Một Năm Trôi Qua

Bệnh Nan Y - Lộng Giản Tiểu Hào thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập: Gấu Gầy
Một năm trôi qua nhanh như chớp, sang mùa xuân năm sau, đầu năm mới, vừa đi làm lại chưa đầy hai tuần, Sở Thu Bạch đã nhận lệnh điều động đến Ninh Châu, Tây Nam, hỗ trợ công tác biên giới trong sáu tháng.
Là thành viên đầu tiên trong đội y tế tình nguyện từ Giang Hỗ đến Ninh Châu năm nay, y vừa là chuyên gia, vừa kiêm luôn đội trưởng.
Trước giờ, Sở Thu Bạch chưa từng nghĩ mình phải tự tay lo liệu mọi thứ. Hồi thực tập tại công ty gia đình, bên cạnh y luôn có đội ngũ cố vấn và trợ lý hỗ trợ tận nơi.
Lần đầu tiên tự mình xông pha nơi tuyến đầu, xuống tận cơ sở, không thể nói là không vất vả.
Ninh Châu quanh năm ấm áp như mùa xuân, phong cảnh hữu tình. Nhưng điều kiện sinh hoạt lại thua xa Giang Hỗ.
Trong đội y có hơn mười cô gái trẻ, họ được phân về một huyện nhỏ tên Chiêu Dương – một trong những huyện nghèo nhất cả nước.
Chiêu Dương không có đường cao tốc, chỉ có đường huyện nhỏ bé. Sở Thu Bạch lần đầu đời đi xe buýt, lại là loại không có điều hòa, cửa sổ phải kéo tay mới mở được. Loại xe này đã tuyệt chủng ở Giang Hỗ từ mấy chục năm trước.
Các cô gái trẻ bị xóc nảy đến khó chịu, có hai người nôn thốc nôn tháo suốt dọc đường. Đám thanh niên cũng rên rỉ om sòm, nhưng vì có trưởng khoa ở đó nên chẳng dám kêu ca nhiều.
Sở Thu Bạch ngồi ở hàng ghế cuối, nhường ghế trước cho đồng nghiệp. Y mặc chiếc áo len cashmere thủ công tinh tế, tựa người vào cửa kính, gương mặt bình thản, ánh mắt lặng lẽ quan sát khung cảnh xám xịt bên ngoài. Đường phố toàn những chiếc xe hơi cổ lỗ sĩ như trong phim những năm 90, người đi bộ mặc áo bông dày cộp, lỗi thời.
Khác với mấy bác sĩ trẻ đang kêu ca, Sở Thu Bạch lại cảm thấy nơi này chẳng có gì là tệ cả.
Không khí trong lành, nắng vàng rực rỡ, bầu trời xanh thẳm – tất cả khiến lòng người thư thái.
Nhưng Ninh Châu ở vùng cao, vừa đến huyện, một bác sĩ trẻ chuyên khoa tiêu hóa đã lên cơn phản ứng độ cao nghiêm trọng.
Anh ta đau đầu như búa bổ.
Sở Thu Bạch lấy bình oxy trong túi đưa cho anh, rồi phát cho cả đội vài chai Hồng Cảnh Thiên*.
*Hồng Cảnh Thiên: loại thảo dược hỗ trợ thích nghi với điều kiện vùng cao.
Chiếc ba lô y mang theo giống như một tủ thuốc di động, bên trong đầy đủ mọi loại thuốc cần thiết cho chuyến đi.
Sở Giang Lai đã chuẩn bị hành lý cho y từ hai tuần trước,一边 gói đồ一边 càu nhàu. Đến khi xếp xong một chiếc ba lô và một vali 24 inch, con người cao mét tám mấy ngồi sụp xuống nắp vali, ngẩng mặt lên nhìn y đượm buồn: "Em cũng muốn đi Ninh Châu."
Sở Thu Bạch rút chiếc máy ảnh DSLR mà hắn nhét vào ba lô ra, cười khích lệ: "Vậy thì đi đi."
"Thật chứ?" Sở Giang Lai bật dậy.
Sở Thu Bạch nhân cơ hội chiếm luôn chiếc vali, gật đầu: "Tất nhiên là thật. Ninh Châu đâu có khóa, em muốn thì cứ đi."
"Em muốn đi cùng anh," Sở Giang Lai cúi đầu, tì cằm lên vai y.
