Chương 69: Lời Tỏ Tình Bị Từ Chối

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào

Chương 69: Lời Tỏ Tình Bị Từ Chối

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Gấu Gầy
"... Người mà nó đang để ý là em gái của Lang Vân. Trẻ hơn nó vài tuổi, xinh đẹp đáng yêu." Sở Dung cười rạng rỡ như đang dự tiệc cưới, đắc ý nói: "Thu Bạch tốt như vậy, chắc chắn có rất nhiều người mê đắm! Chỉ cần nó muốn, người theo đuổi có thể xếp hàng dài từ đây tới tận New York! Văn Nhân không biết trân trọng, lại còn làm tổn thương nó đến mức ấy! Giờ đây Thu Bạch đã có tình yêu mới, khi biết được, cô ta chắc chắn sẽ hối hận khôn nguôi!"
Cô hả hê, như thể vừa trả được mối thù, khóe miệng gần như cong đến mang tai: "Nghĩ đến cảnh cô ta hối hận đến méo mặt, tớ thấy sướng tận xương! Thu Bạch nhà mình vừa có gia thế, vừa đẹp trai, nhân phẩm tốt, sự nghiệp thành công! Rốt cuộc thiếu điểm gì? Thiếu điểm nào mà không xứng với cô ta? Thế mà cô ta dám lừa dối nó! Lừa gạt lòng tin của nó! Phá nát tình cảm của nó! Chà đạp cả tôn nghiêm đàn ông của nó! Nếu tớ là Thu Bạch, cả đời cũng không tha thứ cho loại người ích kỷ, dối trá như thế!" Sở Dung phẫn nộ xong, quay sang nhìn Sở Giang Lai, mong tìm được sự đồng cảm từ hắn. Nhưng vừa thấy sắc mặt hắn, cô không khỏi nghi hoặc, "hử" một tiếng rồi hỏi: "Này, Bí Đao Nhỏ, con làm sao vậy? Uống nhầm thuốc à? Sao trông tái mét thế?"
Sở Giang Lai – kẻ ngông nghênh xưa nay – bỗng chốc như bị sét đánh trúng, mặt mày tái dợm, lắp bắp: "À… con muốn đổi phòng bệnh."
"Hả?"
...
Sở Giang Lai chỉ bị thương ở cổ, nhưng dường như đầu óc cũng bị ảnh hưởng.
Đang yên đang lành, tự nhiên đòi chuyển phòng. Hắn nói lý do là tình trạng sức khỏe đã ổn định, không nên tiếp tục chiếm một phòng riêng, lãng phí nguồn lực y tế quý giá. Sau khi suy nghĩ kỹ, hắn quyết định chuyển sang phòng 1102, ở chung với Sở Thu Bạch.
"Con chỉ cần kê một cái giường nhỏ cạnh anh Thu Bạch là được." Sở Giang Lai nói một cách nghiêm túc: "Chuyện này cũng chẳng phiền phức! Bác sĩ có thể khám cho hai người cùng lúc, hiệu suất cao hơn nhiều! Hơn nữa, ở chung còn tiết kiệm chi phí! Số tiền đó có thể quyên góp cho Hội Chữ thập đỏ! Lần này thoát chết, con muốn tích chút phúc đức, làm nhiều việc thiện!"
"Phì!" Sở Dung khinh bỉ: "Sở Giang Lai, con thật sự muốn ngủ trên cái giường trẻ con đó à?"
"Giường trẻ con gì chứ? Đó là giường nhỏ con tự mang tới, để tiết kiệm tiền làm từ thiện!"
"Lấy mấy đồng đó mà làm từ thiện? Với thân phận của con, nói vậy không thấy ngượng à?"
Sở Giang Lai liếc cô một cái đầy khinh miệt: "Đừng thấy tiền ít mà coi thường! Còn dám tự xưng là thành lập quỹ từ thiện nghệ thuật nữa! Cô hiểu từ thiện là gì không?" Vừa nói, hắn vừa cẩn thận quay sang hỏi ý kiến Sở Thu Bạch: "Anh Thu Bạch, anh thấy đề nghị của em thế nào?"
Sở Thu Bạch vừa uống thuốc xong, người mệt rã rời, đầu óc choáng váng như nhồi bông, chỉ muốn ngủ.
"Anh Thu Bạch." Sở Giang Lai đột nhiên tiến lại gần, giọng trầm khàn vang sát tai. Âm thanh nũng nịu phát ra từ mũi khiến Sở Thu Bạch cả người tê dại.
