc lát sau, mọi thứ đã biến mất, không còn gì cả.”
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn nhau, Hạ Diễm nói: “Trong sách cổ có ghi chép lại, trường hợp này dường như giống với… Không gian dị độ?”
Lục Bỉnh Văn nói: “Có một số lệ quỷ hoặc ma vật cực kỳ hung ác cũng có thể tạo ra Không gian dị độ chỉ thuộc về chúng. Những gì bà ấy nhìn thấy chưa hẳn đã là ảo giác, nhưng nếu thật sự là Không gian dị độ, vậy thứ ẩn nấp ở viện phúc lợi cũng rất nguy hiểm.”
Lục Bỉnh Văn nhân lúc Đại Kim và Tiểu Kim đi lấy xe, hắn dùng ngón tay khẽ chạm lên trán Hạ Diễm.
Linh lực của Hạ Diễm gần như đã khôi phục lại hoàn toàn, vầng sáng trắng lấp lánh tỏa ra trên đỉnh đầu cậu, trạng thái của cậu cũng không tệ lắm. Lục Bỉnh Văn ghé sát vào người Hạ Diễm, hỏi: “Hay là phu nhân cứ ở lại tĩnh dưỡng, chuyện hôm nay cứ để anh đi xem một mình là được rồi.”
Hạ Diễm khẽ cười, cậu lắc đầu, nắm chặt tay Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Anh à, sức khỏe em đã tốt lắm rồi, bây giờ cũng rảnh rỗi, em đi với anh biết đâu còn có thể giúp được gì đó, huống chi…”
“Hửm?”
“Đã lâu lắm rồi chúng ta chưa đi hẹn hò.” Hạ Diễm chớp chớp mắt, “Em muốn ở bên cạnh anh, em không muốn về nhà một mình.”
Lúc này, bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu lất phất mưa phùn, tuy mưa không lớn, nhưng không khí xung quanh còn lạnh hơn lúc trước.
Lục Bỉnh Văn không cảm thấy lạnh, nhưng giờ phút này trong lòng hắn ngọt ngào như rót mật.
Lúc này, Hạ Diễm đã lặng lẽ đi vào phòng thay đồ. Chờ lúc cậu bước ra, bên trên mặc một chiếc áo lông ngắn màu vàng sữa, bên dưới là chiếc quần vải cashmere màu trắng sữa, cả người trông vô cùng mềm mại.
Lục Bỉnh Văn nhìn bầu trời âm u bên ngoài, lại lấy một chiếc khăn len lông cừu màu trắng từ trên móc áo xuống, quàng quanh cổ vợ vài vòng, mãi cho đến khi bọc Hạ Diễm thành một “chiếc bánh chưng” trắng nhỏ, hắn mới hài lòng dắt Hạ Diễm ra ngoài: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Vóc dáng và hình thể hai người có chút chênh lệch.
Hạ Diễm rất ít khi mặc quần áo màu sáng, mặc dù hôm nay cậu mặc có hơi cồng kềnh, nhưng không ngờ lại rất đáng yêu. Đại Kim và Tiểu Kim lái một chiếc minibus tới, Diễm Diễm bé nhỏ, quấn khăn như bánh chưng, nắm tay ông chồng ma quỷ của mình leo lên xe, hai người ngồi ở hàng ghế phía sau.
Diễm Diễm mặc đồ màu kem nhìn thật sự rất ngoan, mẹ Lưu cũng không nhịn được nói: “Hạ thiên sư còn trẻ lắm đúng không? Đúng là một cậu bé đẹp trai.”
Hạ Diễm ngượng ngùng cười cười, nói: “Thật ra thì cháu đã không còn nhỏ nữa, qua Tết Nguyên Đán năm nay thì cháu đã hai mươi mốt tuổi rồi.”
“Nếu cậu không nói mình là một thiên sư, chúng tôi vẫn ngỡ cậu là một đứa trẻ học nghệ thuật.” Viện trưởng cảm khái nói, “Cậu và Lục thiên sư là anh em à? Tình cảm hai người thật tốt.”
