Ivan giở trò, bà nội nguy kịch

Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn

Ivan giở trò, bà nội nguy kịch

Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ivan lặng lẽ ôm chặt người trong lòng, vùi mặt vào hõm cổ Đào Trĩ, hít hà mùi hương trên cơ thể cậu, vờ như không nghe thấy gì.
Anh đâu có bệnh, cần gì phải khám. Nếu để Đào Trĩ biết anh giả vờ ốm, anh còn mặt mũi nào nữa?
Thấy Ivan im lặng, Đào Trĩ lại nghĩ anh đang khó chịu đến mức không chịu nổi, liền nhẹ nhàng đẩy anh, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, nếu ngài mệt thì cứ để bác sĩ khám một chút đi ạ.”
Hết cách, Ivan đành phải đồng ý. Khi Bối Duy và bác sĩ bước vào, anh bực bội nhìn chằm chằm hai người họ.
Ban đầu, khi nghe tin thái tử điện hạ bị bệnh, vị bác sĩ còn tưởng có căn bệnh nan y nghiêm trọng nào đó mới khiến một Alpha cấp S phải ngã bệnh. Nhưng khi đến nơi, ông hoàn toàn không thấy bất kỳ dấu hiệu gì. Ông ngập ngừng định lên tiếng thì bị Ivan lạnh lùng nhìn chằm chằm.
Chỉ trong thoáng chốc, vị bác sĩ đã nuốt ngược những lời định nói vào trong, sau đó lên tiếng: “Bệnh của điện hạ… có lẽ phải mất vài ngày mới khỏi ạ.”
Nghe lời bác sĩ nói, sắc mặt Đào Trĩ lập tức lộ vẻ lo lắng, sao lại nghiêm trọng đến vậy?
Ivan thấy vậy, liền danh chính ngôn thuận ngả người vào ngực Đào Trĩ, ho khan vài tiếng. Trái tim Đào Trĩ thắt lại, giống như bị ai đó bóp nghẹt.
Đạo đức nghề nghiệp của vị bác sĩ hoàn toàn bị khuất phục trước sự uy hiếp của Ivan, ông im lặng quay mặt đi.
Thấy Ivan yếu ớt cần người chăm sóc, trong lòng Bối Duy khẽ dấy lên ý đồ, lập tức muốn đuổi Đào Trĩ rời khỏi căn phòng này: “Sắp đến giờ giới nghiêm rồi, cậu về phòng của mình đi, tôi sẽ ở đây chăm sóc điện hạ.”
Ivan nghe vậy, ở chỗ Đào Trĩ không nhìn thấy, ánh mắt anh lập tức trở nên sắc bén lạnh lùng, vẻ mặt cũng trầm xuống, không còn chút yếu ớt nào như trước. Anh nhìn chằm chằm Bối Duy.
Đào Trĩ muốn từ chối, nhưng cậu chỉ là một sinh viên ở đây, đành phải nghe theo mệnh lệnh của huấn luyện viên.
Ivan ngồi dậy khỏi lòng Đào Trĩ, trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng ngữ khí lại ôn hòa nói: “Đừng lo lắng, em về trước đi. Đúng lúc tôi có chuyện muốn nói với Bối Duy.”
Bối Duy không ngờ Ivan lại dễ dàng đồng ý như vậy, hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn, lập tức bị ánh mắt lạnh lùng của Ivan nhìn chằm chằm. Trong lòng hắn dấy lên một dự cảm không lành.
“…Vâng.”
Nghe Ivan nói vậy, Đào Trĩ đành phải đi ra ngoài, nhưng khi nhìn Bối Duy và Ivan ở cùng nhau, cậu lại thấy buồn phiền khó chịu.
Sau khi Đào Trĩ rời đi, Ivan đứng dậy khỏi giường, bước chân chậm rãi, ung dung, không còn chút dáng vẻ yếu đuối nào. Anh đi đến gần Bối Duy với vẻ mặt u ám.