"Em chỉ kê thêm một cái giường nhỏ cạnh anh thôi, được không? Hửm?"
"Anh không nói gì, em coi như anh đồng ý nhé?"
Sở Thu Bạch muốn bảo hắn câm miệng, nhưng thuốc quá mạnh, cơn buồn ngủ ập đến không cưỡng lại được. Cuối cùng, y nhắm mắt, im lặng, không nói thêm lời nào.
Có được sự đồng ý ngầm của bệnh nhân phòng 1102, việc chuyển phòng từ 1101 sang 1102 được ấn định vào chiều hôm sau.
Hơn mười giờ sáng, Sở Dung đến thăm, đi giày cao gót, vui vẻ bước đến cửa phòng 1101. Chân vừa định bước vào, cô bỗng nghe thấy một cô gái đang thì thầm tỏ tình với Sở Thu Bạch, liền khựng lại.
"Anh Thu Bạch, em luôn thích anh. Nếu anh thấy em cũng không tệ, có thể cho em một cơ hội không?"
Giọng nói này… Là Lang Vũ!??
Sở Dung lập tức nở nụ cười rạng rỡ, trong đầu đã tính xem nên mua kẹo hỷ hiệu nào cho đám cưới!
Nhưng Sở Thu Bạch bị bất ngờ, không hề vui mừng, chỉ sững người một lúc rồi nói: "Xin lỗi."
Tim Sở Dung như lạnh buốt. Cô muốn xông vào giúp y giấu đi, nhưng nghĩ lại thấy không phù hợp, đành đứng im nghe tiếp.
Lang Vũ im lặng rất lâu, cuối cùng nghẹn ngào: "Em biết mà."
Sở Dung – kẻ thích hóng hớt – làm sao bỏ lỡ cơ hội này? Cô vội nín thở, núp sau tường, vểnh tai lên nghe trộm.
Lang Vũ: "Lần đầu gặp anh, em đã thích anh rồi. Nhưng em không dám nói. Khi anh kết hôn, em không đến, vì quá đau lòng. Sau khi nghe tin anh ly hôn, em thấy vui, như thể mình lại có cơ hội. Tối qua em thức trắng, do dự rất lâu, mới quyết định thử một lần. Đời người chỉ có ba vạn ngày, ít nhất cũng nên cho mình một cơ hội dũng cảm, thử vận may một lần."
Cô cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt: "Tiếc là vận may của em quá kém…"
Sở Thu Bạch rút khăn giấy đưa cho cô, áy náy: "Đừng nói vậy, anh xin lỗi, hy vọng không làm em tổn thương."
Nghe vậy, Lang Vũ nghẹn ngào hơn, không nhận khăn giấy, chỉ ôm mặt, tiếng nức nở xen lẫn: "Anh còn nhớ không? Nhiều năm trước, anh, anh trai em và em từng cùng đi vườn bách thảo. Lúc đó em hỏi anh thích hoa nào nhất trong vườn? Anh nói anh thích tất cả… Nhưng thật ra là chẳng thích hoa nào cả."
Cô lau nước mắt bằng mu bàn tay, ngẩng đầu lên với đôi mắt đỏ hoe: "Anh Thu Bạch, cảm ơn anh đã thẳng thắn. Em không còn hy vọng nữa. Anh luôn dịu dàng, thẳng thừng từ chối em, nhưng lại nói không muốn làm em tổn thương. Nhưng chính vì anh dịu dàng với mọi người, nên em biết anh thờ ơ với tất thảy."
"—Đôi khi em còn tự hỏi, ngoài bệnh nhân ra, anh có thật sự quan tâm đến ai không? Anh có hiểu yêu là gì, có biết yêu không?"
Cả phòng bỗng chốc chìm vào im lặng.
Chủ đề quá nhạy cảm.
Sở Dung đang núp ngoài cửa, dán người vào tường, không dám thở mạnh.
Một lúc lâu sau, mới nghe Sở Thu Bạch nói: "Anh biết."
Đôi tai hóng hớt lập tức vểnh lên.
"Lang Vũ, xin lỗi, anh đã có người mình thích rồi."
Lang Vũ sững người rất lâu, mới hỏi: "Vậy hai người đã ở bên nhau chưa?"
Sở Thu Bạch: "Chưa. Chúng tôi đã chia tay."
"Tại sao?"
Một câu khó nói nên lời.
