Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 27: Em Đến Đây Làm Gì?
Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Gấu Gầy
Không biết đã qua bao lâu, Sở Thu Bạch từ từ tỉnh lại.
Rèm cửa khép kín, không thể phân biệt trời sáng hay tối. Cơn đau đầu đã dịu đi, cảm giác lạnh lẽo trong người cũng tan biến. Y chống tay xuống giường, cố gắng ngồi dậy, nửa nằm nửa ngồi thì phía sau vang lên tiếng bước chân vội vã.
Sở Thu Bạch quay đầu lại, một bóng dáng cao lớn đổ xuống, che khuất ánh sáng. Bao năm nay, y luôn sợ hãi sự áp chế đến từ bóng tối. Nhưng lần này, dưới tác dụng của thuốc an thần, tâm trí y dịu lại, bình tĩnh đến lạ thường. Y mở to mắt, thản nhiên nhìn mình chìm vào bóng tối.
Người kia cúi người lại gần. Khả năng thích nghi với bóng tối rõ ràng không bằng Sở Thu Bạch – người đã ngủ suốt đêm – nên đến khi đến gần mới nhận ra y đang chăm chú nhìn mình. Bóng dáng khựng lại một chút, rồi nở nụ cười dịu dàng, khẽ hỏi: "Anh Thu Bạch, anh tỉnh rồi hả?" Giọng nói nhẹ nhàng, hơi khàn vì mệt mỏi.
Tim Sở Thu Bạch đột nhiên thắt lại, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng lên tận óc, y mất vài giây mới lắp bắp: "Sao em lại đến đây?"
Sở Giang Lai xoay người chui lên giường, tay trái thân mật vòng qua eo y, giả bộ giận dỗi: "Sao em lại đến đây? Anh hỏi em à? Em suýt thì bị anh hù chết rồi!"
Trước khi ngất đi, Sở Thu Bạch còn đang an ủi Quách Quân Bình, khẳng định sẽ không ai biết y bị bệnh. Nào ngờ, chỉ vài tiếng sau, người nhà đã nhanh như chớp từ Giang Hỗ赶到, bắt tận tay, buộc tận miệng – Sở Thu Bạch nằm bất động trong phòng theo dõi, tay còn vết bầm kim tiêm chưa tan.
Lần này, đúng là nhân chứng vật chứng đầy đủ.
Không khí Kinh Thị buổi sáng mùa thu se lạnh. Sở Giang Lai mang theo hơi giá buốt, dù cách một lớp chăn, nhưng cảm giác lạnh vẫn len lỏi từng đợt.
Sở Thu Bạch lòng chợt mềm, suýt thì hỏi hắn có sao không, sao lại lạnh vậy.
"Em thức suốt đêm, trong phòng không có điều hòa…"
Sở Giang Lai luôn có khả năng nhìn thấu sự do dự trong lòng y. Hắn ôm y vào lòng, giọng nghẹn ngào: "Em lạnh quá, gần chết cóng rồi."
Điều hòa trong phòng theo dõi hỏng từ lâu. Sở Giang Lai đã mang cả hai máy sưởi cấp cứu đến, đặt sát giường, hong ấm chăn, ấm cả đệm. Nhưng bản thân hắn lại lạnh run, đôi môi lạnh áp nhẹ lên trán Sở Thu Bạch, giọng nói ngọt ngào như kẹo tan, nhưng lại đầy day dứt: "May mà anh không sao. Em sợ muốn chết." Trong câu nói dịu dàng ấy, ẩn chứa nỗi sợ hãi khiến Sở Thu Bạch lặng đi.
Trước kia, họ thân thiết đến mức có thể cùng ngủ một giường, sưởi ấm cho nhau. Nếu là ba tháng trước, Sở Thu Bạch đã sớm ôm chặt hắn, dỗ dành nhẹ nhàng: "Đừng sợ, anh không sao. Em còn sống, anh không nỡ chết."
