Chương 76: Trì Tuy – Tư Bạch 03

Beta Không Thể Bị Đánh Dấu Thì Phải Làm Sao?

Chương 76: Trì Tuy – Tư Bạch 03

Beta Không Thể Bị Đánh Dấu Thì Phải Làm Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 03
Tác giả: Bất Kiến Tiên Tung | Editor: Chan
Tư Bạch ngồi máy bay suốt cả ngày, điện thoại tắt im suốt buổi. Đến sân bay, trời đã xế chiều.
Anh như đang trốn chạy khỏi điều gì đó, vừa xuống máy bay đã không bật điện thoại. Suốt chuyến bay, anh ngủ gà ngủ gật, đến tận lúc đứng nơi cửa sân bay ra về, đầu óc vẫn còn lâng lâng, nhìn dòng người tấp nập, mãi sau mới thở dài xoa đầu.
Trời còn sớm, Tư Bạch không muốn về nhà ngay. Căn trọ của anh cách sân bay không xa, taxi chỉ mất vài phút.
Sau khi ngẫm nghĩ, anh quyết định kéo vali đi bộ, vừa đi vừa xem xét những cửa hàng hai bên đường đã mở cửa trở lại sau Tết chưa.
Dáng anh cô đơn giữa con phố lạnh vắng, càng khiến anh nổi bật.
Và rồi, anh đã gặp người quen.
“Tư Bạch?” Một chiếc xe sang nhẹ nhàng ghé lại, cửa kính hạ xuống.
Tư Bạch quay đầu, mắt sáng lên, bước đến, ngạc nhiên gọi: “Đàn anh.”
Người đó là Tô Thời, đàn anh từ thời đại học và nghiên cứu sinh của Tư Bạch. Anh ấy hơn Tư Bạch hai khóa, từng giúp đỡ anh rất nhiều khi còn ở trường.
Tuy nhiên, sau khi Tô Thời tốt nghiệp rời trường, mấy năm trôi qua, hai người chỉ liên lạc qua điện thoại, hiếm khi gặp mặt.
“Đàn anh sao lại ở đây?” Tư Bạch hơi cúi người, cười hỏi.
Tô Thời xuống xe, nói: “Bạn gái tôi ở đây, vừa tiễn cô ấy ra sân bay, trên đường về thì gặp anh.” Ánh mắt anh tràn đầy niềm vui và nỗi nhớ sau bao năm chưa gặp. Tô Thời chỉ vào vali của Tư Bạch, nói: “Đi đâu, tôi đưa anh đi.”
Tư Bạch nhìn vali, vội vàng lắc đầu: “Không cần đàn anh, nhà tôi gần đây.”
“Gần thì đi bộ làm gì, tôi đưa anh đi một đoạn.” Tô Thời thấy anh không cãi được, liền bất lực kéo vali, nhẹ nhàng nói: “Lâu rồi không gặp, Tư Bạch, anh ăn cơm chưa? Cùng đi ăn đi.”
Tư Bạch gật đầu: “Được.”
**
Hai người ăn cơm suốt hai tiếng. Trời mùa đông lạnh giá, khi Tô Thời đưa Tư Bạch về, trời đã tối sầm.
“Đàn anh, nhà anh ở đây à? Sau này anh định ở đây luôn?” Xuống xe, Tư Bạch nhận lại vali, trêu chọc.
Tô Thời cười khẽ: “Cũng có ý đó, đang bàn bạc với cô ấy. Sẽ có nhiều dịp gặp mặt hơn, nhớ thường xuyên liên lạc nhé.”
Tư Bạch gật đầu: “Vâng.”
“Tư Bạch, anh…”
Tô Thời đột nhiên ngừng lại, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cổng khu dân cư bên cạnh.
Trong ánh sáng mờ ảo của buổi tối, một chàng trai đứng sừng sững ở đó. Cậu không tiến lên, nhưng ánh mắt như muốn phóng dao, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
“Sao thế?” Tư Bạch thấy anh dừng lại, nghi hoặc hỏi, rồi theo ánh mắt của Tô Thời quay đầu. Miệng anh vừa hé ra bỗng ngậm lại, không nói nữa.