Sắc mặt Sở Thu Bạch tái nhợt, nhưng vẻ ngoài bình tĩnh. Im lặng hồi lâu, y mới nói: "Giữa anh và cô ấy có quá nhiều vấn đề. Hơn nữa, cô ấy… không thích anh."
Từ góc nhìn của Sở Dung, cô không thấy mặt Sở Thu Bạch, chỉ nhìn thấy bàn tay đang cắm kim truyền và một đoạn cánh tay thò ra khỏi tay áo bệnh nhân sọc xanh trắng.
Cô nín thở, hồi hộp nghe tiếp:
"—Nhưng dù cô ấy không thích anh, cô ấy vẫn luôn là ưu tiên hàng đầu trong đời anh. Lang Vũ, anh không thể lừa dối em. Trước khi anh chưa thể dứt khoát với cảm xúc của mình đối với cô ấy, anh không thể đón nhận bất kỳ ai. Em là cô gái tốt. Anh rất xin lỗi."
Tim Sở Dung thắt lại, đầu óc rối bời.
Thái độ của Sở Thu Bạch bình tĩnh, nhưng tình cảm lại chân thành và mãnh liệt, như dung nham chôn dưới băng, âm ỉ nóng bỏng, lặng lẽ phun trào – làm bỏng rát Lang Vũ, cũng thiêu đốt cả Sở Dung – người luôn yêu thương y nhất.
Cô không ngờ, Sở Thu Bạch lại yêu Văn Nhân sâu sắc đến vậy.
Y… thật sự yêu cô ta đến thế sao?
Tiếng bước chân vội vã vang lên trong phòng, Lang Vũ vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
Sở Dung chưa kịp nghĩ nhiều, vội lùi lại, nhưng đột ngột va vào một lồng ngực rắn chắc. Cảm giác như bị bắt quả tang, tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngẩng đầu lên, cô thấy Sở Giang Lai – cổ đeo đai, đứng sừng sững như vị thần canh cửa, gương mặt trầm lạnh vô cùng.
Tiếng bước chân của Lang Vũ ngày càng gần. Sợ bị phát hiện nghe lén, Sở Dung vội đẩy hắn ra hành lang, rồi mới hỏi: "Bây giờ con coi như nửa người tàn tật rồi, không ngoan ngoãn ở phòng bệnh, chạy tới đây làm gì?"
"Con đến xem phòng sắp chuyển, làm quen trước. Còn cô? Cô đến đây làm gì?" Sở Giang Lai liếc cô bằng ánh mắt lạnh lùng qua chiếc đai cổ, gương mặt tuấn tú nhưng đáng ghét hơn thường ngày: "Hôm qua cô đã đến rồi mà? Hôm nay lại tới? Còn đứng ngoài cửa nghe lén anh Thu Bạch nói chuyện."
"Bí Đao thối, con cũng nghe lén anh Thu Bạch nói chuyện thôi!"
"Con là quang minh chính đại. Không phải nghe lén." Hắn nghiêm mặt, ánh mắt lạnh lùng dõi theo cô gái mắt đỏ hoe vừa chạy khỏi phòng 1102.
Sở Dung rõ ràng thấy sự dè bỉu và khinh miệt trong ánh nhìn ấy.
— Họ tên: Lang Vũ. Tuổi: không rõ. Giới tính: nữ. Ngoại hình: khá. Vóc dáng: khá. Tính cách: trung bình. Trí tuệ: trung bình. EQ: thấp. Mức độ chướng mắt: cực cao. Đánh giá tổng hợp: nhan sắc tầm thường, không có điểm nổi bật. Không bằng ta.
...
Chiếc giường nhỏ của Sở Giang Lai được kê bên phải Sở Thu Bạch, sát cửa sổ.
Do phòng bệnh chật, giường nhỏ hơn giường bệnh bình thường một chút.
Sở Giang Lai ngồi trên đó, cổ còn đeo đai, trông rất chật chội. Nhưng hắn chẳng bận tâm, vừa ngồi xuống đã vội mách lẻo với Sở Thu Bạch:
"Anh Thu Bạch, sau này đừng để Sở Dung đến nữa. Cô ấy vừa nghe lén anh nói chuyện với con nhỏ kia!"
Bị tố cáo, Sở Dung – đang ngồi ghế – lập tức vùng dậy: "Con nhỏ gì chứ! Đó là bạn của anh Thu Bạch! Anh trai cô ấy còn cứu mạng con chó của con đấy! Đúng là chó chê mèo lắm lông! Sở Giang Lai! Chính con nghe lén, còn quay sang cắn ngược cô! Thái độ với em gái người cứu mạng không ra gì, ăn nói xấc xược! Phẩm hạnh tồi tệ! Làm người ta tức điên! Con không thấy xấu hổ à?"
