Bước Ngoặt Bất Ngờ

Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Học viện Quân sự Đế quốc, tinh cầu Snoka.
Giống như hình đầu sói oai phong trên huy hiệu, Học viện Quân sự Đế quốc áp dụng chế độ giáo dục tinh anh phân cấp, nghiêm khắc hệt như hệ thống bầy sói. Những vị trí trên đỉnh kim tự tháp khiến các alpha cấp S gần như lao vào cuộc chiến giành vị trí đầu đàn, tạo ra cảnh tượng khói lửa mịt mù, cỏ cây chẳng còn mọc nổi.
Nhưng những khung cảnh thảm khốc đó dường như chẳng liên quan gì đến Đào Trĩ, một beta. Thậm chí cậu còn đang tính toán làm sao để nộp đơn xin bảo lưu học một cách hợp lý nhất, hy vọng hiệu trưởng có thể rộng lòng đồng ý hoàn lại học phí nửa học kỳ còn lại.
“Muốn bảo lưu học á?!” An Khả như thể trời sập, giọng cao vút vang vọng khắp hành lang, cậu ta vội bụm miệng, ghé sát Đào Trĩ nói nhỏ: “Nếu vậy thì trận chung kết Liên minh quân sự mày cũng bỏ luôn à? Tao còn định đặt cược mà!”
Cậu ta vẫn còn nhớ rõ để thi đậu vào chuyên ngành Chỉ huy, ngành có điểm chuẩn cao thứ hai tại Học viện Quân sự Đế quốc, Đào Trĩ gần như học ngày học đêm không ngừng nghỉ. Phải biết rằng đối thủ của cậu đều là những alpha thiên phú dị bẩm và Đào Trĩ là beta duy nhất của khoa Chỉ huy.
Ngành có điểm chuẩn cao nhất là Chiến đấu, hầu hết đều là alpha với sức mạnh tinh thần cấp S. Mặc dù alpha có sức mạnh tinh thần vượt trội, nhưng trong chiến đấu cơ giáp lại rất dễ mất kiểm soát, thường cần người điều phối trong buồng lái để chỉ huy.
Ngành Chỉ huy chính là cái nôi đào tạo những người điều phối, và Đào Trĩ là người xuất sắc nhất trong số họ. Dù là thi đấu ngầm ở chợ đen hay trong các giải đấu quân sự, chỉ cần tổ đội với cậu, các alpha chưa bao giờ thua trận. An Khả luôn đặt cược vào Đào Trĩ và kiếm được rất nhiều tiền. Vậy nên khi nghe tin cậu muốn bảo lưu học và rút khỏi giải, An Khả còn đau lòng hơn cả người trong cuộc.
Đào Trĩ xoa xoa tai đang nhức ong ong vì tiếng hét của An Khả. Do gia đình gặp biến cố, cậu không thể dành gần một tháng trời để tập trung thi đấu như trước kia.
“Bệnh của bà nội nặng hơn rồi, tao phải dành thời gian chăm bà. Bác sĩ nói tình hình không mấy khả quan, hiện tại bà không thể tự sinh hoạt cá nhân được.”
Đào Trĩ ngáp một cái. Hôm qua cậu vừa làm thêm ca đêm, về đến nhà cũng đã gần sáng rồi. Sáng nay sáu giờ sáng đã phải dậy đi học sớm, vừa đi vừa tiếp tục nói với An Khả: “Ba tháng nữa là có danh sách thống kê công dân trưởng thành nhập ngũ. Nếu tao nhập ngũ thì phải đi ba năm, phải tranh thủ kiếm đủ tiền thuê người chăm sóc cho bà nội. Không đủ thì đành phải đi vay.”
Cậu biết số tiền mình kiếm chẳng thấm vào đâu. Ngay cả bệnh viện cộng đồng rẻ nhất, chi phí chăm sóc ba năm cũng đắt đến kinh người.
Cậu từng cố gắng xin gia hạn nhập ngũ, nhưng đối với dân thường, chỉ có omega và beta nữ mang thai mới được ưu tiên. Beta nam như cậu thì không có ưu tiên đó.
An Khả biết bà nội là người thân duy nhất của Đào Trĩ, nghe vậy cũng không khỏi lo lắng: “Vậy mày tính sao? Chắc chắn không đủ tiền đâu. Muốn vay ở chợ đen thì lãi suất ba năm ở tinh cầu Snoka cao lắm, bán thận cũng không đủ trả đâu.”
