Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn
Chương 24
Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kèm theo đó là luồng pheromone mất kiểm soát từ Ivan. Đào Trĩ run rẩy trước mùi hương ấy, cậu khó khăn dùng dây xích còng tay để kháng cự lại sự tấn công của anh: “Ivan, khoan đã…”
Sự phản kháng vô thức của cậu khiến Alpha khựng lại.
Đào Trĩ thở dốc, ngỡ mọi chuyện đã qua. Khi cậu ngước mắt lên, Ivan đang nhìn chằm chằm cậu bằng ánh mắt nóng bỏng, gương mặt anh đỏ bừng vì rượu nhưng sắc mặt lại tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm âm u. Anh run rẩy hỏi: “…Tại sao không cho tôi đánh dấu em?”
Rồi, đôi tay rắn chắc của anh nắm chặt sợi xích đang cản trở mình, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
Đào Trĩ kinh hãi trước vẻ ngoài này của anh.
Hình ảnh Ivan say xỉn ngoan ngoãn trong khoảnh khắc đó lập tức tan biến. Rượu đã khuếch đại mọi cảm xúc của anh. Là một Alpha cấp S, anh sinh ra với khả năng kiểm soát và xâm chiếm ý thức mạnh mẽ. Sau khi nhận được tín hiệu từ chối từ bạn đời, anh trở nên lo lắng, bất an, rồi thô bạo giật đứt sợi xích còng tay.
Đào Trĩ bị pheromone của anh áp chế, cậu không kìm được mà bật khóc. Hóa ra, trước đây Ivan từ chối cậu là do anh cố gắng kìm nén lý trí, còn đêm nay mới là bộ dạng thật sự mà anh đã đè nén bấy lâu.
Trước khi Đào Trĩ kịp nhận ra đôi tay mình đã tự do, Ivan đã lật người cậu lại, ghì sát cơ thể ấm nóng của mình vào. Đào Trĩ biết Ivan đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Cậu nghẹn ngào cầu xin, nhưng vô ích.
Ivan dường như bị điếc, mọi lời an ủi hay giải thích của cậu đều bị anh bỏ ngoài tai.
**
Sáng hôm sau, Ivan tỉnh dậy sau một đêm say mèm, đầu đau như búa bổ. Anh chầm chậm mở mắt, phải mất một lúc mới thích nghi được với ánh sáng và nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ riêng.
Trong đầu anh chỉ còn những mảnh ký ức vụn vặt: sau bữa tối, anh đã đẩy Đào Trĩ lên giường và cưỡng ép đánh dấu cậu.
Nhưng hiện tại, rõ ràng chỉ có một mình anh trên giường. Đào Trĩ đã biến mất, chỉ để lại quần áo vương vãi và một chiếc vòng tay bị gãy nát.
Vẻ mặt Ivan đột nhiên trở nên nghiêm nghị, những ngón tay thon dài nắm chặt, khớp xương trắng bệch. Anh rời khỏi giường, bước chân nặng nề đẩy tung mọi cánh cửa trong phòng, khiến cả không gian trở nên hỗn độn.
Không thấy Đào Trĩ đâu.
Đào Trĩ lại bỏ đi rồi.
Suy đoán này khiến toàn thân anh cứng đờ, tay không tự chủ được run rẩy. Triệu chứng bệnh của Ivan lại bắt đầu tái phát, mặt anh tái nhợt dựa vào khung cửa, rất lâu sau mới hồi phục lại được.
Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra. Đào Trĩ bước ra trong chiếc áo choàng tắm, toàn thân phủ đầy dấu vết của đêm qua. Cậu thấy Ivan đang ôm khung cửa, cúi đầu, không rõ vui buồn. Căn phòng như vừa bị trộm ghé qua, mọi thứ hỗn loạn. Đào Trĩ ngây người, khẽ gọi: “Điện hạ?”
