Chương 40: Nước mắt của Bồ Tát

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào

Chương 40: Nước mắt của Bồ Tát

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập: Gấu Trúc
Beta: Gấu Gầy
Mọi người đều bảo Sở Thu Bạch lạnh lùng, điềm tĩnh, dường như chẳng có ai có thể chạm đến trái tim anh. Nhưng chỉ có Sở Giang Lai biết, bên dưới vẻ ngoài kiên cường ấy là một con người yếu đuối, dễ tổn thương.
Y trông hung dữ như một chú mèo Maine khổng lồ, dữ tợn bề ngoài nhưng trái tim lại mềm yếu đến không ngờ. Điều đó khiến các nữ y tá trong khoa thường bàn tán: trưởng khoa Sở ít khi mắng ai, nhưng chỉ cần bị anh nhìn lườm là các bác sĩ mới về đã muốn khóc.
Rồi có người nảy ra câu hỏi: "Chẳng biết trưởng khoa Sở đã bao giờ khóc chưa? Khóc vì chuyện gì nhỉ?"
Một nữ y tá khoa sản bật cười: "Lúc tôi đỡ đẻ cho anh ấy xong, anh ấy vẫn bình tĩnh như không. Chậc, sinh con có gì mà khóc? Sống trên đời phải bình tĩnh, mỉm cười đối mặt với phong ba bão táp chứ! Không thế thì làm sao xứng danh Bồ Tát sống?"
Cả khoa cười vang. Nhưng chỉ Sở Giang Lai biết rõ: tuyến lệ của Sở Thu Bạch phát triển bất thường, vui cũng khóc, đau cũng khóc.
Sở Giang Lai thích nhìn anh chìm vào gối, vừa gọi tên mình vừa rơi nước mắt, thích nhìn anh cố kìm nén, đôi mắt đỏ hoe nói: "Không đau lắm."
Nhưng những giọt nước mắt ấy chỉ được phép rơi trên giường của Sở Giang Lai, giữa hai chiếc gối của họ.
Trước đó, Sở Giang Lai không muốn chọc tức Sở Thu Bạch, nên đã cố gắng kìm nén ham muốn nhốt anh lại, buông anh về Kinh Thị. Hắn không ngờ, Sở Thu Bạch làm việc đến mức quên cả mạng sống, chỉ cần hai điểm một đường* cũng đủ khiến anh ngã bệnh.
*Hai điểm một đường: từ nhà đến bệnh viện, từ bệnh viện về nhà, lặp đi lặp lại như vậy.
Sở Thu Bạch không biết rằng, khi anh bước vào phòng cấp cứu, Sở Giang Lai đã lo lắng đến mức muốn lập tức lao đến, nhốt anh lại mãi mãi.
Và Sở Thu Bạch cũng không biết rằng, khi sự thật phơi bày, chính anh lại là người hoảng loạn nhất.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trước mặt anh, Sở Giang Lai vẫn ngoan ngoãn như thường. Với anh, Sở Thu Bạch không thể nghĩ ra được bất kỳ động cơ ác ý nào từ hắn.
Bị ép nằm xuống giường, nghe những lời trêu chọc vô lý, Sở Thu Bạch như lạc vào giấc mơ. Nói sợ hãi thì đúng hơn là tê liệt.
Sở Giang Lai cúi nhìn đôi mắt và gò má đỏ bừng của anh. Nghĩ đến sự lạnh nhạt, khó hiểu của anh suốt mấy tháng qua.
Cuộc chiến lạnh giữa hai người bùng nổ đột ngột. Khoảng thời gian ấy, Sở Giang Lai bị những kẻ quấy rối ám ảnh không yên. Hắn định đến New York trước, đợi hết cơn bão rồi quay về dỗ dành Sở Thu Bạch đang tức giận. Nhưng không ngờ, hắn lại nhận được tin nhắn chia tay dứt khoát và tin tức anh đã kết hôn.
Lúc đầu, Sở Giang Lai tưởng anh đề nghị chia tay vì biết mình liên tục hẹn hò với gái ở Bắc Mỹ. Nhưng rồi hắn nhận ra, dường như không phải chỉ vì vậy.
Sự dứt khoát của Sở Thu Bạch từng khiến Sở Giang Lai nghi ngờ, liệu anh có biết được điều gì không. Nhưng ánh mắt anh nhìn hắn vẫn dịu dàng, ấm áp như trước, thậm chí còn không bài xích khi hắn chủ động tiếp xúc thân thể. Nên Sở Giang Lai đã gạt bỏ nghi ngờ đáng sợ ấy.
Dù sao, hắn vẫn tin rằng mình không làm sai. Phật nói, mọi việc đều có nhân quả, hắn chỉ gieo nhân để gặt quả mình muốn.