Sàn nhà ấm áp, Sở Thu Bạch chỉ mặc áo phông ngắn tay mỏng. Qua lớp vải, Sở Giang Lai thậm chí sờ được vết sẹo trên vai y, dùng cằm cọ nhẹ, nũng nịu: "Nửa năm không gặp anh, em sẽ chết mất."
Sở Thu Bạch nói: "Vậy anh sẽ rất đau lòng."
"Thật chứ?"
"Ừ, nhà ai có em trai chết mà vui được?"
Đội y tế hỗ trợ biên giới đương nhiên không thể mang theo người nhà.
Sở Giang Lai đành bị bỏ lại Giang Hỗ. Khi tiễn y ra sân bay, hắn đứng ở cửa an ninh, không chịu rời, ánh mắt như con thú nhỏ bị bỏ rơi.
Sở Thu Bạch cương quyết, không nhìn lại, quay người bước đi dứt khoát.
Dạo gần đây, mối quan hệ giữa hai người rất lạ. Họ thường ôm nhau, thỉnh thoảng hôn nhau, nhưng chưa từng lên giường.
Sở Thu Bạch không muốn mập mờ mãi, nhưng cũng chưa nghĩ ra họ nên đi về đâu. Vì thế, sau khi trở lại làm việc, y chủ động xin đi hỗ trợ biên giới, tình nguyện tham gia đội đầu tiên – y muốn đi đâu đó một mình, để tĩnh tâm.
Sở Giang Lai rất bận.
Nhưng thời gian ở nhà lại nhiều hơn Sở Thu Bạch. Hắn hiện diện như bóng ma, mờ nhạt, nhưng dường như luôn ở nơi mà y chỉ cần ngoảnh đầu lại là thấy.
Sở Thu Bạch làm ca đêm về, thường bắt gặp hắn ở cửa thang máy.
Một người lên tầng 32, một người lên tầng 33. Họ ít khi nói chuyện trong sảnh hay thang máy. Nếu không phải quản gia biết cả hai họ Sở, từng sống chung nhà, chỉ nhìn thái độ, hai người này khách sáo như hai hàng xóm xa cách.
Ngày nghỉ của Sở Thu Bạch không cố định, nhưng mỗi khi y nghỉ, Sở Giang Lai đều tình cờ rảnh. Để tranh thủ khoảng thời gian hiếm hoi này, hắn thường phải bay đi từ sáng sớm, tối mịt mới về trên chuyến bay đêm.
Sở Thu Bạch không biết hắn đang làm gì, nhưng mơ hồ nhận ra hắn đã rất thành công – hơn cả Sở Chấn Thiên thời đỉnh cao.
Sở Giang Lai thực sự có đủ tư cách để thản nhiên từ chối cổ phần mà Sở Thu Bạch định tặng. Trái lại, chính Sở Thu Bạch – người từng tha thiết muốn dâng hết mọi thứ – lại quá coi trọng bản thân mình.
Và khi ở bên nhau, họ không còn dễ nói chuyện bình thường nữa.
Sở Giang Lai dần trở nên giỏi im lặng. Mỗi khi Sở Thu Bạch nhắc đến việc phân chia ranh giới hay làm rõ mối quan hệ, hắn liền câm như hến, không nói một lời.
Tết năm nay, họ đón không vui vẻ chút nào.
Sở Giang Lai biết tin Sở Thu Bạch sẽ đi Tây Nam từ Ân Dung Vị – viện trưởng bệnh viện.
Đêm giao thừa, họ cãi nhau.
Gọi là cãi nhau, nhưng thực ra chỉ một mình Sở Giang Lai gào thét. Sở Thu Bạch chỉ im lặng nghe, không phản bác.
Cuối cùng, Sở Giang Lai đau khổ hỏi: "Có phải anh không còn thích em một chút nào cả không?"
Y mới hỏi lại: "Em nghĩ sao?"
Sở Giang Lai lập tức câm lặng, như quả pháo bị ướt, bụng đầy thuốc nổ mà không thể nổ. Hắn đưa tay đẩy chiếc bánh kem đến trước mặt Sở Thu Bạch, khàn giọng: "Ước đi."
Chiếc bánh kem đơn giản mà tinh tế, cây nến tuổi ba mươi cắm giữa, ánh nến ấm áp, mơ màng.
Kính cửa hàng phản chiếu ánh đèn trong phòng và đường nét hàm dưới rõ ràng của Sở Thu Bạch dưới màn đêm.