Bốn mắt nhìn nhau, mắt Trì Tuy bỗng đỏ ngầu. Cậu hung hãn nhìn chằm chằm vào Tư Bạch, không nói lời nào, rồi đột ngột ngồi xổm xuống đất, hai tay khoanh trước ngực, như thể nói với người đối diện: “Em tức chết đây, mau đến dỗ đi!”.
Tô Thời ho nhẹ, lấy lại tinh thần nói: “Chuyện gia đình à?”
“…” Tư Bạch rất xấu hổ, cúi mắt xuống, nói nhỏ: “Cảm ơn đàn anh đã đưa tôi về, hôm nay tôi không thể mời anh vào nhà uống trà được.”
Tô Thời hiểu ý, chỉ nói “Có thời gian liên lạc lại”, rồi không hỏi thêm gì, rời đi.
Tư Bạch kéo vali đi, vừa được vài bước thì gặp Trì Tuy trước mặt.
“…Em đứng đây không lạnh sao?” Anh hỏi giọng nhỏ nhẹ.
Không rõ là tức giận hay mất ngủ, mắt Trì Tuy đỏ hoe. Cậu ngước nhìn Tư Bạch, vẫn ngồi yên, nghe vậy thì giọng khàn khàn tức giận: “Cho dù em chết cóng thì anh có quan tâm không?!”
“Anh biết hôm qua mình đã làm gì không? Anh dám đề nghị chia tay với em!”
Tư Bạch nghẹn lời, không nhìn vào mắt Trì Tuy, lảng tránh ánh mắt của nhau.
Hai người im lặng trong giá lạnh. Không khí này không biết kéo dài bao lâu, có lẽ vì quá tức giận, Trì Tuy đột nhiên đá vào bắp chân Tư Bạch, hỏi: “Người đàn ông vừa rồi là ai?”
“Anh chia tay với em vì anh ta à?”
Tư Bạch đá nhẹ vào mũi giày của Trì Tuy, nói: “Nói bậy bạ gì thế.”
“Vậy thì anh nói xem, vì cái gì?!” Trì Tuy đứng dậy, mắt đỏ hơn, giọng run run: “Nguyên Tư Bạch, nếu hôm nay anh không đưa ra lời giải thích hợp lý, em… em…” Cậu tức đến mức không biết nói gì, nhưng nước mắt đã lưng lưng, cuối cùng nghiến răng nói: “Em sẽ không tha cho anh!”
Biết cậu không dễ bỏ qua, Tư Bạch thở dài, bước qua cậu đi vào khu dân cư, nói: “Không muốn ở bên nhau thì cần gì lý do.”
Anh nói: “Đừng đi theo anh.”
“Ai muốn đi theo anh!” Trì Tuy quay đầu đuổi theo, giọng hung hãn: “Em tiện đường!”
Đến cầu thang, Tư Bạch liếc nhìn cậu.
Trì Tuy lập tức đáp: “Em tiện tầng! Sao nào, tầng này là nhà anh à?”
Tư Bạch: “…”
Tư Bạch khẽ thở dài, xách vali bước lên bậc thang. Vừa lên được một tầng thì thấy tay mình trống rỗng. Trì Tuy đã giật vali của anh, tức giận đi thẳng lên tầng năm, thậm chí không thèm đợi hay nhìn Tư Bạch.
Tư Bạch: “…”
Năm phút sau, Tư Bạch đến trước cửa nhà, vừa mở cửa thì một bóng người đã lao vào nhanh hơn cả anh. Trì Tuy còn đường hoàng nói: “Em tiện nhà!”
“…” Tư Bạch không nhịn được: “Em thật vô lý.”
“Hừ, vô lý như vậy mà anh còn muốn chia tay em,” Mắt Trì Tuy vẫn đỏ, cười lạnh: “Không vô lý thì đã bị đá lâu rồi.”
Tư Bạch im lặng, cúi đầu đi vào nhà, đóng cửa và thay giày.
Khi dọn dẹp xong, Trì Tuy lập tức kéo tay anh, ép anh ngồi xuống ghế sofa, ra lệnh như một ông chủ: “Giải thích đi.”
“Giải thích cái gì?” Tư Bạch tỏ vẻ bất lực, giọng buồn bã: “Lúc đầu không phải em nói là anh có thể dừng lại bất cứ lúc nào sao? Bây giờ anh đề nghị dừng lại.”
