Chương 36: Tin Tức Từ Xa

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào

Chương 36: Tin Tức Từ Xa

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập: Gấu Gầy
Trước bồn rửa tay, Sở Thu Bạch im lặng lướt điện thoại, phát hiện Văn Kiến Bân đã gọi cho y lúc một giờ chiều. Y lập tức gọi lại, nhưng đầu dây bên kia đang bận.
Sở Thu Bạch ấn nút kết thúc cuộc gọi, suy nghĩ vài giây, mở WeChat gửi tin nhắn cho Sở Hoài Nam, hỏi anh ta có ở Giang Hỗ không.
Sở Hoài Nam trả lời gần như ngay lập tức: "Vừa về."
Sở Thu Bạch liền gọi điện thoại cho anh ta.
Sở Hoài Nam vừa trở về Giang Hỗ sau chuyến đi Tích Thành tham dự một diễn đàn doanh nhân trẻ. Nhưng ở đó, anh ta đã chứng kiến một vụ tấn công bạo lực xảy ra tại khu phố tài chính.
Một tên côn đồ mất kiểm soát đã rút súng bắn ba phát vào giữa đám đông, may mắn thay không ai bị trúng đạn. Cảnh sát sau đó phát hiện trên người hắn tới 15 kg TNT – lượng thuốc nổ đủ sức gây ra thảm họa nếu phát nổ giữa trung tâm thành phố.
Sở Hoài Nam kể lại sự việc một cách bình thản cho Sở Thu Bạch. Y im lặng nghe xong, rồi hỏi: "Tối nay em có hẹn gì không? Anh mời em bữa cơm, coi như đón gió tẩy trần."
Sở Hoài Nam: "Không có, nhưng lát nữa mới xong việc. Chúng ta gặp nhau ở Đường Hương lúc bảy giờ rưỡi nhé?"
Sở Thu Bạch vừa định đề nghị đổi chỗ gần hơn thì điện thoại Văn Kiến Bân reo. Nhìn màn hình, y miễn cưỡng gật đầu: "Vậy được, lát nữa gặp."
Văn Kiến Bân không mang đến tin tốt. Cảnh sát đã kiểm tra toàn bộ camera quanh phố đi bộ Giang Ninh, nhưng chẳng tìm thấy dấu vết nào của Văn Nhân.
Cô như thể bốc hơi giữa trời.
Giọng nói khàn đục, đầy mệt mỏi của Văn Kiến Bân cho thấy ông đã thức trắng đêm. Sở Thu Bạch nghe xong, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy. Văn Nhân mất tích, nhưng y – với tư cách là bạn thân – chẳng thể làm được gì. Khi cảnh sát hỏi cung, đầu óc y trống rỗng, không một manh mối.
"Thu Bạch," Văn Kiến Bân gọi.
"Dạ."
"Con đừng quá lo. Là người thân, chúng ta cũng có giới hạn. Không thể phát truyền đơn khắp nơi, chỉ còn cách tin vào cảnh sát thôi."
Lòng tốt của Văn Kiến Bân khiến Sở Thu Bạch càng không biết nói gì. Im lặng một lúc lâu, y mới đáp: "Con biết rồi ạ, ba cũng giữ gìn sức khỏe."
Có tiếng gõ cửa nhà vệ sinh. Giọng nói trầm ấm, pha chút mỉa mai của Sở Giang Lai vang lên từ phía sau cánh cửa: "Em đùa thôi mà, anh Thu Bạch, anh đừng giận."
Sở Thu Bạch mở cửa. Sau cánh cửa là một khuôn mặt đẹp đến mức mê hoặc – hoàn toàn đối lập với bản chất quỷ quyệt của chủ nhân nó. Rõ ràng là khiến người ta không thể dời mắt.
Sở Thu Bạch liếc nhìn hắn một cái, rồi bước về phía phòng ăn.
"Sở Dung đi đâu rồi?"
"Cô ấy có buổi khai mạc triển lãm tranh chiều nay nên đã đi rồi," Sở Giang Lai bĩu môi, giọng đầy chán ghét: "Cũng không hiểu đến đây làm gì."
Chiều nay Sở Giang Lai hẹn gặp Tần Hào. Trước khi ra ngoài, hắn đứng trước cửa thang máy, bĩu môi làm nũng: "Em phải đi làm kiếm tiền nuôi gia đình đây, nhưng đột nhiên thấy kiệt sức quá, cần một nụ hôn từ anh Thu Bạch mới hồi phục được!"
Sở Thu Bạch búng vào trán hắn: "Nói chuyện nghiêm túc một chút."
Sở Giang Lai xoa xoa trán, đổi giọng nói nghiêm chỉnh: "Thật sự không hôn sao? Bỏ lỡ lần này là hết cơ hội đó, đi ngang qua đừng làm ngơ!"
Phía sau, cửa thang máy "ting" một tiếng mở ra. Sở Thu Bạch dùng một tay đẩy Sở Giang Lai – người đang rao bán nụ hôn nhiệt tình – vào trong thang máy, rồi quay người đóng sầm cửa lại.
