Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 53: Giấc Mơ Và Hiện Thực
Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Gấu Gầy
Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, Sở Thu Bạch mơ hồ cảm thấy những mạch máu mỏng manh màu xanh nhạt nơi cổ tay mình như đang bị ai đó nắm chặt. Mỗi nhịp tim đều run rẩy, như bị kiểm soát, bị dồn ép. Tay người kia lạnh giá, những đầu ngón tay mềm mại, mịn màng lại tàn nhẫn lướt qua da thịt, lặp đi lặp lại như để khẳng định: ngươi là vật trong tay ta.
Y chìm vào giấc mơ – mơ thấy Sở Giang Lai sắp kết hôn. Sở Thu Bạch vội vã tìm đến, muốn nói chuyện, muốn hỏi, nhưng Sở Giang Lai luôn né tránh. Y bất chấp trời mưa như trút nước, chạy theo chặn lại, run rẩy hỏi vì sao lại đột ngột kết hôn, khẩn thiết thương lượng: nếu thật sự muốn lấy người khác, xin hãy trả lại thứ quý giá nhất mà y từng trao tặng.
Sở Giang Lai vẫn đẹp trai, điềm đạm, đứng cạnh người bạn gái xinh đẹp trong bộ đồ công sở tinh tế, còn Sở Thu Bạch thì ướt sũng, như con gà rơi xuống nước, trông thật thê thảm.
Họ đang ở buổi công chiếu phim. Phim đã kết thúc. Trên màn hình đen kịt, dòng chữ từ từ hiện lên: "Hận là tro tàn của tình yêu".
Dưới ánh mắt của mọi người, Sở Thu Bạch – người ướt đẫm, không còn chút tự trọng – níu chặt cánh tay Sở Giang Lai đang liên tục rút lui, khẩn cầu: "Làm ơn... trả lại cho anh."
Sở Giang Lai nheo mắt, chán ghét né tránh, nhưng cuối cùng vẫn bị y nắm lấy cổ tay. Hắn lạnh lùng xòe lòng bàn tay ra, giọng đều đều: "Không còn nữa. Nên không thể trả."
Sở Thu Bạch nhìn vào lòng bàn tay trống không, cảm giác như rơi xuống hầm băng. Nước mưa theo mái tóc chảy vào mắt, giọng nghẹn ngào: "Trả lại… xin anh…"
Sở Giang Lai liếc y một cái khinh miệt: "Đã trao cho tôi rồi, thì là của tôi."
"Trái tim ngu ngốc như vậy, tôi chẳng thích nổi. Chơi vài lần đã chán, vứt đi từ lâu rồi. Lấy gì mà trả?"
Sở Thu Bạch đứng lặng trước mặt hắn, do dự hồi lâu, mới ngập ngừng hỏi: "Vậy… tình yêu của em thì sao?"
Người ta vẫn nói, chỉ cần chân thành, kiên trì và đủ may mắn, cuối cùng sẽ có được tình yêu rực rỡ.
Nhưng Sở Thu Bạch rõ ràng không có may mắn ấy.
Bạn gái Sở Giang Lai khẽ thúc: "Giang Lai, xong chưa? Chúng ta đi thôi."
Sở Thu Bạch siết chặt hơn, móng tay bấu vào chất vải vest đắt tiền, nhưng lập tức bị hất ra.
"Tôi không còn tình yêu nào để cho anh. Chỉ còn tro tàn." Hắn xòe tay, trong lòng bàn tay là một chiếc nhẫn phủ đầy tro.
Sở Thu Bạch biết rõ, cả đời này họ không thể kết hôn. Nhưng y từng mơ mộng, có lẽ sau này sẽ cùng nhau mua một cặp nhẫn.
Nếu là Sở Giang Lai, không kết hôn cũng chẳng sao. Chỉ cần lời thề xuất phát từ trái tim, đâu nhất thiết phải được pháp luật công nhận?
Pháp luật chỉ là xiềng xích – dành cho những lời thề đã biến chất, đề phòng hai bên phản bội nhau.
