Chương 64: Ánh Sáng Trong Nhà Kho

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào

Chương 64: Ánh Sáng Trong Nhà Kho

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Gấu Gầy
Mí mắt nặng trĩu, đầu óc choáng váng.
Hơi thở nặng nề, kéo dài như dao cạo quệt qua màng nhĩ.
Sở Thu Bạch đột ngột mở mắt. Trước mặt tối sầm một thoáng, rồi ánh sáng mờ ảo xuyên thẳng vào đồng tử, đâm sâu vào đáy mắt, kích thích dây thần kinh thị giác mỏng manh.
Xung quanh sáng rực. Ánh đèn chói khiến y không thể mở mắt, phải nhắm lại một lúc, từ từ thích nghi, mới dám mở ra lần nữa. Y đang ở trong một nhà kho trống trải.
Nhà kho làm bằng tôn, giống như một container khổng lồ dựng tạm. Sàn bê tông xám xịt, trần gắn tấm bông khoáng, trời đất một màu u ám. Không cửa sổ, tối tăm đến rợn người. Những chiếc đèn LED trên trần lâu ngày không bảo trì, cái ở giữa vỡ toạc một mảng, như miệng hố đen ngoác ra. Ánh sáng trong kho chỉ còn dựa vào hai đèn khẩn cấp ở xa, chói lóa và lạnh lẽo.
Sở Thu Bạch ngồi tựa lưng vào tường, hai tay bị còng bạc khóa phía sau. Hai vòng sắt đeo ở đùi, nối với sợi xích dài, buộc chặt vào một ống thép không gỉ cắm sâu xuống nền. Ống thép chống đỡ cả khoảng trời xám trong nhà kho, như cột trụ nối liền đất trời.
Trong đầu như đổ đầy keo nóng, hai bên thái dương căng buốt. Cơn đau từ trán lan lên đỉnh, rát bỏng, khiến não bộ không thể suy nghĩ.
Y chậm rãi quan sát xung quanh, cố gắng gom góp lý trí từ cơn choáng váng. Nơi này hình như là một nhà kho bỏ hoang, kín bưng, vắng lặng.
Không có nhiều đồ đạc. Tầm mắt thoáng đãng, chỉ thấy vài tấm pallet cũ gần đó – loại gỗ thô dùng trong vận chuyển. Xung quanh vương vãi rác rưởi, bao tải rách nát.
Tầm nhìn vẫn mờ mịt, đầu óc rối bời. Đầu lưỡi tê dại, trong miệng đọng đầy vị máu tanh ngọt.
Y thử cử động chân, phát hiện dây xích được tính toán kỹ: chỉ đủ duỗi thẳng chân, nhưng không thể đứng lên. Mỗi lần giật mạnh, vòng sắt ma sát vào ống kim loại, phát ra tiếng ken két chói tai, khiến người nghe ê cả răng.
— Mẹ kiếp, lại bị bắt cóc sao?
Đâu phải con mẹ nó mua nước ngọt, mà bị bắt còn hào hứng “Thêm một chai”?
Lúc 1 giờ 24 phút sáng.
Trong văn phòng của Sở Giang Lai, sáu bảy người đứng quanh, ai nấy mặt mày đẫm mồ hôi.
Đại diện ban quản lý, giám đốc thư ký, phó giám đốc trợ lý, giám đốc an ninh… tất cả đều im lặng, không dám thở mạnh.
Bảo mẫu bưng một tách trà Chính Sơn Tiểu Chủng – loại trà giúp tỉnh táo – nhẹ nhàng đặt lên góc bàn. Bà vừa khóc xong, mắt còn đỏ hoe.
— Cậu chủ… khuya rồi, nghỉ một chút đi.
Sở Giang Lai như không nghe thấy. Ánh mắt âm u dán chặt vào màn hình, lặp đi lặp lại đoạn quay Sở Thu Bạch bị Tông Minh đưa đi. Những tia máu đỏ chót hiện lên trong lòng trắng xanh xao, gần như sắp nhỏ máu ra.
— Cậu nhỏ… cậu đã xem đi xem lại nhiều lần rồi…
Bà lại khóc. Nhưng Sở Giang Lai không phản ứng, vẫn chăm chú nhìn.