Dưới ánh nến, Sở Thu Bạch ba mươi tuổi bình tĩnh ước: "Tôi hy vọng, Bí Đao Nhỏ của tôi sẽ luôn yêu tôi như vậy, đừng bỏ cuộc giữa chừng."
Đời người ngắn ngủi, chỉ cần kiên trì, sẽ nhanh chóng trôi qua.
Như vậy, Sở Thu Bạch sẽ không còn sợ mất mà trở nên nhút nhát, không còn vì được – mất mà bi thương.
Sở Dung thường nói, Sở Giang Lai chiếm quá nhiều trong lòng Sở Thu Bạch. Cô luôn khuyên y hãy yêu bản thân mình hơn.
"Con biết không, cô thiên vị con. Nên cô mong con yêu bản thân nhiều hơn, yêu thằng nhóc kia ít đi. Thu Bạch, con làm được mà, đúng không?"
Sở Thu Bạch không忍心 nói dối, suy nghĩ một lúc rồi thành thật: "Con không thể."
Y biết rõ Sở Giang Lai chiếm quá nhiều trong cuộc đời mình, quan trọng đến mức khiến chính y sợ hãi.
So với tỷ lệ đó, những lời "thích", "yêu" từ miệng Sở Giang Lai đều trở nên mơ hồ. Lời hứa son sắt nhất cũng trở nên không đáng tin.
Sở Thu Bạch không phải người dễ thề thốt.
Y sẽ không bao giờ nói: "Sở Giang Lai, cả đời này anh chỉ yêu mình em, đến chết cũng không thể không thích em."
Y chưa từng nói.
Y chỉ làm.
Còn Sở Giang Lai, nói một đằng làm một nẻo – từng là tay lừa đảo tài ba.
Hắn thiếu thốn tình cảm, coi thường quy tắc, không có đạo đức. Nhưng vì Sở Thu Bạch, hắn đang thay đổi.
Nếu có người dành cả đời giả vờ là người bình thường, vậy người đó có phải là người bình thường không?
Sở Thu Bạch hy vọng, dù một ngày nào đó Sở Giang Lai thật sự không còn yêu y nữa, thì vì y từng dễ bị lừa, hắn cũng sẽ tốt bụng nói dối đến cùng, diễn trọn vở kịch đến tận ngày y qua đời.
Nếu hắn chịu làm vậy, dù bị lừa, Sở Thu Bạch vẫn sẽ biết ơn.
...
Sở Thu Bạch không quá cầu kỳ vật chất. Hai ba tháng ở Chiêu Dương trôi qua vui vẻ.
Y mở phòng khám tại bệnh viện huyện, mỗi ngày khám hơn hai trăm bệnh nhân, bận đến mức không kịp ăn cơm.
Hầu hết đến vì tin tưởng danh tiếng y, thật lòng muốn được chữa bệnh.
Chỉ có một người, tuần nào cũng đến, nhưng mỗi lần chỉ ngồi vài phút rồi đi, không kê đơn, không có bệnh án.
Sáng nay, chưa đầy chín giờ, hắn lại đến – người đầu tiên đứng chờ trước cửa phòng khám, phía sau là một đoàn bệnh nhân thật sự.
Hắn quá nổi bật. Chiều cao, gương mặt, phong cách ăn mặc đều lạc lõng giữa huyện nhỏ xám xịt. Đứng đó với vẻ mặt mong đợi, hắn như con phượng hoàng vàng bay lạc từ khe núi.
Sở Thu Bạch lạnh lùng đẩy cửa phòng khám ra. Sáng nay y dậy muộn, mặc vội, cổ áo lệch.
Bệnh nhân kia tự nhiên ngồi xuống, đưa tay chỉnh cổ áo cho y, ngón tay trượt lên, dùng khớp ngón tay vờn nhẹ khuôn mặt trưởng khoa – hành động thân mật đến mức lạ lẫm.
"Em rốt cuộc bị bệnh gì?" Sở Thu Bạch giữ chặt tay hắn, lạnh lùng hỏi.
"Bệnh tương tư – bệnh muốn gặp trưởng khoa Sở," Sở Giang Lai mặt dày đáp. "Em đã nói rồi, nửa năm không gặp anh, em sẽ chết. Nhưng anh không nghe điện, không trả tin, không nhận video, đến ký túc xá cũng từ chối gặp. Em đành phải đăng ký khám để được thấy anh – tránh đêm thâu gối chiếc, uất ức mà chết."
