Chương 79: Hình Phạt Trói Buộc Của Nàng Mỹ Nhân Ốm Yếu

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 79: Hình Phạt Trói Buộc Của Nàng Mỹ Nhân Ốm Yếu

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Trước khi ra khỏi cửa, chúng tôi nhìn thấy lá bùa cậu đưa, các cạnh lá bùa cứ như thể bị đóng băng vậy….” Lam Cảnh Thâm đặt hai lá bùa bị đóng băng trước mặt Hạ Diễm, “Nhưng tôi vẫn mang nó ra ngoài.”
Nghe Lam Cảnh Thâm nói xong, Hạ Diễm như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu lấy iPad từ trong ba lô ra, mở cuốn Bách khoa toàn thư về yêu quái mà mình vừa tải từ diễn đàn Thiên Sư, rồi lướt đến trang “Tuyết bà bà” cho Lam Cảnh Thâm xem.
“Sư huynh, nghe các huynh miêu tả, yêu quái này chỉ xuất hiện khi tuyết rơi, hơn nữa vật dẫn là nước, vậy hẳn là… con này.” Hạ Diễm chỉ vào hình ảnh hoạt hình của Tuyết bà bà trong Bách khoa toàn thư về yêu quái, “Đây là Tuyết bà bà, nó có thể biến thành bất kỳ hình dạng nào trong một thời gian ngắn, thậm chí có thể hóa thành nước, ngưng kết thành băng, nhưng bản thể lại là một nữ yêu quái thân hình đồ sộ, chuyên ăn thịt người để sinh tồn.”
Thấy Lam Cảnh Thâm và Tiểu Hùng trợn tròn mắt kinh hãi, Hạ Diễm tiếp tục giải thích: “Tương truyền rằng, thời xưa có một bà mẹ, bà ấy một mình nuôi nấng cô con gái xinh đẹp trưởng thành, nhưng con gái bà lại bị một kẻ tồi tệ lừa gạt cả tiền bạc lẫn tình cảm rồi ruồng bỏ. Con gái bà không thể chịu đựng được nỗi đau, liền nhảy xuống giếng tự vẫn. Bà cũng không thể chịu đựng được nỗi đau mất con, cũng nhảy xuống giếng theo con gái. Bảy ngày sau khi họ chết, trong làng có một trận tuyết lớn đổ xuống. Vào ngày hôm đó, một quái vật cao khoảng hai mét đã bò ra khỏi giếng, ăn thịt những kẻ đàn ông tồi tệ. Từ đó về sau, Tuyết bà bà chỉ xuất hiện vào những ngày tuyết rơi, và biến mất khi tuyết ngừng. Khi trời đổ tuyết, bà ta sẽ ra ngoài săn mồi. Xem xét tình hình hiện tại thì… có lẽ bà ta đang săn lùng những người đàn ông có hình xăm.”
Lam Cảnh Thâm suýt bật khóc, anh ta nói: “Đối tượng Tuyết bà bà này công kích thật bừa bãi. Tôi và bạn gái đã bên nhau năm năm, tôi đâu phải là kẻ đàn ông xấu xa.”
Hạ Diễm khẽ cười nói: “Sư huynh đừng lo lắng, chúng ta đã biết là yêu quái nào thì sẽ dễ đối phó hơn.”
“Đạo gia có nói ngũ hành tương sinh tương khắc: Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim, Kim khắc Mộc. Loại yêu quái theo mùa như Tuyết bà bà này phải dựa vào vật dẫn mới có thể xuất hiện, chúng ta có thể dùng pháp khí thuộc hành Thổ để áp chế nó.”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, trầm giọng nói: “Người sinh năm Sửu, Thìn, Mùi, Tuất đều thuộc hành Thổ. Tiểu Hùng, cậu tuổi Sửu phải không?”
“Đúng vậy, tiên sinh. Hồi nhỏ tôi học nhảy lớp, nên tôi nhỏ hơn các bạn cùng lớp một tuổi.” Tiểu Hùng kinh ngạc nói, “Cái này mà tiên sinh cũng tính ra được sao?”