Trên màn hình, Sở Thu Bạch ngã xuống, đầu gối đập mạnh vào mép ghế sofa, người nghiêng ngả rồi đổ vật xuống sàn.
Chắc đau lắm.
Tim Sở Giang Lai như ngừng đập, ngực nghẹn lại, hận đến tê buốt.
Hắn nghiến răng, nhìn Sở Thu Bạch trên màn hình cố vươn tay với lấy điện thoại, dùng chút sức lực cuối cùng gọi cho hắn.
Nhưng màn hình điện thoại chỉ sáng lên một thoáng rồi tắt ngúm. Y cố gọi lại, nhưng không còn sức. Ngón tay chỉ khẽ run, không thể cử động. Y nằm bất lực, mắt mở to, lòng bàn tay khẽ khép, nhìn Tông Minh rút điện thoại khỏi tay mình.
Tông Minh đứng dưới camera, quay lại. Tay trái ấn mạnh vào vai phải – nơi bị Sở Thu Bạch bẻ trật khớp – rồi đẩy mạnh lên. Cơn đau xé thịt khiến anh ta nhăn mặt, nhưng ánh mắt thì lạnh lùng, nở nụ cười bằng cơ mặt co giật, dùng khẩu hình nói: "Đồ của mày, tao đã lấy."
Sở Thu Bạch cao hơn một chút, nhưng Tông Minh khỏe hơn. Anh ta ôm chặt eo y, vác lên vai như bao cát. Trong khung hình cuối cùng, cánh tay Sở Thu Bạch buông thõng, đung đưa trên vai người khác, lắc lư vô lực giữa không trung.
Như đang cầu cứu Sở Giang Lai… hoặc là… đang từ biệt.
Sở Giang Lai nhìn từng giọt máu nhỏ từ lòng bàn tay bị rách của Sở Thu Bạch – đỏ thẫm, đọng trên đầu ngón, rồi rơi xuống sàn từng giọt, từng giọt.
Mỗi giọt như một cây đinh đóng thẳng vào tim hắn. Trái tim như vỡ vụn, đầu óc ong ong, tê dại.
Lúc 4 giờ 44 phút sáng.
Sở Giang Lai – chưa chợp mắt suốt đêm – nhận được một tin nhắn.
"Muốn gặp nó, đến đây. Một mình. Báo cảnh sát, chờ nhặt xác."
Kèm theo là một định vị – vị trí hẻo lánh, giữa cánh đồng ngoại ô Giang Hỗ.
Mùa đông, trời Giang Hỗ sáng muộn.
Lúc hơn 5 giờ, trời vẫn tối đen như nửa đêm.
Một chiếc xe việt dã màu nâu vàng lao vun vút trên con đường nhỏ vắng vẻ, không đèn đường. Đường xi măng cũ, chưa trải nhựa, gồ ghề. Bánh xe quay nhanh, xe xóc nảy dữ dội. Dù là người chịu đựng tốt nhất, ngồi trên xe này cũng khó chịu nổi năm phút – sẽ bị xóc đến nôn mửa.
Nhưng Sở Giang Lai như không cảm thấy. Ngón tay siết chặt vô lăng đang rung lên, chân đạp ga ầm ầm.
Bản đồ dẫn đường hiện: còn 5 phút nữa đến đích.
Hắn không thể đợi thêm một giây nào nữa. Lòng nóng như lửa đốt.
Tông Minh cố tình không để hắn yên.
Sau tin nhắn, anh ta gửi thêm hai bức ảnh.
Ảnh đầu: một lá thư. Sở Giang Lai lướt qua, nhận ra có thể là thư tuyệt mệnh. Hắn lạnh lùng lật sang ảnh thứ hai.
Trong ảnh, Sở Thu Bạch co ro trong góc nhà kho cũ kỹ, nhắm mắt bất tỉnh. Ánh sáng trắng chói lọi chiếu thẳng vào mặt, khiến khuôn mặt y trắng bệch, không một chút máu.
Chân Sở Giang Lai lại đạp ga mạnh thêm.
Khác với đa số chuyên gia tâm lý dởm, Tông Minh học tâm lý học từ đại học – vì cái chết của em gái Tông Duyệt. Anh ta hi vọng có thể ngăn những bi kịch tương tự.