Bồ Tát sợ nhân, phàm nhân sợ quả. Còn Sở Giang Lai không sợ gì cả. Hắn thuận theo tự nhiên, chủ động tạo mối nhân duyên, điều đó vốn không có gì sai.
Câu hỏi của Sở Thu Bạch đã trả lời cho sự xa cách trước đó. Sở Giang Lai chỉ hoảng loạn giây lát, trong lòng lại trở nên nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Hắn tin chắc mọi chuyện không tệ hơn hiện tại. Sở Thu Bạch chia tay vì biết sự thật, rồi tức giận cưới người khác... Tình hình tệ thật, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc anh thực sự yêu người khác.
Ánh đèn mờ ảo, ánh sáng vàng từ chiếc đèn ngủ tỏa ra như những mảnh vàng vụn.
Đôi mắt long lanh của Sở Thu Bạch phản chiếu hai tia sáng, sáng đến mức lại trở nên u ám.
Anh không biết mình hấp dẫn đến mức nào, biểu cảm ngây ngốc khiến Sở Giang Lai cảm thấy khát, đói, như thể nếu không có anh, hắn sẽ mãi mãi không no.
Họ đã có một nụ hôn dịu dàng nhưng tàn nhẫn, tiếc là quá ngắn. Sự dây dưa của môi và răng kết thúc bằng một cái tát của Sở Thu Bạch. Anh vùng vẫy dữ dội ngay từ khi bị hôn, cuối cùng thoát ra tát mạnh vào mặt Sở Giang Lai.
Sở Giang Lai choáng váng. Ngoài hôm nay, từ nhỏ đến lớn, Sở Thu Bạch hầu như chưa động vào hắn dù chỉ một ngón tay. Lần duy nhất đánh hắn là khi hắn hai mươi mốt tuổi.
Lúc đó, Sở Thu Bạch đi giao lưu học tập nước ngoài một tháng rưỡi. Khi trở về, Sở Giang Lai ra sân bay đón.
Trên đường về, vì một chuyện nhỏ, Sở Giang Lai thề thốt, nói năng thiếu suy nghĩ.
Sắc mặt Sở Thu Bạch trắng bệch ngay lập tức.
Sở Giang Lai liếc nhìn anh, cười nói: "Anh Thu Bạch đừng sợ. Em chỉ nói bừa thôi, cho dù ứng nghiệm, trời đánh thì cũng đánh em—"
Sở Thu Bạch giơ tay tát hắn một cái.
Sở Giang Lai bị đánh lệch tay lái, nhưng trong lòng tràn ngập niềm vui thầm kín, hài lòng nghe anh nghiến răng nói: "Đánh em chi bằng đánh anh."
Sau đó, hắn dừng xe ở làn đường khẩn cấp trên đường cao tốc sân bay, quay sang người anh đang sợ hãi nhân quả nhưng vẫn ở bên mình, hôn suốt năm phút.
Vì dừng xe trái phép, Sở Giang Lai bị trừ sáu điểm, phạt hai trăm tệ.
Sở Thu Bạch cười hắn, bảo hắn đáng đời, hắn liền dọa: "Lúc em hôn anh, camera giao thông đã ghi lại, em in ảnh ra rồi, anh có muốn xem không?"
Sở Thu Bạch can đảm hơn hắn tưởng nhiều, nhẹ nhàng véo môi hắn, nhướng mày nói: "Chỉ in ra thì tính là gì? Có bản lĩnh thì phóng to dán lên trán em đi." Nói xong lại cười, ghé sát hôn cằm hắn, hỏi: "Nhóc con, em tốt nghiệp tiểu học chưa? Hôn em không phạm pháp đúng không?"
Sở Giang Lai: "Không phạm pháp, nhưng anh phải đối xử tốt với em. Nếu không em sẽ đi tố cáo anh."
Sở Thu Bạch: "..."
Sở Thu Bạch mềm lòng, dễ bị lừa, dễ dỗ dành. Y chưa bao giờ giận dỗi với Sở Giang Lai, chưa từng nói nặng lời, huống hồ là động tay.
Nhưng hôm nay, Sở Giang Lai bị y đánh ba lần.
Với hắn, cái tát này thật ra rất nhẹ. Sở Thu Bạch không còn sức lực, sau khi dùng hết sức đánh hắn, y khóc thầm nhưng ánh mắt càng lạnh lùng, thậm chí bảo hắn "Cút đi."
Nhưng Sở Giang Lai nhất quyết không đi, cúi người xuống liếm cổ y, cắn vào vai y đang run vì tức giận.