Đào Trĩ lắc đầu im lặng. Cậu đã thử liên hệ thư viện dữ liệu của Đế quốc để xin hoãn nghĩa vụ, nhưng bị từ chối hết lần này đến lần khác, giờ đã gần như tuyệt vọng. Chỉ cần còn chút hy vọng được ở lại chăm sóc bà nội, cậu sẽ không từ bỏ.
Dù chuẩn bị xin bảo lưu học, nhưng điểm chuyên cần trước khi nghỉ vẫn được tính vào đánh giá, cậu không thể trốn học.
Đào Trĩ và An Khả cùng học môn lịch sử liên hành tinh, một môn học buồn tẻ nên lớp rất ít người đến. Đào Trĩ đang gục đầu chuẩn bị chợp mắt một lát thì thấy lớp bỗng trở nên xôn xao, rồi nghe tiếng ghế cào ken két chói tai từ chỗ An Khả.
Đào Trĩ nhìn theo bản năng, thấy người ngồi cạnh mình là An Khả đang tái nhợt mặt mày, vội vàng dịch ra ngồi gần cửa sổ và mở cửa thông gió. Ngay sau đó, chiếc ghế bên cạnh Đào Trĩ vang lên tiếng kéo, một người cao gần 1m9 ngồi xuống bên cạnh cậu.
Toàn bộ Học viện Quân sự Đế quốc, người duy nhất không thèm che giấu sức mạnh tinh thần cấp S của mình là Ivan – một alpha cấp S+ duy nhất. Anh ngồi xuống cạnh Đào Trĩ đầy ngạo mạn, khiến các alpha và omega xung quanh vội vã né xa khỏi hai người họ, không dám thở mạnh.
Tuy Đào Trĩ là beta không cảm nhận được áp lực tinh thần hay pheromone, nhưng chỉ riêng chiều cao và vẻ ngoài tuấn tú lạnh lùng của Ivan cũng khiến cậu không thể ngủ nổi như trước. Nhất là khi cả hai ngồi rất gần nhau, khí chất lạnh lùng kiêu ngạo của Ivan khiến Đào Trĩ không khỏi run rẩy.
Mối liên hệ duy nhất giữa cậu và Ivan là trận đấu trước đó, cậu từng làm người dẫn đường cho Ivan. Nhưng sau trận đấu, số lần “vô tình” gặp nhau giữa hai người lại tăng đột biến, từ các lớp chuyên ngành vốn không liên quan cho đến những góc ngách của khuôn viên rộng lớn.
Hơn nữa, Ivan dường như đặc biệt thích ngồi cạnh cậu. Tình trạng này đã kéo dài gần một tháng. Nói thật, Đào Trĩ bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đắc tội gì với vị điện hạ này trong lần hợp tác trước không, nếu không thì sao lại hành cậu như thế.
Đào Trĩ lén liếc nhìn Ivan. Anh nhíu mày, tâm trạng có vẻ không tốt. Gương mặt vốn đã lạnh lùng nay càng trở nên khó gần, môi mím chặt như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Cậu tưởng không khí ngột ngạt này sẽ kéo dài đến hết tiết học, không ngờ Ivan lại mở lời, đôi mắt xanh nhạt liếc sang cậu, nói một câu không đầu không đuôi: “Trên người cậu có mùi.”
Đào Trĩ nghe thấy anh nói mình, cúi đầu ngửi áo nhưng không ngửi thấy mùi gì.
Ivan thấy cậu mặt ngơ ngác, lạnh nhạt nói tiếp, lời lẽ không chút nể nang: “Là mùi pheromone đào kém chất lượng của omega, cậu xịt nước hoa à?”
Đào Trĩ là beta, không có pheromone, nhưng dễ bị dính pheromone từ người khác. Cậu nhớ An Khả có mùi đào, chắc là lúc nãy nói chuyện nên dính vào người.
Trong ấn tượng của cậu, Ivan là người lạnh lùng chỉ quan tâm đến chiến đấu và cơ giáp, không ngờ giờ lại còn để ý đến mùi trên người cậu. Cậu thật sự không hiểu nổi lối suy nghĩ kỳ quái của anh, chỉ có thể cười gượng trả lời: “Không có đâu.”