“Trên người cậu còn đeo một miếng phỉ thúy màu xanh phải không?” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía sợi dây đỏ đeo trên cổ Tiểu Hùng, “Đúng không?”
“Đúng vậy.” Tiểu Hùng kinh ngạc nói, “Người bình thường thường đeo tượng Phật bằng ngọc hoặc thứ gì đó tương tự. Mẹ tôi nói tôi mệnh Thổ, nên đã mua cho tôi một khối phỉ thúy, bảo đeo vào có thể giúp tôi may mắn… Chuyện này… Bà nó, sao miếng ngọc này lại bị nứt rồi? Bị từ lúc nào vậy chứ?”
“Ngọc phỉ thúy màu xanh lục có thể giúp người thuộc hành Thổ hóa giải nguy cơ. Trưa nay các cậu không gặp nạn trong nhà vệ sinh, kỳ thực là vì Tuyết bà bà kiêng kỵ người có hành Thổ như cậu, mà miếng ngọc của cậu cũng giúp hai người gánh đỡ tai ương.” Lục Bỉnh Văn nhìn bầu trời âm u tăm tối ngoài cửa sổ, “Có lẽ tối nay trời sẽ đổ tuyết. Lát nữa chúng tôi sẽ đến ký túc xá cùng hai người, để giăng lưới bắt yêu. Chờ sau khi bố trí xong, hai cậu cứ ở trong ký túc xá chờ yêu quái đến là được. Muốn ăn uống gì, bây giờ các cậu hãy giải quyết hết đi. Chờ chúng tôi giăng lưới xong, các cậu đừng nên ra ngoài nữa.”
Bây giờ Lam Cảnh Thâm và Tiểu Hùng đã bình tĩnh trở lại, hai người họ gật gật đầu, cùng Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn rời khỏi quán cà phê.
Sau khi ra khỏi quán cà phê, Lục Bỉnh Văn đội chiếc mũ nỉ màu đen lên đầu.
Hắn thầm nghĩ, xương của Tuyết bà bà là nguyên liệu để chế tác cầm linh. Chờ bắt được yêu quái kia rồi có thể dùng xương của nó làm cho Hạ Diễm một cây đàn, làm vũ khí chuyên dụng cho cậu.
Vốn dĩ Hạ Diễm đi cách Lục Bỉnh Văn một khoảng, nhưng chờ hai vị sư huynh đi xa một chút, cậu lén lút nắm lấy tay Lục Bỉnh Văn, cùng hắn giẫm lên lớp tuyết mềm trên đường đi về phía trước.
“Anh ơi!” Hạ Diễm ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, “Em làm ảo thuật cho anh xem này.”
Lục Bỉnh Văn nhướng mày. Hạ Diễm xòe tay ra, trong lòng bàn tay cậu là một trái tim nhỏ làm từ những quả cầu tuyết. Hạ Diễm cười cong cong hai mắt, cậu nói: “Đối với Phong Đô Đại Đế ba ngàn tuổi, có phải em ngây thơ lắm không?”
“Bạn nhỏ có thể cảm thấy rất ngây thơ.” Lục Bỉnh Văn nhận lấy trái tim của Hạ Diễm, “Nhưng nam quỷ hơn ba ngàn tuổi thì lại không nghĩ vậy.”
Ký túc xá Đại học T không cho người ngoài vào. Lam Cảnh Thâm và Tiểu Hùng đang lo lắng, không biết làm thế nào để đưa Lục Bỉnh Văn vào, thì lại nghe Hạ Diễm nói: “Sư huynh, hai người cứ lên trước đi, chúng tôi sẽ theo sau.”
Kết quả, hai người vừa đến cửa ký túc xá, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đã đột nhiên xuất hiện ở cuối hành lang. Hôm nay Lục Bỉnh Văn khoác chiếc áo khoác màu đen tuyền bên ngoài bộ âu phục, khí chất trên người hắn vừa thần bí vừa mạnh mẽ.
Hai người này xuất hiện bất ngờ như thế khiến Lam Cảnh Thâm cũng phải giật mình.