Chiếc nhẫn trong tay Sở Giang Lai giống hệt chiếc nhẫn y từng mơ ước. Vòng bạch kim trơn, bên trong khắc hai chữ cái đầu tiên của tên hai người. Nhưng khi đeo lên, nó lại mang theo sự căm hận sâu sắc đến tận xương tủy.
Hắn không ngại đường xa, đến tận đây để tham dự một cuộc tàn sát.
Sự căm hận – còn sắc bén hơn cả dao – đã giết chết trái tim của Sở Thu Bạch.
Y do dự. Không muốn hận thù, nhưng lại thấy, có hận còn hơn là trống rỗng. Lòng tự trọng cuối cùng khiến y không thể đưa tay ra. Y luôn thà thiếu còn hơn chọn đại, làm sao có thể nắm lấy một thứ hận thù – thứ vốn chẳng thể lấp đầy khoảng trống trong tim?
Sở Giang Lai thấy y do dự, bực bội rụt tay, cất luôn chiếc nhẫn chứa đầy căm ghét.
"Không cần thì thôi."
Mưa ngoài kia quá lớn, chắc hẳn đầu Sở Thu Bạch đã ngấm nước, nên y vẫn cố níu chặt hắn, như nắm lấy cọng rơm cứu mạng, nức nở: "Anh cần… cho anh…"
Mặt y đỏ ửng vì tham lam, hiện rõ nỗi đau khổ và nhục nhã tột cùng.
Sở Giang Lai nhếch mép, khinh bỉ: "Nhưng tôi không rảnh để cho anh."
"Anh có thể đợi."
Sở Thu Bạch hẹn gặp hắn vào ngày 31 tháng 11, để lấy lại tro tàn và hận thù của mình.
Nhưng mãi đến phút cuối cùng của ngày 30 tháng 11, khi lịch nhảy từ tháng 11 sang tháng 12, Sở Thu Bạch mới chợt nhớ ra – tháng 11 không có ngày 31.
Ngay cả hận thù, y cũng không có được.
Lời thề, tình yêu, tro tàn – tất cả đều không còn.
...
Trong bóng tối, Sở Thu Bạch bỗng mở mắt. Như mắc cơn đau tim, y ôm ngực, há miệng th* d*c, hồi lâu sau mới dần ổn định.
Tim đập dồn dập, đầu choáng váng đến mức cả màn đêm cũng quay cuồng. Y nhắm mắt, lại chìm vào một giấc mơ kỳ dị hơn.
Y mơ thấy Sở Giang Lai – tám mươi tuổi – bỗng gửi thư nói rằng, cuối cùng hắn đã nghĩ thông, đồng ý ly hôn, hẹn Sở Thu Bạch đến cổng Cục dân chính lúc ba giờ chiều để đợi.
Sở Thu Bạch – tám mươi lăm tuổi – vẫn cô đơn. Dù đã cắt đứt liên lạc lâu rồi, nhưng y luôn cảm thấy yên lòng khi nghe tin Sở Giang Lai sống tốt, gia đình hạnh phúc, con cháu đầy đàn.
Y nhận được thư vào một ngày đông tuyết rơi dày đặc. Đường phố trắng xóa, cây cối phủ tuyết, con đường dài hun hút bao phủ một màu trắng vô tận.
Sở Thu Bạch đọc đi đọc lại bức thư, ngắm chữ ký quen thuộc của Sở Giang Lai, nhưng cuối cùng không hồi âm. Y lẩm bẩm chửi: "Tên bí đao thối này, đầu óc có vấn đề, tám mươi tuổi rồi mà vẫn như mười tám, cứ nghĩ linh tinh, làm loạn không thôi."
Dù mắng vậy, y vẫn chống gậy, mở cửa, nặng nhọc bước ra ngoài.
Trên đường không một bóng xe. Sở Thu Bạch đi rất lâu, cuối cùng cũng đến cổng Cục dân chính. Nhân viên nói hôm nay nghỉ do tuyết rơi quá dày, không làm việc.
