Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 18: Con Đường Mình Chọn
Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Gấu Gầy
Hôm nay, Sở Thu Bạch – người luôn đúng giờ đến từng phút – lại đến trễ mất mười lăm phút.
Tống Trình vừa đọc xong nửa bài báo trong phòng họp thì mới thấy y đẩy cửa bước vào.
"Xin lỗi, để mọi người phải đợi lâu."
"Không sao." Tống Trình đứng dậy, bước tới đón y: "Giờ cao điểm dễ kẹt xe, tôi cũng mới tới chưa lâu. Tiểu Ngô, pha hai ly latte nóng."
"Nước lọc là được rồi." Sở Thu Bạch kéo ghế ngồi xuống, nhẹ nhàng giải thích với trợ lý Tống Trình đang đứng bên cạnh: "Tôi khá nhạy cảm với caffeine, cô Ngô, làm phiền cô một chút."
Trợ lý Tiểu Ngô đỏ mặt: "Dạ không phiền ạ, xin đợi một chút."
Tống Trình ngồi đối diện, nhấp ngụm latte nóng. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi, rõ là đêm qua ông cũng chưa ngủ ngon. Trong lòng ông vốn đã nghiêng về Sở Thu Bạch. Việc Sở Giang Lai từ chối ký tên vào tài liệu theo ông là vô lý, thậm chí là ác ý.
Sau khi suy tính kỹ, ông đề xuất: nếu tình trạng thai nhi ổn định, hãy nhanh chóng đến cơ quan liên quan lấy nước ối để xét nghiệm ADN.
"Theo điều khoản phân chia tín thác của ông Sở Chấn Thiên, có hai cách để khởi động việc chia tài sản. Cách thứ nhất: khi điều kiện chia tài sản được đáp ứng, hai người thụ hưởng – tức là cậu và Giang Lai – cùng ký tên để khởi động. Cách thứ hai: nếu người thụ hưởng đồng sở hữu từ chối ký, bên yêu cầu có thể xuất trình tài liệu do cơ quan tư pháp công nhận, chứng minh điều kiện chia đã được đáp ứng. Khi ấy, dù không có chữ ký của cả hai, việc phân chia vẫn tiến hành được."
Tống Trình tự tin xoay màn hình máy tính về phía Sở Thu Bạch: "Tôi đã có bản scan giấy đăng ký kết hôn và phiếu siêu âm của cậu. Chỉ cần thêm một kết quả xét nghiệm quan hệ cha con, dù Giang Lai kiên quyết không ký, chúng ta vẫn có thể thúc đẩy việc chia tài sản."
Sở Thu Bạch xoa trán, mệt mỏi nhìn ông: "Ông bảo tôi dẫn vợ đang mang thai đi xét nghiệm ADN?"
Tống Trình gật đầu: "Đây là cách nhanh nhất."
"Không ổn." Sở Thu Bạch lắc đầu dứt khoát.
"Sao lại không?" Là luật sư của giới nhà giàu, Tống Trình từng đưa ra những đề xuất còn tàn nhẫn hơn thế này gấp ngàn lần để tranh giành tài sản.
Ông trầm ngâm: "Làm xét nghiệm quan hệ cha con trong thai kỳ đúng là có thể khiến phụ nữ tổn thương, nhưng tình huống này đặc biệt. Tôi nghĩ phu nhân Sở sẽ hiểu."
Sở Thu Bạch im lặng vài giây mới hiểu ra – phu nhân Sở mà Tống Trình nhắc đến là Văn Nhân.
Nhưng sự từ chối làm xét nghiệm ADN của y, cũng cứng rắn như việc Sở Giang Lai từ chối ký tên.
"Không có cách nào khác sao?"
Sự từ chối của Sở Thu Bạch nằm ngoài dự đoán. Tống Trình bất lực lắc đầu: "Thu Bạch, tôi rất muốn giúp cậu. Nhưng với tình hình hiện tại, chúng ta chẳng còn lựa chọn nào khác."
