Chương 12: Những giọt nước và những bí mật

Beta Không Thể Bị Đánh Dấu Thì Phải Làm Sao?

Chương 12: Những giọt nước và những bí mật

Beta Không Thể Bị Đánh Dấu Thì Phải Làm Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 12
Tác giả: Bất Kiến Tiên Tung | Editor: Chan
Chung Khuynh và những người khác sắp ra khỏi sân bóng rổ, nhưng việc Trì Cẩn Hiến có mang nước hay không luôn là điều mà các bạn trong lớp họ quan tâm. Sau tất cả, Lục Chấp còn cả thẻ ăn, ngày nhận quà còn xa lắm.
Với tâm trạng hóng chuyện tình cảm giữa Lục Thần và Tiểu Hiện Kim, Chung Khuynh quay đầu lại, chưa kịp tìm thấy Trì Cẩn Hiến, đã thấy Lục Chấp vẫy tay với họ.
Mã Đạt nghi ngờ, hỏi: "Học ủy, có phải lớp trưởng đang chào chúng ta không?"
Bản năng phục tùng mệnh lệnh lớp trưởng khiến Chung Khuynh vô thức dừng bước, giọng mơ hồ: "…Không biết."
Hạ Tuế bên cạnh còn hơn thế, trực tiếp quay người đi ngược lại.
Số lượng thành viên đội đối phương đã đủ, Giang Tiến đành chịu. Sợ bên mình không ai, Lục Chấp vẫn khăng khăng muốn đánh trận, chắc chắn mình sẽ bị hành thảm.
Cậu ta vội chụm tay thành loa, gọi lớn những bạn học vừa ra khỏi sân bóng rổ - đồng đội cũ của mình, cuối cùng cũng gọi được họ quay lại trước khi thanh quản nứt ra.
Thời học sinh, chỉ cần không lên lớp là vui. Chuông tan học reo, một giờ sau bắt đầu tiết tự học buổi tối. Nhân lúc mọi người còn đầy mồ hôi, "tình yêu" với bóng rổ không cần làm quen lại, mấy người hẹn chơi thêm nửa tiếng, thời gian còn lại mượn phòng thay đồ học sinh thể thao để tắm rửa - dù chơi bóng cũng mượn phòng người khác thay đồ bóng rổ, những bộ đồ được chuẩn bị riêng cho tiết thể dục trước đây.
Trì Cẩn Hiến không biết họ sắp trải qua trận chiến khốc liệt chưa từng có. Lục Chấp muốn chơi bóng xong, tắm rửa xong mới đi ăn, nên cậu định đợi ở bên cạnh.
Nhưng chưa kịp đến chỗ ngồi trên bãi cỏ, Lục Chấp đã quay đầu hỏi: "Mang thẻ ăn chưa?"
Nghe vậy, Trì Cẩn Hiến lập tức lấy thẻ từ túi, nói: "Mang rồi."
Lục Chấp "ừ" một tiếng, xoay quả bóng rổ trong tay, lơ đễnh nói: "Tự đi căn tin đi. Tôi với Giang Tiến không đi, đừng đi theo."
"Hả? Cái gì?" Trì Cẩn Hiến chưa kịp lên tiếng, Giang Tiến đã vội vàng nói: "Ai nói tôi không đi? Chỉ chơi nửa tiếng thôi, không có thời gian ăn cơm sao?"
Lục Chấp không để ý, quay người về sân, đi hai bước lại dừng lại. Cậu như trầm tư, cụp mắt, lâu sau mới nói với Trì Cẩn Hiến chưa đi: "Về lớp mang nước đến, khát." Rất lịch sự cảm ơn.
Không hiểu sao, Giang Tiến đột nhiên cảm thấy không ổn. Sao Lục Chấp lại có vẻ bạn trai ghen tuông nhỏ nhen?
Nhưng không phải, đến giờ cậu ta nghe Trì Cẩn Hiến nói thích mình còn nhíu mày, đầy sự khó chịu.
Giang Tiến nghĩ, Lục Chấp không thể trở thành người phàm, vậy không còn khả năng nào khác, chắc cậu ta nghĩ sai rồi.
Nhắc đến khát nước, Trì Cẩn Hiến nhớ dáng Lục Chấp vén áo lau mồ hôi sau khi chơi bóng, y hệt trong giấc mơ đêm qua. Có lẽ cậu đã thấy Lục Chấp chơi bóng nhiều đến quen thuộc, đưa vào giấc mơ và làm chuyện không phải phép.
Không hiểu sao, Trì Cẩn Hiến cũng thấy khát.
