Bí Mật Động Trời

Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại trạm trung chuyển tàu vũ trụ liên tinh cầu.
“Thưa ngài, nước nóng trong cốc của ngài sắp tràn rồi.”
Đào Trĩ giật mình hoàn hồn khi người xếp hàng phía sau nhắc nhở. Nước nóng tràn ra làm tay cậu bỏng rát. Khi bắt gặp ánh mắt dò xét của người kia, cậu vội kéo vành mũ sụp xuống, rồi nhanh chóng vào nhà vệ sinh xả nước lạnh lên vết bỏng.
Chiếc nhẫn Lier vẫn nằm yên trên ngón tay. Cậu cố gắng dùng nước rửa tay bôi trơn nhưng vẫn không thể tháo nó ra, cứ như một dấu ấn Ivan đã để lại trên người cậu, không cách nào gỡ bỏ được.
Nửa tiếng sau, cậu bước ra khỏi nhà vệ sinh. Bà nội vẫn đang đợi cậu ở khu vực nghỉ ngơi. Đào Trĩ rửa mặt, đeo khẩu trang, cố gắng giữ vẻ bình thường.
Trạm trung chuyển đông đúc người qua lại, gần như chen chúc. Cậu len qua đám đông, đưa nước nóng cho bà, rồi mở hộp thuốc trong túi ra nói: “Bà ơi, uống thuốc ạ.”
Nhận lấy cốc nước nóng, bà vẫn ngồi trên xe lăn, ánh mắt bất an nhìn quanh. Tuổi đã cao, đây là lần đầu tiên bà đi xa đến vậy, lại còn không phải lãnh thổ của tinh cầu đế quốc Snow.
“Tiểu Trĩ, chúng ta đang đi đâu thế này?”
Đào Trĩ cố gắng trấn an: “Chúng ta đến một tinh cầu lân cận, nghe nói nơi đó quanh năm như mùa xuân, rất thích hợp để bà dưỡng bệnh hơn là ở đế quốc.”
Bà nội thấy đôi mắt Đào Trĩ lộ rõ vẻ mệt mỏi. Bà biết trong lòng cậu đang chất chứa một bí mật, và bí mật ấy gần như đang đè nát cậu. Nhất thời không biết nói gì, bà chỉ có thể đặt tay lên mu bàn tay cậu vỗ nhẹ: “Bà nghe theo con hết.”
Đào Trĩ vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để kể toàn bộ sự việc cho bà nội. Thấy bà không hỏi thêm, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, bật máy chiếu 3D bên cạnh cho bà xem trong lúc mình thu dọn đồ đạc.
Nhưng lát sau, cậu nghe tiếng bà nội gọi: “Tiểu Trĩ… kia là con sao?”
Đào Trĩ ngẩng đầu nhìn theo. Trên màn hình chiếu 3D đang phát tin tức về trận chung kết thi đấu quân sự bị cháy ngoài ý muốn. Ngay sau đó là hình ảnh của cậu – lệnh truy nã cấp độ 1 kèm tiền thưởng từ tinh cầu đế quốc Snow.
Cậu lập tức cảm thấy như rơi vào hầm băng lạnh buốt. Ivan biết cậu chưa chết, và cũng biết cậu đã lừa dối anh.
Ngay lập tức, khuôn mặt lạnh lùng của Ivan hiện lên trên màn hình chiếu, chân thực đến đáng sợ, như thể anh có thể xuyên qua đó mà tóm lấy cậu. Đôi mắt xanh từng dịu dàng nay lạnh lẽo hơn cả ngàn năm băng giá, tàn khốc nói: “Đào Trĩ, lập tức quay lại trước khi tôi mất hết kiên nhẫn. Tôi đã nói, cho dù có phải đào tung từng ngóc ngách, tôi cũng sẽ tìm thấy em.”
Đào Trĩ sợ hãi vội tắt máy chiếu. Với tình hình hiện tại, cậu tự quay về hay bị tóm cũng chẳng khác gì nhau. Nhìn Ivan lúc này, anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy.