Việc Sở Thu Bạch phớt lờ hắn bắt đầu từ tháng này.
Đầu tháng, một thai phụ trẻ tuổi bất ngờ đến, vừa vào cửa đã hỏi: "Anh có đồng ý cho em sinh con không?"
Sở Thu Bạch ngẩng đầu khỏi bệnh án, nhắc nhở: "Đây không phải khoa sản."
Cô gái ăn mặc sành điệu, rõ ràng không phải dân địa phương, nghe vậy cười khẽ rồi vẫn hỏi: "Vậy trưởng khoa Sở, anh thấy em có nên sinh nó ra không?"
Sở Thu Bạch nói: "Vấn đề này, cô nên bàn với gia đình. Là bác sĩ, tôi chỉ khuyên cô cân nhắc kỹ, nghiêm túc đối diện với mỗi sinh mệnh. Đừng phụ lòng đứa trẻ, cũng đừng phụ lòng chính mình. Ngoài ra, nếu chưa sẵn sàng làm mẹ, hãy tránh thai trước – đừng để phải phá thai sau."
Cô gái dường như có vấn đề tâm lý, làm như không nghe thấy, vẫn hỏi đi hỏi lại: "Vậy anh thấy em có nên sinh không?"
Sở Thu Bạch bất lực đặt bút, gọi bảo vệ.
Rồi hỏi: "Chuyện này rốt cuộc liên quan gì đến tôi?"
Cô gái xoa bụng, cười rợn người: "Có chứ. Đứa bé là của Sở Giang Lai. Anh ấy bảo em đến hỏi anh – anh có cho em sinh không?"
...
Giờ đây, Sở Giang Lai ngồi trước bàn làm việc, mặt cáu kỉnh: "Rốt cuộc phải nói bao nhiêu lần anh mới tin? Em không có quan hệ gì với con điên đó! Cô ta do Thẩm Mạn Văn thuê đến, tâm thần không bình thường! Thẩm Mạn Văn vì em không chịu cướp Càn Phương nên suốt ngày gây sự, cố tình dùng chuyện này làm em khó chịu..."
"Vậy sao cô gái kia không làm người khác khó chịu?"
"Không phải, cô ta cũng làm anh khó chịu mà?"
"Anh không thấy khó chịu," Sở Thu Bạch lạnh lùng nhìn hắn. "Anh chỉ muốn chúc mừng em."
Sở Giang Lai bật dậy, vươn tay qua bàn nắm chặt tay y: "Chúc mừng cái gì? Anh Thu Bạch, anh đừng như vậy! Em bị oan!"
Sở Thu Bạch nhìn hắn một lúc, mở ngăn kéo lấy ra một xấp ảnh ném trước mặt – trong đó, Sở Giang Lai và cô gái ngồi sát nhau, cười nói vui vẻ.
Y dùng ngón tay gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn kính: "Giải thích."
Hai từ nhẹ nhàng khiến Sở Giang Lai như được ân xá, vội nắm lấy cơ hội:
"Đó là Cynthia! Bạn gái cũ của Tần Hào ở New York. Lúc đó để đánh lạc hướng người Mexico, em đã giả vờ hẹn hò với nhiều người – cô ta là một trong số đó! Người bụng to là em gái sinh đôi của cô ấy, từ nhỏ đã không bình thường, gần đây không biết sao có thai! Thẩm Mạn Văn cũng điên rồi, thuê cô ta đến chia rẽ chúng ta, bà ta không muốn em sống yên ổn! Em đã nói giết bà ta cho rồi, nhưng anh không cho..."
Sở Thu Bạch nghe xong, không biểu cảm, cất ảnh vào, khóa ngăn kéo.
Sở Giang Lai lại lao tới, nắm tay y: "Anh Thu Bạch, anh còn giữ mấy thứ đó làm gì? Vứt đi là xong! Em thề, sau này tuyệt đối không đi ăn riêng với bất kỳ người khác giới nào nữa!"
Sở Thu Bạch đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười khiến Sở Giang Lai – lâu rồi không được húp miếng canh thịt – cổ họng khô khốc.
"Vậy còn đồng tính thì sao?" Sở Thu Bạch cười khẽ. "Đồng tính thì được, đúng không?"