Nghe thấy tiếng gọi, Ivan lập tức ngẩng đầu. Thấy Đào Trĩ vẫn ở đây, khuôn mặt trắng bệch của anh lập tức có chút hồng hào. Anh sải bước đến, giận dữ nắm lấy cổ tay Đào Trĩ, như sợ cậu sẽ lại bỏ trốn như trước. Lực tay rất mạnh khiến cổ tay cậu đỏ ửng. Ivan trầm giọng hỏi: “Em đi đâu?”
“Em đi tắm.” Đào Trĩ bối rối trước câu hỏi này, dù cổ tay đang đau nhức nhưng cậu vẫn cố gắng trấn an Ivan. “Em không đi đâu cả.”
Như muốn xác nhận điều gì đó, Ivan thô bạo đẩy cậu áp vào tường, cúi đầu ngửi mùi hương trên người Đào Trĩ. Đó là mùi sữa tắm trong phòng riêng của anh. Cơ thể căng cứng của anh hơi thả lỏng một chút.
Đào Trĩ đỏ bừng mặt vì hành động của anh, cậu nắm chặt góc áo anh. Sự khác thường của anh khiến cậu sợ hãi: “Điện hạ, ngài sao vậy?”
Cơ thể Ivan cứng đờ, lúc này anh mới nhận ra mình đang mất kiểm soát.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Điện hạ.” Là giọng của phụ tá.
Ivan vùi mặt vào hõm cổ Đào Trĩ, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Sau đó, anh buộc lại dây áo choàng tắm cho Đào Trĩ, khôi phục lại vẻ lãnh đạm thường ngày. Rõ ràng chỉ một giây trước anh còn mất kiểm soát đến mức hai mắt đỏ hoe, giờ lại bình ổn một cách kỳ lạ: “Vào đi.”
Sự thay đổi nhanh chóng này khiến Đào Trĩ ngây người.
Phụ tá đẩy cửa vào, thấy trang phục hai người có phần xộc xệch, liền không tự nhiên quay mặt đi, cung kính nói: “Thẩm phán Erk…”
Ivan nghe thấy cái tên này liền sa sầm mặt. Cảnh hỗn loạn đêm qua hiện lên trong đầu, anh hơi dè chừng nhìn Đào Trĩ bên cạnh. Khi phụ tá chuẩn bị nói tiếp, anh nhẹ nhàng ngắt lời: “Ra ngoài nói.”
Hai người bỏ lại Đào Trĩ trong phòng rồi đi ra ngoài.
Đào Trĩ xoa cổ tay đỏ ửng vì bị anh nắm chặt. Trong đầu cậu không ngừng nhớ lại dáng vẻ nôn nóng của Ivan ban nãy, nói không sợ hãi là nói dối.
Không có việc gì làm, cậu đành dọn dẹp đống bừa bộn trong phòng. Sau đó, cậu tìm thấy trong tủ một lọ thuốc chống rối loạn lo âu, ngày sản xuất đã cách đây một năm. Ngoài ra còn có rất nhiều thuốc ức chế pheromone, thuốc an thần, thuốc điều trị rối loạn pheromone và vô số lọ thuốc khác.
Đào Trĩ siết chặt lọ thuốc có nhãn "điều trị rối loạn tâm lý" trong tay, ngẩn ngơ nửa ngày.
Mấy năm nay Ivan đã dùng những loại thuốc này, mà cậu hoàn toàn không hề hay biết.
Đào Trĩ đứng dậy, đẩy cửa ra định gọi Ivan, nhưng lại bị vệ binh canh giữ ở cửa ngăn lại. Bên ngoài cũng không có bóng dáng của Ivan và phụ tá.
“Điện hạ đâu?” Đào Trĩ hỏi.
Mấy vệ binh nhìn nhau với vẻ khó xử, rồi im lặng.
Dù cậu hỏi gì, bọn họ đều giữ im lặng. Đào Trĩ đành từ bỏ, cậu bị Ivan giam giữ trong phòng riêng, không thể ra ngoài, chỉ có thể chờ đợi.
Nhưng đợi đến nửa đêm, Ivan vẫn chưa trở về.
Không đợi được Ivan, cậu lại chờ được phụ thân của anh.