Bối Duy thấy sắc mặt Ivan không ổn, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ. Trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ, tự hỏi mình đã đắc tội với Ivan từ lúc nào, vội vàng quỳ xuống, cung kính gọi: “Điện hạ.”
“Chuyện ta điều Á Luân đi là do ngươi nói với Đào Trĩ?” Khi Ivan bắt đầu chất vấn, áp lực xung quanh anh càng lúc càng lớn.
Bối Duy không dám nói dối, sau lưng hắn toát mồ hôi lạnh. Hắn không hiểu Ivan hỏi có ý gì, chỉ dám gật đầu đáp: “Khi thần tình cờ gặp Hoàng phi ở bệnh viện, thần đã lỡ lời nói một câu ạ.”
“Á Luân là người ngươi mang đến.” Ivan đứng cách Bối Duy không đến một thước, giọng điệu không chút gợn sóng: “Dám quyến rũ Hoàng phi, gan ngươi cũng lớn thật đấy.”
Bối Duy á khẩu, áp lực nặng nề đè lên khiến hắn không thở nổi. Không biết là do tâm lý sợ hãi hay cơ thể khó chịu, hắn cảm thấy như có một bàn tay của Ivan đang bóp chặt cổ mình. Chỉ cần Ivan dùng một lực nhỏ, hắn có thể chết ngay lập tức.
Hắn biết Ivan sẽ không giết mình, nhưng bản năng sợ hãi khiến toàn thân hắn run rẩy. Không ngờ vị trí của Đào Trĩ trong lòng Ivan lại lớn đến thế, chỉ vì một người ngoài động đến cậu ta, mà anh đã nảy sinh ý định giết người.
“Là… Bệ hạ… bảo thần làm việc này.” Giọng Bối Duy run run, chỉ vài câu đã bán đứng chủ nhân của mình. Hắn yêu tiền tài, nhưng càng quý trọng mạng sống của mình hơn.
Khuôn mặt Ivan thoáng lộ vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh đã trở lại lạnh lùng như cũ. Anh dùng thêm lực, nói tiếp: “Ta không thích người khác chú ý đến Đào Trĩ, cũng đừng có ý đồ vô dụng gì với cậu ấy, hiểu không?”
Nói xong, anh buông tay.
Bối Duy thoát chết trong gang tấc, khụy xuống đất thở hổn hển.
“Ra ngoài.” Anh lạnh lùng ra lệnh.
Chân Bối Duy yếu ớt, loạng choạng chạy ra ngoài.
Ivan bước đến bồn rửa tay và rửa tay nhiều lần bằng xà phòng. Anh chỉ lau khô tay mình sau khi không còn ngửi thấy mùi tin tức tố của Bối Duy nữa. Anh nhìn chính mình trong gương, nhớ đến biểu cảm lo lắng bồn chồn của Đào Trĩ khi nãy, khẽ nhếch miệng nở một nụ cười.
Đúng là một kẻ ngốc.
Đào Trĩ về ký túc xá liền ngả người xuống giường, đầu óc không ngừng quay cuồng nghĩ đến việc Ivan và Bối Duy đang ở cùng nhau. Họ nói chuyện gì, tại sao lại đuổi cậu đi? Cậu hận bản thân đã không quay lại ký túc xá của Ivan, hỏi cho rõ ràng với anh, có chuyện gì mà không thể nói trước mặt cậu chứ.
Nghĩ hồi lâu, cậu cảm thấy tâm trạng mình có gì đó không ổn, nhưng lại không thể giải thích được. Bực mình vùi đầu xuống gối, cố ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Cậu nín thở vài giây thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Cậu chán nản mở điện thoại ra xem, tim cậu thắt lại. Là điện thoại từ bệnh viện, cậu vội vàng nghe máy.
“Xin hỏi, có phải người nhà của bà Lý không?” Y tá ở đầu dây bên kia hỏi.
