**Tác phẩm:** Bệnh Thê **Tác giả:** Phù Thuyết **Số chương:** 111 **Thể loại:** Nguyên sang - Bách hợp - Cận đại hiện đại - Tình yêu **Thị giác tác phẩm:** Chủ công **Phong cách tác phẩm:** Nhẹ nhàng **Tag:** Đô thị tình duyên, Yêu sâu sắc, Thiên chi kiêu tử, Trọng sinh **Từ khóa tìm kiếm:** Phong Hân, Thương Tòng Thư *** Phong Hân đã quá mệt mỏi. Hai mươi năm qua, một gánh nặng vô hình đè nén lên đôi vai cô, khi người bạn gái cô yêu hơn cả sinh mệnh lại trở thành một người xa lạ. Nàng từng là nữ thần rạng rỡ, ánh mắt sáng như sao trời, nhưng sau một tai nạn kinh hoàng, Thương Tòng Thư vĩnh viễn mất đi sự tỉnh táo. Giờ đây, đôi mắt ấy chỉ còn sự ngây dại, những lời lảm nhảm vô nghĩa, hành vi không thể kiểm soát. Phong Hân, ở tuổi 40, đã chai sạn với những cơn điên loạn thường nhật của "lão bà". Giá như hai mươi năm trước, cô đủ tàn nhẫn để buông tay, có lẽ cuộc đời cô đã không chìm trong chuỗi ngày mỏi mệt đến vậy. Thế nhưng, số phận trớ trêu, một đêm tỉnh giấc, Phong Hân bỗng trở về cái khoảnh khắc định mệnh hai mươi năm về trước – ngay trước ngày Thương Tòng Thư gặp tai nạn. Giữa nỗi đau tột cùng, mẹ Thương nghẹn ngào đặt ra một lựa chọn nghiệt ngã: "Chuyện phát sinh ngoài ý muốn, nếu là người bình thường thì sẽ không chấp nhận được. Chỉ cần con nói một câu không cần Thư Thư, dì và chú sẽ lập tức đưa con bé đi." Hình ảnh cô gái ngây ngô, với đôi mắt to tròn vẫn còn nét trong trẻo, ôm chặt lấy cô, lẩm bẩm những điều vô nghĩa nhưng lại khiến trái tim Phong Hân nhói đau. Mọi ký ức về sự mệt mỏi, những đêm dài thao thức, sự hành hạ của tình yêu và trách nhiệm bỗng ùa về. Nhưng rồi, ánh mắt ấy, vòng tay ấy... Phong Hân biết, cô vẫn không thể buông tay. Dù biết sẽ lại là chuỗi ngày kiệt sức, là những đêm dài không ngủ, là sự giày vò đến tận cùng tâm can, cô vẫn không thể sống thiếu nàng. Phong Hân nhìn mẹ Thương, dứt khoát và đầy tình yêu: "Dì, con muốn cô ấy." Bởi vì, dù thế nào đi nữa, cô vẫn muốn nàng.