"Tuyệt đối không được!" Sở Giang Lai rút kinh nghiệm. "Khác giới, đồng tính, dị tính – đều không được! Ngoài anh ra, ai cũng không được! Sau này dù đi đâu với Tần Hào em cũng phải viết đơn xin phép anh trước – không dưới sáu trăm chữ! Tự chọn đề tài, không giới hạn thể loại..." Hắn mặt dày ôm chầm lấy trưởng khoa Sở. "Trên đời này, chỉ có anh mới có thể sinh con cho em."
Sở Thu Bạch vẫn không biểu cảm, nhưng mặt đỏ bừng.
Sở Giang Lai bất chấp giãy giụa, ôm chặt, hôn lên mặt và cổ y như tên cướp: "Em muốn anh sinh con cho em, nhưng lại không nỡ để anh chịu khổ. Em đã đầu tư sớm vào dự án *tử cung* nhân tạo. Công nghệ phòng thí nghiệm gần hoàn thiện, giá còn cao nên chưa phổ biến, nhưng để thay anh sinh con thì dư sức. Trưởng khoa Sở, anh có hứng thú tham gia không? Em chia anh nửa quyền giám hộ."
"..."
Bệnh nhân này có lẽ mắc bệnh khá phức tạp.
Cửa phòng khám đóng chặt. Mười lăm phút sau, thanh niên tuấn tú mới bước ra.
Trên mặt nở nụ cười như được cứu rỗi.
Sở Giang Lai lần đầu tiên nhận được một tờ bệnh án – ngay cả thông tin cá nhân cũng do trưởng khoa Sở tự tay ghi.
Bệnh viện Trung tâm Huyện Chiêu Dương
Họ tên: Sở Giang Lai
Giới tính: Nam
Tuổi: 26
Tình trạng hôn nhân: Chưa kết hôn (bị Sở Giang Lai sửa thành: đã kết hôn)
Dị ứng thuốc: Penicillin
Địa chỉ: Tầng 33, tòa D, số 28, đường Thạch Kiều Hoa Viên, khu Tân Giang, Giang Hỗ
SĐT: 188******88
Hồ sơ bệnh án ngoại trú
Triệu chứng: Nhớ nhung, khuyết tật tâm hồn, không gặp sẽ chết. Tim đập nhanh, tức ngực, hay khóc.
Thời gian khởi phát: 19 năm trước.
Đơn thuốc: Anh biết rồi.
Khi đưa bệnh án, Sở Thu Bạch đeo khẩu trang – không nhìn rõ biểu cảm, nhưng ánh mắt lạnh lùng, cảnh cáo: "Sau này đừng đến nữa. Bệnh nhân đông, đừng lãng phí thời gian của anh."
Sở Giang Lai ngoan ngoãn gật đầu, hẹn tan làm sẽ đón, nâng niu bệnh án rời đi.
Sáu giờ rưỡi tối, Sở Thu Bạch khám xong bệnh nhân cuối cùng, đi xuống từ khoa Ngoại tầng ba. Vừa ra sảnh đã thấy Sở Giang Lai đang dựa tường đợi.
Y hiếm khi nhìn hắn từ khoảng cách xa như vậy.
Không biết từ khi nào, họ luôn ở rất gần nhau.
Giờ đây, cách nhau hơn chục mét, Sở Thu Bạch thấy Sở Giang Lai dựa lưng vào tường, chân co lên, nhàm chán đá nhẹ vào bức tường ốp gạch nâu.
Trời đã tối, đèn đường trước sảnh le lói.
Sở Giang Lai cúi đầu, nương theo ánh đèn, lần thứ một nghìn lẻ một đọc lại tờ bệnh án. Tay phải thản nhiên đút túi, nhưng khoé miệng cong lên – nụ cười rạng rỡ đến mức không thể rời mắt.
Sở Thu Bạch đứng nhìn hắn hồi lâu, mới chậm rãi bước đến, thản nhiên hỏi: "Đợi lâu chưa?"
Sở Giang Lai nghiêng mặt, cười: "Không lâu, chỉ một ngày thôi."
Cái gì cơ? Sở Thu Bạch muốn cạy đầu hắn ra xem cấu tạo bên trong.
Y thở phào: "Đi thôi."
Sở Giang Lai cười, nắm tay y: "Em tìm được một nhà hàng tuyệt vời gần đây."
Ở Chiêu Dương chỉ có hai chỗ ăn tạm được: Chiêu Dương Lâu gần bệnh viện, và KFC – duy nhất trong huyện.