Chỉ còn hai con đường: hoặc thuyết phục Sở Giang Lai ký tên, hoặc đưa Văn Nhân đi xét nghiệm ADN – và làm giả kết quả.
Tống Trình nghĩ rằng mình đang chỉ cho y một lối tắt.
Nhưng ông không biết, với Sở Thu Bạch – người đang tiến thoái lưỡng nan – cả hai con đường ấy đều là ván cờ thua.
Ra khỏi văn phòng luật sư, trời bỗng đổ mưa phùn. Tiếng cần gạt nước qua lại đều đặn khiến Sở Thu Bạch bực bội. Y bật nhạc thật lớn, cố át đi tiếng mưa và âm thanh ma sát đều đều trên kính.
Điện thoại liên tục đổ chuông – là Sở Giang Lai gọi. Cứ thế đến khi Sở Thu Bạch chịu không nổi, đành kéo hắn vào danh sách đen. Chiếc điện thoại mới chịu im lặng.
Khi đi qua đường hầm, điện thoại kết nối Bluetooth trên xe lại reo lên.
Sở Thu Bạch nhíu mày nhìn màn hình, rồi bất giác giãn ra.
Người gọi không còn là kẻ oan gia kia, mà là Sở Hoài Nam – người hiện tại đứng đầu gia tộc, em họ của y. Không cùng huyết thống nhưng thân thiết hơn anh em ruột.
So với những người cùng thế hệ trong họ Sở, Sở Thu Bạch từ nhỏ đã không được coi là thông minh. Trước khi quen Sở Hoài Nam, y gần như vô hình trong đại gia tộc, giống như một con công xanh lạc vào đàn gà tây – vừa vụng về, vừa kiêu ngạo.
Sở Hoài Nam nhỏ hơn y hai tuổi, ngay từ nhỏ đã khéo léo, nhanh nhẹn. Sở Thu Bạch sớm phát hiện ra, chỉ cần thân thiết với Hoài Nam, những anh em họ hàng khác sẽ chẳng dám đến gần y gây chuyện. Dần dà, y từ giả thành thật, trở thành "phe Hoài Nam" trung thành trong mắt mọi người.
Đến mức khi Sở Thu Bạch trở về Giang Hỗ, báo lá cải còn đồn rằng, ngoài kết hôn với tập đoàn Khang Thông, y còn định liên thủ với Sở Hoài Nam để chèn ép Sở Giang Lai, cướp quyền lực.
Nhưng sao có thể? Với vị tổ tông đó, Sở Thu Bạch còn né còn chưa kịp, sao dám toan tính cướp quyền?
Y chẳng những chưa từng động vào miếng pho mát của Sở Giang Lai, mà còn hận không thể bóc vỏ, bê tận miệng đút cho hắn ăn. Một ngày nào đó nếu Giang Lai thật sự cần, e rằng y sẵn sàng hy sinh cả mạng sống.
Trong điện thoại, Sở Hoài Nam mời Sở Thu Bạch đi ăn tối, hỏi tối nay có rảnh không.
Sở Thu Bạch suy nghĩ rồi đáp: "Có."
Sở Hoài Nam lập tức nói: "Vậy em gọi thêm cả Bí Đao Nhỏ nữa."
Bí Đao Nhỏ là biệt danh Sở Thu Bạch đặt cho Sở Giang Lai hồi nhỏ. Có mấy năm, Giang Lai dường như chẳng lớn lên được, trí tuệ vượt trội khiến hắn liên tục nhảy lớp, nhưng thân hình thì bé nhỏ như mầm đậu.
Bạn học gọi hắn là "Quả Bí Lùn". Sở Thu Bạch nghe thấy giận, nhưng nghĩ lại thì bật cười: "Gọi gì mà Quả Bí Lùn? Em ở tuổi này, cao vậy cũng không phải là lùn. Tụi nó ngu, lớn hơn em nhiều mà học hành, thi cử đều thua. Sao lại tự cho mình cảm giác ưu việt? Theo anh thấy, em không phải Quả Bí Lùn, chỉ là Bí Đao Nhỏ chưa lớn thôi."