Buổi tối, Sở Hoài Nam tỏ ra mất tập trung. Sở Thu Bạch nói chuyện, nhiều câu anh ta hoàn toàn không nghe thấy.
"Xem ra bị sốc thật rồi," Sở Thu Bạch dùng khăn lau khóe miệng, nói: "Thất thần cả đêm thế này, về nhà nhớ bảo bà nội thắp hương cầu an cho em."
Sở Hoài Nam cười nhẹ: "Hôm nay em gặp một người rất đặc biệt."
"Ồ?" Sở Thu Bạch thuận miệng hỏi: "Người như thế nào?"
"Không tả được rõ ràng," Sở Hoài Nam cười, đặt đũa xuống, nói nhanh hơn: "Anh ta khác hẳn những người em từng gặp. Chỉ trong ba mươi giây đã khống chế được tên côn đồ cầm hung khí. Trông rất trẻ, có vẻ là cảnh sát chìm. Đánh nhau cực giỏi."
Sở Thu Bạch "ồ" một tiếng, ra hiệu cho nhân viên dọn dẹp. Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, y lấy ra một tập tài liệu dày từ chiếc ghế phía sau.
Sở Hoài Nam nhìn y mở ra, lộ ra một xấp giấy. Tiêu đề in rõ: "Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần".
"Cái này là...?"
"Hoài Nam," Sở Thu Bạch ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm nghị: "Đây là thỏa thuận chuyển nhượng toàn bộ cổ phần Càn Phương. Anh đã ký rồi – chuyển hết cho em."
Sở Hoài Nam không nói, chỉ chăm chăm nhìn y.
Sở Thu Bạch tiếp lời: "Anh đã hỏi luật sư. Việc phân chia tín thác đang tiến hành, thỏa thuận này sẽ có hiệu lực ngay khi quá trình kết thúc."
"Anh định làm gì vậy?" Nhìn khuôn mặt hốc hác, quầng thâm rõ rệt của y, Sở Hoài Nam khẽ hỏi: "Cổ phần vất vả lắm mới có được, giờ lại tặng em? Anh chê Viễn Nam của chúng ta thiếu giá trị kỹ thuật à?"
Sở Thu Bạch bật cười: "Nếu nói Viễn Nam không có kỹ thuật, thì trên thế giới chẳng mấy công ty dám tự nhận có."
Sở Hoài Nam bỗng thấy Sở Thu Bạch gầy hẳn đi. Ánh mắt anh ta từ từ dời xuống mu bàn tay y – những gân xanh nổi rõ dưới làn da trắng bệch: "Vậy tại sao anh lại chuyển Càn Phương cho em?"
"Đó là công ty mà ba anh trân trọng nhất khi còn sống. Ở trong tay em còn tốt hơn là trong tay anh."
Tim Sở Hoài Nam đập mạnh. Gần như theo bản năng, anh ta nhìn thẳng vào mặt y.
Sở Thu Bạch cúi đầu. Ánh đèn lạnh từ trần nhà phản chiếu qua chiếc đèn pha lê đắt tiền, hắt lên gương mặt y một bóng tối u ám.
Sở Hoài Nam lặng lẽ đẩy món tráng miệng mát lạnh mà nhà hàng tặng về phía y, giọng nói trầm ấm mang theo sự trấn an: "Một công ty có ý nghĩa như vậy... anh không định giữ lại cho mình sao?"
"Không cần," Sở Thu Bạch nói: "Anh quản lý không tốt."
"Anh có thể thuê người chuyên nghiệp. Hoặc ký hợp đồng với em, em sẽ cử ban quản lý khác vào," Sở Hoài Nam kiên nhẫn khuyên: "Có rất nhiều cách, cách nào cũng tốt hơn là tặng thẳng cho em."
Nhưng vẻ hốc hác, ánh mắt đầy tâm sự của Sở Thu Bạch khiến Sở Hoài Nam sợ hãi. Anh ta không dám nhận xấp tài liệu nặng trĩu trên bàn.
Sở Thu Bạch lắc đầu, dứt khoát đẩy tài liệu về phía anh: "Bây giờ, người mà anh có thể tin tưởng không còn nhiều."
Sở Hoài Nam đưa tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào góc tài liệu – như thể tạm thời chấp nhận – thấy lông mày Sở Thu Bạch giãn ra, mới nhẹ nhàng hỏi: "Thu Bạch, anh nói thật đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Sở Thu Bạch im lặng một lúc, rồi nói: "Văn Nhân mất tích rồi."
Sở Hoài Nam im bặt: "Đã báo cảnh sát chưa?"
"Rồi."
Sở Thu Bạch kể lại từ vụ bom trên xe Văn Nhân ngày cưới, đến tận lúc cô biến mất không dấu vết.
Sở Hoài Nam nghe xong, cau mày: "Cảnh sát nói sao?"
Sở Thu Bạch cúi nhìn sợi chỉ bung ra từ tay áo len, ngây người: "Tạm thời chưa có manh mối."