“Đúng, bà nội ổn không ạ?” Đào Trĩ bắt đầu lo lắng.
“Tình trạng của bệnh nhân đêm nay đột ngột trở nặng, có thể phải làm phẫu thuật ngay lập tức. Ngài có thể nhanh chóng đến bệnh viện ký giấy phẫu thuật được không ạ?”
Đào Trĩ như rơi xuống hầm băng lạnh buốt. Lần cuối cùng vào thăm bà nội, bà vẫn tương đối ổn định, sao đột nhiên lại trở nặng rồi? Tin tức này như một hồi chuông báo động, khiến đầu óc cậu trống rỗng. Cơ thể vô thức lao nhanh ra khỏi ký túc xá, sau đó cậu mới sực nhớ ra phải trả lời điện thoại: “Được… được. Tôi lập tức đến!”
Lòng nóng như lửa đốt, cậu không kịp nghĩ đến việc phải đến căn cứ xin phép trước, trực tiếp quẹt thẻ sinh viên rồi chạy đi. Cậu lao đến phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện nhanh nhất có thể.
An Khả cũng đang ở đó, thấy Đào Trĩ vội vàng tới thì vội vàng bước về phía cậu, nói: “Sức khỏe của bà nội đã không ổn từ chiều nay. Tao muốn báo cho mày nhưng bà ngăn lại, sợ làm phiền thời gian huấn luyện của mày.”
“Mày có đủ tiền phẫu thuật không? Tao cho mượn. Để tao xin bệnh viện cho mày đóng trễ vài ngày phần còn lại.”
Đào Trĩ run rẩy cầm tờ giấy, ký tên: “Đủ… đủ.”
Niềm an ủi duy nhất của cậu lúc này là số tiền Ivan đã chuyển cho cậu trước đó.
Đèn trên bảng hiệu phòng phẫu thuật cuối cùng cũng sáng đèn, Đào Trĩ giật mình nhận ra lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cậu dựa vào tường từ từ trượt chân xuống, toàn thân tê dại.
Trong đầu cậu là một mớ hỗn độn, chỉ có một suy nghĩ rõ ràng tồn tại: may là cậu có thể ở lại tinh cầu Snow. Nếu không, bà nội xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cần người nhà ký tên mới có thể phẫu thuật, tiền thanh toán phẫu thuật, tất cả đều không có ai lo liệu.
“Ca phẫu thuật còn lâu mới xong, mày đi nghỉ ngơi trước đi.” An Khả đưa cho cậu một chai nước. Thấy dáng vẻ thẫn thờ, thất thần của Đào Trĩ, trong lòng cô cũng không thoải mái.
“Cảm ơn…” Đào Trĩ cầm lấy chai nước, uống mấy ngụm, cuối cùng cũng lấy lại tỉnh táo. Cậu cởi áo khoác đồng phục ướt sũng mồ hôi ra, bên trong còn có điện thoại di động, cậu đặt áo xuống băng ghế phòng chờ.
An Khả cũng ngồi xổm bên cạnh cậu, đang tìm chủ đề nào đó để đánh lạc hướng Đào Trĩ: “Chuyện mày với Ivan thế nào rồi?”
Chủ đề này, thà đừng nhắc đến còn hơn. Đào Trĩ nghe xong, tâm trạng càng nặng nề hơn: “Không có tiến triển gì cả.”
Nói xong, cậu dừng lại một lát, buồn bực nói tiếp: “Tâm tư của Ivan rất khó đoán, dăm bữa nửa tháng lại tức giận, chẳng hiểu tao đã làm gì mà chọc anh ta mất hứng.”
An Khả nghe được lời này, không khỏi lẩm bẩm trong lòng. Tâm tư đàn ông có gì mà khó đoán, nhưng xét đến kinh nghiệm tình trường ít ỏi của Đào Trĩ, cô thấy cũng có lý nên lại hỏi: “Trước khi anh ta nổi giận thì mày đã làm gì?”