An Khả ở phía xa nghe thấy lời Ivan, tức sôi máu. Không những chiếm chỗ của cậu ta mà còn chê bai mùi pheromone của cậu.
Ivan nghe Đào Trĩ trả lời, tâm trạng lại càng u ám hơn.
Thực ra từ sau lần hợp tác đó, anh luôn đợi Đào Trĩ chủ động mời mình làm đồng đội cho vòng chung kết. Nhưng Đào Trĩ chưa từng liên lạc. Sức mạnh tinh thần của anh đã đạt cấp S+, ngoài Đào Trĩ không ai chịu nổi uy áp đó.
Lần phối hợp trước rất ăn ý, chỉ bằng ánh mắt đã hiểu nhau. Nhưng sau trận, Đào Trĩ lại cắt đứt liên lạc khiến Ivan cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng.
Hôm nay anh vốn định chủ động hỏi về trận chung kết, lại ngửi thấy mùi pheromone omega từ người Đào Trĩ, mà không phải mùi nước hoa, chắc chắn là cậu từng thân mật tiếp xúc với một omega.
Tâm trạng anh rối bời. Có thể là do hiệu ứng cầu treo sau trận đấu hoặc trong vô thức anh đã bắt đầu dựa dẫm vào Đào Trĩ, tự ý xem cậu là người của mình. Giờ bị “xâm phạm lãnh địa” nên khó chịu như sư tử nổi giận.
Ivan cố kiềm chế, nhìn Đào Trĩ, giả vờ bình thản: “Chung kết Liên minh quân sự tháng sau, vị trí dẫn đường của tôi để dành cho cậu.”
Đào Trĩ nhìn anh, chớp mắt vài cái, suy nghĩ một lát rồi mới hiểu anh đang mời mình, nhưng đáng tiếc – cậu sắp nghỉ học.
“Xin lỗi, điện hạ, tôi e là không tham gia được.”
Ivan không ngờ mình lại bị từ chối. Đôi mắt xanh nhạt ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi nhanh chóng khôi phục bình tĩnh: “Tại sao?”
“Tiền trợ cấp thi đấu chỉ có năm trăm đồng Snoka, tôi làm ở quán rượu chợ đen hai đêm là đã có rồi.” Trong mắt Đào Trĩ, khoản thu nhập từ giải đấu quá nhỏ, không giải quyết được chi phí chăm sóc bà nội.
Ivan cau mày, không thể hiểu nổi. Với anh, năm trăm đồng không đủ mua một đôi giày. Bỏ thi chỉ vì số tiền ấy? Anh không nghĩ Đào Trĩ lại là người tham tiền như vậy.
Chỉ cần thắng chung kết sẽ được vinh danh toàn quốc, thậm chí toàn liên minh. Ivan tiếp tục nói: “Cậu tham gia giải chỉ vì tiền thôi sao?”
An Khả nghe vậy mà tức tối. Hai người này đúng là không cùng thế giới. Với điện hạ hoàng tộc, tiền chẳng đáng gì. Nhưng với dân thường như họ, bữa nay có ăn đã phải lo bữa mai. Tiền trong tay quan trọng hơn danh dự suông rất nhiều.
An Khả cũng có phần giận vụ bị chê mùi pheromone lúc nãy, không nhịn được, đứng lên đáp trả: “Điện hạ, dân thường như tụi tôi, quy tắc đầu tiên là lo no cái bụng. Danh tiếng không ăn được đâu.”
Đây là lần đầu tiên Ivan nhìn thẳng vào An Khả. Khi khoảng cách gần, anh ngửi thấy mùi pheromone omega quen thuộc từ người Đào Trĩ, thì ra là của người này.
Mùi đậm như thế, chỉ người thân mật mới để lại. Không hiểu sao Ivan lại cảm thấy bất an, sức mạnh tinh thần dao động mạnh.
Đào Trĩ là beta nên không cảm nhận được, nhưng An Khả là omega thì đã tái mét mặt, mồ hôi túa ra, chân đứng không vững.
Thấy An Khả có vẻ không ổn, biết cậu bị ảnh hưởng bởi áp lực tinh thần của Ivan, liền đỡ lấy bạn mình, ngẩng đầu nhìn Ivan: “Điện hạ.”