Nhưng y vẫn kiên trì đợi. Sở Giang Lai đã hẹn ba giờ, giờ đã hai rưỡi.
Y đợi, từ chiều đến hoàng hôn, đến khi trời tối mịt. Khi các cửa hàng đều đóng cửa, y lạnh cóng mới chợt nhận ra – tuy Sở Giang Lai có hẹn ba giờ, nhưng không nói rõ ngày nào.
Ngước lên bầu trời đêm đen kịt, không một vì sao, lòng Sở Thu Bạch bỗng bình yên lạ thường.
Y đã đợi cả đời rồi, không ngại đợi thêm chút nữa.
Nhân viên tốt bụng khuyên: "Về đi, trời lạnh lắm, muộn thế này ai còn đến? Người anh đợi sẽ không bao giờ đến đâu."
Nhưng Sở Thu Bạch không thể quay về. Con đường y đi quá dài, đã dùng hết dũng khí và sức lực cả đời. Giờ không thể quay đầu.
Tình yêu của y như một con tàu chìm giữa biển vô danh, toàn quân bị diệt, không ai sống sót. Không ai biết, trong cơn bão tố đó, sự kiên cường và dũng cảm của y đã từng thảm khốc đến thế nào.
Y từng dám đi ngược lại luân lý, từng cố chấp phạm sai lầm, từng kiên quyết, từng nông nổi.
Giữa trời gió tuyết, Sở Thu Bạch nhớ lại – khi hai mươi mấy tuổi, Sở Giang Lai đã làm một việc tàn nhẫn.
Hắn dùng sự an toàn của người vợ danh nghĩa và đứa con trong bụng cô ấy để uy h**p y, ép y thừa nhận: chỉ yêu mỗi mình hắn.
Sở Thu Bạch không bao giờ nói thành lời, nhưng trong lòng luôn nghĩ: thật ra, hắn đâu cần phải làm vậy.
Sở Giang Lai không cần làm thế cũng đã có được câu trả lời. Có những câu hỏi, im lặng chính là đáp án. Sự dịu dàng là đáp án, sự chủ động là đáp án, sự nuông chiều, nhẫn nhịn – lần này đến lần khác – đều là lời trả lời.
Trước đây, dù đau đớn đến đâu, Sở Thu Bạch vẫn đứng yên chờ đợi. Dù thương tích đầy mình, cũng chỉ dám chạy đến một nơi không quá xa Sở Giang Lai, tự mình l**m láp vết thương.
Không cần ai dụ dỗ, không cần ai uy h**p, trong lòng y luôn chôn sẵn một câu trả lời – dù đau khổ, dù do dự, dù muốn sửa chữa – cũng không thể thay đổi.
Từ khi mười mấy tuổi, lần đầu mở cửa phòng cho Sở Giang Lai đi chân trần, Sở Thu Bạch đã biết – mình đang phạm một sai lầm không thể hối hận, không thể né tránh – thứ cảm giác như định mệnh.
Y lặng lẽ ngồi ở cổng Cục dân chính suốt một ngày một đêm.
Đến khi trời vừa hửng sáng, một người tốt bụng đến, đưa cho y một ly sữa yến mạch, nhẹ nhàng nói: "Uống đi."
"Uống xong, anh sẽ không còn phải chờ đợi, không còn mong chờ, cũng chẳng còn đau khổ nữa."
Sở Thu Bạch lập tức phản bác: "Tôi không đau khổ."
Người đó nhìn y dịu dàng, như nữ thần Artemis giáng trần, mang theo hy vọng và sự tái sinh.
Trước thần linh, Sở Thu Bạch không muốn nói dối nữa. Y ngước lên trời, cảm thấy có lẽ mình thật sự không còn đủ sức chờ đợi, nên bình tĩnh hỏi: "Đây là gì?"
"Là sữa yến mạch pha chút thạch tín. Dành cho đứa trẻ."
Sở Thu Bạch thở phào: "Ồ, hóa ra chỉ là thạch tín."
"Vừa hay, tôi đang đói."