Sợ người khác nhìn ra điều gì, cậu gật đầu như gà mổ thóc, vẫy tay chạy đi: "Anh Lục, em đi đây. Các anh chơi vui nhé."
Đợi người khuất bóng, Giang Tiến đột nhiên có linh cảm… có lẽ cậu ta không chơi vui được nữa.
Trừ lúc mới quen nhau vào trường trung học Liên minh Thiên Hà Số 1, Trì Cẩn Hiến và Lục Chấp không học cùng lớp. Trì Cẩn Hiện bị gọi phụ huynh về nhà kiểm điểm nửa ngày, khi quay lại bắt đầu công cuộc tỏ tình.
Hễ tan học, trước cửa lớp Lục Chấp nhất định có bóng dáng Trì Cẩn Hiến, đi kèm là phong thư tinh xảo, bông hồng đỏ rực, ly trà sữa đậm đà trong tay cậu.
Đều không ngoại lệ, những thứ đó được mang đến thế nào thì trả lại y như vậy.
Trong mười ngày nửa tháng đó, dù học sinh cùng khối hay khối trên đều quen thuộc với tên Trì Cẩn Hiến. Một mặt cảm thán đứa nhỏ xinh đẹp, mặt khác cười nhạo mặt thật dày.
Đuổi cũng không đi, không thấy Lục Chấp còn không thèm nhìn.
Sau này so sánh, mọi người phát hiện cách đối xử Trì Cẩn Hiến nhận được đã là tốt rồi.
Lục Chấp với những người theo đuổi khác chỉ hai thái độ. Một loại là trực tiếp nói "không hợp, đừng làm phiền cuộc sống tôi", thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi lòng tự trọng mạnh nhất, bị đối xử như vậy, dù Lục Chấp là thần tiên cũng không muốn bước thứ hai. Loại khác là nói "cảm ơn đã thích, xin tránh ra để tôi đi qua", trong cảnh tỏ tình, yêu cầu người khác tránh ra còn khó chịu hơn từ chối, ai cũng tức giận, người kiêu ngạo tự đắc không bị theo đuổi lần thứ hai.
Chỉ với Trì Cẩn Hiến - đã từ chối rồi, không hiệu quả, đã bảo đi rồi, không hiệu quả. Không biết Lục Chấp muốn hoàn toàn phớt lờ, hai thái độ trên không còn dùng với cậu.
Cùng lắm là bảo cất đồ đi và nói "tôi không thích" khi cậu tỏ tình.
Sau này có người bắt chước - thấy Trì Cẩn Hiện kiên trì lâu không bị từ chối gay gắt, vậy họ cũng có thể.
Sự thật chứng minh không phải. Lục Chấp vẫn như cũ.
Vì vậy, không ưa có, ghen tị có, không ngăn được bạn học chế giễu Trì Cẩn Hiến. Mọi người đều nói thú vị, dễ nghe là không thấy quan tài không đổ lệ, kiên trì; khó nghe vẫn là mặt dày.
Nhưng khi tình hình nghiêm trọng, có thể phát triển thành bạo lực học đường, mọi người bỗng im bặt.
Khi đó Trì Cẩn Hiến siêng năng tỏ tình chưa đầy hai tháng, Lục Chấp vẫn không thèm để ý, nhưng không biết cậu dùng cách gì, đột nhiên một ngày bắt lẽo đẽo theo sau Lục Chấp để xin ăn ké… ăn ké cháo!
Dù chỉ lặng lẽ đi theo không nói lời nào, vẫn khiến học sinh trong trường ngạc nhiên - có Lục Chấp bảo kê, không ai dám làm gì.
Vậy nên đây là lần đầu tiên Trì Cẩn Hiến không đi theo Lục Chấp đi ăn.
Trì Cẩn Hiến chán nản đi một mình, cậu kéo Giang Bách Hiểu vào căn tin, tự quẹt thẻ ăn.
"Cậu chưa no à? Sao mua thêm phần nữa?" Giang Bách Hiểu xoa bụng đợi ở quầy, thấy dì lấy hộp cơm lại, tò mò hỏi.
Nhưng vừa hỏi đã hối hận, hỏi làm gì! "Lại mua thêm phần nữa"! Anh Lục còn ở sân chưa ăn cơm kia!
Quả nhiên, Trì Cẩn Hiến nói: "Tôi no rồi. Mua cho anh Lục."
Giang Bách Hiểu thở dài, cảm thấy bữa cơm no nê tiêu hóa thành khí trong nháy mắt, càng no hơn.