Anh ta nhỏ giọng nói với bạn cùng phòng: “Không phải thang máy vừa rồi đi lên trước sao? Sao đã đưa sư đệ và Lục tiên sinh lên nhanh như vậy rồi?”
Tiểu Hùng lắc đầu, nói: “Không biết nữa, tôi cảm thấy thế giới bây giờ thật kỳ diệu. Chắc chú bảo vệ dưới lầu thấy Hạ Diễm xinh đẹp đáng yêu, nên đã để cậu ấy dẫn người lên?”
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đi vào ký túc xá của Lam Cảnh Thâm. Lục Bỉnh Văn đứng yên tại chỗ, rồi nhẹ nhàng giơ tay lên. Vô số dây leo xanh biếc từ bốn phương tám hướng bay tới.
“Đây là một loại thực vật thuộc hành Thổ. So với gốm sứ hay các dụng cụ làm bằng đất khác, thực vật thuộc hành Thổ có tính công kích mạnh mẽ hơn.”
Lúc này, ký túc xá giống như một lâu đài nhỏ của tinh linh, được bao bọc bởi những dây leo xanh biếc. Người thường không thể nhìn thấy những cây xanh đang phát triển hết sức ngoan cường này, nhưng Hạ Diễm thì lại nhìn thấy rất rõ ràng.
Cậu sao chép pháp thuật của Lục Bỉnh Văn, gia cố thêm cho tòa thành màu xanh biếc này. Pháp thuật Lục Bỉnh Văn thường dùng là Hỏa và Thủy. Hắn đứng sau lưng, cầm tay Hạ Diễm nói: “Em có thể khống chế những dây leo này quấn quanh người khác, ví dụ như thế này…”
Những dây leo mảnh khảnh quấn quanh người Hạ Diễm, trói chặt cơ thể mảnh khảnh của cậu lại. Mặc dù trói không quá chặt, nhưng Hạ Diễm muốn thoát ra vẫn có chút khó khăn, khiến cậu phải “hừ” nhẹ một tiếng.
Diễm Diễm thông minh giật giật cổ tay trước, nhưng cổ tay lại bị dây leo trói chặt hơn. Cậu đành phải tìm kiếm sự giúp đỡ, ngước mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, buông em ra đi, anh trói em đau quá.”
Ánh mắt Lục Bỉnh Văn tối sầm, khẽ nhếch khóe miệng. Hắn buông dây leo ra rồi ghé sát bên tai Hạ Diễm nói: “Vậy đợi đến khi về nhà, anh sẽ trói lại.”
Lam Cảnh Thâm chỉ nhìn thấy hai người nhắm mắt niệm pháp quyết. Đại khái khoảng hơn nửa phút, thân thể Hạ Diễm bị bóng lưng Lục Bỉnh Văn che khuất, nên anh ta nhìn không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể yên lặng chờ ở một bên.
Lại qua một hồi lâu, Hạ Diễm nheo mắt nói: “Sư huynh, lưới bắt yêu đã giăng xong rồi, vậy chúng tôi đi trước. Sáng mai tôi sẽ đến một chuyến nữa, có chuyện gì thì gọi cho tôi.”
Dứt lời, Hạ Diễm nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn. Cậu nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, cùng Lục Bỉnh Văn biến mất ở cuối hành lang tầng tám ký túc xá nghiên cứu sinh.
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm lại ho khan, hắn dùng lòng bàn tay mình bảo vệ tim phổi cho cậu. “Quá lạnh, có lẽ em sẽ khó thích ứng với thời tiết phương Bắc. Buổi tối anh phải nấu chút linh dược cho em uống.”
“Lại phải uống thuốc sao?” Hạ Diễm chớp chớp mắt, có chút tủi thân bước đi trong tuyết: “Thuốc đó đắng lắm. Có thuốc nào ít đắng hơn không?”
Lúc này, bầu trời xám xịt lại đổ tuyết một lần nữa.
Lục Bỉnh Văn cầm ô lên, mặt ô dính đầy bông tuyết, nhưng trên áo khoác của Hạ Diễm lại không dính chút tuyết nào. Cậu được lão quỷ này che dưới ô. Chỉ vài giây sau, một người một quỷ đã dịch chuyển về tới căn hộ.