Cậu không dám nhìn thẳng vào ánh mắt lo lắng xen lẫn nghi hoặc của bà nội. Vội vàng dọn dẹp đồ đạc, như một người đang vùng vẫy giành giật sự sống, cậu quyết định: “Bà ơi, có lẽ chúng ta phải đổi điểm đến rồi.”
Họ không đi tàu bay chính thức, mà mua vé thông hành ở chợ đen. Giá cả đắt đỏ nhưng đổi lại thông tin khách hàng sẽ không bị ghi chép, đây là lựa chọn an toàn nhất đối với Đào Trĩ.
Điểm đến là tinh cầu xa tinh cầu Snow nhất trong hệ ngân hà, nơi thông tin liên lạc còn lạc hậu, chậm phát triển. Ở đó sẽ không có hình chiếu 3D của Đào Trĩ trên màn hình thông tin, cậu có thể sống sót thêm một thời gian.
Ngay khi đặt chân lên biên giới tinh cầu, không khí khô cằn với cát vàng ngập tràn. Cậu khó khăn đẩy bà, loay hoay tìm kiếm khu tạm trú dành cho những người tị nạn. Nơi đó sẽ cung cấp giường ngủ và ba bữa ăn miễn phí mỗi ngày. Cậu cần nghĩ cách và tìm một công việc để ổn định cuộc sống.
Đào Trĩ đẩy xe lăn của bà, đứng xếp sau một hàng dài. Người đăng ký liếc nhìn họ rồi hỏi: “Tên, giới tính, nghề nghiệp, tình trạng hôn nhân, quan hệ gia đình.”
“Connor, nam Beta, chưa lập gia đình, đây là bà tôi.”
Đào Trĩ tạm đặt cho mình một cái tên, rồi suy nghĩ về nghề nghiệp. Cậu có thể điều khiển cơ giáp, nhưng với trình độ phát triển ở đây thì không thể nào so với tiêu chuẩn của đế quốc được, cơ giáp cỡ lớn hẳn là rất hiếm.
“Tôi có thể điều khiển cơ giáp, và còn có thể sửa chữa bảo trì.” Cậu nói.
Người đăng ký dừng bút, nhìn cậu: “Anh có biết sửa chữa đồ gia dụng không?”
“Nếu có thể, anh sẽ được nhận vào làm thợ sửa chữa tại gia. Môi trường sống của những người tị nạn có nghề nghiệp phổ thông sẽ tốt hơn.”
Đào Trĩ nhanh chóng gật đầu: “Được, tôi làm được.”
Đây là tin tức tốt nhất cậu nghe được trong vài ngày qua. Cuối cùng cậu cũng có một công việc với nguồn thu nhập và môi trường sống ổn định.
Đào Trĩ được phân vào một căn nhà nhỏ với hai phòng ngủ và một phòng khách. Diện tích không lớn, việc di chuyển trong phòng tắm và nhà bếp khá khó khăn, hai phòng ngủ chỉ kê vừa một chiếc giường, không còn nhiều chỗ để họ sinh hoạt. Dù vậy, Đào Trĩ vẫn cảm thấy hài lòng.
Sau khi thu xếp cho bà nội xong, cậu mang bữa ăn từ căng tin công cộng của khu tạm trú về đặt lên bàn, dặn bà ăn ngay khi còn nóng, rồi vào phòng tắm để tắm nước nóng.
Trong khi tắm nước nóng, cậu cảm nhận rõ tuyến thể sau gáy, nơi thường xuyên bị Ivan đánh dấu, để lại những vết cắn sâu nông chồng chéo. Vết thương cũ chưa lành thì vết mới lại xuất hiện, mỗi vết cắn đều mang theo chút châm chích, không ngừng nhắc nhở cậu rằng đây là dấu vết Ivan đã để lại trên cơ thể cậu.
Cùng với nỗi đau, Đào Trĩ nhớ lại đôi mắt lạnh lùng và đáng sợ của Ivan. Cậu rùng mình, lau nước trên mặt, lau khô cơ thể, rồi thay bộ đồ ngủ bước ra khỏi phòng tắm.
