Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 46: Câu Chuyện Từ Quá Khứ
Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Gấu Gầy
Giọng nói của Sở Giang Lai trong trẻo, rất phù hợp để kể chuyện. Chỉ trong chưa đầy mười lăm phút, hắn đã thuật lại một câu chuyện cũ kéo dài nửa thế kỷ.
Thẩm Mạn Văn từng là một trong những người tình của Sở Chấn Thiên — nhưng không phải do bà chủ động.
Bà từng có một người yêu hết mực trân trọng, và một gia đình nhỏ yên ấm. Thẩm Mạn Văn sinh ra ở Giang Hỗ, cha là trí thức cấp cao, bà ngoại là thanh niên trí thức từ Tây Bắc trở về quê nhà. Mẹ bà sinh ra ở Tây Bắc, ba tuổi theo bà ngoại về Giang Hỗ. Lúc đó, bà ngoại chỉ có một suất hồi hương, được mang theo con gái, nhưng không thể đưa người chồng đi cùng.
Khi mười bảy tuổi, mẹ Thẩm Mạn Văn đã yêu cha bà từ cái nhìn đầu tiên trong công viên. Thiếu vắng tình thương cha từ nhỏ, bà chủ động theo đuổi người thanh niên tuấn tú, nho nhã ấy. Thời đó, ít có cô gái nào dám phóng khoáng như vậy. Cha Thẩm Mạn Văn nhanh chóng say mê bà, hai người chưa kết hôn đã mang thai, sinh ra Thẩm Mạn Văn. Không lâu sau khi con gái đầy tháng, người cha nghe theo sắp xếp gia đình, cưới một nữ giảng viên đại học môn đăng hộ đối, dần dần đoạn tuyệt liên lạc với mẹ Thẩm Mạn Văn.
Khi Thẩm Mạn Văn còn nằm trong nôi, mẹ bà đã tự tử — treo cổ trước cửa căn hộ của người cha. Một truyền thuyết đô thị rùng rợn thêm vào bản đồ Giang Hỗ.
Năm bốn tuổi, bà ngoại qua đời. Thẩm Mạn Văn bị họ hàng thay phiên nuôi dưỡng. Từ nhỏ, bà đã rất xinh đẹp, ít nói, tính tình trầm lặng, nhưng hết sức cầu tiến. Thông minh và nỗ lực, bà thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng, và tại đó, quen biết người cha ruột của Sở Giang Lai.
Cha ruột của Sở Giang Lai họ Phương, từng là nhân tài nổi bật trong khoa Kỹ thuật Y sinh, Đại học D.
"Thẩm Mạn Văn nói rằng, Phương Càn mới là người sáng lập Càn Phương," Sở Giang Lai bình thản kể.
Sở Thu Bạch ngồi đối diện, cúi đầu, gương mặt không chút biểu cảm, môi khép thành một đường thẳng. Sở Giang Lai nhìn y vài giây, không thấy gì khác thường, liền tiếp tục.
Phương Càn quen Sở Chấn Thiên qua hội cựu sinh viên. Hội trưởng nhiệt tình giới thiệu Phương Càn với Sở Chấn Thiên, khen ông ta vừa có kỹ thuật đỉnh cao, vừa nhanh nhạy trong kinh doanh.
Lúc ấy, Phương Càn vừa mới thành lập Càn Phương, đang trong giai đoạn khởi nghiệp khó khăn. Thẩm Mạn Văn là người yêu ông đã yêu nhau năm năm.
Sau đó, hai người hợp tác. Sở Chấn Thiên đầu tư vốn, Phương Càn đóng góp kỹ thuật. Cặp bài trùng này khiến Càn Phương nhanh chóng vang danh trong giới chỉ sau hai năm.