Nhưng bây giờ, y chỉ im lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào đôi mắt Sở Giang Lai ẩn trong bóng tối, lòng trống rỗng, chỉ còn lại chút bình tĩnh giả tạo do thuốc an thần mang lại.
Bệnh tật khiến người ta yếu lòng. Sở Thu Bạch không nỡ phá vỡ khoảnh khắc ấm áp mong manh này, để mặc Sở Giang Lai ôm mình một lúc.
Sở Giang Lai thấy không bị đẩy ra, liền được nước thêm mắm. Cánh tay siết chặt như muốn nghiền nát y, những nụ hôn dồn dập từ trán, mắt, má, cằm… rồi cuối cùng, hắn như bị thôi miên, cúi xuống, hôn lên đôi môi hơi khô của Sở Thu Bạch – trân trọng nhưng cũng đầy thô bạo.
Khi hôn, Sở Giang Lai cuồng nhiệt mà cẩn trọng, như thể đang chạm vào một kiệt tác mong manh, quý giá.
Sở Thu Bạch giãy giụa nhẹ, nhưng rồi cũng không đẩy ra, chỉ khẽ nói: "Anh mệt lắm, em ngoan một chút đi."
Sở Giang Lai lập tức dừng lại, lùi ra, chăm chú nhìn y. Hắn dùng đầu ngón tay nhẹ vuốt má y, vừa ngoan ngoãn vừa nghịch ngợm: "Nhưng em muốn hôn."
Sở Thu Bạch không thể trả lời, cũng chẳng còn sức để hỏi tại sao. Một hồi lâu, y quay mặt đi: "Mấy giờ rồi? Điện thoại anh đâu?"
"Một giờ rưỡi chiều."
"Cái gì!?"
Ca phẫu thuật đầu tiên của y hôm nay là mười giờ.
Nghĩ đến những bệnh nhân đã hẹn từ lâu mà nay phải hoãn vì bác sĩ chính vắng mặt, Sở Thu Bạch như bị sét đánh ngang tai.
Y đã trốn việc cả buổi sáng! Nhưng tại sao đồng hồ báo thức không kêu!?
"Điện thoại anh đâu?"
Sở Giang Lai rút điện thoại từ túi ra, đưa cho y: "Điện thoại anh reo liên tục, em sợ làm anh tỉnh nên… đã giúp anh tắt hết rồi."
— Cảm ơn em nhiều.
Sở Thu Bạch nhíu mày nhận lấy, cúi đầu nhìn danh sách cuộc gọi nhỡ dài dằng dặc. Thời gian hiển thị: một giờ bốn mươi chiều.
Mục báo thức: chín cái đồng hồ báo thức, tất cả đều bị xóa.
Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt tái nhợt, anh tuấn của y. Sở Thu Bạch ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng: "Là em tắt đồng hồ của anh?"
"Anh đừng giận." Sở Giang Lai lại mềm mỏng nói xin lỗi, đưa tay định ve vuốt mặt y, nhưng lần này y né tránh.
"Họ nói anh mới ngủ lúc ba giờ sáng. Dậy chín giờ, không hợp sinh học." Sở Giang Lai giải thích.
Sở Thu Bạch không thèm để ý, cau mày tìm số Quách Quân Bình, bấm gọi.
Điện thoại kết nối ngay.
"Xin lỗi, viện trưởng Quách, tôi ngủ quên mất."
Quách Quân Bình ngạc nhiên: "Hả? Cậu không phải đã nhắn tin xin nghỉ rồi sao?"
Tin nhắn xin nghỉ được gửi lúc năm giờ rưỡi sáng – nói sợ thuốc an thần chưa tan, lo ảnh hưởng đến ca mổ, nên quyết định nghỉ hai ngày.