Ra khỏi nhà ăn, Trì Cẩn Hiến mua thêm chai nước ở máy bán hàng tự động, giao cơm cho Giang Bách Hiểu nhờ mang về lớp, chỉ mang chai nước nói: "Bách Hiểu về trước đi, nhớ đặt cơm lên bàn anh Lục nhé. Tôi ra sân bóng tìm anh ấy. Cảm ơn chị em, moa moa!"
Những lời nói khi cậu đã bỏ lại Giang Bách Hiểu và đi thẳng không quay đầu.
Giang. Công cụ hình người. Bách Hiểu: "…"
Còn hai mươi phút nữa đến tiết tự học buổi tối, khi Trì Cẩn Hiến đến, thấy Lục Chấp đã tắm xong, thay quần áo từ phòng thay đồ ra, tóc còn ướt nhỏ nước xuống.
Những giọt nước dính vào thái dương, trượt xuống đường nét khuôn mặt, lan từ cổ vào cổ áo, tạo vẻ gợi cảm.
Có lẽ thấy nước nhỏ khó chịu, Lục Chấp luồn ngón tay vào tóc vuốt loạn xạ vài cái, muốn nước nhỏ xuống đất nhanh khô. Nhưng giọt nước không nghe lời, vài giọt văng lên yết hầu nhô ra, làn da trắng nõn lập tức nổi bật thêm sự… ngon mắt.
Yết hầu Trì Cẩn Hiến khô khốc, nhưng vô thức cuộn một vòng. Cậu không dám ngẩng đầu nhìn Lục Chấp, chạy đến trước mặt cúi đầu nói: "Anh Lục, nước của anh."
Lục Chấp như mới phát hiện ra cậu, đặt ánh mắt trở lại đúng vị trí, nhìn thẳng vào Trì Cẩn Hiến, không nghịch tóc nữa.
Cậu nói "cảm ơn", nhận chai nước vặn nắp uống cạn một hơi, ánh mắt vô tình nhìn chằm chằm nửa chai nước nhỏ còn lại trong tay đối phương - chai của Giang Tiến đã uống qua.
Lục Chấp ném chai rỗng vào thùng rác, sải bước dài ra khỏi sân bóng. Trì Cẩn Hiến nhìn quanh, không thấy học ủy và bạn, cũng không thấy Giang Tiến, tiện miệng hỏi: "Anh Giang đâu rồi? Không đợi cậu ấy à?"
Bên cạnh im lặng một lát, Trì Cẩn Hiến quay đầu nhìn.
"Phòng thay đồ." Lục Chấp nói, "Không cần đợi."
Trì Cẩn Hiến "ồ" một tiếng, nhìn chai nước trong tay, hơi lo lắng: "Vậy nước của cậu ấy, cần nữa không? Lát nữa em có phải mang đến lớp không? Mặc dù chỉ còn ít."
Bên cạnh vẫn không lên tiếng ngay, nhưng lại dừng bước.
Lục Chấp hơi cúi đầu, nhìn bàn tay Trì Cẩn Hiến đang cầm chai nước, đột nhiên nói hờ hững: "Cậu cứ cầm nó đến nhà ăn, rồi lại mang từ nhà ăn về?"
"…Hả?" Trì Cẩn Hiến gần như chưa bao giờ nghe Lục Chấp nói câu dài với mình, vô thức muốn ngẩng đầu, nhưng vừa thấy khuôn mặt đó, đầu óc không kiểm soát, ngẩng lên một chút lại cúi xuống, trông giống gật đầu. Cậu lí nhí giải thích: "Cậu ấy uống xong nhét cho em, em không biết để đâu, nên…"
"Tôi bảo cậu vứt đi." Giọng Lục Chấp gần như cứng rắn, không tốt lắm.
Trì Cẩn Hiến thấy hơi lạ, nhưng không để ý nhiều, rất ngoan ngoãn chạy đến thùng rác vứt nửa chai nước.
"Anh Lục, em mua cơm cho anh rồi, anh về ăn nhanh đi." Trì Cẩn Hiến nói khi đi lại bên cạnh.
Lục Chấp không đáp lời, hai người vai kề vai đi về tòa nhà giảng đường. Sắp đến dưới lầu, Trì Cẩn Hiến vẫn hơi cúi đầu, cả ngày không nhìn thẳng vào Lục Chấp.
Khác mọi khi, hai người im lặng. Tóc mái hơi dài của Lục Chấp vì vừa gội xong, hơi khô, rủ xuống che một phần lông mày và mắt, cũng che ánh mắt dần trở nên u tối trong sâu thẳm con ngươi phía sau mái tóc, mờ mịt khó hiểu.