Bà nội đẩy xe lăn đến gần lò vi sóng, hâm nóng đồ ăn cho Đào Trĩ: “Tiểu Trĩ, ăn nhanh đi con, lát nữa sẽ nguội đấy.” Nói xong, bà lại ngập ngừng nhìn cậu, muốn nói rồi lại thôi.
Đào Trĩ đoán được bà nội muốn hỏi gì, cậu cúi đầu suy nghĩ không biết nên nói ra sao. Nước sốt thịt mặn bỗng trở nên béo ngậy và tanh nồng. Cậu không kiềm chế được cảm giác buồn nôn, vội lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Cái bụng vốn đã rỗng tuếch chỉ nôn ra chút nước chua từ dạ dày.
“Tiểu Trĩ, con làm sao vậy?” Giọng bà nội đầy lo lắng. Bà chưa bao giờ thấy Đào Trĩ phản ứng mạnh như thế. Đồ ăn cũng không có dấu hiệu hỏng.
Một lát sau, Đào Trĩ mới cảm thấy dễ chịu hơn. Cậu súc miệng, an ủi bà: “Không sao đâu bà, chắc tại con lâu rồi không ăn gì, giờ lại ăn vội quá.”
Đào Trĩ tiều tụy đến mức không thể nhìn nổi, hai mắt đỏ hoe vì nôn mửa, cơ thể gầy đi rất nhiều. Bà nội nhìn thấy cảnh này mà thương tâm vô cùng. Bà không biết điều gì đã hành hạ đứa cháu trai mình đến mức này, nhưng ngoài lo lắng ra thì bà cũng chẳng thể làm gì. Bà đành lấy khăn bông lau mồ hôi trên trán cậu, nói khẽ: “Con yêu của bà, con làm sao thế này?”
Đào Trĩ hơi cúi người trước mặt bà, yếu ớt mỉm cười nói: “Con có sao đâu ạ.”
Thấy bà nội lo lắng, cậu biết mình không thể giấu giếm được nữa, cuối cùng đành kể cho bà nghe mọi chuyện. Đào Trĩ biết mình đã gây họa lớn, chuẩn bị tinh thần nghe bà nội mắng. Thế nhưng, bà nội chỉ im lặng, cuối cùng run rẩy đặt tay lên hai bên vai cậu: “Để bà nội xem vết thương sau gáy của con.”
Bà nội cầm thuốc mỡ bôi lên vết thương trên tuyến thể của cậu. Khi chạm phải những vết lốm đốm, bà dừng lại, cuối cùng không nói gì thêm. Bây giờ không thể làm gì được nữa, cho dù có nói cũng chỉ tạo thêm gánh nặng tâm lý.
Sau khi bôi thuốc xong, bà nội nói buồn ngủ nên Đào Trĩ đưa bà đến giường. Nhưng khi bà đóng cửa lại, Đào Trĩ nhìn thấy bà nội lén lau nước mắt.
Lừa dối hôn ước hoàng thất – bà nội cả đời an phận thủ thường, chưa từng nghe đến tội danh lớn đến vậy.
Sau khi nôn xong, Đào Trĩ cũng không muốn ăn, ôm bụng đói nằm trên giường. Đêm nay đặc biệt khó khăn, bởi kể từ khi thành kết, đây là lần đầu tiên cậu không được tin tức tố của Ivan trấn an. Nửa đêm cậu còn phát sốt nhẹ, miệng đắng lưỡi khô, giống như tiến vào trạng thái phát tình giả của Omega. Chuyện này cậu không có cách nào tự mình vượt qua, vì nếu là Omega cậu có thể dùng thuốc ức chế, nhưng cậu lại là Beta.
Đào Trĩ chỉ ngủ được ba tiếng. Khi tỉnh dậy, toàn thân đau nhức và lạnh buốt. Cậu ôm chặt lấy mình, không thể chịu đựng thêm nữa. Trời vừa sáng, cậu đã xuống giường chuẩn bị bữa sáng cho bà nội rồi đi đến bệnh viện gần đó.