Quách Quân Bình vốn cũng nghĩ vậy, liền phê duyệt ngay. Còn đặc biệt nhắn lại: các ca mổ đã chuyển cho bác sĩ khác, không ảnh hưởng đến bệnh nhân, đừng tự trách.
Sở Giang Lai ngồi đối diện, ngoan ngoãn chờ Sở Thu Bạch kết thúc cuộc gọi, rồi mới nhẹ nhàng giải thích: "Em đã xin nghỉ hai ngày cho anh. Quách Quân Bình đồng ý rồi."
Sở Thu Bạch muốn hỏi hắn: tại sao tự tiện lấy điện thoại người khác gửi tin nhắn? Có biết thế nào là riêng tư không? Có còn phép tắc không!
Nhưng Sở Giang Lai chỉ cười tươi, không hề áy náy, như thể im lặng đáp lại: Không có riêng tư gì cả, tôi chính là phép tắc.
"Em rảnh lắm hả?" Sở Thu Bạch nghiêm mặt: "Tân Thành, London, Bắc Mỹ – nghe nói em bận rộn, lịch kín từng phút, thời gian quý như vàng."
Sở Giang Lai ngoan ngoãn nghe, thỉnh thoảng lẩm bẩm: "Cũng không đến mức đó…" Nhưng bị Sở Thu Bạch trừng mắt, liền im bặt, ngoan ngoãn nhận lỗi: "Xin lỗi. Anh nói tiếp đi."
Sở Giang Lai thích nhất là dáng vẻ Sở Thu Bạch mắng mình. Thích nhìn người anh trai lạnh lùng bộc lộ sự nóng nảy ẩn sau, sống động và chân thật.
Sáng hôm đó, các y tá trực đêm đến tám rưỡi sáng vẫn chưa tan ca, tụ tập trong phòng thay đồ, ríu rít bàn tán.
Tiểu Vương – y tá ca sáng – vào thay đồ, thấy mọi người cười nói rôm rả, mắt ai cũng sáng rực, liền tò mò: "Sao các chị chưa về?"
Những cô gái vốn chỉ mong đến tám giờ là chuồn, giờ lại nán lại "tăng ca" tự nguyện. Thấy Tiểu Vương đến, lập tức kéo cô vào vòng tròn truyền tin.
"Tiểu Vương, cậu nghe chưa? Chuyện trưởng khoa Sở!"
"Chuyện gì?" Cô ngơ ngác, đang cắm ống hút vào hộp sữa chua.
"Ôi trời! Trưởng khoa Sở hôm qua làm việc quá sức, hôn mê luôn! Y tá trưởng hoảng hồn, ngay cả phó viện trưởng Quách cũng phải đến tận nơi!"
"Hả? Hôn mê? Trưởng khoa Sở không sao chứ?"
"Không sao! Đã tỉnh rồi! Nhưng không phải trọng điểm! Trọng điểm là – sáng nay, trời chưa sáng, một anh đẹp trai lạnh lùng đã đến phòng theo dõi tìm anh ấy, ở luôn đến giờ chưa ra! Tụi em trực đêm kể, anh ta khóa cửa, lại còn cho bốn vệ sĩ cao to mặc đồ đen canh ngoài! Bốn "thần giữ cửa" vẫn đứng đó, chưa chịu đi!"
"Sao vậy?"
"Còn sao nữa!" Tiểu Lý – y tá trực đêm ở cấp cứu – cười híp mắt: "Tình yêu chứ sao! Cậu nghĩ xem, giữa ban ngày, hai người đàn ông khóa cửa trong phòng tối om, làm được cái gì? Hai~, tội nghiệp trưởng khoa Sở, vừa tỉnh đã bị "tra tấn"!"
Tiểu Vương vừa buồn cười vừa vội ngăn: "Đừng nói bậy, trưởng khoa Sở có vợ rồi, mới kết hôn!"