Sở Giang Lai, người quen ăn đầu bếp "yến tiệc quốc gia", thấy chỗ nào ngon thì phải cực kỳ. Đừng nói Chiêu Dương, có lẽ cả Ninh Châu cũng không có.
Hắn nắm tay y, vừa đi vừa nghịch ngợm, thỉnh thoảng lắc lư. Họ từng hôn, từng lên giường, nhưng dường như mãi đến giờ mới bắt đầu yêu như những đứa trẻ mười mấy tuổi.
Kiểu tình yêu ngây thơ, trong sáng – chỉ cần chạm tay, ánh mắt chạm nhau, cũng đủ ngọt ngào, hạnh phúc.
Đi đến đầu con hẻm nhỏ tối tăm, Sở Giang Lai đột nhiên dừng, nghiêng đầu hỏi: "Anh Thu Bạch, anh vẫn còn thích em chứ? Chúng ta đang yêu nhau, phải không?"
Sở Thu Bạch ngẩng lên. Ánh đèn đường mờ ảo phủ lên Sở Giang Lai một lớp viền sáng. Hắn nghiêm túc, ánh mắt dịu dàng, đôi mắt đen long lanh đẫm hơi ẩm của Chiêu Dương – ướt át, quyến rũ.
Sở Thu Bạch nhìn hắn, rồi nhìn con hẻm tối phía sau, xúc động gật đầu: "Ừm."
Đúng vậy, y phải thừa nhận. Vì nếu không nói thật, không cho Sở Giang Lai một câu trả lời rõ ràng, tên nhóc chó hung dữ này có thể sẽ đẩy y vào con hẻm kia, rồi làm điều gì đó.
Gần đây, Sở Giang Lai dường như rất dễ thoả mãn. Đôi mắt ướt át như bị đuôi cá vẫy, gợn sóng dịu dàng, khiến Sở Thu Bạch cũng rung động theo.
Quá khứ đã là quá khứ. Mọi cơn ác mộng đều như bão táp mưa sa. Chỉ có Sở Giang Lai là ánh sáng, là làn gió nhẹ. Hắn hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng đầy lệ khí; bề ngoài ngây thơ, nội tâm tàn nhẫn; giả tạo, trở mặt vô tình... Hắn là hiện thân của sự kiềm chế và mâu thuẫn – tác phẩm quyến rũ và nguy hiểm được tạo riêng cho Sở Thu Bạch, kiểu cám dỗ mà y không thể cưỡng lại.
...
Người ta nói, người yêu là hàng xa xỉ.
Nhưng Sở Giang Lai không đồng ý. Sở Thu Bạch không phải hàng xa xỉ – mà là nhu yếu phẩm của hắn. Quan trọng như nước, ánh sáng, không khí – liên quan đến sinh mệnh. Không có y, cuộc sống là sa mạc mênh mông. Vì y, cảm xúc hắn mới có thăng trầm, thế giới mới sống động. Tình yêu và thù hận mới có nguồn cội.
Y là ánh trăng duy nhất trên bầu trời sao u ám của Sở Giang Lai.
Là nhân vật chính chỉ xuất hiện trong giấc mơ đẹp.
Y dịu dàng, ôn hòa, mạnh mẽ và yếu đuối.
Y khiến Sở Giang Lai cảm thấy mình may mắn. – Trước mặt anh, em không cần ngụy trang, không cần ngây thơ. Anh hiểu mọi mặt tối của em. Nhưng vẫn yêu em như ban đầu.
Họ nắm tay nhau đi qua con hẻm tối, bước ra con đường lớn phẳng lặng. Ánh đèn vàng ấm áp soi từng chiếc lá, từng hạt bụi, từng cơn gió.
Sở Giang Lai dẫn Sở Thu Bạch đến một tiệm bánh nhỏ.
Chủ là một cặp vợ chồng già, bánh hoa tươi của họ nổi tiếng khắp vùng.
"Đây là... chỗ rất tuyệt sao?"
"Ừm."
Sở Giang Lai ra hiệu nhìn tên tiệm. Sở Thu Bạch ngẩng lên, thấy tấm biển giấy đỏ bình thường, chữ vàng in đậm: Tiệm Bánh Hoa Tươi Nhật Mãn Thu Bạch.
Sở Giang Lai cười: "Có tên anh, nên rất tuyệt."