Năm thứ ba thành lập công ty, khi Phương Càn đã có thành quả nhất định, Thẩm Mạn Văn đăng ký kết hôn. Không lâu sau, Sở Chấn Thiên mời Phương Càn sang Hồng Kông làm ăn bất động sản. Phương Càn mang theo số tiền tích lũy từ Càn Phương theo ông ta đến đó.
Chẳng bao lâu, dự án bất động sản của họ vỡ lở vụ scandal xây dựng trái phép. Truyền thông đổ xô đưa tin, ầm ĩ khắp nơi. Họ mất trắng. Với tư cách đại diện pháp luật, Phương Càn bị tuyên án hai năm tù, tuy cải tạo tốt nhưng vẫn phải ngồi một năm bảy tháng.
Trong thời gian Phương Càn ngồi tù, Sở Chấn Thiên lợi dụng điều khoản bán bắt buộc đã ký trước đó, cướp trọn 100% quyền kiểm soát Càn Phương. Khoản tiền thuộc về Phương Càn, sau khi bồi thường cho vụ scandal, chẳng còn lại bao nhiêu. Biến cố tù tội khiến một nhân tài bỗng chốc trở thành kẻ trắng tay, bị đời khinh rẻ. Ông mắc trầm cảm nặng, và sau khi ra tù không lâu, một đêm khuya nọ, đã nhảy lầu tự tử ngay trước mặt Thẩm Mạn Văn.
Chưa đến ba mươi tuổi, Thẩm Mạn Văn mất chồng. Bên ngoài vẫn trẻ đẹp, nhưng bên trong héo mòn, mục nát. Sở Chấn Thiên vốn đã thèm muốn bà từ lâu, ngay lập tức thừa cơ, theo đuổi mãnh liệt.
Một tháng sau khi chồng mất, Thẩm Mạn Văn rơi vào vòng tay Sở Chấn Thiên. Chín tháng sau, bà sinh ra Sở Giang Lai.
"Chuyện là vậy," Sở Giang Lai nói, "Mẹ em thực ra không thích Sở Chấn Thiên. Bà ấy chỉ muốn lấy lại Càn Phương."
Trước mặt Sở Thu Bạch là một phần bánh mì nướng phô mai trứng chiên, một cốc sữa, và bên tay trái là đĩa trái cây cắt sẵn đủ bảy tám loại.
Y chẳng có khẩu vị gì, nhưng vẫn cắn khô khan vài miếng viền bánh mì, mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa sứ. Trong đầu y hiện lên hình ảnh mình như cái đĩa kia — bị người ta nhìn bằng ánh mắt mổ xẻ. Bỗng dưng, y thấy cả chiếc đĩa cũng đáng thương.
"Anh Thu Bạch," Sở Giang Lai đẩy cốc sữa lại gần y hơn, nhẹ nhàng nói: "Anh không uống chút gì sao? Cẩn thận bị nghẹn."
Sở Thu Bạch nhìn hắn: "Không phải không có quan hệ huyết thống sao?"
Sở Giang Lai sững người: "Cái gì?"
"Đừng gọi như vậy."
Sở Thu Bạch đặt dao nĩa xuống, liếc đồng hồ treo tường trong phòng khách, rồi hỏi: "Mười giờ rồi, không cần đến công ty sao?"
Sở Giang Lai im lặng một lúc, rồi bỗng cười. Hắn không trả lời về chuyện công ty, mà đứng dậy, cúi người xuống, tựa cằm nhọn vào hõm vai Sở Thu Bạch, nói với giọng đầy phụ thuộc: "Anh mãi mãi là anh trai của em."
Từ nhỏ, Sở Giang Lai đã biết người đàn ông thường xuyên đến nhà, mua cho hắn đủ thứ đồ chơi và đồ ăn vặt, không phải cha ruột của mình. Hắn cũng biết, dù Thẩm Mạn Văn bề ngoài dịu dàng với Sở Chấn Thiên, nhưng trong lòng chỉ mong ông vừa ra khỏi cửa đã bị xe đụng chết.