“Em nói vậy mà anh tin!” Trì Tuy chỉ vào anh, quay một vòng tại chỗ, giọng run run: “Vậy tại sao anh nói chúng ta sẽ kết hôn có con thì anh lại không tin?! Anh nghĩ em là người dễ bị đá sao?!”
“Anh không yêu đương với em.” Tư Bạch nhắc nhở: “Anh nói là thử xem sao mà thôi.”
“Em mặc kệ!” Giọng Trì Tuy đột nhiên nghẹn lại, cậu mím môi: “Chính là đang yêu đương… Em là bạn trai của anh.”
Nói xong, như thể không thể kìm nén được nữa, những giọt nước mắt bấy lâu nay tuôn rơi đầy tủi thân. Trì Tuy ngồi phịch xuống thảm lông bên cạnh ghế sofa, khóc không thể nín: “Em đâu có chọc anh giận, đâu có cãi nhau với anh, tại sao anh lại đòi chia tay chứ, anh còn… anh còn về với một người đàn ông đáng ghét, anh ta là ai vậy? Tức chết em rồi.”
Lần đầu tiên Tư Bạch thấy cậu khóc, sợ không nhẹ. Anh vội vàng đứng dậy ngồi xổm xuống định xem, nhưng bị Trì Tuy gạt tay ra.
Cậu khóc to hơn.
“Em… em làm gì a?” Giọng Tư Bạch khàn đi, vẫn muốn đến gần, nhưng lại bị gạt ra.
“Nguyên Tư Bạch, em nói cho anh biết, lớn rồi, cha đánh em đến mức mông không ngồi được, em đánh nhau với anh trai đến sưng tím mặt mày, em chưa từng khóc,” Cậu hung dữ trừng mắt nhìn Tư Bạch: “Anh xem hôm nay… anh đã làm em tức đến mức nào, tức chết em rồi!”
“Anh lại làm em tổn thương như vậy… hu hu hu, tức chết em rồi.”
Tư Bạch nghĩ cậu sẽ buồn, nhưng không ngờ cậu lại buồn đến thế.
Một người gần 22 tuổi mà khóc như đứa trẻ 3 tuổi. Tư Bạch chưa từng dỗ trẻ con, lúng túng quỳ bên cạnh Trì Tuy, nỗi buồn trong lòng cũng nhân lên gấp bội: “Em… em cứ chân tình như vậy, chẳng lẽ sau này mỗi mối quan hệ đều sẽ như thế này sao?”
“Mỗi mối quan hệ?” Trì Tuy vừa khóc vừa hỏi với vẻ không thể tin: “Có một mối quan hệ với anh còn chưa đủ sao? Em cần nhiều mối quan hệ làm gì? …Hay là anh muốn có nhiều mối quan hệ?!”
“Nói huơu nói vượn.” Giọng Tư Bạch nghiêm túc hơn, rồi dịu xuống, khẽ khàng khuyên nhủ: “…Trì Tuy, chúng ta không hợp nhau.”
“Không hợp ở đâu?!” Trì Tuy thô bạo đưa tay lau mặt, quyết liệt: “Anh nói đi!”
“Anh…”
“Anh nói đi!”
“Em…”
“Anh mau nói đi!”
Tư Bạch: “…”
Anh không nói nữa, trực tiếp im lặng.
Trì Tuy hừ một tiếng: “Anh không nói, vậy là rất hợp nhau.”
Tư Bạch đá vào bắp chân cậu ngay tại chỗ.
Trì Tuy bị đá, nằm luôn trên sàn nhà, mu bàn tay che mắt khóc. Tư Bạch hoảng hốt lắp bắp: “Anh, anh đâu có dùng sức…”
“Dùng hay không dùng có khác gì nhau?” Trì Tuy nghẹn ngào nấc lên: “Em đau ở tim đây này.”
“Vậy em muốn thế nào?” Tư Bạch kéo cậu, muốn cậu đứng dậy, nói: “Em không phải trẻ ba tuổi, đừng làm loạn nữa.”
Trì Tuy: “Anh giải thích.”