Tông Minh và Tông Duyệt đều là người nhạy cảm, có khả năng đồng cảm mạnh. Nhiều năm qua, anh ta tích lũy không ít kiến thức chuyên môn. Qua điều trị và quan sát liên tục, Tông Minh phán đoán: Sở Giang Lai rất có thể là bệnh nhân sociopath – rối loạn nhân cách chống đối xã hội.
Nhân cách chống đối xã hội chia làm hai loại: psychopath và sociopath.
Psychopath bị tổn thương thực thể ở não từ khi sinh ra. Họ bẩm sinh thiếu cảm xúc – không có xấu hổ, sợ hãi, tội lỗi, đau buồn, tình yêu hay niềm tin. Là những xác sống vô cảm, không thể gắn kết với ai.
Còn sociopath – do môi trường hình thành. Họ hiểu rõ mình đang làm gì, biết mình khác người bình thường, giỏi che giấu bản thân. Nhìn ngoài, chẳng khác ai, thậm chí kiểm soát cảm xúc tốt hơn người thường – để đạt được mục đích.
Họ cũng thiếu cảm xúc, nhưng không bị tổn thương sinh lý. Não bộ khỏe mạnh, vùng phản hồi cảm xúc vẫn hoạt động. So với psychopath bị khuyết tật thể chất, sociopath như bị khuyết tật tinh thần.
Là một sociopath, Sở Giang Lai có thể yêu một người duy nhất trong đời. Và tất cả cảm xúc của hắn sẽ chỉ quay quanh “người đó”.
Lần đầu gặp vị khách trả thù lao gấp mười này, tim Tông Minh gần như ngừng đập. Anh ta lập tức nhận ra – người thanh niên mở cửa chính là kẻ đã gián tiếp giết chết Tông Duyệt.
Lời nói cũng là dao. Bạo lực lạnh cũng là bạo lực.
So với những kẻ bắt nạt đã chế giễu, cô lập Tông Duyệt, Sở Giang Lai còn tàn nhẫn hơn. Hắn giết cô bằng ánh mắt lạnh lùng, thái độ thờ ơ – cướp đi tất cả hy vọng, cướp đi cuộc sống đáng lẽ muôn màu của cô.
Tông Minh hận thấu xương. Anh ta mong một ngày, Sở Giang Lai cũng nếm trải nỗi đau mất người thân yêu nhất.
Là chuyên gia tâm lý, Tông Minh rõ hơn ai hết: tra tấn tinh thần còn tàn nhẫn hơn thể xác. Anh ta muốn Sở Giang Lai đau như mình – tốt nhất là đau hơn!
Nhưng hy vọng mong manh. Tình cảm Sở Giang Lai quá ít ỏi. Xác suất gặp được người mình yêu – thấp như mò kim đáy biển.
Tông Minh từng buông xuôi.
Trong quá trình điều trị, anh ta nhiều lần định rút lui. Nhưng thấy Sở Thu Bạch bị thằng em trai b**n th** giam cầm, lại thấy thương. Vì đồng cảm, Tông Minh tiếp tục kiên trì. Cho đến ngày Sở Thu Bạch từ chối giúp đỡ – từ chối báo cảnh sát.
Ban đầu, Tông Minh nghĩ do lòng tự trọng. Nhưng càng tiếp xúc, càng thấy không phải.
Kẻ săn mồi lão luyện, thường hóa thân thành con mồi.
Người câu cá lớn tiếng: "Cá tự cắn câu!" – dùng lưỡi câu thẳng, không mồi – nhưng thực ra vẫn rải mồi ngon, đứng trên bờ đắc ý, tưởng mình làm chủ ao. Kỳ thực, chính họ mới là con mồi bị "cá" nhử, dính chặt trên bờ.
Mắc câu không phải vì không biết – mà là cam tâm tình nguyện sa vào.
Săn bắt là hai chiều.
Khi nhận ra Sở Giang Lai theo đuổi Sở Thu Bạch có thể là cuộc săn bắn duy nhất trong đời hắn, Tông Minh – bị oán hận bao phủ – bắt đầu dao động.