Từ đó, biệt danh "Bí Đao Nhỏ" lan truyền trong họ hàng, dùng đến tận bây giờ.
Sở Hoài Nam lớn lên cùng cả hai, hiểu rõ mức độ thân thiết của họ. Dù bên ngoài đồn đại hai vị "thần tiên" này đánh nhau tranh tài sản, hắn chỉ coi đó là trò cười.
Hắn thực sự không ngờ, Sở Thu Bạch lại chủ động yêu cầu chia tài sản tín thác của Sở Chấn Thiên.
Thấy Sở Thu Bạch im lặng, Sở Hoài Nam cười hỏi: "Sao vậy, thật sự cãi nhau với Bí Đao Nhỏ à? Đến mức không muốn ăn cơm cùng nó? Nó làm gì anh? Anh nói đi, em sẽ mắng nó giùm."
"Không có."
"Không cãi nhau, vậy anh nhất quyết muốn lấy Càn Phương?"
"Đúng là tin xấu truyền xa." Sở Thu Bạch thở dài: "Đến cả em cũng biết rồi à?"
"Xin lỗi, dù anh có giấu kín đến đâu, cũng không qua được mắt em." Sở Hoài Nam dừng lại: "Không chỉ em, bà cũng biết cả rồi. Hôm qua còn hỏi em, Bí Đao Nhỏ rốt cuộc chọc giận anh thế nào, khiến anh khó chịu đến mức để người ngoài bịa chuyện, xem trò cười."
Bà mà hắn nhắc đến là Hứa Tĩnh Bình – bà nội của hắn, bậc trưởng bối nắm quyền trong họ Sở. Còn câu "để người ngoài có cớ" rõ ràng là một lời nhắc khéo.
Sở Thu Bạch không ngốc, liền thuận theo mà nói: "Là lỗi của anh, làm bà lo lắng rồi."
"Lỗi ở đâu?" Sở Hoài Nam vẫn cười: "Theo em, tám phần là tên nhóc thối tha kia không học hành đàng hoàng, gây chuyện gì đó."
"Thật sự không có." Đèn đỏ phía trước, Sở Thu Bạch đạp phanh: "Hoài Nam, đừng nói em ấy như vậy."
"Mới vậy mà đã bênh vực rồi à? Xem ra, hai người cũng không tệ như tin đồn."
Vì lý do hộ khẩu, Sở Giang Lai bảy tám tuổi mới từ nước ngoài về. Lại thêm việc hắn chỉ là con nuôi danh nghĩa, nên Sở Hoài Nam hiển nhiên thân thiết với Sở Thu Bạch hơn.
"Càn Phương cũng không tệ." Sở Hoài Nam – người mới hai mươi tám, hai mươi chín tuổi đã nắm quyền tuyệt đối – nhận xét khách quan: "Nhưng xét về khả năng sinh lời, Hán Tùng vượt trội hơn rất nhiều. Thu Bạch, anh và Bí Đao Nhỏ... e rằng không chỉ đơn thuần là tranh giành tài sản đâu nhỉ?"
Sở Thu Bạch nghẹn lời. Hoài Nam quá tinh ý. Y sợ nói nhiều sẽ lộ chuyện, nên chỉ mơ hồ đáp: "Bây giờ anh đang lái xe. Tối nay gặp rồi nói."
"Vậy Bí Đao Nhỏ thì sao? Có nên gọi nó đến không?"
Sở Thu Bạch nhìn thẳng phía trước, mắt không chớp khi đèn đỏ chuyển sang xanh. Chỉ đến khi xe phía sau bấm còi inh ỏi, y mới bừng tỉnh, nhả phanh, khẽ đáp: "Tùy em."
Bữa tối được đặt tại một câu lạc bộ trong thành phố. Sở Thu Bạch đến đúng giờ, thấy trong phòng chỉ có một mình Sở Hoài Nam, liền thở phào.
"Giang Lai tối nay có việc." Sở Hoài Nam tỏ vẻ tiếc nuối.
Sở Thu Bạch biết hắn cố ý làm người giảng hòa, nhưng việc Giang Lai không đến lại nằm ngoài dự đoán.