Ba năm không gặp, phụ thân của Ivan vẫn cao lớn như vậy, chỉ là khuôn mặt đã lộ rõ vẻ già nua hơn nhiều. Khi đối mặt với Đào Trĩ, ông không còn sắc sảo như trước.
“Không ngờ Ivan đã tìm cậu suốt ba năm.” Phụ thân của Ivan nhìn cậu, ánh mắt chú ý đến những vết cắn chằng chịt trên cổ, ngay cả cổ tay cũng có. Ông nói tiếp: “Bị nó tìm thấy, những ngày này của cậu hẳn không dễ dàng gì…”
Đào Trĩ nhíu mày. Cậu vẫn nhớ những chuyện phụ thân Ivan đã lừa mình trước đây, không ngờ giờ ông còn có thời gian rảnh rỗi đến tâm sự với cậu. Cậu nói thẳng: “Ngài lại muốn tôi rời khỏi Ivan một lần nữa?”
Phụ thân Ivan im lặng lắc đầu, khuôn mặt già nua lộ vẻ mệt mỏi: “Lần này ta đến đây là muốn cậu ở lại bên cạnh nó.”
Đào Trĩ kinh ngạc nhìn ông, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.
“Chắc chắn Ivan không nói cho cậu biết buổi tiệc tối qua đã xảy ra chuyện gì.”
Phụ thân Ivan nói, thấy vẻ mặt mờ mịt của Đào Trĩ liền biết mình đoán đúng.
“Nó suýt chút nữa đã bóp chết tên thẩm phán đã vũ nhục cậu bằng những lời lẽ thô lỗ, Đào Trĩ. Alpha cấp S có năng lực càng cao thì càng có tính nguy hiểm. Họ phải được hiệp hội giám sát chặt chẽ. Ivan là Alpha cấp S+, tất nhiên sẽ là mối đe dọa đến sự an toàn của người dân trong đế quốc. Cậu biết tội này sẽ chịu hình phạt gì không? Cho dù Ivan có là hoàng đế của đế quốc cũng không có ngoại lệ.”
Đào Trĩ không thể tin được, cậu ngây ngốc một lúc lâu mới thốt lên: “Không đâu, không thể nào. Ngài ấy…”
Cậu đã từng thấy Ivan tức giận, nhưng cũng chưa từng nghiêm trọng đến mức suýt giết người. Khoan đã, sáng nay cậu cũng bị sự nóng nảy khác thường của Ivan làm cho sợ hãi, còn có những lọ thuốc trong ngăn tủ… Đào Trĩ im lặng, không nói nên lời.
“Ivan không thể kiểm soát được sức mạnh của mình ngay từ năm đầu tiên cậu rời đi. Cho dù đã điều trị với bao nhiêu bác sĩ tâm lý cũng không có tác dụng gì.”
Phụ thân Ivan chưa từng hối hận về những gì mình đã quyết định. Chỉ riêng chuyện bày mưu để thả Đào Trĩ đi là sai lầm khiến ông hối hận suốt quãng đời còn lại.
“Bây giờ Ivan đã bị giam giữ cưỡng chế. Nội các đã họp bàn và tạm thời đình chỉ mọi hoạt động chính trị cần sự có mặt của Ivan. Nếu ba ngày sau mức độ nguy hiểm của nó ở mức an toàn thì mới được hiệp hội giám sát thả ra.”
Đào Trĩ im lặng. Khó trách các vệ binh không chịu nói cho cậu bất kỳ tin tức gì.
Phụ thân Ivan là người trời sinh đã kiêu ngạo, vậy mà lần này lại hoàn toàn cúi đầu, lần đầu tiên trong đời nói hai chữ “làm ơn”, vẻ mặt u ám khó tả.
“Đào Trĩ, ta cầu xin cậu, cho dù Ivan có cố chấp đến mức nào thì cũng đừng từ chối nó. Hãy đưa nó đi điều trị và ngoan ngoãn uống thuốc. Đợi mọi chuyện ổn thỏa, ta có thể đáp ứng bất cứ yêu cầu gì của cậu.”