Vừa bước vào khu vực tòa nhà giảng đường, xung quanh ồn ào, tiếng đùa giỡn của bạn bè. Lục Chấp chỉ thấy ồn ào, lông mày nhíu lại khó chịu, hơi thở trở nên nặng nề và bị kìm nén hơn.
Cậu muốn Trì Cẩn Hiến đừng đi theo, thì nghe người bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Anh Lục, anh sao vậy?"
Lục Chấp hơi sững lại, như không ngờ mình sẽ bị hỏi, nghiêng đầu: "Cái gì?"
"Cảm giác anh không vui lắm." Trì Cẩn Hiến khẽ đoán.
Lục Chấp im lặng, một lúc sau mới đáp: "Chơi bóng mệt."
Nghe vậy, Trì Cẩn Hiến vừa bị khí chất Lục Chấp ảnh hưởng, vội vàng gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.
Cậu thà mình không vui còn hơn để anh Lục không vui. Ngờ chỉ là chơi bóng mệt, đương nhiên yên tâm hơn nhiều.
"Trì Cẩn Hiến." Lục Chấp bỗng nhiên gọi cậu một tiếng.
"A." Trì Cẩn Hiến đáp: "Sao thế?"
Cầu thang tầng một đã trước mắt, còn khoảng mười lăm phút nữa đến tiết tự học buổi tối. Đa số học sinh đang đứng ở cửa lớp, dưới lầu gần như không còn ai.
Lục Chấp dừng bước, hỏi: "Tại hôm nay cứ một mực cúi đầu đi đường?"
Đôi mắt Trì Cẩn Hiến sắp cúi xuống nhìn đất lập tức mở to, hơi thở nín lại. Suy nghĩ bị nhìn thấu giống như máy khoan điện xuyên thẳng vào tim, không đau, chỉ tê dại "ù ù ù ù".
Dưới sự tê dại đó, rõ ràng hơn là sự xấu hổ thầm kín và… kích thích.
"Em, em em không có mà…" Cậu lên tiếng, câu ngắt quãng lắp ba lắp bắp gần như không che giấu được gì.
Trì Cẩn Hiến không thấy mặt mình, nhưng cảm thấy tai bắt đầu nóng lên, và rất nóng!
Trong khi người khác không có mắt trên đỉnh đầu, ánh mắt Lục Chấp đã dán chặt vào vành tai Trì Cẩn Hiến.
"Tại hôm nay cứ không dám ngẩng đầu nhìn tôi?" Cậu đổi cách hỏi, giọng rất lạnh nhạt, như đang hỏi một câu đơn thuần.
"Em…" Trì Cẩn Hiến chưa từng bị ai chất vấn kiểu này, không có kinh nghiệm. Từ trước cậu theo đuổi ai cũng quang minh chính đại, không giấu diếm gì, nên không có chuyện bị tra hỏi. Nhưng thật sự không ngờ cái sự "mặt mỏng" lại phát huy tác dụng lúc này. Tai chắc chắn đã tố cáo phản ứng của cậu, đầu óc như thành cháo, muốn bịa ra lý do tại chỗ mà không được. Chẳng đấu tranh lâu cho cam, sáng nay còn nghĩ không nói sẽ không ai biết, Trì Cẩn Hiến cắn môi, lí nhí nói: "Em… hôm qua… buổi đêm, cái đó… nằm mơ thấy, thấy mình hôn anh Lục… nên, em không dám nhìn anh… em ngại."
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, bộ não Trì Cẩn Hiến nhắc nhở phải giữ lại thể diện! Vậy nên cậu lựa lời, cắt xén, sửa đổi, chủ động thú nhận chuyện đã xúc phạm Lục Thần… một phần.
Lục Chấp nhìn đôi tai đỏ rực của cậu, không biết trong mắt đã ánh lên tia sáng lấp lánh đầy tỉnh táo từ khi nào, đôi mày cũng đã giãn ra từ lúc nào chẳng hay.
Trên đầu vẫn không ai lên tiếng, Trì Cẩn Hiến còn tưởng giọng mình nói quá nhỏ, đối phương không nghe thấy, chắc Lục Chấp cũng không muốn hỏi nữa.
Càng nghĩ càng có lý, Trì Cẩn Hiến định hít một hơi sâu, thì nghe Lục Chấp thản nhiên mở miệng:
Cậu ấy hỏi:
"Chỉ là hôn?"
**
Chan: Đứa nào suốt một năm viết thư tình gào mồm muốn lăn giường với con nhà người ta? Đứa nào??? Sao phải ngại? Sao lại đỏ mặt? Tại sao?
Hết chương 12