**
Nửa tiếng sau, sau khi nghe lý do chia tay thật sự, Trì Tuy im lặng. Tư Bạch thở dài, nói nhỏ: “Trì Tuy, anh không muốn kết hôn với một gia đình không môn đăng hộ đối. Đây không phải điều anh nên mơ tưởng, vấn đề quá lớn, anh cũng không có năng lực để vun đắp mối quan hệ với em và gia đình em.”
“Quan trọng là em còn trẻ… anh cũng không thể ở bên em để yêu đương thêm bao lâu nữa, vậy nên chúng ta dừng lại ở đây, được không?”
“…Chỉ vì chuyện này thôi sao?” Trì Tuy mở đôi mắt hơi sưng húp, hỏi mơ hồ.
Tư Bạch cảm thấy Trì Tuy không hiểu ý mình, hơi mệt mỏi, đưa tay lên trán: “Chỉ một điểm này thôi đã quyết định tất cả vấn đề rồi.”
“…Sau này em muốn người như thế nào mà không có, khoảng thời gian này có thể em sẽ khó chịu một chút, nhưng…”
“Em muốn Nguyên Tư Bạch, có người nào giống hệt anh không?” Trì Tuy ngắt lời, mắt lại đỏ ngầu.
Tư Bạch câm nín, thầm nghĩ, người trẻ 20 tuổi thường dễ bốc đồng, coi mối tình đầu là vĩnh cửu.
Anh im lặng một lát, suy nghĩ từ ngữ, định nói thêm gì đó, nhưng chưa kịp mở lời thì thấy Trì Tuy nghiêm túc lấy điện thoại ra, nhấn nhấn trên màn hình, rồi gọi một cuộc điện thoại.
“Em làm gì vậy?” Tư Bạch hỏi bối rối.
Trì Tuy không trả lời, điện thoại đã được nối.
“Alo, Trì Viễn Thân.”
Tư Bạch: “…”
“Thằng con bất hiếu, mày điên à?” Một giọng đàn ông uy nghiêm vang lên qua loa. Ông Trì Viễn Thân “xì” một tiếng: “Có rắm thì mau thả.”
Trì Tuy nghiêm nghị nói: “Con muốn cắt đứt quan hệ cha con với cha.”
Tư Bạch: “…”
Tư Bạch: “?”
Tư Bạch trợn tròn mắt, hoảng hốt nhào tới đẩy Trì Tuy xuống sàn nhà để giật điện thoại. Trì Tuy ôm chặt eo anh, không cho nhúc nhích, cố tình giơ cao. Môi Tư Bạch tái đi. Lần này, anh thực sự dùng sức đánh Trì Tuy, nén giọng gấp gáp: “Em nói bậy bạ gì thế?!”
Không biết chủ tịch Trì nghe thấy câu này có tức giận không…
“Được, cắt thì cắt đi,” Trì Viễn Thân không bận tâm: “Vì mày đã đặc biệt gọi điện báo một tiếng rồi, đến, mày giải thích lý do đi. Nói cho rõ ràng, nếu không trước khi cắt đứt quan hệ cha con, ông đây sẽ đánh gãy đôi chân chó của mày trước.”
Tư Bạch sốc không nói nên lời: “…”
Nhà cậu ta sao thế này?
“Người yêu của con vì cha là cha con mà muốn chia tay con,” Trì Tuy bắt đầu khóc nức nở: “Con cần người cha như cha làm gì cơ chứ, đúng là vật cản đường!”
“Hả?” Giọng ông Trì Viễn Thân đầy vẻ khó tin: “Không phải mày nói đối phương đã là chồng chưa cưới của mày rồi sao? Sao quay đầu lại chỉ còn là người yêu? …Bây giờ người ta còn không cần mày nữa?”
“Ngoan nào,” Ông Trì Viễn Thân “chậc” một tiếng, vẻ mặt khó tả: “Ồ Trì Tuy, mày báo cáo sai sự thật, hóa ra người ta căn bản không coi trọng mày… Đồ vô dụng, ông đây cần đứa con trai như mày làm gì, mất mặt!”
Tư Bạch chớp mắt bối rối: “…”
Trì Viễn Thân: “Cha sẽ đi nói cho Trì Hưu và Thích Tùy Tân, để chúng nó cười nhạo mày.”
Tư Bạch: “…”
Trì Tuy lại tức chết, khóc nức nở không nói nên lời.