"Cút ngay!" Sở Thu Bạch cảm nhận sức lực và lý trí dần biến mất. Y nằm liệt trên giường, ngay cả tiếng gầm giận dữ cũng yếu ớt, miệng hé mở, nghĩ đến vô số lời ác độc nhưng không thể nói ra với Sở Giang Lai.
Y đau khổ nhận ra, y không thể từ chối hắn.
Những ngón tay thon dài nhân lúc y do dự thọc vào giữa môi và răng y, trêu đùa lưỡi y. Sở Thu Bạch căm ghét bản thân, đến lúc này vẫn tiếc nuối: nếu cắn đứt ngón tay Sở Giang Lai, sau này hắn sẽ không thể viết chữ đẹp nữa.
Sở Giang Lai như một bạo chúa, dễ dàng trấn áp mọi sự kháng cự, khiến y không thể cử động.
Sở Thu Bạch như con rồng mắc cạn, không khỏi cảm thấy mắt mình ươn ướt. Khuôn mặt lạnh lùng của Sở Giang Lai bỗng trở nên mờ ảo, những ngón tay đang khuấy đảo trong miệng y dừng lại.
"Không phải hung dữ lắm sao? Không phải bảo em cút sao? Sao lại khóc rồi?" Ngón tay ướt rút ra khỏi miệng y, cằm y bị giữ chặt. Hắn cúi xuống dỗ dành, nhẹ nhàng thuyết phục: "Anh Thu Bạch, tiếp tục thích em đi, đối với anh, yêu em dễ hơn là hận em."
Ánh mắt đau khổ, hoang mang của Sở Thu Bạch khiến lồng ngực Sở Giang Lai dâng lên cảm giác tê dại kỳ lạ, như bị điện giật, không thể kiềm chế cúi đầu hôn lên đôi mắt ngấn lệ của y, an ủi: "Con người ta luôn phải chọn một con đường khiến mình dễ chịu hơn."
Nhưng Sở Thu Bạch không có con đường nào để chọn.
Y như một con chim nước bị gãy cánh và mắt cá, chật vật cuộn tròn trong lòng bàn tay Sở Giang Lai, dùng cái mỏ ướt át mổ nhẹ vào đường chỉ tay hắn.
Những đường vân trên lòng bàn tay như những con giun mọc. Nó vì đói khát mà mê muội, không chịu rời đi, không cần ai nắm đã ở trong tay người ta, si mê dâng hiến cả quãng đời còn lại.
"Cuối cùng... em cũng có thể làm tất cả những điều em muốn làm với anh rồi, anh Thu Bạch."
Quãng đời còn lại còn dài, nhưng chỉ vì tiếng cười khẽ ngắn ngủi này, đã vội vàng bắt đầu.
Hắn cười sự khát khao của y, cười sự hèn mọn của y, cười sự ngu ngốc và nông cạn của y khi biết sai mà vẫn tiếp tục phạm sai lầm.
Đúng vậy, sự việc đã đến nước này, không gì tệ hơn hiện tại.
Tái sinh, vui mừng, tin tưởng, đau đớn, giãy giụa, thất vọng, tê liệt, chìm đắm, chết đi, mục nát...
Cuộc đời chẳng qua chỉ có vậy.
...
"Yêu em không?"
"Không."
"Tại sao không?"
"Không dám."
"Làm thế nào anh mới tiếp tục yêu em?"
"Thả Văn Nhân ra."
...
Sở Giang Lai lật y qua lại, nhưng vẫn không hả giận.
Sở Thu Bạch nhớ Văn Nhân, nhớ bệnh nhân, yêu công việc, yêu chúng sinh, tất cả đều nhiều hơn yêu Sở Giang Lai.
Mà bây giờ, y lại nói không dám.
Không dám cái gì? Hôn môi em mình, cắn môi da thịt, có điều gì mà Sở Thu Bạch chưa từng làm? Bây giờ lại có gì không dám? Tại sao không dám?
"Con dao mổ số một? Vua phẫu thuật? Anh Thu Bạch, anh nhìn em đi... Từ khi nào anh bắt có những danh hiệu đó vậy? Nếu anh là vua, vậy em làm anh khóc, làm hoàng đế bệ hạ tôn quý ướt đẫm dính nhớp, có phải nên đem đi treo cổ không?"
"..."
Sở Thu Bạch cảm thấy mình đang trải qua một cuộc xuất hồn, hiện thực hoang đường và hỗn loạn. Y đang giãy giụa giữa cơn đau và cái nóng rực người, ánh sáng xuyên qua đồng tử ngày càng mờ đi. Vào khoảnh khắc ấy, Sở Thu Bạch như một con chim nước bị gãy cánh, chật vật cuộn tròn trong lòng bàn tay Sở Giang Lai.