"Hắn là tên cướp thừa cơ, là kẻ tiểu nhân xảo trá."
"Nếu không phải hắn hại, ba con đã không chết."
"Hắn đối xử tốt với con, cho tiền là chuyện phải làm, vì hắn nợ ba con một mạng!"
"Càn Phương là của con. Tiền bạc, tài sản của hắn cũng nên là của con. Hắn chết, con không cần lo tang sự, nhưng một xu cũng không được thiếu!"
"Dù con gọi hắn là ba, nhưng phải nhớ mãi — con không họ Sở."
...
Sở Giang Lai thật ra chẳng quan tâm mình họ gì. Hơn nữa, hắn thấy "Sở Giang Lai" nghe hay hơn "Phương Giang Lai" nhiều. Hắn cũng không ghét Sở Chấn Thiên.
Sở Chấn Thiên rất yêu Thẩm Mạn Văn, gần như chiều chuộng bà mọi thứ. Ông tin chắc Sở Giang Lai là con ruột mình, và hết mực cưng chiều đứa con hoang của Phương Càn — hoàn toàn là một người cha dượng vui vẻ.
Nhưng Thẩm Mạn Văn luôn nói xấu ông trước mặt Sở Giang Lai. Trong miệng bà, Sở Chấn Thiên là đại ác nhân — mưu mô chiếm đoạt tài sản, giết người cướp vợ.
Đêm trước khi rời Mỹ về Giang Hỗ, Thẩm Mạn Văn dùng dao rạch một vết sâu trên cánh tay Sở Giang Lai — lúc đó mới bảy tuổi — rồi hỏi: "Đau không?"
Sở Giang Lai không thấy đau lắm, nhưng vẫn gật đầu, tỏ vẻ sợ hãi, thậm chí rơi nước mắt: "Đau quá, mẹ ơi, con đau quá." Hắn sợ nếu không kêu đau, người phụ nữ điên rồ này sẽ tiếp tục moi thịt hắn.
Thẩm Mạn Văn lộ vẻ hài lòng, dặn dò: "Biết đau là tốt. Phải nhớ nỗi đau này mãi mãi. Hắn cướp con khỏi mẹ, mẹ cũng đau — đau hơn con gấp trăm lần. Đừng vì những lời ngon tiếng ngọt, sự mua chuộc của hắn mà cảm thấy hắn tốt với con. Đừng vì hắn cho con sống như thiếu gia vài năm mà coi hắn là người cha tốt! Đừng quên, hắn đã hại chết ba con! Con phải ngoan, phải nghe lời. Mối thù của ba mẹ, chỉ có thể do con báo thù."
Sở Giang Lai bảy tuổi, nước mắt lưng tròng nhìn bà, gật đầu lia lịa. Nhưng trong lòng lại nghĩ: Mối thù của hai người đó, liên quan gì đến tôi?
Hắn không tin bà đau hơn mình. Bà miệng nói báo thù, nhưng sống chìm đắm trong cuộc sống giàu sang do Sở Chấn Thiên mang lại — xa hoa, đầy đủ. Sợ quên, nên dùng dao rạch tay người khác, lấy máu của chính Sở Giang Lai để ghi nhớ.
Hắn rất muốn hỏi: Bà dùng tiền của ông ấy, ở nhà lớn, đi xe sang, làm đẹp đủ thứ, tại sao bắt tôi phải nhớ? Mối thù lớn vậy, sao bà không tự mình báo?
Hắn chưa từng quen Phương Càn. Một người xa lạ, chết rồi thì thôi. Vì sao bắt hắn phải trả giá cả đời vì một mối quan hệ huyết thống hư ảo?
Sở Chấn Thiên đối xử với hắn không tệ. Ông mua đồ ăn, dẫn đi công viên giải trí, lúc xem pháo hoa còn cõng hắn lên vai, để Sở Giang Lai cũng được thấy pháo hoa rực rỡ và đỉnh đầu đen nghịt của đám đông.