Cậu đưa báo cáo xét nghiệm cho bác sĩ, yếu ớt hỏi: “Bác sĩ, tôi có thể sử dụng thuốc ức chế Beta sau khi thành kết không?”
Bác sĩ nghiêm túc xem báo cáo, chỉnh lại kính. Xác nhận những con số trong báo cáo là chính xác, ông hỏi Đào Trĩ: “Cậu mang thai, cậu biết không? Những triệu chứng kia không chỉ là di chứng sau khi thành kết, mà còn là do trong thời kỳ mang thai không được tin tức tố của bạn đời trấn an.”
Đào Trĩ sửng sốt. Cậu nhớ lần trước bác sĩ ở bệnh viện căn cứ đã nói rõ ràng với mình rằng Beta không thể có thai: “Làm sao… làm sao có thể?”
Bác sĩ đưa tờ báo cáo ra cho cậu xem, dùng ngón tay chỉ vào một vị trí trên đó: “Nhìn xem chỉ số hormone này. Sau khi mang thai, mức độ sẽ xuất hiện bất thường. Mức độ của cậu cao như thế này rõ ràng là dấu hiệu của việc mang thai. Em bé ước chừng đã hơn một tháng tuổi rồi.”
Hơn một tháng. Ngay từ lần đầu tiên cậu và Ivan ngủ cùng nhau, cậu đã có thai.
Nhớ lại bệnh viện ở căn cứ rõ ràng đã thấy báo cáo của cậu có bất thường, nhưng bác sĩ kia lại không nói cho cậu biết. Đào Trĩ đột nhiên thấy cơ thể lạnh buốt, tai ù đi. Vậy ra ngay từ đầu cậu đã bị phụ thân Ivan lừa gạt.
“Đào tiên sinh?”
Bác sĩ gọi tên cậu lần nữa: “Chuyện này tốt nhất nên báo cho bạn đời của cậu biết. Nếu cậu cần đặt lịch khám thai, có thể thanh toán ngay bây giờ.”
Đào Trĩ bối rối, cậu lắc đầu, cầm lấy bản báo cáo trên tay bác sĩ: “Chờ chút… tôi… tôi cần suy nghĩ đã.”
Đứa bé này, cậu có nên giữ lại hay không?
Lý trí mách bảo cậu phải cân nhắc đến tình huống hiện tại. Ivan giờ đây rất hận cậu, và trên người cậu còn có một lệnh truy nã treo thưởng cấp một.
Sống trong một căn nhà tồi tàn do khu tị nạn cấp, không có cách nào giải quyết di chứng sau khi thành kết, tất cả mọi thứ giống như một vòng xoáy siết chặt lấy cơ thể khiến cậu không thể thở nổi.
Cậu không biết mình đã ra khỏi bệnh viện bằng cách nào. Mọi thứ xung quanh đều xa lạ, cậu đột nhiên không nhớ đường về nhà. Đi ngang qua một hiệu thuốc, cậu mua thuốc phá thai. Cầm cốc nước nóng, cậu ngồi xổm ở cửa tiệm.
Chỉ cần uống viên thuốc này, tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc, mối liên hệ duy nhất giữa cậu và Ivan sẽ bị cắt đứt hoàn toàn.
Tay Đào Trĩ run rẩy. Cậu ngậm viên thuốc trong miệng, nhắm mắt nuốt xuống cùng với nước. Ngực cậu phập phồng dữ dội, nhưng chỉ sau vài giây, cậu lại móc họng, nôn thuốc ra ngoài.
Mãi đến khi nhìn thấy viên thuốc màu trắng nằm lẫn trong bãi nôn, Đào Trĩ mới ho vài tiếng rồi ngã gục vào tường. Cậu không làm được.
Sau khi quyết định giữ lại đứa bé, Đào Trĩ gần như kiệt sức, suýt bật khóc ngay tại chỗ.
Khi đứa bé ra đời, cậu sẽ tự mình nuôi nấng, sau này nó sẽ mang họ Đào. Cậu sẽ cố gắng hết sức để dành cho con những điều tốt đẹp nhất.