Hắn không thấy.
Sở Thu Bạch cuối cùng đặt cuốn sách xuống, nhìn hai người cãi nhau không ngừng từ lúc bước vào. Trong lòng thầm nghĩ: Sở Giang Lai là người có nhân cách chống đối xã hội ở mức độ cao. Hắn… không có cảm giác xấu hổ.
So với việc cãi nhau, Sở Dung quan tâm hơn đến người phụ nữ mù quáng không biết trân trọng Sở Thu Bạch.
Cô trừng mắt nhìn Sở Giang Lai, rồi nắm chặt tay Sở Thu Bạch, lo lắng hỏi: "Thu Bạch, con vẫn còn yêu người ta rất nhiều phải không?"
Vừa dứt lời, cả phòng chìm vào im lặng, đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Sở Thu Bạch theo bản năng liếc nhìn Sở Giang Lai – thấy hắn đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt sáng rực, vô cùng nghiêm túc.
Y như bị điện giật, vội dời mắt, rơi vào dòng chữ trên trang sách: "Anh ta phát hiện mình đã có được sự bình tĩnh và thong dong – đây là cách tốt nhất để anh ta đối mặt với phiền muộn."
Sở Thu Bạch thành thật đáp: "Ừm."
Sở Dung giận tím mặt, hận y như bùn nhão không trát nổi tường, nhưng ngại y vừa mới tỉnh lại nên không thể xông lên đánh, chỉ nghiến răng: "Người ta đã làm vậy, sao con vẫn không thể buông tay, vẫn không thể quên được!? Sở Thu Bạch, con không có tự trọng à! Con—"
"Sở Dung!" Sở Giang Lai đột ngột ngắt lời, mặt mày như ác quỷ: "Không biết nói chuyện thì lượn đi, đừng hét ở đây!"
"Con hiểu cái gì!" Sở Dung đỏ mắt: "Tình yêu phải dựa trên sự bình đẳng và chân thành! Vi phạm hai điều đó, dù có không nỡ cũng nên buông! Có câu chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chưa đến Hoàng Hà chưa chết lòng! Nó đã thấy quan tài, đã đâm đầu vào tường rồi! Sao vẫn chưa chịu buông!? Sở Giang Lai, con muốn nó chết trên bức tường đó à?"
"Con—"
"Ngay cả trong mơ cũng phải có giới hạn! Dùng tự lừa dối để duy trì tình yêu – thật đáng buồn!"
Má nó! Đàn bà này sao không chịu cút đi!
Sở Giang Lai lo lắng nhìn Sở Thu Bạch, nhưng y cúi đầu rất thấp, mắt dán vào cuốn sách bìa cam rách nát. Hắn không nhìn rõ biểu cảm của y.
Chết tiệt! Russell rảnh quá viết sách dài dòng làm gì! Có thì giờ sao không ra sân phơi nắng, ăn thêm hai quả chuối cho khỏe!
Sở Dung vẫn đầy bi phẫn, tiếp tục khuyên: "Thu Bạch, hãy buông tay đi. Không có cô ta, con còn có cô và em con! Loại người như Văn Nhân, chia tay rồi thì thôi! Sẽ có người tốt hơn! Cô nói đi, con thích kiểu người nào, cô sẽ giới thiệu cho em!"
"Sở Dung, anh Thu Bạch rất mệt—" Sở Giang Lai đứng dậy kéo tay cô, thô bạo đuổi khách: "Cô có thể cút rồi."
Chưa nói xong, Sở Dung đã bị hắn lôi ra ngoài. Cô tức giận vùng vẫy: "Con buông tao ra!"
"Hự—" Khuôn mặt lạnh lùng đột nhiên nhăn lại, lộ vẻ đau đớn. Máu từ đai cổ siết chặt của Sở Giang Lai chảy ra, thấm xuống áo bệnh nhân sọc xanh trắng, lan dần ở hõm vai – vệt máu đỏ tươi, chói mắt.
Sở Dung hoảng hốt: "Bí Đao Nhỏ!"
Sở Giang Lai quá mạnh mẽ, quá đáng ghét, khiến người ta quên mất hắn là một bệnh nhân nặng, vừa thoát khỏi cửa tử, mới chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng thường không lâu.