"Có vợ thì sao?" Tiểu Lý lắc đầu: "Cậu chưa nghe Tiểu Sử ở bộ phận mua sắm nói à? Nhà trưởng khoa đang tranh quyền! Nghe nói, thời gian vợ anh ấy quen biết còn chưa bằng thời gian chúng ta biết anh ấy. Hôn nhân kinh tế, không tình cảm, có khi còn ngủ riêng! Khác gì anh đẹp trai kia? Người ta vào phòng từ bốn giờ rưỡi sáng, đến giờ chưa ra!" Cô cười khoái chí, như thể đang đứng giữa cung điện tình yêu: "Cậu nói xem, anh ta là ai? Em trai? Cấm kỵ? Loạn luân? Ôi trời, thật không!?"
"U mê quá!" Tiểu Cố – y tá pha thuốc – thán phục: "Chó con niên hạ lạnh lùng x bác sĩ cấm dục – tình yêu thần tiên gì đây, đẹp đôi quá! Dù có loạn luân thật thì cũng không sợ! Ba mẹ đánh gãy chân? Trưởng khoa Sở tự chữa!"
Tiểu Vương uống hết sữa chua, thay đồ xong, định đi làm thì bị Tiểu Cố kéo lại: "Này, ra ngoài nhớ quan sát kỹ nha! Dùng mọi thủ thuật! Gan dạ, tỉ mỉ! Theo dõi sát sao! Có tin mới cập nhật liền trong nhóm!"
Tiểu Vương cười: "Theo dõi? Bốn vệ sĩ kia không đánh chết tôi sao?"
Cô vừa cười vừa đeo bảng tên, đẩy cửa ra. Tiểu Cố hét theo từ phía sau: "Hy sinh bản thân vì đại cuộc! Chị em tốt! Trông cậy vào cậu! Đầu tư không lỗ!"
Hành lang cấp cứu vắng vẻ, chỉ có hai phụ huynh đứa trẻ bị kéo cắt tay đang lo lắng chờ trước cửa.
Tiểu Vương kiểm tra xong bệnh nhân, đi ngang phòng theo dõi – quả nhiên thấy bốn vệ sĩ lực lưỡng, mặc đồ đen, đứng sừng sững. Ba người dáng vẻ Tây phương, một người tóc đen mắt đen nhưng rõ là lai, bốn người như bốn ngọn núi, không động đậy.
Tiểu Vương cao hơn 1m6, nhưng phải ngước nhìn mới thấy mặt họ – ước chừng mỗi người trên 2m.
Hôm nay bệnh nhân ít, Quách Quân Bình đặc biệt dành phòng theo dõi số 1 cho trưởng khoa Sở – cũng là khu vực Tiểu Vương phụ trách. Cô do dự không biết có nên bắt chuyện với bốn "ngọn núi" hay không.
Đang phân vân, cửa phòng theo dõi khẽ động, hé ra một khe nhỏ.
Bốn vệ sĩ lập tức tách ra, cúi đầu cung kính.
Từ trong phòng tối, một thanh niên mặc áo khoác thắt eo màu xanh nhạt bước ra. Thân hình cao ráo, chỉ thấp hơn vệ sĩ nửa cái đầu, đeo tai nghe, khẽ "ừm" một tiếng, giọng trầm.
Đúng như các y tá trong phòng thay đồ nói – đây chính là một anh đẹp trai siêu cấp, kiểu người bước ra là cả không gian như có ánh sáng riêng, nhạc nền vang lên.
Tiểu Vương ngẩn người nhìn khuôn mặt lạnh lùng, hoàn mỹ ấy, đầu óc vang vọng giọng nói sôi nổi của Tiểu Cố: "Chó con niên hạ lạnh lùng x bác sĩ cấm dục, tình yêu thần tiên gì đây, đẹp đôi quá trời…"
Ừ thì, dù không mấy khi xem đam mỹ, nhưng Tiểu Vương phải thừa nhận – anh đẹp trai này và trưởng khoa Sở… thực sự rất, rất xứng đôi.