Sở Thu Bạch nhìn hắn, không nói gì.
Sở Giang Lai lại hỏi, giọng rất nhỏ, như sợ đánh thức một giấc mơ đẹp: "Anh Thu Bạch, anh đã tha thứ cho em chưa?"
Sở Thu Bạch im lặng. Nụ cười trên môi Sở Giang Lai hơi cứng lại, nhưng vẫn cố cười – kiên trì thể hiện sự vô hại, hiền lành, ngoan ngoãn.
Sở Thu Bạch vẫn không trả lời.
Sở Giang Lai rõ ràng thất vọng, nhưng không ép. Hắn giả vờ không có gì, quay đi hỏi giá bánh, gọi một hộp nhân hoa hồng, một hộp thập cẩm.
Hắn đưa chiếc bánh hoa hồng vừa ra lò cho Sở Thu Bạch, đưa đến miệng y, cười: "Thử đi."
Thất vọng và lo sợ tan biến, chỉ còn nụ cười nịnh nọt, dịu dàng – kiểu cười không góc cạnh mà Sở Thu Bạch thích nhất.
"Sở Giang Lai," Sở Thu Bạch bỗng gọi, giọng khàn khàn, ngữ khí ướt át hơn cả ánh mắt. Y đẩy chiếc bánh ra, cúi đầu, tránh ánh mắt hắn.
"Sao vậy?"
Sở Thu Bạch muốn thở dài, im lặng hồi lâu: "Sau này, khi em không muốn cười, thì cũng có thể không cười. Trước mặt anh, em cứ là chính mình..." Y không nói rõ, để Sở Giang Lai si mê y đến chết, nên lập lờ: "Em cứ là chính mình, biết đâu, anh vẫn thích em."
Nhưng Sở Thu Bạch không biết.
Sở Giang Lai không cần y nói "biết đâu".
Dù vậy, hắn vẫn vui vẻ mỉm cười, bước tới, hôn nhẹ lên trán y.
Tốt nhất là Sở Thu Bạch đừng bao giờ biết – tình yêu của Sở Giang Lai dành cho y sâu đậm đến mức nào.
Nếu y biết, có lẽ sẽ hoảng sợ.
Tình yêu mãnh liệt, cuồng nhiệt, hôn càn quét loạn, mất hết lý trí.
Với Sở Thu Bạch, Sở Giang Lai dốc cạn cảm xúc – không thể chấp nhận bất kỳ đáp án nào ngoài "có được".
Hắn thừa nhận, tình yêu của hắn nặng nề, là gánh nặng. Nó sâu đậm, tùy ý, vô pháp vô thiên. Vì sự chấp nhận của Sở Thu Bạch mà sáng bừng, vì sự từ chối mà u ám – nhiều đến mức chính hắn cũng thấy khó tin.
Hắn không thể chịu nổi dù chỉ một phần ngàn sự không chắc chắn.
Sở Giang Lai khao khát sự chắc chắn, xác nhận, khẳng định từ Sở Thu Bạch. Hắn cần tình yêu duy nhất, trọn vẹn, tất yếu – giống như tình yêu hắn dành cho y.
Khi bước vào cái nhà này, ngoài kế hoạch trả thù ngu ngốc của Thẩm Mạn Văn, Sở Giang Lai chưa từng nghĩ mình có thể nhận được gì.
Hắn không có khái niệm về hạnh phúc, cũng chẳng có ảo tưởng.
Cứ nghĩ cả đời sẽ không bao giờ có niềm vui từ người khác.
Giờ đây, nhìn khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm của Sở Thu Bạch, Sở Giang Lai nghĩ: niềm vui từ người khác – là có thật.
Thế giới này ồn ào, nhơ nhớp, u ám, ô trọc – nó chỉ có một điểm tốt: Sở Thu Bạch yêu hắn ở đây.
Từ trước đến nay, Sở Thu Bạch luôn tin Sở Giang Lai đến để báo thù.
Chỉ có Sở Giang Lai biết – từ đầu đến cuối, hắn chỉ muốn cầu đôi.
KẾT THÚC CHÍNH TRUYỆN
—----
Gấu Gầy
Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng tui theo dõi bộ truyện này. Mong tác giả sớm viết ngoại truyện. Tui muốn thấy họ bên nhau hạnh phúc, muốn thấy nụ hôn của hai tâm hồn trọn vẹn thuộc về nhau.
------