Người ta không thể ăn thạch tín vì đói. Nhưng Sở Thu Bạch có thể – vì y đã không muốn sống nữa.
Y đã chịu đựng đủ nỗi đau, đủ sự chờ đợi, đủ nỗi ghen tị, đủ việc khao khát nhưng phải kiềm chế.
Chịu đựng nỗi đau và kìm nén tình yêu – quá khó. Chờ đợi trong vô vọng – thà chết còn nhanh hơn.
Chết – là quyết định đơn giản nhất con người có thể đưa ra. Bỏ qua mọi khúc mắc, rõ ràng và dứt khoát. Nếu cuối cùng trăm sông cũng đổ về biển, tại sao còn phải cố sống, chịu đựng những đau khổ không cần thiết?
Y nhận lấy ly, uống cạn một hơi – trong lời chúc phúc và lời khen ngợi.
Thời gian đảo ngược trong gió tuyết. Sở Thu Bạch bỗng nhiên trồi lên, như chiếc bè trôi theo dòng, lạc vào một giấc mơ khác.
Dưới ánh đèn mờ, một người ăn mặc chỉnh tề ngồi bên giường, đeo mặt nạ, tay cầm cây kim xăm đang rung vo ve.
Sở Thu Bạch hai mươi tư tuổi bị ép quỳ trên giường, mồ hôi túa ra vì đau đớn. Một bông hồng lớn, màu nâu đỏ sẫm, kỳ dị và rực rỡ, đang lan dần từ eo xuống. Nó mang vẻ đẹp u buồn, mê hoặc đến rợn người.
Quỳ quá lâu, chân y tê dại, đầu gối run, thân hình loạng choạng. Ngay lập tức, người kia túm chặt gáy y, như dắt chó bằng dây xích, bóp mạnh vào chỗ hiểm, ép y phải khuất phục.
Phía sau vang lên tiếng cười khẽ: "Sở Thu Bạch, anh thật vô dụng."
Giọng nói ấy quá quen thuộc – là Sở Giang Lai.
Nghe thấy tiếng nói đó, đôi mắt ngấn lệ của Sở Thu Bạch khẽ mở to.
Lúc ấy, y như thể không cần phải sống nữa – vì Sở Giang Lai đang ở ngay sau lưng. Y không còn vội vã muốn gặp ai lần cuối.
Y có thể chết rồi.
Không cần tiếp tục chịu sự xâu xé, Sở Thu Bạch bất ngờ lật người, túm lấy cây kim xăm đang rung, và một con dao vô hình nào đó, mạnh mẽ cứa vào cổ tay mình.
Nhưng máu không đổ. Cảnh tượng đẫm máu như mong đợi không xảy ra – thứ này còn đáng sợ hơn cái chết. Con dao trong tay bỗng hóa thành một nắm bông mềm, rồi tan biến không dấu vết.
Sở Giang Lai tháo mặt nạ, nụ cười chế nhạo hiện rõ: "Anh Thu Bạch, cắt cổ tay vui lắm à?"
"Muốn chết phải không? Vậy thì chết trên giường của em đi. Với anh, chỉ chết bên cạnh gối của em mới có ý nghĩa."
Lập tức, những sợi xích như dây leo mọc ra từ cổ tay Sở Thu Bạch, trói chặt y, không thể trốn, không thể tránh.
Nụ cười của Sở Giang Lai rực rỡ hơn cả hoa anh túc, độc hại hơn cả thạch tín.
Còn bông hoa khổng lồ trên lưng Sở Thu Bạch – chính là hình ảnh phản chiếu tâm hồn y. Trong trái tim tưởng chừng đã chết lặng, ẩn giấu một bông hồng còn rực rỡ và tàn độc hơn cả thuốc phiện.
Sở Thu Bạch vì yêu vẻ đẹp ấy, vì dung túng nỗi hận ấy, mà cam tâm hủy hoại chính mình.
Cứu rỗi cũng được, tê liệt cũng được. Ai có thể cho y một cái kết thúc thống khoái?