Nhìn dáng vẻ thân mật của hai người, mặt anh càng thêm cứng đờ. Ánh mắt anh gần như dán chặt vào bàn tay Đào Trĩ đang đặt trên vai An Khả. Trong đầu anh chỉ nghĩ đến cảnh Đào Trĩ từng đỡ lấy mình khi sức mạnh tinh thần mất kiểm soát trong trận chiến trước đó.
Thì ra cậu cũng từng đối xử như vậy với người khác.
Thấy khó chịu, nhận ra mình mất kiểm soát, liền nới lỏng cà vạt.
Anh nhìn Đào Trĩ thật sâu, tháo chiếc nhẫn đá quý ở ngón cái đặt lên bàn cậu: “Nếu thiếu tiền, tôi có thể cho cậu. Tôi chờ cậu đổi ý.”
Nói xong liền bỏ đi.
Đào Trĩ chẳng hiểu sao Ivan lại đột nhiên phát điên, An Khả cũng mơ hồ. Cậu còn không biết mình đắc tội hoàng tử lúc nào. Áp lực tinh thần vừa rồi rõ ràng nhắm vào mình.
“Tính sao? Đi không?” An Khả nhìn chiếc nhẫn thủ công tinh xảo, với họa tiết hình đầu sói tượng trưng cho gia tộc hoàng tộc Lier.
Lier là gia tộc duy nhất sinh ra alpha cấp S. Ivan là alpha cấp S+ duy nhất đời thứ 28. Chiếc nhẫn này chỉ truyền trong gia tộc, thế mà Ivan lại đưa cho Đào Trĩ, An Khả nghi ngờ hai người có gì đó mờ ám.
Đào Trĩ đau đầu. Ivan dám đưa chứ cậu không dám nhận. Nhẫn gia tộc Gotalier mà rơi vào thị trường, bị hoàng tộc phát hiện là bị bắt ngay lập tức.
An Khả nhìn chiếc nhẫn, bỗng nảy ra sáng kiến, nhìn Đào Trĩ hỏi: “Tiểu Trĩ, nếu có cách để mày ở lại Snoka chăm sóc bà nội, nhưng hơi mạo hiểm, mày có làm không?”
“Cách gì?” Đào Trĩ hơi lo, linh cảm chẳng lành.
An Khả cảm thấy mình thật thông minh, đã nghĩ ra một kẽ hở: “Chỉ cần mày được alpha cấp S hoàng tộc đánh dấu tạm thời, mọi vấn đề đều được giải quyết.”
“Dấu tạm có hiệu lực một năm, alpha cấp S trong thời gian đó không thể rời xa mày, ngay cả trong kỳ mẫn cảm. Nghị viện chắc chắn sẽ cho mày ở lại với tư cách bạn đời hoàng tộc để tránh alpha mất kiểm soát tinh thần.”
Kế hoạch này quá táo bạo, Đào Trĩ nghi ngờ tính khả thi: “Bạn đời hoàng tộc để duy trì huyết thống chỉ có thể là omega cấp S hoặc ít nhất là omega. Beta như tao thì…”
Chẳng lẽ cậu phải chuyển giới? Mà thời gian phục hồi là bốn tháng, ba tháng nữa đã có danh sách thống kê rồi.
“Mày chỉ cần giả làm omega, đánh lừa được alpha hoàng tộc là được. Đến kỳ mẫn cảm thì tiêm ít pheromone là xong.”
An Khả giảng giải từng bước, tự thấy kế hoạch thiên y vô phùng, còn chọn sẵn đối tượng: “Ivan là hoàng tử duy nhất đã qua 21 tuổi nhưng chưa có bạn đời. Ứng cử viên số một. Là kẻ chỉ biết điên cuồng chiến đấu, mấy chuyện khác đều không biết gì.”
Trong đầu Đào Trĩ hiện lên dáng vẻ lạnh lùng “người lạ chớ gần” của Ivan, lập tức cảm thấy tương lai vô cùng mờ mịt: “Trừ khi Ivan là một thằng ngu, nếu không thì không thể nào nhận nhầm beta thành omega được.”
An Khả lại nở một nụ cười đầy bí ẩn. Là một lính y tế thuộc hệ hậu cần, cuối cùng cũng có cơ hội phát huy sở trường của mình: “Cho nên chúng ta cần mượn một chút ngoại lực để thêm dầu vào lửa thôi.”