"Do em hẹn gấp quá. Dạo này Bí Đao Nhỏ bận, không có thời gian cũng là điều dễ hiểu." Sở Hoài Nam có khuôn mặt đẹp, đôi mắt đào hoa đầy cảm xúc.
Người lạ dễ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài tuấn tú và thái độ hiền hòa này, nghĩ hắn là người tốt bụng.
Nhưng Sở Thu Bạch biết, sự thật không phải vậy.
Trong một tập đoàn như Viễn Nam – trải qua bao sóng gió – một chủ tịch trẻ tuổi gần bằng tuổi thực tập sinh không thể nào đứng vững nếu chỉ dựa vào huyết thống.
Hai mươi năm trước, người Giang Hỗ nhắc đến Viễn Nam là "Dược phẩm Viễn Nam". Thời Sở Chấn Đường, là "Dược phẩm" hoặc "Bất động sản Viễn Nam".
Giờ đây, Viễn Nam dưới tay Sở Hoài Nam gần như không còn được gọi theo lĩnh vực đơn lẻ.
Vì tên ngành nghề riêng lẻ đã không còn đủ để đại diện cho cả tập đoàn.
Dược phẩm, bất động sản, giải trí, thể thao điện tử, truyền thông trực tuyến... "Tập đoàn Viễn Nam" đã vươn ra nhiều lĩnh vực, trở thành một siêu tập đoàn vững mạnh, không thể lay chuyển.
Sở Hoài Nam có tài năng thiên bẩm trong kinh doanh và thấu hiểu nhân tính. Sự sùng bái hắn dành cho Sở Giang Lai thì ai cũng biết.
Họ Sở đông đúc, chi nhánh nhiều. Trong hàng chục người cùng thế hệ, Hoài Nam chỉ nói rằng hắn thực sự có thể tâm sự với Giang Lai.
Nếu sự thiên vị với Sở Thu Bạch là vì tình nghĩa thuở nhỏ, thì với Sở Giang Lai, hắn lại có cảm giác tri kỷ.
Hoài Nam không muốn hai người họ đấu đá. Bởi hắn biết, dù có trăm Sở Thu Bạch ôn hòa cũng không phải đối thủ của Sở Giang Lai. Nếu Giang Lai thật sự muốn cướp, chỉ cần một ngón tay út cũng có thể đè chết Sở Thu Bạch.
Đã lâu rồi hai người không ăn riêng. Sở Hoài Nam mở một chai rượu ngon. Sở Thu Bạch uống hai ly, bắt đầu nói nhiều hơn.
Hoài Nam giỏi dẫn chuyện. Họ trò chuyện về những kỷ niệm ngốc nghếch thuở nhỏ, nửa tiếng sau mới đi vào chủ đề chính.
"Thu Bạch." Hoài Nam đặt đũa xuống, rót thêm rượu cho Sở Thu Bạch: "Hồi đó sao anh lại muốn làm bác sĩ?"
Sở Thu Bạch chậm rãi nuốt miếng cá tuyết hấp gừng, nhíu mày: "Sao đột nhiên hỏi chuyện này?"
"Thực ra em muốn hỏi từ lâu rồi." Hoài Nam nói: "Năm anh chọn ngành, chú Chấn Thiên còn tìm em, nhờ em khuyên anh. Chú ấy nghĩ làm bác sĩ..." – hắn dừng lại, chọn từ nhẹ nhàng hơn – "có lẽ không phù hợp với kỳ vọng của chú dành cho anh. Nhưng em không đồng ý. Em nghĩ anh nhất định có lý do riêng. Chỉ là nhiều năm rồi, chưa từng hỏi."
Năm đó, việc Sở Thu Bạch bỏ kinh doanh theo y học là một cơn sốc trong họ Sở. Sở Chấn Thiên tức giận điên cuồng, tìm Hoài Nam nhiều lần, muốn hắn khuyên Thu Bạch đổi ngành, đừng phí thời gian, tự hủy hoại tương lai.