Y vẫn còn sống – nhưng sống không ra sống. Rốt cuộc, y đã phạm tội gì? Tại sao ông trời lại trừng phạt y bằng hình phạt tàn khốc nhất – bị người em trai yêu dấu ấn mặt vào gối, xóc nảy đến mức xương cốt gần như rã rời?
Sở Giang Lai nhìn y từ trên cao, ánh mắt đầy khinh miệt và oán hận.
Trong cơn xóc nảy không ngừng, Sở Thu Bạch vùng vẫy thoát khỏi xiềng xích. Y vươn tay, s* s**ng cây kim xăm sắc bén trên giường, dùng hết sức đâm vào cổ tay, vào mạch máu – muốn chọc thủng mọi tĩnh mạch, tốt nhất là chặt đứt cả bàn tay.
Nhưng kỳ lạ, không một giọt máu nào chảy ra. Da mỏng, mạch máu xanh tím rõ ràng, nhưng dù y rạch mãi bằng đầu kim, cũng không thể cắt đứt, không thể đâm thủng.
Tiếng cười khinh bạc lại vang lên. Sở Giang Lai khoanh tay, thong thả nhìn y.
Xem y diễn trò. Chờ y tự sát.
Ánh mắt đầy khoái cảm, thích thú nhìn cảnh tượng bi thảm, khiến Sở Thu Bạch – người đang cầm kim – không khỏi run rẩy. Y sợ hắn sẽ hỏi: "Sao anh không chết?"
Một trưởng khoa ngoại, "con dao mổ số một" của thành phố Giang Hỗ – sao lại không thể cắt đứt một tĩnh mạch nhỏ?
Nếu thật sự muốn chết, sao không dứt khoát, vung dao cắt ngang động mạch cảnh? Cứ vật vã mãi trên cổ tay, giả vờ tự tử, làm cả buổi trời mà chẳng thấy một giọt máu.
Có lẽ, anh không muốn chết.
Sự tồn tại của anh – chính là bằng chứng rằng anh không muốn chết.
Cầm kim trên tay, dù có tự làm tổn thương thế nào cũng không chảy máu, Sở Thu Bạch không thể chết, chỉ có thể bị nỗi áy náy và tuyệt vọng gặm nhấm. Trái tim y như khúc gỗ khô, nứt toác từ trong ra ngoài, tất cả tan thành tro bụi.
Cuối cùng, Sở Giang Lai mất kiên nhẫn. Hắn đứng dậy, cúi đầu, nụ cười ác ý: "Không phải muốn chết sao? Được. Chết nhanh lên, để em xem."
...
Giấc mơ nghẹt thở kết thúc. Sở Thu Bạch bỗng ngồi bật dậy.
Sở Giang Lai – người đang ngủ bên cạnh – cũng giật mình tỉnh giấc, sờ thấy lưng y ướt đẫm mồ hôi, lập tức bật đèn.
Nhìn y với ánh mắt lo lắng.
Ánh đèn cam ấm áp khiến khuôn mặt Sở Giang Lai trông dịu dàng lạ thường. Hắn nhíu mày, mơ màng hỏi: "Làm sao vậy?"
Sở Thu Bạch không thể giải thích. Y không hiểu vì sao vừa rồi mình không thể cắt đứt cổ tay. Y chỉ có thể ngồi cứng đờ, hồi lâu sau mới khẽ nói: "Xin lỗi, Sở Giang Lai. Anh… không chết được."
Cơn buồn ngủ biến mất hoàn toàn.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt, lúng túng xin lỗi vì... vẫn còn sống, Sở Giang Lai như bị sét đánh. Lòng hắn trào dâng một nỗi trống rỗng và chua xót chưa từng có.
Vẻ áy náy của Sở Thu Bạch khiến hắn sợ đến toát mồ hôi, tay lạnh toát, toàn thân tê dại từ chân đến đỉnh đầu.
Nhịp tim từ bảy mươi lăm tăng vọt lên một trăm năm mươi.
Sở Giang Lai không thể tin – chỉ một câu nói, Sở Thu Bạch lại có thể khiến hắn... mắc bệnh tim.