Những người biết chuyện trên xe không hẹn mà cùng bật cười thành tiếng, Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm đưa mắt nhìn nhau, sau đó hắn nhếch khóe môi nói: “Vâng, tôi là anh họ của cậu ấy.”
Hạ Diễm lẩm bẩm: “Thật ra thì tình cảm cũng không tốt lắm, anh họ cháu cứ bắt nạt cháu hoài.”
Bàn tay Lục Bỉnh Văn đặt ở trên đùi Hạ Diễm. Gần đây nhiệt độ ở thành phố B xuống thấp, có thể khiến một đứa trẻ lớn lên ở phía Nam như Hạ Diễm bị lạnh cóng. Lục Bỉnh Văn sờ sờ một hồi, phát hiện bên trong chiếc quần mùa thu của Hạ Diễm còn có một chiếc quần giữ ấm, quả thật là mặc rất kín.
Trong xe có bật hệ thống sưởi ấm, Hạ Diễm vươn tay nới lỏng khăn quàng cổ của mình một chút, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cậu nhẹ giọng nói: “Hình như mặc hơi nhiều, trong xe có chút nóng.”
Lục Bỉnh Văn giúp cậu cầm khăn quàng cổ, lại không nhịn được khẽ cười thành tiếng, hắn cảm thấy mình đã cưới được một người vợ đáng yêu nhất trần đời.
Hạ Diễm chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía “lão quỷ” nhà mình, sau đó lườm Lục Bỉnh Văn một cái, ngón tay nhanh chóng gõ chữ nhắn tin qua WeChat: “Không được cười em!
Lục Bỉnh Văn: Diễm Diễm bảo bối thật đáng yêu, kèm theo đó là một icon mèo nhỏ hung dữ.
Hạ Diễm cũng trả lời lại bằng một icon mèo nhỏ hung dữ tức giận.
Đợi đến khi bọn họ tới được viện phúc lợi thì đã hơn bốn giờ chiều.
Trên sân thể dục của viện phúc lợi có mấy đứa trẻ đang chạy bộ, mà chưa đầy nửa giờ nữa, các em nhỏ ở đây sẽ phải hoàn thành bài huấn luyện của mình, sau đó là thời gian nghỉ ngơi.
Mẹ Lưu giải thích: “Một số trẻ bị bỏ rơi vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó. Giống như những đứa trẻ trên sân chơi kia, chúng rất khỏe mạnh, xác suất được nhận làm con nuôi cũng sẽ lớn hơn.”
Hạ Diễm gật gật đầu, lúc này từ trong phòng huấn luyện tầng một truyền đến tiếng trẻ con kêu khóc đau đớn. Hạ Diễm giật mình vì tiếng khóc đó, cậu khẽ hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Đó là bệnh nhi bại não đang được huấn luyện phục hồi chức năng.” Mẹ Lưu đau lòng nói, “Mấy đứa trẻ này từ khi sinh ra đã bị bệnh tật quấn thân. Đứa nhỏ đang thét chói tai kia mới có ba tuổi, để nó có thể đi lại như những đứa trẻ bình thường, ngày nào cũng phải huấn luyện phục hồi chức năng rất lâu, thật chẳng dễ dàng chút nào.”
Đúng lúc này, một chiếc xe Bentley chạy tới cách đó không xa.
Một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc lịch sự bước xuống từ xe. Viện trưởng thấy thế lập tức đến chào đón, bà cười nói: “Hai vị đến sao không báo trước một tiếng. Thầy Trương à, hôm nay cho các cháu tan học sớm một chút nhé.”
Đại Kim và Tiểu Kim có chút hoang mang nhìn đôi vợ chồng đứng cách đó không xa. Mẹ Lưu thì giải thích với đám người Hạ Diễm: “Hai vị này mãi đến hơn bốn mươi tuổi mà vẫn chưa có con, tháng trước đã liên hệ với chúng tôi, nói khi nào về nước thì sẽ đến nhận một đứa trẻ về nuôi, chắc hôm nay có thời gian rảnh nên đến đây để chọn một đứa bé.”