Đây là cơ hội duy nhất của anh ta.
Trời lạnh cắt da. Nhà kho không có lò sưởi. Sở Thu Bạch co người lại theo bản năng. Y chỉ mặc sơ mi mỏng – đủ ấm trong nhà luôn giữ 25 độ.
Nhưng giờ, nhiệt độ dưới 10 độ. Tay chân lạnh ngắt, run cầm cập. Y co đầu gối, cuộn tròn, tựa lưng vào tường – không quan tâm bẩn.
Chỗ nối trên tường sắt có một sợi dây thép dài, cọ vào lưng, đau nhức. Y không nhịn được, đưa tay ra bẻ bẻ vài cái.
Sở Thu Bạch không đeo đồng hồ, không biết mình đã rời nhà bao lâu. Ý thức mơ hồ, nhưng cảm giác thì rõ. Đầu gối đau âm ỉ. Y nghi ngờ chân mình gãy, phần dưới đầu gối để lại nhà.
— Sau này về, phải nhờ Sở Giang Lai lắp lại mới được.
Nghĩ vậy, lòng lại buồn.
Không biết có còn gặp lại được không. Nếu phải vĩnh biệt, cũng không tệ. Chỉ là… hơi vội. Hơi không cam lòng.
Hồi trẻ, cứ ngỡ ly biệt và đoàn viên đều long trọng. Sau này mới hiểu: dù đau đến mấy, sự chia ly vẫn thường đến vội vã, hững hờ. Trên đời, phần lớn người ta đều không kịp nói lời tạm biệt.
May mà… không từ chối nụ hôn chia tay của Sở Giang Lai. Sở Thu Bạch thầm nghĩ: mình thật sự may mắn. Ít nhất, đã nghiêm túc nói lời tạm biệt.
Xoạch—
Cửa cuốn bị kéo mạnh lên. Tiếng sắt gập vang dội, tường nhà rung bần bật.
Sở Thu Bạch ngẩng đầu, nhìn ra ngoài.
Một bóng người ngược sáng bước vào. Y theo bản năng rụt lại, dây xích kéo lê trên nền, phát ra tiếng ma sát. Vô tình, y nhìn xuống mắt cá – thấy bắp chân vẫn còn nối với đầu gối. Không gãy.
— Ồ, cũng tốt. Thế là có thể dùng chân đá nổ đầu thằng ngu này.
"Tỉnh rồi à?" Tông Minh ngồi xổm xuống, mặt không biểu cảm.
"Bị anh làm ồn tỉnh dậy đấy." Sở Thu Bạch nhếch mép. "Sao không có giường? Nằm dưới đất hơi cứng."
Tông Minh sững người vì y quá tỉnh táo. Anh ta lạnh lùng đánh giá: "Anh đúng là dễ thích nghi."
"Tôi muốn uống nước." Sở Thu Bạch liếm đôi môi nứt nẻ.
"Anh tưởng đây là nơi nghỉ dưỡng à?"
"Đâu phải tôi tự muốn đến." Y nhún vai, lại tựa lưng vào tường, ngẩng đầu hỏi với thái độ thoải mái hơn cả lúc đi điều trị: "Bác sĩ Tông, anh không thiếu tiền chứ? Mời tôi đến đây đặc biệt thế, muốn gì?"
Cảnh tượng đối thoại này… có gì đó quen quen.
Sở Thu Bạch nhíu mày, thầm nghĩ: Nếu thằng ngu này dám lao lên hôn mình, mình sẽ b*p ch*t nó.
May mà Tông Minh không có ý đồ gì. Anh ta nhìn y chằm chằm, rồi nở nụ cười hiền lành – không chút công kích.
"Có thể đừng cười không?" Sở Thu Bạch nói. "Nhìn rất khó chịu."
Tông Minh lại sững người.
Người bình thường thật sự dám kiêu ngạo với kẻ bắt cóc?
Tên bắt cóc mới vào nghề, gặp ngay con tin "kỳ cựu" – từng hai lần vào cung – cảm thấy vô cùng khó xử. Im lặng một lúc, anh ta mới mở lời:
"Sở tiên sinh, tôi muốn kể anh nghe một câu chuyện."
—---