“Không có thuốc nào tốt hơn đâu, bảo bối. Thuốc đắng dã tật mà. Cơ thể em quá yếu, anh rất lo lắng cho em.” Lục Bỉnh Văn đứng ở phòng khách dịu dàng dỗ dành: “Chờ em uống thuốc xong, anh sẽ nấu chè cho em.”
Mặc dù Hạ Diễm vẫn có chút không muốn, nhưng vẫn ngẩng đầu lên cười, hỏi hắn: “Anh định nấu chè gì?”
“Chè bánh trôi nhân khoai môn nước cốt dừa. Không phải em đã đánh dấu một cửa hàng bán đồ ăn ngon à? Đêm nay anh sẽ nấu một bát cho em, bảo đảm còn ngon hơn người ta bán.”
Hạ Diễm ngoan ngoãn gật đầu, lại thừa dịp lúc Lục Bỉnh Văn quay lưng về phía cậu để nấu thuốc, dùng pháp thuật vừa rồi trói tay chân và thân thể Lục Bỉnh Văn lại. Cậu nhẹ giọng nói: “Em cũng muốn trói nam quỷ xấu xa lại.”
Lục Bỉnh Văn quay đầu nhìn về phía Hạ Diễm, thản nhiên nói: “Ồ? Phu nhân, còn chưa đến tối mà em đã gấp gáp như vậy sao?”
Đầu óc Hạ Diễm làm sao chứa nhiều thứ đen tối như Lục Bỉnh Văn được. Cậu giật mình, đỏ mặt thì thầm: “…Nói… nói gì kỳ lạ vậy chứ.”
Cậu đi đến trước mặt Lục Bỉnh Văn, ngẩng đầu nhìn hắn, nói: “Em chẳng qua làm bộ một chút thôi. Anh mới là người vừa rồi làm em đau, còn nói về nhà sẽ trói em nữa. Em chính là người rất hay mang thù, còn thù rất dai, sẽ ra tay trả thù rất nặng.”
“Ồ? Bây giờ Diễm Diễm có thể làm bất cứ điều gì với anh.” Lục Bỉnh Văn nhướng mày nhìn về phía Hạ Diễm: “Tùy ý em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, anh sẽ không nhúc nhích.”
Hạ Diễm nhìn dây leo trên cổ tay Lục Bỉnh Văn, thầm nghĩ, hình như lão lưu manh này thật sự đã bị cậu dùng pháp thuật trói chặt rồi.
Trong lòng cậu bỗng hiện lên chút kiêu ngạo vì đã khuất phục được lão lưu manh này, Hạ Diễm nghiêm mặt nói: “Ồ, vậy em phải trừng phạt anh thật nghiêm khắc mới được.”
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, hắn nói: “Được, dù phu nhân có làm gì với anh, anh cũng sẽ không ghi thù.”
Lão quỷ ngẩng cổ lên, nói: “Phu nhân, em muốn bắt đầu từ đâu?”
Hạ Diễm nhẹ nhàng kéo chiếc cà vạt màu xám bạc trên cổ Lục Bỉnh Văn xuống, bịt mắt hắn lại.
Sáng nay Lục Bỉnh Văn đã bịt mắt cậu lại rồi bắt nạt cậu một lúc lâu, nước mắt cậu chảy xuống ướt đẫm cả tấm vải bịt mắt. Lúc ấy cậu không biết bộ dạng của mình trông như thế nào. Bây giờ nhìn bộ dạng Lục Bỉnh Văn bị bịt mắt, cậu không khỏi sửng sốt, khẽ hít vào một hơi thật sâu, hai má cũng đỏ bừng.
Cậu phát hiện lão quỷ chết dẫm này bị bịt mắt... trông vô cùng gợi cảm.
Tuyết bên ngoài cửa sổ rơi càng lúc càng nhanh, nhưng trong phòng lại rất ấm áp. Hạ Diễm ngồi trên ghế sô pha nhìn Lục Bỉnh Văn một hồi lâu, sau đó mới nhẹ nhàng đứng lên. Cậu khoác tay lên vai Lục Bỉnh Văn, nhìn đôi môi mỏng lạnh như băng của hắn.