Viện trưởng vỗ vỗ tay, các bạn nhỏ vừa rồi còn đang đùa giỡn đột nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh, hơn nữa còn nhanh chóng xếp thành một hàng dài, cùng nhau đi theo viện trưởng vào tầng một, trông đứa nhỏ nào cũng đều vô cùng ngoan ngoãn.
“Tòa nhà này là nơi các cháu sinh hoạt ban ngày.” Mẹ Lưu nói, “Ngôi nhà nhỏ hơn ở phía sau là khu ký túc xá của nhân viên và của các cháu, vì hầu hết trẻ em vào đây đều còn rất nhỏ, nên chúng tôi sống rất gần, chăm sóc cho các cháu cũng thuận tiện hơn.”
Hạ Diễm theo mẹ Lưu đi vào phòng học lớn ở tầng một. Bây giờ viện phúc lợi này có khoảng 100 đứa trẻ, tất cả các bạn nhỏ ở đây đều tập trung ở đây, ai cũng đều mỉm cười chào hỏi đôi vợ chồng xa lạ kia, trong mắt ngập tràn khát vọng muốn được yêu thương, được nhận nuôi, được rời khỏi nơi này.
Mặc dù bỏ rơi là một tội danh được quy định trong bộ luật hình sự, nhưng hàng năm vẫn có rất nhiều người bỏ rơi con mình vì nhiều lý do khác nhau, điều đó đã đẩy những đứa trẻ này vào địa ngục ngay khi vừa chào đời.
Hạ Diễm nhìn ánh mắt sáng ngời của những đứa trẻ ở đây, cảm thấy thật đau lòng.
Đại Kim khẽ thở dài, nói: “Nếu không nuôi được thì đừng sinh con, sinh mà không nuôi dưỡng thì đúng là vô trách nhiệm…..”
Cuối cùng, hai vợ chồng kia chọn một cô bé bại não mặc váy hoa.
Cô bé kia đã bốn tuổi rưỡi, vì đi lại có chút khập khiễng nên vẫn luôn tự ti. Cô bé đã trải qua nhiều lần như vậy, nhưng chưa một lần nào được chọn.
Lần này cô bé cũng trốn ở hàng cuối cùng, trông cô bé cũng rất rụt rè, không giống những bạn nhỏ khỏe mạnh ở hàng ghế trước vui vẻ thể hiện bản thân. Nhưng may mắn lại rơi trúng cô bé, hai vợ chồng nọ nói rằng họ có duyên với cô bé, còn nói sau này sẽ cố gắng giúp cô bé chữa bệnh.
Những đứa trẻ trong lớp đều nhìn cô bé với ánh mắt ghen tị, có vài đứa trẻ đã ôm lấy cô bé, mặc dù chúng cũng muốn được nhận nuôi, cũng muốn được đưa đi, nhưng chúng cũng đang chúc phúc cho người bạn đồng hành của mình.
“Chúc mừng cậu, cậu sắp có gia đình của mình rồi, Nha Nha!”
“Chúc mừng cậu, Nha Nha.”
“Tôi sẽ nhớ cậu lắm…..”
Đứa trẻ tên Nha Nha kia có chút sợ hãi khi nhận được sự yêu thương như vậy, một lát sau, cô bé nhận được cái ôm đầu tiên của cha mẹ nuôi, trên môi nở nụ cười ngượng ngùng.
“Làm thủ tục còn phải mất khoảng ba ngày.” Vẻ mặt mẹ Lưu có chút lo lắng, “Lúc trước ba đứa trẻ kia cũng mất tích trong khoảng thời gian này, nếu không….. Mấy ngày nay tôi sẽ để Nha Nha ngủ cùng tôi.”
“Chúng ta lên lầu ba xem một chút.” Đại Kim nói, “Có lẽ vấn đề này sẽ được giải quyết.”
Sau khi bọn họ đi ra khỏi cửa phòng, Hạ Diễm nhận ra một tia quỷ khí xẹt qua người, cậu khẽ nhíu mày, rồi quay trở lại phòng học lớn trống rỗng kia.
Những đứa trẻ khác đã giải tán, nhưng Nha Nha vẫn nói chuyện với không khí bên cạnh mình.