Trì Viễn Thân: “Quá vô dụng, không thể nhìn nổi. Cắt đứt quan hệ cha con đi, không kết hôn được thì đừng có về… Tút.”
Điện thoại bị cúp. Trì Tuy giơ điện thoại lên trước mặt Tư Bạch, vẻ mặt vô tội, mắt mong được ôm.
**
Buổi tối, Trì Viễn Thân hạ mình gọi điện cho Trì Tuy, người đã cắt đứt quan hệ cha con, hỏi họ có phải là tình yêu đích thực không, có thật sự xác định ở bên nhau không, có chắc chắn không phải là đùa giỡn không.
Trì Tuy liên tục trả lời ba chữ “phải”.
Tư Bạch vẫn còn nghi ngờ cuộc đời vì đã “nghe thấy” được phong cách của nhà họ Trì, không thể tin vào những gì mình nghe thấy, không thể phản ứng lại “cuộc chiến cha con nhà họ Trì”.
Vì vậy, ngày hôm sau, ông Nguyên gọi điện cho Tư Bạch, nói rằng Trì Viễn Thân đã đích thân đến nhà anh để cầu hôn!
Còn đặc biệt đưa ra lời hứa: “Nếu thằng nhóc Trì Tuy làm chuyện ngu xuẩn, không cần ai ra tay, ông sẽ tự tay phế thằng Trì Tam đó.”
Tư Bạch sau khi nói chuyện điện thoại với cha mẹ, im lặng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay, cảm thấy mọi thứ thật không thực.
Nhưng người bên cạnh sẽ không để anh suy nghĩ nhiều. Trì Tuy nắm lấy tay anh, nói: “Kết hôn hay không?”
Tư Bạch ngước mắt lên, trong ánh đèn ấm áp, anh nghiêm túc nhìn vào khuôn mặt của Trì Tuy. Không biết vì sao, trái tim anh như được lấp đầy bởi thứ gì đó ấm áp.
Anh nghĩ, cuộc đời cũng chỉ dài như vậy, cho dù sau này có thật sự… cũng không thể vì lúc này mà lùi bước, thậm chí không dám thử.
Như vậy là không công bằng với Trì Tuy… cũng không công bằng với chính mình.
“Kết hôn hay không, nói chuyện nha.” Trì Tuy nghĩ rằng ngay cả cha mình ra mặt cũng không có tác dụng, hoảng hốt lay tay anh, thúc giục.
Tư Bạch hoàn toàn lấy lại tinh thần, suy nghĩ một chút, rồi thận trọng nói nhỏ: “Vậy sau này nếu có vấn đề, chúng ta sẽ…”
“Còn có vấn đề gì nữa?!” Trì Tuy trừng mắt, giận dữ nói: “Nguyên Tư Bạch, anh có thể tin em không? Đừng quá đáng như vậy!”
“Làm tổn thương em một lần là đủ rồi!”
Thấy cậu lại có dấu hiệu sắp khóc, Tư Bạch vội gật đầu: “Được rồi, được rồi, không vấn đề, không vấn đề.”
“Có tin em không?”
“Tin, tin.”
“Kết hôn không?”
“Kết, kết, kết.” Tư Bạch chiều theo mọi ý cậu.
“Hừ,” Trì Tuy cuối cùng cũng hài lòng, lầm bầm: “Lần này tạm tha cho anh.”
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như mực. Ánh đèn đường chiếu vào lớp tuyết đọng bên đường, làm nó phản quang, lấp lánh như những viên ngọc trai.
Tư Bạch mềm lòng hết sức, trong đêm tối dỗ dành Trì Tuy: “Được rồi, là anh sai được chưa, anh yêu em.”
“Chờ em qua sinh nhật 22 tuổi, ngày hôm sau chúng ta lập tức đi đăng ký kết hôn.” Trì Tuy yêu cầu.
Tư Bạch gật đầu: “Được.”
Trì Tuy: “Khi nào em tốt nghiệp hoàn toàn, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ.”
Tư Bạch đáp: “Được, được, tất cả đều theo ý em.”
Trì Tuy: “Anh không được quay lại nói chia tay nữa nhé.”
Tư Bạch gật đầu: “Được, được, không bao giờ nữa.”