Lúc bảy tuổi, Sở Giang Lai rất muốn nói với Thẩm Mạn Văn: Tôi thật sự không có thù hận nào để báo cả.
Nhưng hắn không thể. Vì hắn còn nhỏ. Nếu nói ra, Thẩm Mạn Văn sẽ không để hắn đi.
So với bà, Sở Giang Lai thà đi theo Sở Chấn Thiên đến một nơi xa lạ.
Sở Chấn Thiên có thể xảo quyệt, ích kỷ, chỉ biết lợi ích. Nhưng dù sao, ông cũng cho Sở Giang Lai một gia đình bình thường. Và cho Sở Thu Bạch làm anh trai hắn.
Dù Hàn Thụy Cầm cả ngày không thấy bóng dáng, nhưng ít nhất ở đây, Sở Giang Lai không bị đánh đập, ngày nào cũng được ăn no.
Hai ngày sau khi về nước, Sở Thu Bạch phát hiện vết thương trên tay hắn. Khuôn mặt vốn lạnh lùng lập tức nhăn lại.
"Chuyện gì vậy?"
Sở Giang Lai vội tỏ ra sợ hãi, rụt rè nhìn y.
"Sao lại thế này?" Sở Thu Bạch mặt mày u ám, giơ tay lên, dường như định đánh.
Sở Giang Lai theo phản xạ nhắm mắt. Nhưng cơn đau không đến.
Bàn tay Sở Thu Bạch nhẹ nhàng rơi xuống cánh tay hắn. Y xắn cao tay áo, hỏi: "Làm sao bị vậy? Có đau không?"
Y không đánh hắn, nhưng sắc mặt rất xấu, nhìn chằm chằm vào vết thương sưng tấy, loét mủ. Y do dự, không chạm vào, chỉ nói: "Hình như bị viêm rồi."
Sở Giang Lai bất ngờ, cẩn thận nắm lấy những ngón tay hơi lạnh của Sở Thu Bạch, ngập ngừng: "Em không đau, anh Thu Bạch, anh đừng giận."
Sở Thu Bạch nhìn đôi mắt rưng rưng, gương mặt nhút nhát của hắn, phiền não vò tóc: "Anh không giận." Nói xong, y rút điện thoại, mặt u ám gọi bác sĩ Trần đến ngay lập tức.
Sở Giang Lai vốn không thấy đau, nhưng phản ứng căng thẳng của Sở Thu Bạch khiến hắn cảm giác vết thương như nghiêm trọng hơn.
Mối quan hệ ngoài luồng giữa Thẩm Mạn Văn và Sở Chấn Thiên kéo dài đến tận khi Sở Chấn Thiên qua đời.
Khác với suy nghĩ của Sở Thu Bạch, việc Sở Giang Lai rời xa Thẩm Mạn Văn không phải do Sở Chấn Thiên ép buộc.
Ngược lại, chính Thẩm Mạn Văn luôn muốn Sở Chấn Thiên đưa Sở Giang Lai về nước. Từ khi hắn sinh ra, bà liên tục bóng gió, ám chỉ mình không phải người mẹ tốt, không biết chăm sóc con, sợ không nuôi nấng được đứa con trai quý giá của họ.
Sở Chấn Thiên ăn chơi bên ngoài rất nhiều, nhưng luôn giữ kín. Sở Giang Lai là trường hợp ngoại lệ duy nhất. Hàn Thụy Cầm tuy là vợ cả rộng lượng, nhưng không có nghĩa bà chấp nhận ông ta sinh con bên ngoài.
Trừ khi bất đắc dĩ, Sở Chấn Thiên không muốn Hàn Thụy Cầm biết chuyện có con riêng.
Thẩm Mạn Văn rất bất mãn, đã cãi nhau lớn với ông ta vài lần.