Nha Nha ở trong phòng, ôm lấy không khí, cười nói: “Tôi phải rời khỏi nơi này, vừa rồi chú và dì kia nói, sau này sẽ làm cho Nha Nha sống vui vẻ!”
“Ở đâu ạ? Phòng Thiên Đường? Trong viện phúc lợi chúng ta còn có chỗ vui vẻ như vậy sao?” Nha Nha tò mò nói, “Tôi chưa từng đến công viên giải trí, cũng chưa bao giờ đến thủy cung, chưa bao giờ đến cửa hàng bánh ngọt, thậm chí tôi đi lại cũng khó khăn… Phòng Thiên Đường kia cách chúng ta có xa không ạ?”
Hạ Diễm dụi dụi mắt, phát hiện cậu chỉ có thể cảm nhận được quỷ khí chứ không nhìn thấy bóng ma.
Nhưng một giây sau, cậu cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi qua gáy, khiến cậu nổi cả da gà.
Hạ Diễm nhìn Nha Nha, hỏi: “Nha Nha à, em vừa nói chuyện với ai vậy?”
“Hương Hương ạ!” Nha Nha nói, “Là một bạn mới đến, bạn ấy vừa chạy qua bên cạnh anh đó ạ.”
Toàn thân Hạ Diễm nổi da gà khắp người. Trẻ con dưới năm tuổi thường có thể nhìn thấy những thứ người lớn không thấy được, nhưng Hạ Diễm là thiên sư, vậy mà cậu cũng không nhìn thấy tiểu quỷ kia. Lục Bỉnh Văn vừa rồi còn ở bên cạnh cậu, giờ cũng không biết đã đi đâu rồi.
Cậu vội vàng vẫy tay với Nha Nha, nói: “Nguy hiểm lắm, mau đến bên cạnh anh đi!”
Đúng lúc này, đột nhiên Hạ Diễm nghe thấy trên radio đang phát bản nhạc “Canon”. Đồng hồ trên tường đang chỉ 4 giờ 25 phút, chỉ còn năm phút nữa là đến giờ tan học, tại sao lại phát bản piano này sớm như vậy?
Hạ Diễm thầm nghĩ không hay rồi. Lúc này cậu mới ý thức được có lẽ mình đã bị ám ma khí. Cậu niệm khẩu quyết, sau đó mơ hồ nghe thấy tiếng Nha Nha rụt rè nói chuyện trong hành lang bên ngoài cửa: “… Tạm biệt chú, tạm biệt dì.”
Hạ Diễm ngẩng đầu lên, nhìn về phía Nha Nha trước mắt. Đây không phải là “Nha Nha” thật, mà là một ma vật có thể tạo ra quỷ khí!
Cô bé trước mặt hình như cũng biết cậu đã phát hiện ra chuyện gì đó bất thường. Trên khuôn mặt cô bé vẫn nở nụ cười đáng yêu như cũ, nhưng ánh mắt lại giống như một vũng nước chết, không một chút gợn sóng.
Ngay sau đó, bóng tối bao trùm lấy Hạ Diễm.
Khi ánh đèn sáng lên lần nữa, căn phòng vốn trống rỗng đã bày ra vô số sơn hào hải vị, có bánh dứa, có bánh ngàn lớp ngọt ngào, có búp bê Barbie, có truyện tranh, thậm chí….. còn có cả vòng quay ngựa gỗ ở giữa hội trường.
Hạ Diễm kinh ngạc phát hiện, không biết từ khi nào mình đã biến thành một cậu bé ba bốn tuổi. Cậu vươn bàn tay nhỏ bé ra, có chút kinh ngạc sờ sờ mặt mình, sau đó nhìn bản thân gầy yếu mặc quần áo bệnh nhân trong gương, sắc mặt tái nhợt.
“Nha Nha” vẫn nở nụ cười ngọt ngào trên môi, cô bé nói: “Bạn thân mến, chào mừng ‘bạn’ đến với thế giới hạnh phúc của tôi, chúng ta hãy cùng nhau sống hạnh phúc ở đây mãi mãi.”