Cậu chủ động hôn lên môi Lục Bỉnh Văn, sau đó làm bộ hung dữ nói: “Ngày thường lão lưu manh anh cứ thích táy máy chân tay với em, vậy hôm nay em cũng... lưu manh lại với anh một chút.”
Lục Bỉnh Văn không ngờ mình đợi nửa ngày lại đợi được nụ hôn thơm ngát của vợ. Hắn cảm thấy lòng mình như bị mèo hoang cào một cái. Chỉ trong nháy mắt, dây leo trói trên người Lục Bỉnh Văn đột nhiên đổi hướng, quay sang quấn lấy Hạ Diễm.
Những dây leo xanh biếc này không có gai. Lúc dây leo quấn quanh thân thể Hạ Diễm khiến cậu có chút ngứa ngáy, trên dây leo còn nở ra một đóa tường vi trắng tinh, mà trong mắt Lục Bỉnh Văn, Hạ Diễm còn đẹp hơn đóa tường vi kia rất nhiều lần.
Lục Bỉnh Văn cúi người về phía Hạ Diễm, hắn nói: “Bạn nhỏ, đây là trừng phạt của em sao?”
Hạ Diễm ra vẻ trấn tĩnh gật gật đầu, lại nhỏ giọng oán giận: “Anh à, dạy pháp thuật cho người ta sao chỉ dạy có một nửa... Mới vừa rồi anh cởi trói như thế nào, em chưa nhìn thấy rõ. Anh dạy lại cho em đi.”
Lục Bỉnh Văn dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve môi Hạ Diễm, hắn nói: “Sống nhiều hơn em đến ba ngàn năm, tất nhiên pháp thuật cũng học được nhiều hơn em một chút.”
Hai má Hạ Diễm đã đỏ như quả đào chín, cậu ngoảnh mặt đi, không nhìn vào đôi mắt tràn đầy yêu thương và dục vọng của Lục Bỉnh Văn nữa, lại phát hiện cơ thể mình cũng đang dần nóng lên.
Cậu nhìn Lục Bỉnh Văn một lúc, nhưng Lục Bỉnh Văn vẫn bất động như cũ, chỉ là đôi mắt nhìn cậu tựa như nhìn thứ gì đó trân bảo quý hiếm lắm.
“Vì sao vừa rồi lại hôn anh?”
Hạ Diễm nằm trên thảm nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Bởi vì nhìn anh... em rất muốn hôn.”
Những cặp đôi đang yêu nhau say đắm, dường như hôn bao nhiêu cũng không đủ.
Lục Bỉnh Văn buông dây leo buộc Hạ Diễm ra, cúi người hôn lên đôi môi mềm mại của Hạ Diễm. Đầu lưỡi khéo léo luồn lách giữa môi răng, cuốn hết những ngọt ngào vào lòng.
Hắn ngậm lấy yết hầu Hạ Diễm, đóa hoa cao lãnh như hòa tan trong lòng hắn. Hai má cậu nóng bừng cọ cọ lên ngực hắn, giống như một con mèo nhỏ đang làm nũng.
Lục Bỉnh Văn ôm cậu ngồi trở lại ghế sô pha, cố nén xúc động muốn chiếm hữu mỹ nhân trước mắt này, hắn nói: “Bảo bối, anh đi sắc thuốc cho em. Trời đang lạnh, em uống thuốc rồi ngủ sớm.”
Hắn vừa đi chưa được mấy bước thì đã bị Hạ Diễm ôm lấy từ phía sau lưng, cậu hỏi: “Anh không muốn sao?”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang đeo nhẫn ngọc của Hạ Diễm, liên tục vuốt ve ngón tay cậu, dường như hô hấp cũng nặng hơn mấy phần so với vừa rồi.
Hạ Diễm kiễng mũi chân lên, tựa ghé sát vào tai Lục Bỉnh Văn nói: “Em cũng giống anh, rất muốn anh.”