Sở Giang Lai từ nhỏ đã bộc lộ trí thông minh vượt trội: bảy tháng biết nói, hai tuổi đọc trôi chảy sách thiếu nhi. Năm ba tuổi, bài kiểm tra IQ Stanford-Binet đạt 147 điểm — thông minh hơn 99,8% người trên thế giới. Hắn trở thành một trong những thành viên trẻ tuổi nhất của câu lạc bộ Mensa Mỹ.
Sở Chấn Thiên rất yêu quý đứa con trai này. Lý do ông quyết định đưa Sở Giang Lai rời khỏi Thẩm Mạn Văn là vì phát hiện bà ngược đãi con trai.
Sở Giang Lai bảy tuổi suýt bị mẹ ruột bóp cổ đến chết.
Thẩm Mạn Văn vừa siết chặt cổ hắn, vừa thì thầm xin lỗi: "Xin lỗi, mẹ không thể yêu con được. Nếu yêu con, hắn sẽ không bao giờ đưa con về. Vậy thì những năm tháng khổ sở của mẹ sẽ uổng phí."
Sở Giang Lai thiếu oxy, mặt tím tái, gần kề cái chết. Hắn biết Thẩm Mạn Văn đôi khi buồn bã, thường ngước lên bầu trời đêm, nhìn sao mà thở dài, rơi lệ. Nhưng hắn không hiểu — bà sống trong nhung lụa, rốt cuộc khổ sở gì?
Bà rõ ràng có thể tự do ra vào căn biệt thự hàng chục triệu đô. Sở Chấn Thiên không trói bà bằng xích sắt. Thẩm Mạn Văn đã trưởng thành, có lý trí bình thường, tính nóng. Nếu thật sự muốn đi, bà có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nhưng mỗi tháng, Sở Chấn Thiên cho bà một trăm ngàn đô tiền tiêu vặt, thêm phí nuôi dưỡng đắt đỏ cho Sở Giang Lai. Căn nhà lớn, tài xế, bảo mẫu 24/7, thẻ đen không giới hạn — tất cả đều là những sợi xích vô hình trói buộc Thẩm Mạn Văn. Bà không thể rời đi. Khi không thể tự báo thù, bà dùng tình thân, huyết thống làm con bài mặc cả — bắt cóc Sở Giang Lai, sai khiến hắn đi cướp, đi trộm.
Một người giúp việc báo với Sở Chấn Thiên: Thẩm Mạn Văn đã ba ngày không cho cậu chủ nhỏ ăn. Trên đôi chân ít khi lộ ra của đứa trẻ, toàn là vết bầm tím — không chỗ nào lành lặn. Ngay cả mông cũng đầy những vết cào chảy máu do móng tay.
"Đây là hành vi phạm tội nghiêm trọng," người giúp việc gốc Hoa lo lắng nói: "Tôi nghĩ chúng ta nên báo cảnh sát."
Sở Giang Lai tận mắt chứng kiến Sở Chấn Thiên đưa cho cô một xấp tiền dày, bảo im lặng.
Hắn cảm thấy thế giới người lớn thật phức tạp. Sở Chấn Thiên dùng tiền bịt miệng để Thẩm Mạn Văn không ngồi tù, nhưng bà vẫn luôn nói xấu ông sau lưng.
Dù là người tàn nhẫn, lăn lộn thương trường nhiều năm, khi thấy những vết thương cũ mới kinh hoàng trên người Sở Giang Lai, Sở Chấn Thiên vẫn không kìm được mà rùng mình.
Ông không hiểu vì sao một người dịu dàng, chu đáo như Thẩm Mạn Văn lại có thể ra tay tàn bạo với một đứa trẻ. Ông không thể chịu đựng việc con trai mình tiếp tục sống trong đau đớn. Vì vậy, ông tìm mọi cách thuyết phục Hàn Thụy Cầm hợp tác, dùng kế hoạch hóa gia đình làm cái cớ, đưa Sở Giang Lai về nước — nhận tổ quy tông.