Nghê Tuyết, thiếu gia ngậm thìa vàng từ nhỏ, sở hữu vẻ ngoài hơn người nhưng lại chất chứa vô vàn thói hư tật xấu. Cậu kén chọn đến mức chỉ uống nước đúng nhiệt độ, ăn trái cây gọt sẵn, và không bao giờ mặc lại quần áo hay giày dép quá ba lần. Cuộc sống xa hoa ấy cứ thế trôi đi cho đến khi cậu tốt nghiệp cấp ba, một biến cố kinh hoàng ập đến: cha mẹ vướng vòng lao lý, gia đình sụp đổ.
Từ thiên đường rơi xuống vực sâu, Nghê Tuyết không ngờ mình lại được cưu mang bởi Tưởng Đông Hà – người bạn cùng lớp mà cậu từng khinh miệt nhất. Đông Hà, một chàng trai tuấn tú, chính trực, luôn là lớp trưởng gương mẫu, nhưng lại chẳng hề có thiện cảm với Nghê Tuyết. Bởi Nghê Tuyết, với vẻ ngông nghênh, bất cần kỷ luật, và thái độ khinh thường những người có xuất thân khó khăn như cậu, chính là cái gai trong mắt Tưởng Đông Hà.
Tưởng Đông Hà thầm nghĩ, loại người như Nghê Tuyết nhất định phải được "chỉnh đốn" cho ra dáng. Và rồi, cơ hội ấy đã đến.
Ngày đầu tiên dọn về căn phòng trọ chật chội của Tưởng Đông Hà, Nghê Tuyết nằm trằn trọc trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, không tài nào chợp mắt.
Tưởng Đông Hà lạnh lùng: "Ở không quen thì cứ ra ngoài."
Ngày hôm sau, đối mặt với những hàng quán vỉa hè đầy dầu mỡ, bàn ghế dơ bẩn, Nghê Tuyết định buông lời chê bai nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong.
Tưởng Đông Hà dửng dưng: "Thích thì ăn, không ai ép."
Đến ngày thứ ba, khi lần đầu tiên trong đời cầm chổi và cây lau nhà, Nghê Tuyết cảm thấy như linh hồn mình đã chết đi một nửa.
Tưởng Đông Hà gằn giọng: "Bệnh công tử bột thì lo mà chữa sớm đi!"
Thế nhưng, thời gian trôi đi, Nghê Tuyết dần nhận ra một điều kỳ lạ. Cậu bắt đầu vô thức chú ý đến yết hầu của Tưởng Đông Hà khi hắn nói chuyện, đến giọt mồ hôi lấm tấm trên cổ sau mỗi lần vận động, và cả cơ bụng săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo thun kia.
Chỉ có điều, Tưởng Đông Hà dường như vẫn hoàn toàn không hay biết.
Nghê Tuyết thầm nghĩ: Nếu mục đích ban đầu của Tưởng Đông Hà là "chỉnh đốn" cậu, thì có lẽ, hắn đã thành công hơn cả mong đợi rồi đấy.
Truyện Đề Cử