Nhân viên gõ cửa nhẹ, mang vào một ấm trà nóng.
Phòng có điều hòa, nhưng đầu ngón tay Sở Thu Bạch lạnh buốt, máu dồn lên đầu.
Sở Hoài Nam rót cho y một tách trà, do dự mãi rồi vẫn hỏi: "Vậy... anh nghi ngờ Giang Lai sao?"
Những ngón tay đang cầm tách trà bỗng siết chặt. Sở Thu Bạch cúi đầu, hồi lâu mới nói: "Không có."
Hôm nay, Tần Hào hiếm khi ở lại văn phòng làm việc cả ngày. Khoảng ba giờ chiều, thư ký nhận một bưu kiện quốc tế gửi từ Ấn Độ.
Tần Hào nhìn địa chỉ người gửi, lập tức vui vẻ tuyên bố tan ca.
Anh ta tìm một quán mì ramen Nhật, yêu cầu dọn dẹp và chiếm dụng, tuyên bố sẽ tự tay nấu một tô mì cho Sở Giang Lai.
Sở Giang Lai cảm động... nhưng từ chối.
Tần Hào mắng hắn không biết thưởng thức, cúi đầu húp một ngụm nước dùng do chính tay mình pha chế. Mẹ kiếp, mặn chát. Anh ta nhướng mày, ra lệnh trợ lý đang đứng đực: "Lại đây, thêm một muỗng nước dùng nguyên chất cho tôi!"
"Tôi có tin tốt, một tin xấu. Cậu muốn nghe cái nào trước?"
"Tin xấu."
"Nhưng tôi muốn nói tin tốt trước," Tần Hào vừa nhai rong biển cuộn thịt xá xíu, vừa vắt chéo chân: "Tin tốt là, Kim Ken Luo đã chết ngay trước cửa nhà mình."
Kim Ken Luo chính là tên trùm Mexico từng thuê người bắn Sở Giang Lai ở New York.
"Ồ. Vậy tin xấu là gì?"
Thấy Sở Giang Lai ngồi đối diện không hề động lòng, Tần Hào mất hứng, nhặt một miếng rong biển, nhai rào rạo: "Lần này chính phủ Mexico tổn thất nặng – một trực thăng Black Hawk của hải quân rơi sau nhiệm vụ, hơn mười lính thủy đánh bộ thiệt mạng, một người bị thương."
Anh ta dừng lại, nuốt miếng rong biển rồi nói tiếp: "Tin xấu là: họ chỉ vớt được xác Kim Ken Luo và một thuộc hạ. Còn con trai út của hắn – Quinn – đã mất tích."
Tần Hào: "Nghe nói Quinn thù dai, lại là thiên tài, thông thạo sáu thứ tiếng."
Sở Giang Lai: "Ồ, vậy đủ tiêu chuẩn làm thông dịch rồi. Dù ba hắn chết, hắn vẫn sống được bằng nghề chăm chỉ."
Tần Hào lắc đầu, tỏ vẻ khôn ngoan: "Bây giờ là thời đại gì rồi, còn cần thông dịch viên thật? Tôi dùng trí tuệ nhân tạo từ lâu rồi! Nhìn cậu xem, lạc hậu thật!"
Sở Giang Lai: "..."
Tần Hào nghiêm túc: "Tình huống tốt nhất là xác Quinn bị sóng cuốn vào bụng cá mập. Tình huống xấu là hắn còn sống – và giờ có thể đang trên đường đến Giang Hỗ tìm cậu."
"Tốt nhất là cậu nên giữ kỹ chú mèo con của mình. Trước khi thấy xác Quinn, đừng để nó chạy lung tung trong rừng nữa."
"Sao anh không lo?"
Tần Hào cười toe toét: "Vì khoản quyên góp cho quân đội Mexico, tôi chỉ ghi tên một mình cậu thôi."
Sở Giang Lai: "Cảm ơn anh."
Tần Hào vui vẻ vuốt tóc, nháy mắt: "Không cần cảm ơn. Cổ phần của cậu nhiều hơn tôi, tiền sẽ trừ vào phần chia năm nay của cậu! Nhưng lương tâm bảo tôi để cậu gánh hết là không công bằng."
"Này, điều quan trọng nhất là sống vui vẻ, nhưng món tôi nấu cậu lại chê. Đừng lo, tôi còn kế hoạch B tuyệt vời!"
Anh ta giơ tay, trợ lý lập tức đặt lên lòng một hộp nhỏ trông như kẹo.
Tần Hào áp má vào hộp, đầy luyến tiếc: "Này, cầm lấy!"
"Kẹo từ Ấn Độ, chuyên dùng dụ những con vật nhỏ bướng bỉnh. Tôi còn chưa nỡ dùng – tặng cậu rồi, đi dỗ mèo con nhà cậu đi!"
Tần Hào liếm nhẹ môi, cười đầy ẩn ý: "Tôi đảm bảo, cậu sẽ dỗ được mèo con cực kỳ... vui vẻ."
—----