Hoài Nam không nghĩ học y là tự hủy, nhưng cũng ngạc nhiên trước quyết định đột ngột của Thu Bạch.
"So với y học... em nhớ trước đây anh thích triết học và nghệ thuật hơn?"
Sở Thu Bạch cúi đầu ăn, rồi ngẩng lên giả bộ ngơ: "Hả? Vậy sao? Lâu quá, anh quên mất rồi."
Hoài Nam cười: "Vậy sao? Quên thật à?"
"Ừ, quên rồi."
"Vậy anh còn nhớ người anh từng thầm mến không?"
Đũa run, miếng bí đao muối rơi xuống bàn. Sở Thu Bạch lúng túng: "Thầm mến ai? Anh có nói với em chuyện đó bao giờ đâu?"
Hoài Nam vẫn cười: "Sinh nhật mười bảy tuổi của Bí Đao Nhỏ, anh uống nửa lít rượu trắng, ôm em nói suốt đêm. Hôm sau còn đặc biệt xin lỗi, bảo những lời say đừng để trong lòng, cũng đừng nói với ai. Chẳng lẽ anh quên luôn?"
"Ôm em cái gì..." Sở Thu Bạch làm mặt ghét: "Ghê chết được."
Hoài Nam không để ý: "Hôm đó mẹ anh sắp xếp cho Bí Đao Nhỏ gặp gỡ mấy cô gái. Lúc anh đẩy nó vào đám con gái, mặt Bí Đao Nhỏ hiện rõ hai chữ: thấy ghê."
"Anh không có đẩy em ấy..." Sở Thu Bạch phản xạ tranh luận, nhưng thấy giải thích cũng vô ích, liền im lặng, chỉ kiên quyết phủ nhận: "Thôi, dù sao thì anh cũng không làm."
"Không làm gì?" Hoài Nam hỏi: "Là không đẩy Bí Đao Nhỏ vào đám con gái, hay là không thầm mến người ta?"
Tim Sở Thu Bạch đập mạnh, sắc mặt tối sầm: "Anh thầm mến ai chứ? Sở Giang Lai?" Cuối cùng y cũng hiểu cảm giác tức giận đến mất lý trí, và cảm giác chột dạ là thế nào.
"Cái gì vậy!" Hoài Nam cười lớn: "Em đang hỏi anh thầm mến ai, đừng có nói bậy! Muốn đánh trống lảng? Với em thì không được đâu."
Sở Thu Bạch im lặng. Uống thêm hai ngụm rượu, mới nói: "Trước đây anh từng thích một người."
"Bây giờ thì sao? Vẫn còn thích không?"
Sở Thu Bạch lại im.
"Người đó... có phải là Văn Nhân không?"
"Không phải."
Nhân viên đứng đợi ngoài phòng. Không muốn người ngoài nghe, Sở Thu Bạch tự rót thêm rượu.
Loại whisky Hoài Nam chọn có hương hoa trái ngọt ngào, nhẹ, không khói, còn chút vị mạch nha. Nhưng không hiểu sao, Sở Thu Bạch vẫn thấy đắng.
Hoài Nam nói đúng. Y thích triết học, lịch sử, nghệ thuật – hơn là y học.
Nhưng lựa chọn y học không phải vì thích, mà vì muốn tích công đức cứu người, mong thần linh ghi nhận, chuyển hết sang cho Sở Giang Lai.
Y muốn tích thật nhiều, thật nhiều đức cho hắn. Để tên nhóc tâm lý u ám này, lỡ có làm điều sai trái, về sau cũng chẳng phải xuống mười tám tầng địa ngục.
Sở Thu Bạch từng nghe vô số tin đồn về thủ đoạn tàn nhẫn của Sở Chấn Thiên. Người ta bảo, tưởng Sở Chấn Thiên đã tàn bạo lắm, không ngờ con trai út còn ác hơn cha.
"Làm ăn buôn bán, sao tránh được chuyện trái lương tâm? Nhưng Sở Chấn Thiên quá thất đức! Nghe nói hai mươi năm trước, ông ta đầu tư xây nhà ở Hương Cảng, kiếm bộn tiền. Nhưng chẳng lâu sau, toàn nhà dâng nước, mười năm thành nhà nguy hiểm, không ai dám ở. Nếu truy cứu, không chỉ mất tiền. Nhưng đoán xem? Ông ta chỉ cần tìm một người thế mạng. Tên xui xẻo kia tự sát vì áp lực, chết không đối chứng – thành quỷ treo cổ thật sự! Sở Chấn Thiên còn thừa cơ cưới luôn người vợ trẻ của hắn, "chăm sóc" suốt nhiều năm..."
"Ôi trời, Sở Chấn Thiên bề ngoài vẻ vang, nhưng làm bao chuyện ác! Dự án cải tạo nhà ổ chuột ở Giang Hỗ – có người chết vì cưỡng chế phá dỡ! Rồi nghiên cứu thuốc? Làm thí nghiệm trên người sống! Kiếm tiền nhiều, nhưng quá thất đức! Chết sớm là đáng đời..."
Những lời đồn có thật có giả. Nhưng Sở Thu Bạch mơ hồ biết ba mình thực sự làm nhiều việc khuất tất. Những tai nạn liên tiếp khiến y tin: có lẽ trời cao thật sự có mắt.
Nếu không, trên cầu vượt lúc đó xe đông như vậy, sao chỉ một mình Sở Chấn Thiên bị tai nạn nặng đến chết? Và tại sao chính y phải chịu đựng bất hạnh kia...
Cuối cùng, bọn bắt cóc chẳng đòi tiền chuộc. Cảnh sát còn nghĩ chỉ là vụ bắt cóc giả – vì Sở Thu Bạch đã về nhà an toàn.
Nhưng chỉ có y biết, đó chỉ là bình an bề mặt. Y trở về nguyên vẹn, nhưng giống như chiếc đèn trong phòng ngủ – vỡ rồi dán lại, bên ngoài hoàn hảo, bên trong đã nát vụn.
"Sở Chấn Thiên gieo gió gặt bão, chết trẻ là đáng đời. Tôi muốn xem tên Sở Giang Lai – 'con ác hơn cha' – sống được mấy tuổi!"
Dấu hiệu "ác hơn cha" của Sở Giang Lai đã có từ lâu. Nhưng Sở Thu Bạch nghĩ, nếu y chấp nhận làm việc chăm chỉ ở tuyến đầu lâm sàng cả đời, thì có lẽ Giang Lai sẽ sống rất lâu.
Lâu đến mức họ quên mất tuổi hai mươi tư u ám, mưa gió của Sở Thu Bạch; lâu đến mức một ngày nào đó cùng đi công viên giải trí, mua vé giảm giá nhưng không được chơi trò mạo hiểm; lâu đến mức nhiều năm sau, Sở Thu Bạch không còn phẫu thuật được, được bệnh viện mời về khám, mỗi ngày vài trăm bệnh nhân, nhưng vẫn về nhà đúng giờ ăn cơm.
Họ không còn bị đánh thức bởi điện thoại cấp cứu đêm khuya. Sở Thu Bạch có thể yên tâm gối đầu lên tay Giang Lai mà ngủ, mỗi sáng thức dậy hôn nhẹ khi hắn vừa mở mắt.
Y không quan tâm gương mặt đẹp đẽ của Sở Giang Lai có nếp nhăn, có sợi bạc lặng lẽ xuất hiện trong mái tóc mềm. Ngược lại, y hoan nghênh mọi thay đổi của thời gian – tất cả đều là công lao của y.
Chỉ cần Sở Giang Lai được bình an già đi. Chỉ cần năm tháng trôi qua êm đềm. Đến một buổi chiều tà, họ sẽ dìu nhau đến ghế bập bênh, rồi lặng lẽ kết thúc cuộc đời trong giấc mộng đẹp...
Chỉ cần họ có thể bình an già đi cùng nhau như vậy, thì việc Sở Thu Bạch từ bỏ nghệ thuật, từ bỏ triết học, từ bỏ mọi ước mơ – gần hay xa – đều đáng giá.